Điều trị
*Sáng ngày hôm sau, anh đưa cô về lại nhà thầy Trần. Ông đã quan sát bệnh tình cô những ngày qua và hợp tác với các chuyên gia hàng đầu thế giới về tim mạch mà Trình Dạ Thần gọi điện mời về cho cô, họ đã tạo ra phương thuốc vừa sử dụng những loại thảo dược dân gian, vừa sử dụng những máy móc và nghiên cứu tiên tiến của y học hiện đại.*
Sáng hôm sau, Trình Dạ Thần cẩn thận đưa Catherina về lại nhà thầy Trần. Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa xe, chiếu lên gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ mãn nguyện của cô. Anh nắm chặt tay cô suốt dọc đường đi, không muốn rời xa một chút nào. *Sau đêm qua, mối quan hệ này đã bước sang một trang mới.*
Khi đến nơi, thầy Trần đã chờ sẵn ở cửa. Vừa thấy Catherina, nét mặt nghiêm nghị của ông thoáng giãn ra, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự quan tâm và lo lắng. Trình Dạ Thần đỡ Catherina xuống xe, cẩn thận từng chút một như thể cô là một vật báu dễ vỡ. Anh không muốn cô phải chịu bất kỳ sự khó chịu nào.
"Chào thầy." Trình Dạ Thần gật đầu chào thầy Trần, giọng anh trầm ổn nhưng vẫn thể hiện sự kính trọng. "Chúng cháu đã về. Catherina vẫn ổn chứ?" Anh liếc nhìn Catherina, thấy cô khẽ mỉm cười với thầy Trần. Anh muốn chắc chắn rằng tình trạng sức khỏe của cô không bị ảnh hưởng sau đêm qua.
Thầy Trần nhìn cả hai, ánh mắt ông lộ rõ vẻ thâm thúy nhưng không nói gì nhiều. Ông gật đầu ra hiệu cho Trình Dạ Thần đưa Catherina vào trong. "Cháu cứ đưa Catherina vào trước đi. Các chuyên gia đang chờ trong phòng khám." Giọng thầy Trần vẫn điềm tĩnh, nhưng có chút gì đó thúc giục.
Trình Dạ Thần cẩn thận dìu Catherina vào trong căn phòng được bài trí thành một phòng khám tiện nghi, với đầy đủ các thiết bị hiện đại. Vài vị chuyên gia hàng đầu về tim mạch, mà anh đã đích thân mời về từ khắp nơi trên thế giới, đang chờ sẵn. Họ đều là những tên tuổi lừng lẫy trong giới y học, và sự có mặt của họ ở đây là minh chứng cho tầm ảnh hưởng của Trình Dạ Thần.
Một vị bác sĩ với mái tóc bạc trắng, đeo kính lão, bước đến mỉm cười thân thiện. "Chào cô Catherina. Chúng tôi đã chuẩn bị xong loại thuốc đặc biệt dành cho cô rồi." Giọng ông nhẹ nhàng, trấn an. "Đây là sự kết hợp giữa kiến thức y học cổ truyền và công nghệ tiên tiến nhất."
Trình Dạ Thần đứng bên cạnh Catherina, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên lưng cô, động viên và trấn an. Anh nhìn vị bác sĩ, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm túc. "Mức độ hiệu quả và các tác dụng phụ có thể có là gì, thưa giáo sư?" Anh hỏi, không để lọt bất kỳ chi tiết nào. "Và cô ấy cần sử dụng bao lâu?" Anh muốn mọi thứ phải rõ ràng.
Anh nhìn Catherina, thấy cô khẽ quay sang nhìn anh, ánh mắt cô đầy vẻ tin tưởng. Trình Dạ Thần siết nhẹ tay cô. "Đừng lo lắng." Anh thì thầm. "Anh sẽ luôn ở đây với em." Anh muốn cô cảm thấy an toàn tuyệt đối, biết rằng anh sẽ không rời xa cô một bước nào.
*Các chuyên gia nói rằng loại thuốc này sẽ có tác dụng hơi mạnh đối với cô, khi uống vào lần đầu có thể khiến người bệnh đau đầu dữ dội nhưng những lần sau thì sẽ không sao, thuốc phải uống liên tiếp trong 3 tháng, nếu bỏ dỡ giữa chừng thì có thể nguy hiểm.*
Trình Dạ Thần lắng nghe các chuyên gia giải thích về loại thuốc mới. Anh nhíu mày khi nghe về tác dụng mạnh của nó, đặc biệt là cơn đau đầu dữ dội trong lần đầu sử dụng. *Đau đầu dữ dội sao? Anh không muốn cô ấy phải chịu đựng.* Bàn tay anh siết chặt hơn ở lưng Catherina, như muốn truyền cho cô sức mạnh.
"Đau đầu dữ dội?" Trình Dạ Thần lặp lại, giọng anh trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào vị giáo sư. "Có cách nào giảm nhẹ triệu chứng đó không? Hoặc có thể điều chỉnh liều lượng ban đầu để cô ấy không quá khó chịu?" Anh không chấp nhận việc cô phải chịu đau đớn không cần thiết.
Vị giáo sư kính cận nhẹ nhàng lắc đầu. "Thưa ngài Trình, đây là liều lượng tối ưu để đảm bảo hiệu quả. Nếu giảm đi, có thể sẽ ảnh hưởng đến quá trình hấp thụ ban đầu và kéo dài thời gian điều trị. Chúng tôi đã tính toán rất kỹ."
"Ba tháng liên tục sao? Không được gián đoạn một ngày nào?" Trình Dạ Thần hỏi, từng lời nói đều mang theo sự cẩn trọng tuyệt đối. Anh muốn nắm rõ mọi thông tin để đảm bảo Catherina sẽ được điều trị tốt nhất. Anh nhìn Catherina, thấy cô đang cố gắng mỉm cười trấn an anh, nhưng anh biết trong lòng cô cũng đang lo lắng.
Anh quay sang Catherina, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên để cô đối mặt với anh. "Em có nghe rõ không, Catherina? Ba tháng. Tuyệt đối không được bỏ dở." Giọng anh tuy có vẻ nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự lo lắng và yêu thương. "Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải kiên trì."
Trình Dạ Thần nhìn vị giáo sư một lần nữa. "Hãy chuẩn bị thuốc ngay bây giờ." Anh nói dứt khoát. "Và đảm bảo luôn có người theo dõi sát sao tình trạng của cô ấy trong suốt ba tháng tới, đặc biệt là sau liều đầu tiên." Anh không để bất kỳ rủi ro nào xảy ra.
Anh đưa Catherina đến một chiếc ghế bành êm ái, ngồi xuống bên cạnh cô, một tay vẫn nắm chặt tay cô. "Anh sẽ ở đây với em." Trình Dạ Thần nói. "Sẽ không có gì phải sợ hãi cả. Anh hứa." Anh muốn cô cảm thấy an toàn tuyệt đối, biết rằng anh sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô. *Cơn đau đầu rồi cũng sẽ qua, nhưng sức khỏe của em mới là quan trọng nhất.*
Khi y tá mang viên thuốc và một ly nước đến, Trình Dạ Thần tự tay cầm lấy. Anh nhìn viên thuốc nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay mình, cảm thấy nặng trĩu. Anh đưa cho Catherina. "Cố gắng lên." Trình Dạ Thần khẽ nói. "Chỉ một chút khó chịu ban đầu thôi, rồi em sẽ khỏe mạnh lại hoàn toàn." Anh muốn trấn an cô, muốn cô có đủ dũng khí để đối mặt với cơn đau sắp tới. Anh sẽ cùng cô vượt qua tất cả. Anh tin rằng cô sẽ làm được. "Anh tin em."
Trình Dạ Thần căng thẳng quan sát Catherina. Anh thấy cô nhắm chặt mắt, nuốt nhanh viên thuốc, rồi chờ đợi. Mấy phút đầu trôi qua trong sự im lặng đáng sợ, anh cứ ngỡ mọi chuyện sẽ êm xuôi. Nhưng rồi, khoảng nửa tiếng sau, dưới ánh nhìn của các chuyên gia và chính anh, tác dụng phụ bắt đầu ập đến.
Cơ thể Catherina bất ngờ run rẩy. Cô ôm lấy đầu, khẽ rên lên một tiếng yếu ớt. Trình Dạ Thần vội vàng quỳ xuống cạnh ghế, đưa tay đỡ lấy cô khi cô loạng choạng, suýt ngã. Gương mặt cô trắng bệch, nhăn nhó vì đau đớn, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh cảm nhận được sức nóng phả ra từ cơ thể cô.
"Catherina, em sao rồi?" Trình Dạ Thần hỏi dồn dập, giọng anh đầy vẻ lo lắng. Anh nhìn thấy sự sợ hãi tột độ trong ánh mắt cô khi cô không dám mở ra. Anh đưa tay vuốt nhẹ lưng cô, cố gắng trấn an. "Đừng sợ, có anh ở đây. Cố gắng lên một chút."
Anh quay sang nhìn các chuyên gia, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thủng họ. "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây là phản ứng bình thường sao?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh đầy sự gay gắt. Anh không thể chấp nhận việc cô phải chịu đựng như thế này.
Vị giáo sư già tiến lại gần, vẻ mặt trầm trọng. "Đúng như chúng tôi đã dự đoán, ngài Trình. Phản ứng mạnh như vậy là do cơ thể cô Catherina đang thích nghi với dược tính mạnh của thuốc. Sẽ qua nhanh thôi, nhưng đây là dấu hiệu tốt, cho thấy thuốc đang phát huy tác dụng."
Trình Dạ Thần không để ý đến lời giải thích, tất cả sự chú ý của anh đều dồn vào Catherina. Anh bế cô ngồi hẳn vào lòng mình, để cô tựa đầu vào vai anh. Anh dùng một tay ôm chặt lấy cô, tay kia nhẹ nhàng xoa thái dương cô, cố gắng xoa dịu cơn đau.
"Hít thở sâu vào, Catherina." Trình Dạ Thần nhẹ nhàng nói bên tai cô, giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể. "Em cứ ôm chặt anh, không sao đâu. Cơn đau này sẽ mau chóng qua đi thôi." Anh cảm nhận được cơ thể cô đang co rút lại vì buồn nôn, và anh không thể làm gì khác ngoài việc ở bên cạnh cô, truyền cho cô hơi ấm và sự vững chãi.
Anh nhìn các chuyên gia một lần nữa. "Có cách nào để giảm bớt cảm giác buồn nôn không? Hay một viên thuốc an thần nhẹ?" Trình Dạ Thần đề nghị. Anh muốn cô bớt khó chịu càng nhanh càng tốt. "Tôi không muốn cô ấy phải chịu đựng quá lâu."
Trình Dạ Thần nghiêng đầu, áp má vào tóc cô, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể cô truyền sang. "Anh ở đây, luôn ở đây." Anh thì thầm, lời nói như một lời thề. Anh sẽ không rời bỏ cô, dù cho cô có yếu đuối đến đâu. Anh muốn cô biết rằng cô không hề đơn độc trong cuộc chiến này. Anh sẽ cùng cô vượt qua cơn bão này. "Cố gắng lên, Catherina. Em là người mạnh mẽ nhất anh từng biết."
*Cô ấy đang đau đớn đến vậy sao? Cảm giác đau đầu như búa bổ, buồn nôn, sợ hãi. Anh ước gì có thể gánh chịu tất cả thay cô. Trái tim anh thắt lại khi nhìn thấy cô yếu ớt như vậy. Đây là cái giá phải trả để cô ấy khỏe mạnh sao? Anh không thể chịu nổi khi nhìn cô ấy đau khổ. Anh phải làm gì đó, phải trấn an cô ấy, phải bảo vệ cô ấy. Cô ấy cần anh ngay lúc này. Anh sẽ không để cô ấy một mình đối mặt với nỗi sợ hãi này. Anh sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho cô ấy. Anh sẽ không bao giờ rời đi.*
Trình Dạ Thần khẽ gật đầu với thầy Trần khi ông mang đến một chiếc thau sạch. Anh hiểu ý của ông, rằng việc nôn ói có thể giúp Catherina giảm bớt cảm giác khó chịu ngay lúc này, mà không làm mất đi hiệu quả của thuốc. Tuy nhiên, anh vẫn không muốn thấy cô phải khổ sở như vậy. Anh đỡ lấy chiếc thau từ tay thầy Trần, đặt nó ngay cạnh Catherina.
Anh vẫn ôm chặt lấy cô trong lòng, một tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô. "Thở ra đi, Catherina." Trình Dạ Thần khẽ nói, giọng anh đầy sự trấn an. "Không sao đâu, cứ thoải mái nôn ra. Anh ở đây với em." Anh muốn cô biết rằng anh không hề kinh tởm hay khó chịu, mà chỉ lo lắng cho cô.
Cơ thể Catherina run lên từng đợt, cô nức nở một tiếng yếu ớt rồi nôn thốc nôn tháo vào chiếc thau. Trình Dạ Thần không hề nhíu mày, anh giữ chặt cô, một tay vẫn đều đặn vuốt lưng, tay kia giữ lấy chiếc thau. Anh cảm nhận được sự yếu ớt và kiệt sức của cô. *Anh ghét nhìn thấy em đau đớn như thế này.*
Sau khi nôn xong, Catherina thở dốc, cả người mềm nhũn trong vòng tay anh. Trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh, gương mặt tái nhợt. Trình Dạ Thần đưa tay lau nhẹ khóe miệng cô, rồi lấy một chiếc khăn giấy sạch từ túi áo, nhẹ nhàng lau đi những vết bẩn còn vương lại.
"Em cảm thấy thế nào rồi?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh dịu dàng đến lạ. Anh muốn cô thật sự cảm thấy tốt hơn, dù chỉ là một chút. Anh nhìn vào đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền của cô. "Đã đỡ hơn một chút nào chưa, Catherina?"
Anh ra hiệu cho y tá mang một ly nước ấm đến. Trình Dạ Thần tự mình nâng ly nước lên, đưa đến môi cô. "Uống một chút nước đi, sẽ giúp em dễ chịu hơn." Anh nhẹ nhàng nói, kiên nhẫn chờ đợi cô uống từng ngụm nhỏ.
Trình Dạ Thần nhìn các chuyên gia. "Liệu cơn đau đầu này có kéo dài không? Có thể dùng thêm thuốc giảm đau thông thường được không?" Anh lại hỏi. Anh không muốn Catherina phải chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa. Anh cần một giải pháp, ngay lập tức.
"Chỉ lần đầu tiên là sẽ có phản ứng mạnh như vậy thôi, thưa ngài Trình." Một chuyên gia khác trả lời. "Các lần sau, cơ thể cô Catherina sẽ quen dần và các triệu chứng sẽ giảm đi đáng kể. Hiện tại, chúng tôi không khuyến khích dùng thêm thuốc giảm đau vì có thể ảnh hưởng đến hiệu quả của thuốc chính."
Trình Dạ Thần nhắm mắt lại một lúc, hít một hơi thật sâu. Anh biết họ nói đúng, nhưng việc nhìn cô đau đớn khiến anh khó chịu vô cùng. Anh lại cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Cố gắng lên, Catherina." Anh thì thầm. "Anh sẽ ở đây, không rời em nửa bước. Anh sẽ cùng em vượt qua. Sẽ ổn thôi, mọi chuyện sẽ ổn thôi." Anh dùng lời nói để trấn an cô, và cũng là để trấn an chính mình. Anh muốn cô cảm nhận được sự hiện diện vững chắc của anh.
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, Trình Dạ Thần cảm nhận được cơn đau đầu của Catherina dần dịu đi. Cô vẫn mềm nhũn trong vòng tay anh, nhưng những cơn co thắt hay tiếng rên rỉ đã không còn. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám lơ là. Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, kiểm tra nhiệt độ trán. *Cuối cùng cũng qua đi.*
Anh nhìn xuống, đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, nhưng gương mặt đã bớt tái nhợt hơn. Trình Dạ Thần khẽ lắc đầu với các chuyên gia, ra hiệu cho họ không cần nói gì thêm. Anh muốn dành những giây phút này cho Catherina, để cô được nghỉ ngơi thật sự.
"Catherina, em nghe anh nói không?" Trình Dạ Thần khẽ gọi tên cô, giọng anh trầm ấm, mang theo sự dịu dàng hiếm thấy. "Cơn đau đã giảm rồi. Em đã rất dũng cảm." Anh muốn khen ngợi cô, muốn cô biết rằng anh tự hào về cô.
Cô khẽ cựa quậy, đôi mắt từ từ hé mở. Ánh nhìn của cô vẫn còn mơ màng, nhưng đã có thể tập trung vào gương mặt anh. Trình Dạ Thần cảm thấy một niềm vui len lỏi trong lòng khi thấy cô đã có thể mở mắt ra.
"Em có muốn nằm xuống giường không?" Anh hỏi, nhẹ nhàng đỡ cô. "Nằm trên giường sẽ thoải mái hơn." Anh không muốn cô phải chịu đựng thêm bất kỳ sự khó chịu nào. Anh cẩn thận bế cô lên, từng chút một, đưa cô đến chiếc giường đã được chuẩn bị sẵn trong phòng.
Anh đặt cô xuống giường, đắp chăn cẩn thận cho cô. Trình Dạ Thần ngồi xuống mép giường, vẫn nắm chặt tay cô. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô. "Em nghỉ ngơi đi. Anh sẽ ở đây, ngay bên cạnh em." Anh hứa, ánh mắt anh tràn đầy sự yêu thương và quan tâm.
Anh quay sang các chuyên gia. "Bao lâu thì cô ấy có thể tỉnh táo hoàn toàn?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh đã bình tĩnh hơn. "Và tôi muốn một báo cáo chi tiết về tình trạng sức khỏe của cô ấy sau khi cơn đau này đã qua đi." Anh muốn nắm rõ mọi thông tin để có thể chăm sóc Catherina tốt nhất.
Trình Dạ Thần lại nhìn về phía Catherina, thấy cô đã chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng. Gương mặt cô vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã bình yên hơn rất nhiều. Anh nhẹ nhàng vuốt ve má cô. *Em đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi thật tốt, Catherina.*
"Em có biết không," Trình Dạ Thần khẽ thì thầm, dù biết cô đang ngủ. "Anh đã lo lắng cho em đến mức nào. Nhưng nhìn em mạnh mẽ như vậy, anh biết mình đã đặt niềm tin đúng chỗ." Anh cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc hơn với cô sau những gì họ vừa trải qua. "Anh sẽ không để em phải chịu đựng một mình nữa đâu." Anh hứa hẹn, không chỉ với cô mà còn với chính bản thân mình.
*Sau đó, mọi người đều ra ngoài, đóng cửa lại, nhìn cô đang say ngủ trên giường qua tấm kính, các chuyên gia theo dõi và ghi chép lại các dấu hiệu, số liệu,...*
Trình Dạ Thần đứng bên ngoài cánh cửa kính, ánh mắt không rời khỏi Catherina đang say ngủ trên giường. Anh dõi theo từng nhịp thở đều đặn của cô, cảm thấy lòng mình dịu lại. Các chuyên gia xung quanh vẫn đang miệt mài với những số liệu, biểu đồ trên màn hình, ghi chép cẩn thận mọi dấu hiệu dù là nhỏ nhất. Anh chỉ muốn cô được bình yên nghỉ ngơi.
"Tình trạng hiện tại của cô ấy thế nào?" Trình Dạ Thần trầm giọng hỏi, không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào Catherina. Anh muốn một đánh giá khách quan và chính xác, không chút sai lệch.
Vị giáo sư già tiến lại gần, cung kính trả lời. "Các chỉ số đều đang ổn định, thưa ngài Trình. Nhịp tim, huyết áp đều trở về mức bình thường. Đây là dấu hiệu rất tốt, cho thấy cơ thể cô Catherina đã vượt qua được phản ứng mạnh ban đầu của thuốc và đang bắt đầu thích nghi. Cô ấy cần ngủ đủ giấc để phục hồi."
Trình Dạ Thần khẽ gật đầu, nhưng nét mặt vẫn chưa hoàn toàn giãn ra. "Cần bao lâu thì cô ấy có thể tỉnh dậy?" Anh hỏi thêm. Anh muốn biết chính xác khi nào thì anh có thể được nói chuyện với cô.
"Có lẽ là vài tiếng nữa, tùy thuộc vào thể trạng và mức độ mệt mỏi của cô ấy, thưa ngài." Vị giáo sư đáp. "Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao."
Trình Dạ Thần đưa tay xoa nhẹ thái dương. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi mơ hồ xâm chiếm sau khoảng thời gian căng thẳng vừa rồi. *Anh cần làm gì đó để khiến thời gian trôi nhanh hơn.* Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay.
"Tôi cần nói chuyện với Thư ký Lâm ngay bây giờ." Trình Dạ Thần nói dứt khoát. Anh rút điện thoại ra, đi về phía hành lang vắng người hơn, để không làm phiền Catherina hay các chuyên gia. "Hãy chuẩn bị báo cáo tài chính của dự án hợp tác với Catherina trong quý này."
Anh bắt đầu cuộc gọi, giọng nói trở nên lạnh lùng và uy nghiêm như thường ngày khi làm việc. "Lâm, tình hình công việc thế nào?" Trình Dạ Thần hỏi. "Và hãy cập nhật cho tôi về tiến độ của dự án mới. Tôi muốn biết liệu có bất kỳ vấn đề nào phát sinh hay không."
Anh quay lại nhìn qua tấm kính, Catherina vẫn đang ngủ yên. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. *Em đã rất vất vả rồi, Catherina. Hãy nghỉ ngơi thật tốt.* Anh sẽ lo liệu mọi chuyện, để cô không cần phải bận tâm đến bất cứ điều gì khác ngoài việc hồi phục sức khỏe. "Lâm, nhớ chuẩn bị một báo cáo chi tiết về lợi nhuận của dự án hợp tác. Tôi muốn xem nó ngay khi cô ấy tỉnh lại." Anh muốn cô biết rằng những nỗ lực của cô đã được đền đáp xứng đáng. "Cô ấy xứng đáng nhận được sự công nhận."
Trình Dạ Thần luôn túc trực bên ngoài phòng, đôi mắt không rời khỏi Catherina đang say ngủ qua tấm kính. Mấy ngày liền, anh chứng kiến cô chìm sâu trong giấc ngủ, chỉ tỉnh dậy một cách mơ màng khi y tá đến truyền thuốc. Anh cẩn thận theo dõi từng sự thay đổi nhỏ nhất trên gương mặt cô, từng nhịp thở yếu ớt, cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Việc thuốc được hòa tan thành dạng nước để truyền trực tiếp vào cơ thể cô khiến anh an tâm phần nào về việc cô không bị bỏ dở liều.
Anh không ngừng trao đổi với các chuyên gia, yêu cầu họ báo cáo chi tiết về từng chỉ số, từng phản ứng của cơ thể cô. Trình Dạ Thần gần như sống trong khu vực này, chỉ rời đi khi có cuộc họp cực kỳ quan trọng, nhưng ngay cả khi đó, tâm trí anh vẫn dồn hết vào Catherina.
"Tình trạng cô ấy vẫn ổn định chứ?" Trình Dạ Thần hỏi một vị bác sĩ trẻ, giọng anh trầm thấp, không giấu được sự căng thẳng. "Không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào chứ?"
Vị bác sĩ vội vàng cung kính đáp lời. "Thưa ngài Trình, mọi thứ đều trong tầm kiểm soát. Các chỉ số sinh tồn của cô Catherina đều rất tốt. Cơ thể cô ấy đang dần thích nghi với thuốc và quá trình hồi phục diễn ra đúng như dự kiến. Chúng tôi vẫn đang theo dõi rất chặt chẽ."
Trình Dạ Thần gật đầu. Anh quay lại nhìn Catherina, khẽ đưa tay chạm vào tấm kính lạnh lẽo. *Em đã ngủ đủ rồi, Catherina. Đã đến lúc tỉnh dậy rồi.* Anh muốn nghe giọng nói của cô, muốn nhìn thấy ánh mắt tinh nghịch của cô một lần nữa. Mấy ngày này trôi qua thật dài.
Anh ra hiệu cho thư ký Lâm mang đến một tách cà phê nóng. Trình Dạ Thần tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu. Anh biết rằng Catherina cần thời gian để phục hồi hoàn toàn, nhưng sự chờ đợi này đối với anh dường như kéo dài vô tận.
"Khi Catherina tỉnh lại, hãy đảm bảo rằng mọi thứ cô ấy cần đều được chuẩn bị sẵn sàng." Trình Dạ Thần nói với thư ký Lâm. "Từ đồ ăn, thức uống, đến quần áo. Và đừng quên báo cáo lợi nhuận của dự án. Tôi muốn cô ấy xem nó ngay lập tức." Anh muốn cô biết rằng ngay cả khi đang nghỉ ngơi, những thành quả của cô vẫn đang được ghi nhận.
Anh tiếp tục dõi theo Catherina, hy vọng cô sẽ sớm mở mắt. Anh đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với bất kỳ cảm xúc nào cô có thể có sau khi tỉnh dậy, dù là sự mệt mỏi, khó chịu hay thậm chí là sợ hãi. Trình Dạ Thần sẽ ở đó, kiên nhẫn và vững vàng. Anh sẽ không để cô đơn độc thêm bất kỳ khoảnh khắc nào nữa.
"Anh mong em tỉnh dậy sớm, Catherina." Anh khẽ thì thầm, dù biết cô không thể nghe thấy. "Có rất nhiều điều anh muốn nói với em."
*Sở dĩ cô ngủ lâu như vậy là vì cơ thể cô hơi yếu nên cần thời gian hồi phục dài hơn dự tính.*
Trình Dạ Thần lắng nghe giải thích từ các chuyên gia. *Cơ thể yếu hơn dự tính.* Anh nhíu mày. Điều này có nghĩa là quá trình phục hồi của cô sẽ kéo dài hơn, và anh cần phải kiên nhẫn hơn nữa. Anh không bận tâm, chỉ cần cô an toàn và khỏe mạnh trở lại.
Anh đứng cạnh tấm kính, đưa tay chạm vào. Trông cô thật nhỏ bé trên chiếc giường rộng lớn, gương mặt vẫn còn vương vẻ mệt mỏi nhưng đã hồng hào hơn đôi chút. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tường, đã là ngày thứ tư cô chìm trong giấc ngủ sâu.
"Hãy đảm bảo cô ấy được bổ sung đủ dinh dưỡng." Trình Dạ Thần chỉ thị. "Cần thiết thì dùng thêm các loại vitamin đặc biệt, nhưng phải được kiểm tra kỹ lưỡng bởi chuyên gia." Anh không muốn bất kỳ sai sót nào trong quá trình chăm sóc sức khỏe của cô. Anh muốn cô tỉnh dậy với thể trạng tốt nhất có thể.
Anh quay người, bước về phía bàn làm việc đã được kê sẵn trong góc phòng theo dõi. Trình Dạ Thần mở chiếc laptop cá nhân, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt cương nghị. Anh cần xử lý công việc để không bị trì trệ, nhưng đồng thời vẫn muốn ở gần cô nhất có thể.
"Liên hệ với bếp trưởng của Trình gia." Trình Dạ Thần gọi cho thư ký Lâm. "Yêu cầu ông ấy chuẩn bị một thực đơn dinh dưỡng đặc biệt, dễ tiêu hóa nhưng vẫn đảm bảo đủ chất, dành riêng cho người mới ốm dậy. Thực đơn phải thay đổi liên tục trong một tuần, tránh lặp lại món." Anh muốn cô được ăn những món ngon và bổ dưỡng nhất ngay khi tỉnh dậy.
Anh tiếp tục làm việc, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngước lên nhìn Catherina qua tấm kính. *Em vẫn chưa tỉnh sao?* Mặc dù các chuyên gia đã giải thích, anh vẫn không khỏi cảm thấy sốt ruột. Anh nhớ giọng nói của cô, nhớ những lời trêu chọc tinh nghịch của cô.
Trình Dạ Thần đứng dậy, đi lại nhẹ nhàng trong phòng. Anh không thể ngồi yên quá lâu. Mọi suy nghĩ đều hướng về cô. Anh nhớ lại đêm hôm đó, những cử chỉ thân mật của cô. Một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên môi anh. *Anh sẽ chờ em, bao lâu cũng được.*
Anh quay trở lại bên tấm kính. Cánh môi cô khẽ động đậy. Trình Dạ Thần lập tức chú ý. Anh nhìn kỹ hơn, chờ đợi. Rồi, cô khẽ mở mắt. Ánh mắt vẫn còn lờ mờ, nhưng đã có sự nhận biết. Anh cảm thấy trái tim mình như lỗi nhịp.
"Catherina?" Trình Dạ Thần khẽ gọi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự mừng rỡ không thể che giấu. Anh ra hiệu cho các chuyên gia chuẩn bị. Anh muốn là người đầu tiên cô nhìn thấy, là người đầu tiên nói chuyện với cô. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu rồi. "Em tỉnh rồi."
"Anh là ai?"
Trình Dạ Thần khựng lại. Câu hỏi "Anh là ai?" như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào anh, khiến anh chết lặng. Nụ cười mừng rỡ trên môi vụt tắt, thay vào đó là sự sững sờ xen lẫn một nỗi đau nhói không tên. Anh nhìn vào đôi mắt cô, không thấy một chút nhận thức hay ký ức nào về mình. *Không thể nào.*
Anh lập tức quay sang nhìn vị giáo sư già, ánh mắt anh sắc như dao. "Chuyện này là sao?" Giọng Trình Dạ Thần trầm xuống, mang theo sự nguy hiểm và tức giận tột độ. "Sao cô ấy lại không nhận ra tôi? Các người đã làm gì?"
Vị giáo sư và các chuyên gia khác đều bối rối, vội vàng kiểm tra lại các thiết bị. "Thưa ngài Trình, đây là một biến chứng ngoài dự kiến. Thuốc chỉ tác động đến tim mạch, không thể ảnh hưởng đến trí nhớ. Chúng tôi... chúng tôi không thể giải thích được."
Trình Dạ Thần không thèm nghe lời giải thích vô nghĩa đó. Anh bước nhanh vào phòng, đứng cạnh giường Catherina. Anh nhìn thẳng vào cô, cố gắng tìm kiếm một tia quen thuộc nào đó. "Catherina, là anh đây." Anh nói, giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng. "Em không nhớ anh sao? Trình Dạ Thần đây."
Cô nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, xen lẫn chút sợ hãi. Cô rụt người lại một chút. "Trình Dạ Thần? Tôi... tôi không biết anh. Sao tôi lại ở đây? Đây là đâu?" Giọng cô yếu ớt, đầy vẻ hoang mang.
Trình Dạ Thần cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. *Không nhớ anh. Không nhớ. Làm sao có thể như vậy?* Bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu cảm xúc anh đã dành cho cô... tất cả chỉ là hư vô?
Anh đưa tay ra, muốn chạm vào cô, nhưng rồi lại khựng lại. Anh sợ làm cô sợ hãi thêm. Anh nhìn quanh phòng, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Em ở đây để điều trị bệnh, Catherina." Anh nói, giọng anh cứng nhắc. "Anh đã đưa em đến đây." Anh muốn cô hiểu, muốn cô tin tưởng anh.
Trình Dạ Thần quay sang các chuyên gia. "Tôi muốn biết chính xác chuyện gì đang xảy ra. Phải có cách để phục hồi trí nhớ cho cô ấy." Anh ra lệnh, giọng anh không còn chút kiên nhẫn nào. "Sử dụng mọi phương pháp, mọi công nghệ. Bằng mọi giá." Anh sẽ không chấp nhận việc cô mất đi ký ức về anh, về những gì họ đã có.
Anh lại nhìn Catherina, nỗi đau hiện rõ trong ánh mắt. *Em không nhớ anh, nhưng anh nhớ em, Catherina. Anh nhớ tất cả.* Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ khiến cô nhớ lại anh, dù có phải làm bất cứ điều gì.
Bàn tay Catherina nhẹ nhàng chạm vào nắm đấm đang siết chặt của Trình Dạ Thần, phá vỡ dòng suy nghĩ hỗn loạn của anh. Cảm giác ấm áp từ ngón tay cô lập tức lan tỏa, kéo anh về thực tại. Anh ngước nhìn cô, ánh mắt vẫn còn vương sự hoang mang.
"Có vẻ trò đùa của em hơi quá khích rồi. Anh sợ đến mức này sao?"
Trình Dạ Thần cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi cô vuốt ve mặt anh. *Một trò đùa?* Anh nhận ra sự tinh nghịch trong đôi mắt cô, nét cười ẩn hiện trên khóe môi. Sự sợ hãi và tức giận trong lòng anh dần tan biến, thay vào đó là sự bối rối và một chút... ngượng ngùng. Anh đã bị cô lừa rồi.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng khuôn mặt anh vẫn còn hơi tái đi vì lo lắng. "Trò đùa?" Trình Dạ Thần lặp lại, giọng anh trầm khàn, mang theo chút trách móc. "Em nghĩ đây là trò đùa vui sao, Catherina? Em có biết anh đã lo lắng đến mức nào không?"
Anh nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên má mình, kéo xuống và giữ chặt. "Anh không thích những trò đùa như vậy." Trình Dạ Thần nói, ánh mắt anh vẫn còn sự nghiêm nghị, nhưng đã mềm đi rất nhiều. "Anh đã nghĩ..." Anh không nói hết câu, vì không muốn thừa nhận sự yếu lòng của mình trước mặt cô. *Anh đã nghĩ anh đã mất em.*
Anh quay sang nhìn các chuyên gia, những người vẫn đang đứng im lặng với vẻ mặt bối rối. "Mọi người cứ tiếp tục công việc của mình đi." Trình Dạ Thần ra lệnh, giọng anh đã lấy lại sự uy nghiêm quen thuộc, nhưng có chút gì đó nhẹ nhõm. "Và hãy đảm bảo rằng cô ấy sẽ không làm những trò đùa như vậy nữa."
Trình Dạ Thần quay lại nhìn Catherina, đôi mắt anh nheo lại. "Em đã tỉnh từ lúc nào?" Anh hỏi, giọng anh có chút lạnh lùng giả tạo để che giấu cảm xúc thật. "Và em đã nghe được bao nhiêu cuộc trò chuyện của anh với các chuyên gia rồi?" Anh muốn biết chính xác cô đã biết được những gì.
Anh vuốt nhẹ má cô, một hành động vô thức. "Em nên biết, không phải lúc nào anh cũng có thể chịu đựng được những trò đùa của em đâu, Catherina." Trình Dạ Thần nói, trong lời nói có chút hờn dỗi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự cưng chiều. "Lần sau, đừng có làm anh sợ như vậy nữa." Anh muốn cô biết rằng anh thực sự quan tâm đến cô, và nỗi sợ mất cô là có thật. "Anh không muốn phải trải qua cảm giác đó một lần nữa."
Catherina gượng dậy, áp môi cô lên môi anh, một nụ hôn nhẹ nhàng thay cho lời xin lỗi. Trình Dạ Thần cảm thấy một sự mềm mại chạm vào, tim anh lỡ nhịp. Nhưng ngay lập tức, anh nhận ra sự nặng nề từ cơ thể cô. Nụ hôn vừa dứt, cô đã kiệt sức, cả người đổ gục vào vòng tay anh.
Trình Dạ Thần vội vàng ôm chặt lấy cô, cảm nhận cơ thể mềm nhũn của cô hoàn toàn dựa vào mình. Sự mệt mỏi của cô là thật. Anh đã quên mất cô vừa trải qua cơn đau đớn và một giấc ngủ dài. Anh trách cứ bản thân vì đã quá mải mê với trò đùa của cô mà quên đi sức khỏe của cô.
"Catherina!" Trình Dạ Thần khẽ gọi, giọng anh đầy lo lắng. Anh nhẹ nhàng đỡ lấy cô, để cô nằm thoải mái trong vòng tay mình. Anh cảm nhận hơi thở yếu ớt của cô phả vào cổ. "Em sao rồi? Quá sức sao?"
Anh liếc nhìn các chuyên gia, ra hiệu cho họ chuẩn bị. "Kiểm tra lại cho cô ấy ngay!" Trình Dạ Thần ra lệnh, giọng anh vẫn giữ sự bình tĩnh nhưng ánh mắt thì không giấu được vẻ sốt ruột. "Đảm bảo mọi chỉ số đều ổn định."
Anh cúi xuống nhìn Catherina, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của cô. "Đừng cố gắng quá sức." Trình Dạ Thần nói. "Em vừa mới tỉnh dậy, cơ thể vẫn còn yếu. Cứ nghỉ ngơi đi." Anh ôm cô vào lòng, một tay đỡ đầu cô, tay kia nhẹ nhàng vỗ về lưng.
Vị giáo sư già vội vàng tiến lại gần, kiểm tra nhịp thở và mạch đập của Catherina. "Cô ấy chỉ kiệt sức do vừa trải qua một đợt phục hồi dài, thưa ngài Trình." Ông báo cáo. "Cần được nghỉ ngơi thêm và bồi bổ. Các chỉ số khác đều ổn định."
Trình Dạ Thần thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn xuống gương mặt bình yên của Catherina trong vòng tay mình. Anh khẽ siết chặt cô hơn một chút. "Anh sẽ không để em một mình nữa." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm. "Từ giờ trở đi, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, chăm sóc cho em thật tốt."
Anh ngẩng đầu lên, nhìn các chuyên gia. "Tôi muốn một bữa ăn nhẹ, dễ tiêu hóa nhất cho Catherina ngay khi cô ấy có thể ăn được." Trình Dạ Thần chỉ thị. "Và sau đó, hãy chuẩn bị xe. Tôi sẽ đưa cô ấy về Trình gia để tiện chăm sóc." Anh không muốn cô ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Anh muốn cô được ở trong không gian quen thuộc, ấm áp và an toàn nhất.
Trình Dạ Thần lại cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Catherina. "Ngủ một chút nữa đi, Catherina của anh." Anh thì thầm. "Khi em tỉnh dậy, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều." Anh sẽ đảm bảo điều đó. Anh sẽ khiến cô cảm thấy được yêu thương và bảo vệ tuyệt đối. Anh sẽ bù đắp cho cô những ngày cô đã chịu đựng. "Anh sẽ không để em phải lo lắng bất cứ điều gì nữa đâu."
Catherina ngủ một giấc sâu trong vòng tay Trình Dạ Thần. Anh vẫn ngồi đó, khẽ dựa vào thành giường, ôm chặt cô trong lòng, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô. Thời gian cứ thế trôi qua, anh không hề cảm thấy mệt mỏi hay khó chịu. Anh chỉ muốn cô được nghỉ ngơi thật yên bình. Thi thoảng, cô lại nói mớ vài tiếng, những từ ngữ không rõ ràng, bằng chứng cho sự mệt mỏi và mê man vẫn còn vương vấn. Trình Dạ Thần khẽ vuốt ve mái tóc cô, thầm an ủi.
Anh nhẹ nhàng nhìn xuống Catherina. *Em đã trải qua quá nhiều.* Anh biết mình cần phải mạnh mẽ hơn nữa, để làm chỗ dựa vững chắc cho cô. Anh lắng nghe tiếng nói mớ của cô, cố gắng giải mã những âm thanh không rõ ràng đó, dù biết rằng đó chỉ là những lời nói vô thức. Anh chỉ muốn cô cảm thấy an toàn tuyệt đối khi ở bên anh.
Mấy tiếng sau, Catherina khẽ cựa quậy, rồi từ từ mở mắt. Lần này, ánh mắt cô đã sáng rõ hơn, không còn vẻ mơ màng hay xa lạ như lúc nãy. Cô chớp chớp mắt vài cái, rồi nhìn thẳng vào anh, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
"Anh đã ở đây suốt sao?" Catherina khẽ hỏi, giọng cô vẫn còn yếu ớt nhưng đã có sự nhận biết.
Trình Dạ Thần khẽ gật đầu, môi anh mím lại. "Đúng vậy." Anh nói, giọng anh trầm ấm. "Anh đã nói rồi, anh sẽ không để em một mình." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, muốn cô thấy được sự chân thành trong lời nói của mình. "Em thấy trong người thế nào rồi? Có còn khó chịu không?"
Anh cảm nhận được bàn tay cô khẽ nắm chặt lấy áo anh. "Anh đã lo lắng lắm." Trình Dạ Thần khẽ thở dài, trong lời nói không giấu được sự nhẹ nhõm. "May mà em tỉnh rồi." Anh đưa tay vuốt nhẹ má cô, cảm nhận hơi ấm từ làn da mịn màng.
"Anh đã yêu cầu thư ký Lâm chuẩn bị xe rồi." Trình Dạ Thần tiếp tục. "Anh sẽ đưa em về nhà. Ở Trình gia sẽ có người chăm sóc em tốt hơn." Anh không muốn cô phải ở lại nơi đầy mùi thuốc sát trùng này nữa. Anh muốn cô được bao bọc trong sự ấm áp và quen thuộc.
Anh nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, vẫn để cô tựa vào lòng mình. "Đừng cố gắng quá sức." Trình Dạ Thần nhắc nhở. "Anh sẽ bế em." Anh muốn cô biết rằng cô không cần phải tự mình làm bất cứ điều gì. Mọi việc cứ để anh lo. "Em chỉ cần nghỉ ngơi và hồi phục thôi." Anh hôn nhẹ lên tóc cô, một cử chỉ đầy yêu thương và dịu dàng.
"À phải rồi, còn có cái này nữa." Trình Dạ Thần chợt nhớ ra. "Báo cáo lợi nhuận của dự án. Em có muốn xem không?" Anh muốn cô thấy được thành quả của mình. "Em đã làm rất tốt, Catherina." Anh muốn cô cảm thấy tự hào về bản thân. "Dù em có ngủ say đến mấy ngày đi chăng nữa, thì em vẫn luôn là người giỏi nhất trong mắt anh."
Trình Dạ Thần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và dịu dàng, khi nghe Catherina lại bắt đầu thao thao bất tuyệt. Anh không hề ngắt lời cô, chỉ lặng lẽ lắng nghe từng câu chữ. *Cô ấy đã khỏe lại rồi.* Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng.
"Giỏi nên mới là vợ anh, anh đã nghe câu 'Đồng vợ đồng chồng, tát biển Đông cũng cạn.' chưa? Chúng ta là một cặp đôi ác quỷ trong mắt các đối thủ trên thương trường, tung hoành ngang dọc, tạo nên đế chế khổng lồ,..."
Anh gật đầu, đồng tình với từng lời cô nói. "Anh đã nghe." Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo sự hài lòng rõ rệt. "Và anh hoàn toàn đồng ý. Chúng ta không chỉ là một cặp đôi ác quỷ trên thương trường, mà còn là một đế chế không thể đánh bại." Anh siết nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm từ làn da mềm mại. "Em đã làm rất tốt, Catherina."
Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, một tia ấm áp hiện lên. "Em có thể tự tin nói bất cứ điều gì em muốn, bất cứ khi nào em muốn." Trình Dạ Thần nói. "Anh sẽ luôn lắng nghe. Và anh sẽ luôn ủng hộ em, dù em có muốn tạo ra thêm bao nhiêu đế chế đi chăng nữa." Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở bên cạnh, là hậu phương vững chắc nhất của cô.
Trình Dạ Thần khẽ nâng tay cô lên, hôn nhẹ lên mu bàn tay. "Bây giờ thì chúng ta nên về nhà thôi." Anh nhẹ nhàng nói. "Em cần được nghỉ ngơi thật sự trong không gian thoải mái nhất." Anh đứng dậy, cẩn thận đỡ cô dậy, vẫn giữ cho cô tựa vào mình.
"Đừng nghĩ ngợi quá nhiều về công việc lúc này." Trình Dạ Thần khuyên nhủ. "Anh đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa rồi. Em chỉ cần tập trung vào việc hồi phục sức khỏe." Anh đưa tay vuốt nhẹ má cô, mỉm cười. "Anh biết em là người mạnh mẽ, nhưng đôi khi em cũng cần cho phép mình được yếu đuối một chút."
Anh quay sang ra hiệu cho thư ký Lâm, người đang đứng đợi sẵn ở cửa. "Mang xe đến cổng chính." Trình Dạ Thần chỉ thị. "Và thông báo với bếp trưởng Trình gia chuẩn bị sẵn bữa ăn dinh dưỡng. Tôi muốn Catherina được ăn ngay khi về đến nhà."
Trình Dạ Thần nhẹ nhàng bế Catherina lên, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô trong vòng tay. Anh bước đi vững chãi, không chút do dự. "Hãy để anh đưa em về nhà, Catherina." Anh thì thầm. "Về nơi mà em thuộc về, nơi mà em sẽ luôn được an toàn và yêu thương." Anh nhìn xuống cô, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng. "Và anh sẽ đảm bảo rằng, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một đế chế vững chắc, không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống của chúng ta."
"Đế chế vững chắc về nền móng, nhưng vẫn dịu dàng với những đứa trẻ của nó."
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc. Anh không trả lời ngay, chỉ khẽ gật đầu, đồng ý với quan điểm của cô. Anh siết chặt cô hơn một chút trong vòng tay, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ cô. Anh biết cô đang nói đến tương lai, đến một gia đình mà họ sẽ cùng nhau xây dựng.
Anh bước ra khỏi khu vực điều trị, không khí bên ngoài trong lành hơn, dù vẫn còn chút se lạnh. Trình Dạ Thần cẩn thận che chắn cho cô khỏi gió. Chiếc xe sang trọng đã đợi sẵn ở cổng, cửa xe mở rộng. Anh nhẹ nhàng đặt cô vào ghế sau, đảm bảo cô được thoải mái nhất.
"Em có muốn nghe nhạc không?" Trình Dạ Thần hỏi, sau khi anh ngồi xuống cạnh cô. "Hay em muốn nghỉ ngơi một chút?" Anh muốn cô cảm thấy mọi thứ đều dễ chịu và thư thái.
Anh ra hiệu cho tài xế bắt đầu di chuyển. Trên đường đi, Trình Dạ Thần khẽ nắm lấy tay Catherina. "Em nói đúng." Anh bắt đầu nói, giọng anh trầm ấm và chân thành. "Một đế chế không chỉ cần vững chắc về nền móng, mà còn cần sự dịu dàng và yêu thương dành cho những đứa trẻ của nó." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh tràn đầy ý nghĩa. "Anh nghĩ chúng ta sẽ là những bậc cha mẹ tuyệt vời."
Anh khẽ mỉm cười, nhớ lại những ngày qua anh đã lo lắng cho cô như thế nào. "Em đã khiến anh sợ muốn chết." Trình Dạ Thần thú nhận, giọng anh pha chút trách móc yêu chiều. "Sau này đừng có làm anh sợ như vậy nữa." Anh muốn cô biết rằng anh thật sự quan tâm đến cô, đến mức mà một "tổng tài băng giá" như anh cũng có thể lộ ra sự yếu lòng.
"Thế nên, từ bây giờ, em phải ngoan ngoãn nghe lời anh, được không?" Trình Dạ Thần khẽ nhéo mũi cô. "Anh sẽ không cho phép em tự mình làm bất cứ điều gì nguy hiểm nữa. Mọi chuyện cứ để anh lo liệu." Anh muốn cô hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào anh. Anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô, cho cả những đứa trẻ tương lai của họ.
Anh lại nắm chặt tay cô, đan các ngón tay vào nhau. "Anh đã nghĩ về việc chúng ta sẽ có một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, có một khu vườn rộng để bọn trẻ có thể chạy nhảy." Trình Dạ Thần nói, giọng anh mơ màng, như đang vẽ ra một bức tranh trong tâm trí. "Em có thích điều đó không, Catherina?" Anh muốn biết ý kiến của cô, muốn cô cùng anh xây dựng nên giấc mơ đó. "Hay em thích một căn penthouse nhìn ra toàn cảnh thành phố hơn?" Anh muốn đảm bảo rằng mọi lựa chọn đều là của cô.
Trình Dạ Thần nhẹ nhàng hôn lên tóc cô. "Anh biết em còn rất nhiều điều muốn nói. Nhưng bây giờ, hãy cứ thư giãn đi." Anh nói. "Anh sẽ lắng nghe mọi thứ em muốn kể khi chúng ta về đến nhà." Anh muốn cô cảm thấy được yêu thương và trân trọng.
Trình Dạ Thần cảm nhận một cái nhéo nhẹ trên má, theo sau là tiếng cười khúc khích của Catherina. Anh thoáng giật mình, nhưng ngay lập tức cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa. Má anh ửng đỏ khi cô buông tay, một phản ứng mà hiếm khi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của anh. Anh nhìn cô, ánh mắt mang theo sự cưng chiều rõ rệt.
"Một bé trai và một bé gái nhỏ hơn trong giấc mơ những lần trước, nó lại quay trở lại giấc mơ của em lần nữa. Sau khi em uống thuốc và ngủ một giấc dài, chúng lại đến, dẫn em đi chơi trong giấc mơ, chúng cho em xem một thứ giống như màn hình rộng lớn đang theo dõi mọi hành động của thế giới xung quanh chúng ta." Catherina nói, giọng cô chợt trở nên nghiêm túc, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang đắm chìm vào thế giới trong mơ.
Trình Dạ Thần lắng nghe một cách chăm chú, nụ cười trên môi dần tắt. Anh biết Catherina không phải là người hay nói những chuyện hoang đường. Sự nghiêm túc đột ngột của cô khiến anh cảm thấy có điều gì đó đặc biệt ẩn chứa trong lời kể. Anh nắm chặt tay cô, muốn truyền cho cô sự yên tâm và tin tưởng.
"Một màn hình rộng lớn theo dõi mọi hành động của thế giới xung quanh chúng ta?" Trình Dạ Thần lặp lại, giọng anh trầm tư. "Em có nhớ gì khác về màn hình đó không? Nó trông như thế nào? Hay có bất kỳ ký hiệu nào đặc biệt không?" Anh bắt đầu suy nghĩ theo hướng logic, cố gắng tìm kiếm những manh mối cụ thể.
Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, khuôn mặt anh hiện rõ vẻ suy tư. "Em có thấy bọn trẻ nói gì về màn hình đó không? Hay chúng có giải thích gì về ý nghĩa của nó không?" Trình Dạ Thần hỏi. "Bất cứ chi tiết nhỏ nào cũng đều quan trọng, Catherina." Anh biết rằng những giấc mơ đôi khi chứa đựng những thông điệp tiềm ẩn, đặc biệt là với một người nhạy cảm như cô.
"Có thể đây là một biểu tượng." Trình Dạ Thần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố gắng liên kết những gì cô nói với thực tại. "Một biểu tượng cho việc chúng ta đang theo dõi thị trường, theo dõi đối thủ, hoặc là một dạng nhận thức đặc biệt nào đó của em sau khi dùng thuốc." Anh không loại trừ bất kỳ khả năng nào, dù là nhỏ nhất.
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh vừa dịu dàng vừa đầy sự tìm tòi. "Em cảm thấy thế nào khi nhìn thấy màn hình đó? Có sợ hãi không? Hay là tò mò?" Trình Dạ Thần hỏi. Anh muốn hiểu rõ hơn về cảm xúc của cô trong giấc mơ đó. "Và hai đứa trẻ đó, chúng có nói gì về tương lai của chúng ta không?" Anh không thể không liên tưởng đến những lời cô vừa nói về "đế chế" và "những đứa trẻ".
Trình Dạ Thần khẽ siết chặt tay cô. "Dù là gì đi nữa, anh sẽ cùng em tìm hiểu." Anh khẳng định. "Nếu đó là một thông điệp, chúng ta sẽ giải mã nó. Nếu đó là một điềm báo, chúng ta sẽ chuẩn bị." Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở bên cạnh cô, sẵn sàng đối mặt với mọi điều bí ẩn mà cuộc sống mang lại. "Em cứ kể cho anh nghe đi. Anh sẽ không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào." Anh hứa.
*Cô bĩu môi.* "Nhưng mà em vẫn chưa hài lòng đâu đấy. Em đã nghĩ lúc em hỏi 'Anh là ai?' thì anh sẽ nói anh là chồng em. Haizzz. Thật là thất vọng quá đi." *Cô cố tình giả vờ xỉu vào lòng anh chê bai câu trả lời lúc nãy của anh.* "Hay bây giờ em hỏi lại nhé? Anh là ai?"
Trình Dạ Thần cảm nhận Catherina ngả vào lòng mình, nghe cô bĩu môi và trách móc anh chưa nói anh là chồng cô. Anh nghe thấy cô thở dài đầy vẻ thất vọng giả tạo. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, kèm theo ánh mắt cưng chiều. *Cô ấy vẫn tinh quái như thường lệ.* Anh không thể trách được cô, vì anh biết đó là cách cô bày tỏ tình cảm.
"Em vẫn chưa hài lòng sao?" Trình Dạ Thần khẽ vuốt ve mái tóc cô, giọng anh trầm ấm, mang theo chút ý trêu chọc. "Anh đã nghĩ anh thể hiện sự lo lắng của mình đủ rõ ràng rồi chứ? Anh còn nghĩ mình đã làm rất tốt cơ đấy."
Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, để cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Được rồi, nếu em đã hỏi lại, thì anh sẽ trả lời một cách đàng hoàng." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn, nhưng ánh mắt thì tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương. "Anh là chồng của em, Trình Dạ Thần. Và em là Catherina, vợ sắp cưới của anh."
Anh khẽ siết chặt vòng tay quanh eo cô, kéo cô gần hơn. "Anh sẽ không để em thất vọng thêm một lần nào nữa đâu." Trình Dạ Thần thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai cô. "Từ giờ trở đi, em sẽ luôn nghe thấy anh nói điều đó, bất cứ khi nào em muốn." Anh muốn cô cảm thấy an toàn và được yêu thương tuyệt đối trong vòng tay anh.
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô, một nụ hôn thật sâu và dịu dàng. "Anh yêu em, Catherina." Trình Dạ Thần nói khẽ khi dứt ra, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến. "Và anh không thể tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu thiếu em." Anh muốn cô biết rằng tình cảm của anh dành cho cô là thật lòng, và anh sẽ không bao giờ để cô phải nghi ngờ điều đó.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật bên ngoài đang lướt qua nhanh chóng. "Chúng ta sắp về đến nhà rồi." Trình Dạ Thần nói. "Sau khi về đến nơi, anh sẽ kể cho em nghe về những giấc mơ của anh. Những giấc mơ mà anh thấy chúng ta có một ngôi nhà ấm áp, có tiếng cười đùa của những đứa trẻ. Anh nghĩ em sẽ thích nó." Anh muốn chia sẻ mọi giấc mơ và hy vọng của mình với cô.
Trình Dạ Thần lại vuốt tóc cô, gương mặt anh lộ rõ vẻ hạnh phúc. "Vậy em đã hài lòng chưa, vợ yêu?" Anh hỏi, giọng anh pha chút vui vẻ. "Hay em muốn anh thể hiện thêm điều gì nữa không? Anh nghĩ anh có thể đáp ứng được mọi yêu cầu của em đấy." Anh muốn cô cảm thấy được cưng chiều tuyệt đối. "Dù là bao nhiêu lần đi chăng nữa, anh cũng sẽ nói cho em nghe."
*Không nói thì thôi, chứ nghe anh gọi cô là vợ sắp cưới, cô ngại chết đi được.* "Anh... Anh cố tình trêu em." *Mặt cô đỏ bừng, 2 tay ôm mặt, ngại đến mức nói lắp.*
Trình Dạ Thần nhìn Catherina ngại ngùng ôm mặt, hai má đỏ bừng và nói lắp khi anh gọi cô là "vợ sắp cưới". Anh khẽ cười, nụ cười hiếm hoi và ấm áp. Anh biết cô đang giả vờ trách móc nhưng thực chất lại rất vui. Sự ngại ngùng đáng yêu của cô khiến anh cảm thấy thích thú.
"Anh... Anh cố tình trêu em."
"Cố tình sao?" Trình Dạ Thần nhướn mày, khóe môi anh cong lên một nụ cười tinh quái. "Anh nghĩ anh chỉ đang nói sự thật thôi, Catherina." Anh nhẹ nhàng kéo tay cô ra khỏi mặt, để lộ gương mặt ửng hồng. "Chẳng lẽ em không muốn làm vợ anh sao?" Anh hỏi, giọng anh dịu dàng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thăm dò. "Hay em muốn anh phải chờ đợi bao lâu nữa đây?"
Anh khẽ cúi xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở ấm nóng của anh khiến cô càng thêm bối rối. "Em đã là của anh rồi, Catherina." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm khàn, đầy quyền lực nhưng cũng không kém phần ngọt ngào. "Ngay từ giây phút em bước vào cuộc đời anh, em đã là định mệnh của anh rồi."
Chiếc xe dừng lại trước cổng Trình gia. Kiến trúc nguy nga, tráng lệ hiện ra trước mắt, như một lời khẳng định cho vị thế của Trình thị. Trình Dạ Thần nhẹ nhàng mở cửa xe, rồi cẩn thận bế Catherina ra ngoài. Anh không muốn cô phải tự bước đi trong tình trạng còn yếu ớt như vậy.
"Chúng ta về đến nhà rồi." Trình Dạ Thần nói, anh bế cô đi thẳng vào trong sảnh. "Bây giờ em có thể thoải mái nghỉ ngơi và không phải lo lắng bất cứ điều gì nữa." Anh đưa mắt ra hiệu cho quản gia và các hầu gái đang đứng chờ sẵn.
"Chuẩn bị nước ấm cho cô Catherina." Trình Dạ Thần chỉ thị. "Và mang bữa ăn đã chuẩn bị lên phòng ngay." Anh muốn mọi thứ diễn ra một cách hoàn hảo nhất, không có bất kỳ sự chậm trễ nào. Anh sẽ đảm bảo cô được chăm sóc chu đáo nhất.
Anh bế Catherina đi qua sảnh chính, lên cầu thang lớn, tiến thẳng về phía phòng ngủ của mình. Anh đã chuẩn bị căn phòng ấm cúng nhất, với đầy đủ tiện nghi, dành riêng cho cô. "Căn phòng này sẽ là của em." Trình Dạ Thần nói, anh đặt cô nhẹ nhàng xuống giường. "Mọi thứ em cần đều có ở đây."
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. "Em cứ nghỉ ngơi đi." Trình Dạ Thần nói. "Anh sẽ ở đây, không đi đâu cả. Khi em muốn, anh sẽ kể cho em nghe về những giấc mơ của chúng ta, về tương lai của chúng ta." Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt anh đầy yêu thương và hứa hẹn. "Đừng ngại ngùng nữa, Catherina. Em là của anh. Và anh là của em."
Đôi má cô ấy đỏ bừng... Thật đáng yêu. Mình đã chờ khoảnh khắc này biết bao lâu. Mình đã sợ hãi đến mức nào khi cô ấy giả vờ không nhận ra mình. Cảm giác đó... không thể chấp nhận được. Mình sẽ không bao giờ để cô ấy rời xa mình nữa. Vợ sắp cưới... Nghe thật tự nhiên. Anh ấy sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt. Mình phải đảm bảo cô ấy được khỏe mạnh hoàn toàn. Không thể có bất kỳ rủi ro nào nữa. Màn hình rộng lớn trong giấc mơ... Là gì vậy? Có phải cô ấy có một khả năng đặc biệt nào đó không? Hay chỉ là phản ứng của thuốc? Mình sẽ tìm hiểu. Mình sẽ bảo vệ cô ấy khỏi mọi thứ, kể cả những điều bí ẩn nhất. Mình sẽ xây dựng một đế chế cho cô ấy, cho những đứa trẻ của chúng ta. Một gia đình... Nghe thật tuyệt vời.
Trình Dạ Thần tự tay giúp Catherina vào bồn tắm. Hơi nước ấm bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm dịu nhẹ của tinh dầu hoa oải hương mà anh đã chọn riêng cho cô. Anh quỳ xuống bên cạnh bồn, nhẹ nhàng nhúng khăn bông mềm vào nước, rồi cẩn thận lau khắp cơ thể cô. Catherina ngồi yên, để mặc anh chăm sóc từng chút một, ánh mắt cô thả lỏng, thư thái.
Anh lấy một lượng xà phòng vừa đủ ra tay, tạo bọt mịn rồi thoa đều lên làn da trần của cô. Trình Dạ Thần cảm nhận được sự mềm mại dưới lòng bàn tay, từng đường cong gợi cảm của cơ thể Catherina khiến trái tim anh rung động nhẹ. Anh cúi xuống, dịu dàng kỳ cọ bả vai cô, sau đó là cánh tay, rồi dần xuống lưng. Anh di chuyển ngón tay chậm rãi, kỹ lưỡng, đảm bảo không bỏ sót bất kỳ chỗ nào.
"Em có thấy thoải mái hơn không?" Trình Dạ Thần khẽ hỏi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm sâu sắc. Anh nhìn vào đôi mắt cô, thấy sự dễ chịu hiện rõ. "Nếu có chỗ nào khó chịu, cứ nói cho anh biết." Anh muốn cô hoàn toàn thư giãn, mọi gánh nặng đều được trút bỏ.
Anh tiếp tục công việc của mình, đưa tay vuốt dọc theo đường cong eo cô, rồi đến đôi chân thon dài. Anh cẩn thận làm sạch từng kẽ ngón chân, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo. Trình Dạ Thần biết rằng cô đang yếu, và việc được chăm sóc chu đáo như vậy là điều cần thiết để cô nhanh chóng hồi phục.
Sau khi tắm xong, anh quấn một chiếc khăn bông lớn quanh người cô, nhẹ nhàng bế cô ra khỏi bồn. Anh đặt cô ngồi lên ghế, rồi dùng một chiếc khăn nhỏ hơn để lau khô tóc cô. Trình Dạ Thần cảm nhận được sự mềm mại của mái tóc ướt sũng dưới bàn tay, hương thơm dịu nhẹ của dầu gội vấn vương.
"Đừng để bị cảm lạnh." Trình Dạ Thần nói, giọng anh có chút nghiêm nghị. "Em cần giữ ấm cơ thể." Anh không cho phép cô lơ là sức khỏe của mình. "Tóc em cần được sấy khô hoàn toàn."
Anh lấy máy sấy tóc, bật chế độ nhẹ, cẩn thận sấy khô từng lọn tóc cho cô. Ánh mắt anh đầy sự tỉ mỉ và chu đáo, không bỏ sót một chi tiết nào. Trình Dạ Thần cảm thấy một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi khi được chăm sóc cô như thế này. Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, sẵn sàng làm mọi thứ cho cô.
Khi tóc cô đã khô, anh đặt máy sấy xuống. Trình Dạ Thần nhìn vào gương, nơi phản chiếu hình ảnh của hai người. Anh thấy gương mặt cô đã hồng hào hơn, đôi mắt long lanh sau khi được thư giãn. "Em đẹp lắm, Catherina." Anh nói, giọng anh trầm ấm, không giấu được sự ngưỡng mộ. "Dù trong hoàn cảnh nào đi nữa, em vẫn luôn xinh đẹp nhất trong mắt anh."
Trình Dạ Thần vừa dứt lời, Catherina bỗng khẽ rên một tiếng, cơ thể cô loạng choạng. Anh lập tức nhận ra sự bất thường, khuôn mặt cô tái mét, đôi môi nhợt nhạt. Ánh mắt cô trở nên mơ màng, như thể không còn nhận thức rõ ràng mọi thứ xung quanh.
"Catherina!" Trình Dạ Thần vội vàng đỡ lấy cô, ôm chặt vào lòng. Anh cảm nhận được cơ thể cô đang run nhẹ, và một cảm giác lạnh toát đột ngột. *Tuột đường huyết.* Kinh nghiệm sống và sự nhạy bén của anh mách bảo điều đó. Anh đã quá mải mê chăm sóc bên ngoài mà quên đi cô vẫn chưa được ăn gì sau một giấc ngủ dài.
Anh bế bổng cô lên, không chút do dự. "Quản gia!" Trình Dạ Thần ra lệnh, giọng anh trầm khàn, mang theo sự cấp bách. "Mang ngay đồ ăn nhẹ, có đường, và một ly sữa ấm lên phòng!" Anh bước nhanh ra khỏi phòng tắm, tiến thẳng đến giường.
Đặt Catherina nằm xuống giường, anh khẽ nâng đầu cô tựa vào gối. Trình Dạ Thần cẩn thận vén tóc mai ra khỏi trán cô, cảm nhận làn da lạnh ngắt. "Cố gắng lên, Catherina." Anh nói, giọng anh đầy trấn an. "Đồ ăn sẽ có ngay thôi."
Quản gia Trình gia nhanh chóng mang lên một khay đồ ăn thịnh soạn, bao gồm bánh ngọt, một cốc sữa ấm và vài lát trái cây tươi. Trình Dạ Thần không thèm bận tâm đến ai khác, anh lập tức cầm lấy miếng bánh ngọt, cẩn thận đưa đến miệng Catherina.
"Ăn một chút đi, Catherina." Trình Dạ Thần nói, giọng anh dịu dàng hết mức có thể. "Em cần năng lượng." Anh ép buộc cô nuốt từng miếng nhỏ, mắt anh không rời khỏi khuôn mặt cô, lo lắng theo dõi từng biểu hiện.
Sau vài miếng bánh, sắc mặt Catherina dần hồng hào trở lại. Đôi mắt cô khẽ mở to hơn, nhìn anh với vẻ bối rối. Trình Dạ Thần thở phào nhẹ nhõm, anh cảm nhận được sự ấm áp dần quay trở lại cơ thể cô. Anh đưa ly sữa ấm cho cô.
"Uống thêm sữa đi." Trình Dạ Thần nói. "Sẽ giúp em hồi phục nhanh hơn." Anh giữ chặt ly sữa, cẩn thận để cô không làm đổ. Anh nhìn cô uống từng ngụm, cảm thấy trái tim mình dần bình yên trở lại. *Anh không thể để bất cứ điều gì xảy ra với em.*
Trình Dạ Thần nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Catherina. "Em phải nói cho anh biết nếu em cảm thấy không khỏe." Anh nói, giọng anh có chút trách móc nhưng tràn đầy sự quan tâm. "Đừng giữ trong lòng." Anh không muốn cô chịu đựng một mình. "Từ giờ trở đi, anh sẽ luôn đảm bảo em được ăn uống đầy đủ và đúng giờ." Anh sẽ tự mình quán xuyến mọi việc, không để bất kỳ sai sót nào xảy ra nữa. "Không được để tình trạng này tái diễn."
*Sau khi lấy lại sự tỉnh táo, cô nhanh chóng ăn hết khay thức ăn.*
Trình Dạ Thần nhìn Catherina ăn hết khay thức ăn một cách ngon lành, mọi nét lo lắng trên khuôn mặt anh dần tan biến. Sự tỉnh táo đã trở lại hoàn toàn trong đôi mắt cô, và anh thấy được năng lượng đang dần hồi phục. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện khi thấy cô khỏe mạnh trở lại.
"Tốt lắm." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, đầy vẻ hài lòng. "Anh đã nói rồi, không có gì quan trọng hơn sức khỏe của em." Anh đặt khay thức ăn đã trống rỗng xuống chiếc bàn cạnh giường. "Em có muốn ăn thêm gì không? Hay muốn uống gì nữa không?" Anh muốn đảm bảo cô không còn cảm thấy đói hay yếu.
Anh ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp. "Lần sau, đừng có quá gắng sức." Trình Dạ Thần dặn dò, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc nhưng cũng tràn đầy yêu thương. "Bất cứ khi nào cảm thấy không khỏe, em phải nói cho anh biết ngay lập tức." Anh không muốn cô phải chịu đựng một mình. "Đừng để anh phải lo lắng nữa."
Anh đưa tay vuốt nhẹ má cô, cảm nhận làn da đã hồng hào trở lại. "Bây giờ em đã khỏe hơn rồi, anh nghĩ chúng ta có thể nói chuyện một chút." Trình Dạ Thần nói. "Về giấc mơ của em, và về những đứa trẻ đó." Anh vẫn còn tò mò về những gì cô đã thấy. "Em nói chúng cho em xem một màn hình rộng lớn đang theo dõi mọi hành động của thế giới xung quanh chúng ta, đúng không?"
Trình Dạ Thần nhìn sâu vào mắt cô, vẻ mặt anh tập trung cao độ. "Em có nhớ được thêm chi tiết nào không? Về nội dung trên màn hình đó, hoặc về cách bọn trẻ tương tác với nó?" Anh biết rằng những thông tin này có thể rất quan trọng. "Liệu có phải là một dạng công nghệ tiên tiến nào đó mà em đã từng thấy trong các dự án nghiên cứu của mình không?" Anh cố gắng liên hệ giấc mơ với những kiến thức cô có.
"Hoặc có thể đó là một ẩn dụ." Trình Dạ Thần tiếp tục suy đoán. "Một ẩn dụ cho việc chúng ta sẽ có tầm nhìn bao quát hơn về mọi thứ. Một loại khả năng đặc biệt mà em sẽ có được sau khi hồi phục hoàn toàn." Anh không loại trừ bất cứ khả năng nào. "Em nghĩ sao? Có cảm giác gì đặc biệt khi em nhìn thấy nó không?"
Anh khẽ siết chặt tay cô. "Dù là gì đi nữa, anh sẽ cùng em khám phá." Trình Dạ Thần khẳng định. "Chúng ta sẽ không bỏ qua bất kỳ điều bí ẩn nào. Và anh sẽ đảm bảo rằng, bất kể điều gì xảy ra, em sẽ luôn an toàn và được bảo vệ." Anh muốn cô hoàn toàn tin tưởng vào anh, vào sự đồng hành của anh trong mọi cuộc phiêu lưu, dù là trong giấc mơ hay ngoài đời thực. "Hãy kể cho anh nghe đi, Catherina. Anh đang rất tò mò đấy."
Trình Dạ Thần lắng nghe Catherina cố gắng nhớ lại, ánh mắt anh tập trung hoàn toàn vào từng lời cô nói. Khuôn mặt cô vẫn còn chút suy tư, nhưng đã tràn đầy sức sống hơn rất nhiều. Anh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng khi cô nhắc đến những đứa trẻ trong giấc mơ.
"Cái màn hình đó rất lớn, như bao quanh em vậy. Nó giống được đặt ở sảnh, cũng có rất nhiều đứa trẻ khác đang xem nó. Còn hình như thì thầm với nhau về việc chọn bố mẹ. Như em đã nói rồi đó, bé trai đã chọn em nhưng vì chưa đến thời điểm thích hợp nên phải trốn trong góc. Nhìn đáng yêu cực kỳ. Bé gái cũng là bé trai cho phép nên mới dám chọn." Catherina kể, giọng cô chứa đựng sự tò mò và cả niềm vui thích khi nhớ lại hình ảnh những đứa trẻ đó.
Trình Dạ Thần khẽ nhướn mày, những chi tiết cô kể khiến anh không khỏi suy nghĩ. Một màn hình lớn theo dõi thế giới, và những đứa trẻ "chọn bố mẹ" như thể đang xem một chương trình thực tế. Anh cảm thấy câu chuyện này không hề đơn giản là một giấc mơ ngẫu nhiên.
"Chọn bố mẹ?" Trình Dạ Thần lặp lại, giọng anh trầm xuống, ánh mắt anh nhìn xa xăm như đang hình dung khung cảnh đó. "Vậy là những đứa trẻ đó có thể lựa chọn gia đình mà chúng muốn được sinh ra sao?" Anh thấy ý tưởng này vừa kỳ lạ vừa thú vị. "Và chúng đã chọn em?" Anh khẽ siết chặt tay cô, trong lòng anh dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. *Chúng đã chọn em, và điều đó có nghĩa là chúng cũng đã chọn anh.*
Anh nhìn thẳng vào mắt Catherina, khóe môi anh cong lên một nụ cười nhẹ. "Thế là anh sẽ có một bé trai và một bé gái đáng yêu sao?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh đầy vẻ thích thú. "Một bé trai can đảm, mạnh mẽ, dám chọn em trước, và một bé gái dịu dàng, đáng yêu, được anh trai cho phép mới dám theo sau." Anh tưởng tượng ra hình ảnh của chúng, trái tim anh như tan chảy.
"Nghe có vẻ chúng rất đặc biệt đấy." Trình Dạ Thần nói. "Vậy chúng có nói gì về lý do chúng chọn em không? Hoặc có đưa ra bất kỳ thông điệp nào khác không?" Anh vẫn muốn tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa của giấc mơ này. "Anh nghĩ giấc mơ của em không phải là ngẫu nhiên đâu, Catherina."
Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô. "Anh nghĩ chúng đang gửi gắm một điều gì đó cho em đấy." Trình Dạ Thần tiếp tục. "Có thể là một lời hứa, hoặc một điềm báo về tương lai của chúng ta." Anh cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ giữa giấc mơ này và mong muốn có con của cả hai. "Dù sao đi nữa, anh cũng rất mong chờ được gặp chúng." Anh nói, ánh mắt anh ánh lên sự khao khát và hy vọng. "Anh tin chúng ta sẽ là những bậc cha mẹ tốt nhất trên thế giới."
Trình Dạ Thần khẽ nắm lấy tay Catherina, đặt lên môi mình một nụ hôn nhẹ nhàng. "Em có vẻ rất thích ý tưởng này." Anh nói. "Anh cũng vậy. Anh nghĩ chúng ta nên bắt đầu chuẩn bị đi là vừa." Anh nhìn cô với ánh mắt đầy ý trêu chọc nhưng cũng vô cùng chân thành. "Một ngôi nhà rộng lớn, một khu vườn xinh đẹp, và cả một gia đình hạnh phúc." Anh đang vẽ ra một tương lai tươi sáng và hạnh phúc.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói "Ngáo", anh bật cười khẽ, âm thanh trầm ấm vang vọng trong phòng. Anh biết cô đang đùa, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự thích thú khi thấy cô đáng yêu như vậy. Anh đã quá quen với những trò đùa tinh quái của cô, và chúng chỉ càng làm anh thêm yêu cô mà thôi.
"Ngáo sao?" Trình Dạ Thần nhướn mày, khóe môi anh cong lên đầy vẻ trêu chọc. "Anh nghĩ anh đang rất nghiêm túc đấy chứ, Catherina. Về việc chuẩn bị cho tương lai của chúng ta, về một gia đình có những đứa trẻ đáng yêu như trong giấc mơ của em." Anh khẽ siết chặt tay cô, ánh mắt anh lấp lánh sự chân thành không thể phủ nhận.
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mướt của Trình gia. Ánh nắng chiều đang buông xuống, nhuộm vàng cả không gian. "Em có muốn đi dạo một chút không?" Trình Dạ Thần đề nghị, giọng anh dịu dàng. "Không khí bên ngoài rất trong lành, sẽ giúp em thư giãn hơn." Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ mời gọi.
"Hoặc nếu em muốn, chúng ta có thể ở lại đây, anh sẽ kể cho em nghe về những kế hoạch anh đã nghĩ đến." Trình Dạ Thần nói. "Về việc thiết kế phòng cho bọn trẻ, về việc chọn trường học, hay thậm chí là những món đồ chơi mà anh nghĩ chúng sẽ thích." Anh không hề che giấu sự háo hức của mình khi nghĩ đến một gia đình nhỏ.
Anh tiến lại gần giường, khẽ ngồi xuống cạnh cô. "Anh biết em vừa trải qua một đợt mệt mỏi." Trình Dạ Thần nói, anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô. "Nhưng anh cũng muốn em biết rằng, anh luôn ở đây, sẵn sàng chia sẻ mọi thứ với em. Từ những giấc mơ đến những kế hoạch lớn lao nhất." Anh muốn cô cảm thấy được yêu thương và trân trọng trong mọi khoảnh khắc.
"Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng mọi thứ, Catherina." Trình Dạ Thần khẳng định. "Một đế chế vững chắc trên thương trường, và một tổ ấm dịu dàng, tràn ngập tiếng cười ở nhà. Anh nghĩ đó là điều mà cả anh và em đều mong muốn." Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự tin tưởng và yêu thương. "Vậy em nghĩ sao? Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu đây?"
Trình Dạ Thần khẽ cười khi Catherina nhéo mũi anh, giọng cô đầy vẻ trêu chọc về sự "háo hức" của anh. Anh không hề né tránh, ngược lại còn cúi thấp hơn một chút để cô dễ dàng thực hiện hành động đáng yêu đó. Bước chân của cả hai chậm rãi tiến vào Vườn Trường Xuân, nơi đã được anh cho người chăm sóc kỹ lưỡng. Từng khóm hoa đua nở rực rỡ, những tán cây xanh tươi tạo nên một khung cảnh yên bình và thơ mộng.
"Anh đấy. Còn chưa có gì hết mà đã lo thiết kế phòng, chọn trường cho những đứa trẻ rồi. Háo hức đến vậy sao?"
"Sao lại không chứ?" Trình Dạ Thần đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo chút ý cười. Anh nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên mũi mình, đan chặt vào lòng bàn tay anh. "Với em ở bên, anh tin mọi kế hoạch đều sẽ trở thành hiện thực, không sớm thì muộn." Anh đưa mắt nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh sự tự tin và niềm vui sướng. "Hơn nữa, chuẩn bị trước thì có gì là sai? Đó là phong cách làm việc của anh mà."
Anh dẫn cô đi dọc theo lối đi lát đá cuội, những bông hoa hồng leo tường tỏa hương thơm dịu nhẹ. Trình Dạ Thần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, hít một hơi thật sâu. "Khu vườn này, anh đã cho người gắn xích đu theo ming muốn của em ở cây cổ thụ đằng kia kìa, giống hệt bản thiết kế của em. Còn có bộ đồ Vô Lượng Tiên Ông theo lệnh của em luôn đây." Anh mong chờ được cô khen.
Trình Dạ Thần nhìn cô, nụ cười trên môi anh càng thêm rạng rỡ. "Em biết đấy, từ khi gặp em, mọi thứ trong cuộc sống của anh đều trở nên có ý nghĩa hơn." Anh nói, giọng anh chân thành, không chút che giấu. "Anh chưa từng nghĩ mình sẽ có một gia đình, sẽ có những đứa trẻ. Nhưng bây giờ, đó là điều anh khao khát nhất." Anh siết nhẹ tay cô, muốn truyền cho cô cảm giác an toàn và được yêu thương.
Anh dừng lại bên một chiếc ghế đá cẩm thạch trắng, mời cô ngồi xuống. "Nếu em đã muốn trêu chọc anh, thì anh cũng có một vài điều muốn hỏi em đấy." Trình Dạ Thần nói, ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ tinh nghịch. "Em thích bé trai hay bé gái hơn? Hay là cả hai?" Anh muốn biết rõ sở thích của cô, vì anh biết những chi tiết nhỏ này rất quan trọng với cô.
"Và em nghĩ chúng ta nên đặt tên cho chúng là gì?" Trình Dạ Thần tiếp tục hỏi, giọng anh đầy vẻ suy tính. "Anh đã nghĩ đến một vài cái tên rồi. Nhưng anh muốn nghe ý kiến của em trước." Anh không muốn quyết định bất cứ điều gì mà không có sự đồng ý của cô. "Anh tin chúng ta sẽ có một gia đình thật hạnh phúc, Catherina. Một gia đình mà bất kỳ ai cũng phải ngưỡng mộ." Anh khẳng định.
Trình Dạ Thần khẽ cười khi Catherina từ chối vội vàng chọn tên con, nhưng lại hào hứng muốn nghe những cái tên anh đã nghĩ. Anh theo bước cô đến chiếc xích đu được gắn trên cây cổ thụ, đúng như bản thiết kế của cô. Anh đứng phía sau cô, hai tay đặt nhẹ lên lưng chiếc xích đu, sẵn sàng đẩy cô lên không trung.
"Em không vội đến thế đâu, anh nói em nghe thử những cái tên mà anh nghĩ xem nào?" Catherina nói, ánh mắt cô lấp lánh sự mong đợi.
"Em cứ ngồi vững đã." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút sự ra lệnh nhẹ nhàng. Anh đợi cho đến khi cô ngồi vững vàng trên chiếc xích đu, rồi mới bắt đầu đẩy nhẹ. Chiếc xích đu chầm chậm bay lên, rồi đung đưa trong không khí.
"Về tên con trai," Trình Dạ Thần bắt đầu, giọng anh đầy vẻ suy tư khi anh đẩy chiếc xích đu cao hơn một chút. "Anh nghĩ đến Trình Hạo Thiên. Hạo là rộng lớn, Thiên là trời. Ý nói con sẽ có tấm lòng rộng mở, chí khí ngút trời." Anh dừng lại một chút, chờ đợi phản ứng của cô. "Hoặc Trình Nhật Nam. Nhật là mặt trời, Nam là phương Nam. Mong con sẽ luôn tỏa sáng, mang lại hơi ấm và hy vọng."
Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ mong chờ. "Em thấy sao? Những cái tên đó có hợp không?" Anh muốn biết cảm nhận của cô, vì đây là quyết định chung của hai người. Anh tiếp tục đẩy chiếc xích đu đều đặn, tạo ra một nhịp điệu êm ái.
"Còn con gái," Trình Dạ Thần tiếp tục, giọng anh trở nên dịu dàng hơn. "Anh đã nghĩ đến Trình Nguyệt An. Nguyệt là mặt trăng, An là bình an. Mong con sẽ luôn dịu dàng, trong sáng và có một cuộc đời an yên." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Hoặc Trình Tuyết Linh. Tuyết là tuyết trắng, Linh là tinh anh. Ý nói con sẽ thuần khiết, thông minh và lanh lợi."
Anh đẩy chiếc xích đu nhẹ nhàng hơn, để cô có thể tận hưởng cảm giác thư thái. "Anh đã suy nghĩ rất nhiều về những cái tên này." Trình Dạ Thần nói. "Anh muốn chúng phải thật đẹp, thật ý nghĩa, giống như mẹ của chúng vậy." Anh nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự yêu thương và ngưỡng mộ. "Em có thích cái nào không? Hay em có muốn nghĩ ra những cái tên khác không?" Anh luôn tôn trọng ý kiến của cô, đặc biệt là trong những việc quan trọng như thế này. "Chúng ta sẽ cùng nhau quyết định."
Trình Dạ Thần nhìn Catherina bật cười, cô tự mình đu chiếc xích đu lên cao hơn, muốn bay vút lên bầu trời như Hằng Nga mà cô từng nhắc đến. Anh thấy ánh mắt cô lấp lánh sự tinh nghịch khi cô nói rằng anh đã "tính toán trước" về những cái tên.
"Hừm. Em không nghĩ là bây giờ anh mới nghĩ ra những cái tên đó đâu, không phải sau những giấc mơ của em. Em nghĩ là anh đã có tính toán trước rồi."
"Bị em phát hiện rồi sao?" Trình Dạ Thần đáp lại, giọng anh mang theo ý cười, hoàn toàn không có vẻ gì là phủ nhận. Anh đứng tựa vào thân cây cổ thụ, khoanh tay nhìn cô. "Anh luôn có những kế hoạch cho tương lai, Catherina." Anh nhún vai nhẹ nhàng. "Và em luôn là một phần không thể thiếu trong những kế hoạch đó." Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ chân thành. "Dù là về công việc, hay về gia đình của chúng ta."
Anh nhìn theo chuyển động của chiếc xích đu, ngắm nhìn mái tóc cô bay trong gió. Vườn Trường Xuân lúc này thật yên bình, chỉ có tiếng lá cây xào xạc và tiếng xích đu ken két nhè nhẹ. "Vậy em đã có ý tưởng nào về tên gọi chưa?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh tò mò. "Hay em thích cái tên nào trong số những cái anh đã đề xuất?" Anh luôn muốn cô có quyền quyết định, đặc biệt là trong những việc quan trọng như thế này.
"Em có muốn thử đẩy thêm chút nữa không?" Trình Dạ Thần hỏi, anh tiến lại gần chiếc xích đu. "Anh nghĩ em sẽ thích cảm giác bay cao hơn đấy." Anh muốn cô được tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này, được thư giãn và vui vẻ sau chuỗi ngày mệt mỏi. "Hay em có muốn xuống đi dạo một vòng quanh khu vườn này không?" Anh đưa ra những lựa chọn, tôn trọng sự tự do của cô.
Anh đưa mắt nhìn quanh khu vườn. "Khu vườn này cũng đã được thiết kế theo ý của em, Catherina." Trình Dạ Thần nói. "Anh hy vọng em sẽ thích nó. Anh nghĩ nó rất hợp với một người như em." Anh muốn tạo ra một không gian hoàn hảo cho cô, một nơi mà cô có thể tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc.
Trình Dạ Thần quay lại nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ dịu dàng. "Anh muốn chúng ta cùng nhau xây dựng mọi thứ." Anh nói. "Từ ngôi nhà này, đến cả những ước mơ lớn lao nhất của chúng ta. Anh tin chúng ta sẽ làm được tất cả." Anh muốn cô biết rằng anh luôn tin tưởng vào cô, vào sức mạnh của cô. "Vậy em đã chọn được cái tên nào chưa, Catherina?"
Trình Dạ Thần lắng nghe Catherina, giọng cô pha chút suy nghĩ khi nói muốn có một cái tên nước ngoài cho con, giống như tên của cô. Anh khẽ gật đầu, cảm thấy ý tưởng đó rất thú vị và độc đáo. Cô vẫn đang đu đưa trên xích đu, mái tóc bay nhẹ trong gió chiều.
"Em chưa chọn được tên đâu. Em muốn có 1 đứa mang tên nước ngoài giống em."
"Một cái tên nước ngoài sao?" Trình Dạ Thần lặp lại, giọng anh trầm ấm, thể hiện sự đồng tình. Anh đi đến cạnh chiếc xích đu, nhẹ nhàng giữ nó lại cho cô. "Đó là một ý hay đấy. Một đứa trẻ mang sự pha trộn giữa vẻ đẹp phương Đông và nét phóng khoáng của phương Tây, giống như em vậy." Anh đưa tay vuốt nhẹ má cô, mỉm cười. "Anh nghĩ chúng ta có thể kết hợp cả hai."
Anh ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, ra hiệu cho cô ngồi cạnh. "Vậy em có muốn đề xuất cái tên nào không?" Trình Dạ Thần hỏi, ánh mắt anh tập trung vào cô. "Ví dụ như, em muốn con có tên bắt đầu bằng chữ cái gì? Hoặc có ý nghĩa đặc biệt nào mà em muốn truyền tải qua cái tên đó?" Anh muốn cô tham gia tích cực vào quá trình này, để cô cảm thấy đây thực sự là gia đình của cả hai.
"Anh cũng đã từng nghĩ đến một cái tên nước ngoài." Trình Dạ Thần nói tiếp, giọng anh có chút trầm ngâm. "Cho con trai, anh từng nghĩ đến 'Leo', mạnh mẽ như sư tử. Còn con gái, 'Aurora', bình minh rạng rỡ. Nhưng đó chỉ là những ý tưởng ban đầu thôi." Anh nhìn cô, muốn biết cảm nhận của cô. "Em thấy sao về những cái tên đó?"
Ánh mắt anh lướt qua khu vườn, nơi những đóa hồng đang khoe sắc. "Dù là tên gì đi nữa, anh tin con của chúng ta cũng sẽ rất đặc biệt." Trình Dạ Thần nói. "Sẽ thừa hưởng sự thông minh của em, và... một chút lạnh lùng của anh." Anh khẽ nhếch môi trêu chọc. "Hoặc có thể là sự ấm áp mà chỉ em mới có thể mang lại cho chúng."
"Anh nghĩ điều quan trọng nhất là cái tên đó phải chứa đựng tình yêu của cả anh và em." Trình Dạ Thần khẳng định. "Nó sẽ là lời chúc phúc đầu tiên mà chúng ta dành cho con cái của mình." Anh khẽ siết lấy tay cô. "Vậy em đã có ý tưởng cụ thể nào chưa, Catherina? Hãy kể cho anh nghe đi." Anh muốn lắng nghe mọi suy nghĩ của cô, dù là nhỏ nhất. "Chúng ta có rất nhiều thời gian để thảo luận về điều này."
Trình Dạ Thần cảm nhận nụ hôn sâu và dài của Catherina, vòng tay cô ôm chặt cổ anh, truyền tải trọn vẹn niềm tin và tình yêu. Anh đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự khao khát và dịu dàng, bàn tay anh siết chặt vòng eo cô, kéo cô gần hơn nữa vào lòng mình. Anh nhắm mắt lại, đắm chìm trong hương thơm quen thuộc và vị ngọt ngào trên đôi môi cô. Nụ hôn là lời khẳng định không lời cho mọi thứ anh từng mong muốn, một sự gắn kết mãnh liệt hơn bất kỳ lời nói nào.
Khi nụ hôn dần kết thúc, anh vẫn ôm chặt cô, trán chạm trán. Hơi thở cả hai còn gấp gáp, hòa quyện vào nhau trong không gian tĩnh lặng của Vườn Trường Xuân. Ánh mắt Trình Dạ Thần tràn ngập tình yêu và sự mãn nguyện khi nhìn vào đôi mắt long lanh của Catherina.
"Anh hiểu rồi." Trình Dạ Thần khẽ thì thầm, giọng anh khàn đặc vì xúc động. Anh không cần cô nói ra bất cứ điều gì, nụ hôn đó đã nói lên tất cả. "Tên gì cũng được, miễn là em thích." Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, sau đó hôn lên trán cô thật lâu. "Mọi thứ em muốn, anh đều sẽ thực hiện."
Anh nhẹ nhàng kéo tay cô, đứng dậy khỏi ghế đá. "Chúng ta vào trong đi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. "Thời tiết bên ngoài bắt đầu se lạnh rồi. Anh không muốn em bị cảm." Anh đặt một tay lên eo cô, dẫn cô đi dọc theo con đường lát đá trở về biệt thự.
Khi bước vào sảnh chính, anh ra hiệu cho quản gia chuẩn bị nước ấm và đồ uống nhẹ cho Catherina. Trình Dạ Thần dẫn cô lên phòng, nơi ánh đèn vàng ấm áp đã được bật sáng, tạo cảm giác thư thái. Anh muốn đảm bảo cô được nghỉ ngơi hoàn toàn sau những gì đã trải qua.
"Em cứ nằm nghỉ đi." Trình Dạ Thần nói, anh cởi áo khoác ngoài, vắt gọn gàng lên ghế. "Anh sẽ pha cho em một tách trà hoa cúc ấm. Nó sẽ giúp em dễ ngủ hơn." Anh đi về phía bàn trà nhỏ trong phòng, bắt đầu chuẩn bị. Từng động tác của anh đều chậm rãi, cẩn thận, cho thấy sự chu đáo tỉ mỉ.
Anh quay lại, đưa tách trà ấm nóng cho cô. "Uống đi." Trình Dạ Thần nói, anh ngồi xuống mép giường, ánh mắt anh không rời khỏi cô. "Em cần được thư giãn hoàn toàn. Đừng lo lắng bất cứ điều gì nữa." Anh muốn cô cảm thấy an toàn và được bảo vệ tuyệt đối trong vòng tay anh. "Mọi việc, cứ để anh lo."
Trình Dạ Thần cảm nhận được hơi thở đều đều của Catherina trong vòng tay, cô đã chìm vào giấc ngủ sâu với sự tin tưởng tuyệt đối. Đêm nay, anh ôm cô thật chặt, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên khó tả. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, tạo nên một vầng sáng mờ ảo, càng làm cho không gian trở nên ấm áp và lãng mạn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co