03
Kageyama đã trở lại với bộ dáng cáu kỉnh thường ngày, Tsukishima thoáng yên tâm được một ít, nhưng hắn khéo léo nhanh chóng che giấu đi bằng nụ cười cợt nhả quen thuộc.
"Tôi còn tưởng Đức vua khóc nhè nên mới tốt bụng an ủi ngài đó. Sao ngài mạnh bạo quá vậy? Tay tôi đỏ lên rồi nè."
Một thanh niên trai tráng cao lớn không phải cứ muốn khóc là khóc, dù sao Kageyama cũng không có khóc, cậu lớn giọng cãi lại: "Tôi không khóc! Đừng có mà tự nhiên xoa đầu tôi, ai cần cậu an ủi hả! Kinh chết đi được!"
"Rồi rồi, Đức vua nói gì cũng đúng."
Khoé môi Tsukishima hơi nhếch lên, đôi mắt vàng nâu chăm chú quan sát Kageyama.
"Mà Đức vua có cái nóng tính ghê."
"Tôi không phải Đức vua."
Đôi lông mày Kageyama dính lại chặt chẽ như hai viên nam châm hút nhau, ánh mắt liên tục bắn ra tia bất mãn.
"Vâng thưa Đức vua."
"Cậu...!"
"Đức vua đi vệ sinh hả? Tôi có thể hộ tống ngài, làm tròn trách nhiệm của mình."
Kageyama không thèm giấu sự khó chịu trong giọng nói song vẫn cố gắng kìm chế để không hành xử quá bất lịch sự.
"Tôi không đi vệ sinh, dù có đi cũng không cần ai hộ tống. Nếu cậu thật sự có bệnh thì nhanh đi khám đi, đừng ở đây kiếm chuyện với tôi."
Vốn Kageyama định đến nhà vệ sinh cũng không có việc gì quan trọng, lại vô tình nghe được cuộc đối thoại của mấy con vịt đực kia. Không cần đi nữa.
Tsukishima đặt tay lên vai Kageyama, xoay người cậu để hai người cùng nhìn về phía trước, cánh tay săn chắc thuận đường quang minh chính đại vòng qua cổ rồi gác lên vai Kageyama, lôi kéo cậu bước đi. Nửa bên ngực trái của Tsukishima kề sát nửa phần lưng phải của Kageyama.
"Thế thì về lớp thôi. Với lại cậu cứ kêu tôi đi khám bệnh, cậu sẽ trả tiền hả?"
"Bệnh của cậu tại sao tôi phải trả tiền?"
"Đức vua đang quan tâm tôi hả? Vinh hạnh ghê."
Đáng lẽ Kageyama không muốn tốn hơi tranh cãi vớ vẩn với Tsukishima. Nhưng tên này một hai cứ phải rên rỉ bên tai Kageyama hai chữ "Đức vua" mà cậu ghét cay ghét đắng.
Kageyama cười khẩy: "Vậy là cậu thừa nhận mình có bệnh?"
"Hửm? Rõ ràng Đức vua thông minh và nhanh nhạy lắm mà, sao điểm số lại bết bát thế nhỉ?"
"..."
Mồm mép tên này sân si thiên hạ đến nghiện rồi.
Bỗng Kageyama nhớ đến cái thứ nặng nặng đang gác ké trên vai cậu, cậu thẳng thừng hất cánh tay Tsukishima xuống, giãy giụa khỏi sự tiếp xúc cơ thể với hắn, đôi chân thon dài sải rộng hơn để tạo khoảng cách giữa hai người. Kageyama cằn nhằn: "Bớt đụng chạm người tôi đi. Bộ thân lắm chắc."
Nét mặt Kageyama tràn trề sức sống khác xa ban nãy, Tsukishima âm thầm nở một nụ cười an lòng. Lần này hắn vươn tay ra sức quấy rối mái tóc mềm mượt của Kageyama, xây hẳn một cái tổ chim trên đỉnh đầu người ta, không để Kageyama kịp phản ứng đã vội thu tay về.
"Có bệnh hả!!!"
Kageyama định nhào lên nắm lấy đầu Tsukishima trả cả vốn lẫn lời, nhưng tiếng chuông vào học reng lên inh ỏi. Cậu đành nghiến răng nghiến lợi nuốt ngược cục tức xuống bụng, đợi cơ hội phục thù sau.
...
Về đến nhà điều Tsukishima làm đầu tiên là tắm rửa. Cả người hắn bốc mùi khinh khủng sau buổi luyện tập.
Mười lăm phút sau Tsukishima bước ra khỏi phòng tắm, hắn chợt nhận ra ngoài mùi sữa tắm còn một mùi hương khác thoang thoảng trong không khí. Hắn giơ tay lên ngửi ngửi bản thân, một mùi thơm giống dâu tây dần lan toả khắp khoang mũi.
Pheromone của Tsukishima là mùi dâu tây. Hồi đó tuổi còn nhỏ, mùi không nồng, bình thường không ai lại biến thái đến mức ngửi mùi cơ thể hắn, nên chuyện này chỉ có mình hắn biết. Giờ thì hay rồi, pheromone của một alpha lại là mùi dâu tây, nói ra tất nhiên bị cười cho thúi mặt. Tsukishima còn từng nghĩ không biết có phải do hắn ăn bánh dâu tây nhiều quá không, nhưng bánh dâu tây rất ngon, dù thật sự là vậy thì hắn vẫn sẽ ăn.
Tsukishima cầm theo điện thoại và treo headphone trên vai đi ra ngoài phòng khách.
Ba mẹ và anh hai Akiteru đều là alpha nên trong nhà Tsukishima không thiếu thuốc ức chế dành cho alpha. Tsukishima ngồi lên ghế sofa, từ trong ngăn kéo bàn trà lôi ra một hộp thuốc lớn và bốc một viên thuốc nhỏ cầm trên tay, lật đật chạy qua nhà bếp rót cốc nước để uống thuốc.
Anh hai Akiteru vừa đặt chân vô nhà liền đưa tay phẩy phẩy trước mũi: "Mùi pheromone nồng thế này, đừng nói thằng em mình chưa gì đã dẫn omega về nhà rồi nhé?"
Nhẹ nhàng đóng cửa, Akiteru hoài nghi tiến vào nhà, cẩn thận quan sát như thám tử điều tra hiện trường gây án, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ có thằng em đang sắp xếp đống thuốc ức chế gọn gàng vào lại ngăn kéo. Dành vài giây suy nghĩ, Akiteru như vỡ lẽ chuyện gì, ôm bụng cười ngặt nghẽo, không quên to tiếng chế giễu: "Há há há... Mùi pheromone của em là dâu tây á? Há há há..."
Mặt Tsukishima nhăn nhúm như giẻ chùi chân, hắn quyết định đeo headphone nghe nhạc và sử dụng điện thoại để lờ đi tiếng cười nhạo sảng khoái của anh trai.
Tsukishima là alpha thì cả nhà họ đều dư sức đoán được, Akiteru cũng đã liệt kê đủ loại mùi pheromone ngầu lòi trong đầu, tưởng tượng xem cái nào phù hợp với bản mặt bất cần đời của thằng em mình nhất. Thế mà pheromone của nó lại là mùi dâu tây, đúng là cười chết anh! Há há há!!!
Tiếng cười của Akiteru thực sự rất to, đeo headphone rồi Tsukishima vẫn loáng thoáng nghe thấy, hắn không nhịn nổi quay sang ném cho anh trai một cái lườm đe doạ.
Akiteru quệt nước mắt, cố lấy hơi nói: "Anh đi tắm đây, phụt..."
Quãng đường từ phòng khách đến phòng tắm Akiteru như bị đứt dây thần kinh, không thể dừng lại, cười sặc nước miếng mấy lần.
Akiteru tắm xong thì đã sắp đến giờ ăn tối, anh ra phòng khách, thấy Tsukishima đang phụ ba của họ khiêng một cái thùng khá lớn vào nhà. Akiteru thong thả đặt mông lên sofa mềm mại, liếc mắt xuống thấy điện thoại em trai còn sáng màn hình.
Mặc dù Akiteru hiểu rõ dù có là người nhà thì tự ý nhìn lén điện thoại vẫn là hành động xấu. Tuy nhiên phận là anh trai làm sao nhịn được tò mò, thôi thì liếc một chút không hại đến ai.
Ngay giây phút màn hình điện tử và đôi mắt hiếu kỳ chạm lấy nhau, Akiteru rống lên một tiếng dội khắp căn nhà tội nghiệp, làm mẹ anh tức tối ném đôi đũa vào mặt Akiteru, bà cũng la lên vang trời: "Rống cái gì mà rống, im coi! Ồn quá!"
Dựa theo phản ứng kịch liệt của anh trai, trong lòng Tsukishima có dự cảm không được tốt lắm.
...
10.8.2021
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co