Hồi phục
Vài tuần sau, vết thương của Catherina dần hồi phục. Những vết sẹo mờ nhạt trên làn da mịn màng, không còn làm cô khó chịu nữa. Cô ấy bắt đầu vui vẻ và phấn khởi trở lại, không còn nét mệt mỏi hay u ám như trước. Ánh mắt cô sáng lên, nụ cười thường trực trên môi, mang lại sức sống cho căn phòng bệnh.
Trình Dạ Thần nhìn Catherina, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm và hạnh phúc vô bờ. Cô đã hồi phục hoàn toàn, và điều đó khiến anh vô cùng vui mừng. Ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và mãn nguyện.
*Em đã trở lại rồi, Catherina. Anh mừng quá.*
Anh ngồi cạnh Catherina, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Anh cảm nhận được sự ấm áp và năng lượng từ bàn tay cô, và điều đó khiến trái tim anh đập nhanh hơn một nhịp.
"Em khỏe hẳn rồi sao?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm ấm, dịu dàng. "Có muốn đi dạo một chút không?"
Anh muốn đưa cô ra ngoài, muốn cô được hít thở không khí trong lành, được nhìn ngắm thế giới bên ngoài. Anh muốn cô được tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất.
*Anh muốn em được hạnh phúc, Catherina.*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh đầy vẻ chiều chuộng. Anh muốn làm mọi thứ để cô vui vẻ.
"Chúng ta cũng nên bắt đầu lên kế hoạch cho hôn lễ." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. "Nếu em muốn, chúng ta có thể dành một năm rưỡi để chuẩn bị. Anh muốn mọi thứ phải hoàn hảo, đúng như ý em."
Anh muốn cô biết rằng anh luôn đặt mong muốn của cô lên hàng đầu. Anh muốn cô được hạnh phúc nhất trong ngày trọng đại của mình.
*Chỉ cần em vui, anh sẽ làm tất cả.*
Anh siết nhẹ tay cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ôm cô thật chặt, muốn hôn cô, muốn cho cô biết rằng anh yêu cô đến nhường nào.
*Catherina, anh yêu em. Yêu em rất nhiều.*
"Đi dạo cũng không tệ. Đi dạo xong chúng ta sẽ bắt đầu xem ý tưởng cho lễ cưới nhé?" Catherina nói, giọng cô đầy vẻ háo hức và vui tươi. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi, khiến căn phòng bệnh bỗng trở nên sáng bừng.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, trái tim anh như tan chảy. Anh yêu cái cách cô hào hứng với mọi thứ, yêu cái cách cô luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.
*Em đáng yêu quá, Catherina.*
Anh siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và chiều chuộng. Anh gật đầu, đồng ý với lời đề nghị của cô.
"Được." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. "Chúng ta sẽ đi dạo một chút, rồi sau đó sẽ xem ý tưởng cho lễ cưới."
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng kéo ghế ra, rồi đỡ Catherina đứng dậy. Anh muốn cô được thoải mái nhất, không muốn cô phải khó chịu.
*Anh sẽ làm tất cả để em được vui, Catherina.*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh đầy vẻ hạnh phúc. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ôm cô thật chặt, muốn hôn cô, muốn cho cô biết rằng anh yêu cô đến nhường nào.
"Em muốn đi đâu?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh dịu dàng. "Chúng ta có thể đi công viên, hoặc đi đâu đó mà em thích."
Anh muốn cô được chọn lựa, muốn cô được quyết định mọi thứ. Anh muốn cô cảm thấy mình được tôn trọng và yêu thương.
*Chỉ cần em vui, anh sẽ làm tất cả.*
"Đi dạo ở nơi nào vừa có ánh nắng nhẹ, vừa có tiếng chim hót ấy. Đừng đi xa quá, em sợ sẽ bị kiệt sức giữa đường, dù sao thì bác sĩ vẫn chưa cho em xuất viện mà." Catherina nói, giọng cô có chút e dè, rồi cô khẽ mỉm cười, nhìn Trình Dạ Thần đầy vẻ tin tưởng.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Cô vẫn nhớ đến tình trạng sức khỏe của mình, vẫn cẩn thận và lo lắng cho bản thân.
*Em vẫn còn yếu, Catherina. Anh sẽ không để em mệt mỏi đâu.*
Anh nắm chặt tay cô, nhẹ nhàng xoa ngón cái lên mu bàn tay mềm mại của cô. Ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và che chở.
"Được rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, dịu dàng. "Chúng ta sẽ đi dạo trong vườn bệnh viện. Ở đó có ánh nắng nhẹ, có tiếng chim hót, và em cũng không cần đi quá xa."
Anh không muốn cô phải lo lắng. Anh muốn cô được thoải mái và vui vẻ. Anh luôn đặt sức khỏe của cô lên hàng đầu.
*Anh sẽ luôn bảo vệ em, Catherina.*
Anh đỡ Catherina đứng dậy, rồi khoác áo khoác cho cô. Anh không muốn cô bị lạnh. Anh luôn tỉ mỉ và cẩn thận trong mọi hành động.
"Nếu em thấy mệt, hãy nói cho anh biết ngay lập tức." Trình Dạ Thần nói, giọng anh đầy sự quan tâm. "Chúng ta sẽ quay lại ngay."
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh đầy vẻ chiều chuộng. Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn quan tâm đến cô.
*Chỉ cần em vui là đủ rồi, Catherina.*
Suốt cả quãng đường đi từ phòng bệnh ra vườn, Catherina vẫn luôn khoác tay Trình Dạ Thần, nhẹ nhàng tựa vào anh. Bước chân của họ chậm rãi và đều đặn, mỗi bước đi đều tràn ngập sự bình yên. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường.
Trình Dạ Thần cảm nhận được sự ấm áp từ cánh tay Catherina, trái tim anh đập nhẹ nhàng. Anh thích cảm giác này, cảm giác cô ở bên cạnh anh, dựa vào anh. Anh muốn thời gian ngừng lại, để anh có thể mãi mãi giữ lấy khoảnh khắc này.
*Mình yêu em, Catherina. Yêu em rất nhiều.*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh đầy vẻ yêu thương và che chở. Anh khẽ siết chặt tay cô, như một lời khẳng định rằng anh sẽ luôn ở đây, luôn bảo vệ cô.
"Em có thấy thoải mái hơn không?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm ấm, dịu dàng, nhẹ nhàng cúi xuống nhìn cô. Anh muốn đảm bảo rằng cô đang cảm thấy dễ chịu.
Anh đưa mắt nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, đôi mắt sắc lạnh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ dịu dàng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa cỏ trong không khí.
*Mọi thứ thật đẹp khi có em ở bên.*
Anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Mọi lo toan, mọi căng thẳng đều tan biến khi anh ở bên Catherina.
*Em là ánh sáng của cuộc đời anh.*
Anh muốn nắm tay cô đi mãi, đi đến bất cứ nơi đâu cô muốn, làm bất cứ điều gì cô thích. Anh chỉ cần cô ở bên cạnh anh.
*Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại em nữa đâu, Catherina. Anh hứa.*
"Trong phòng bệnh ngột ngạt, khó thở, bầu không khí ở ngoài này đúng là khác hẳn." Catherina nói, giọng cô nhẹ nhàng, rồi cô khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí. Nụ cười hạnh phúc nở trên môi cô.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Cô đã cảm thấy thoải mái hơn, và điều đó khiến anh vô cùng vui mừng.
*Em thích là được rồi, Catherina.*
Anh siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương. Anh khẽ gật đầu, đồng ý với lời nhận xét của cô.
"Anh cũng nghĩ vậy." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. "Ở đây không khí trong lành hơn, có tiếng chim hót, có ánh nắng. Sẽ giúp em nhanh hồi phục hơn."
Anh muốn cô được tận hưởng những điều tốt đẹp nhất. Anh muốn cô được khỏe mạnh và hạnh phúc.
*Chỉ cần em vui, anh sẽ làm tất cả.*
Anh đưa mắt nhìn ngắm những bông hoa đang khoe sắc trong vườn, rồi quay sang nhìn Catherina, ánh mắt anh đầy vẻ chiều chuộng.
"Chúng ta cứ đi dạo một lát nữa." Trình Dạ Thần nói, giọng anh dịu dàng. "Nếu em thấy mệt, hãy nói cho anh biết ngay lập tức."
Anh không muốn cô phải cố gắng quá sức. Anh muốn cô được thoải mái và dễ chịu. Anh luôn đặt sức khỏe của cô lên hàng đầu.
*Anh sẽ luôn bảo vệ em, Catherina.*
Anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ở bên cô. Mọi lo toan, mọi căng thẳng đều tan biến.
*Em là liều thuốc tốt nhất cho anh, Catherina.*
"Aiyo, đột nhiên em mệt quá, đi không nổi nữa. Ôm em." Catherina nói, giọng cô có chút nũng nịu, một nụ cười ranh mãnh hiện lên trên môi, đôi mắt lấp lánh trêu chọc. Cô hơi nhoẻn miệng cười, giả vờ yếu ớt.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh có chút giật mình, rồi anh nhìn cô, nhận ra nụ cười ranh mãnh kia. Anh biết cô đang trêu mình, nhưng anh vẫn không khỏi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
*Cô nàng này... lúc nào cũng biết cách khiến anh bất ngờ.*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và chiều chuộng. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
"Được rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. Anh dang hai tay ra, sẵn sàng ôm cô vào lòng.
Anh bước đến gần cô, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể cô, và điều đó khiến anh cảm thấy hạnh phúc.
*Anh yêu em, Catherina.*
Anh ôm cô thật chặt, như muốn bảo vệ cô khỏi mọi thứ trên thế giới này. Anh khẽ hôn lên trán cô, một nụ hôn đầy sự dịu dàng và yêu thương.
"Em không sao chứ?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh vẫn trầm ấm, đầy sự lo lắng. Dù biết cô đang đùa, anh vẫn không khỏi quan tâm.
Anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ôm cô vào lòng. Mọi lo toan, mọi căng thẳng đều tan biến.
*Chỉ cần có em ở bên, anh sẽ không còn sợ bất cứ điều gì nữa.*
"Về thôi. Gió bắt đầu lớn hơn rồi. Về lên kế hoạch cho lễ cưới nào." Catherina nói, giọng cô đầy vẻ háo hức. Cô vươn người, khoác tay Trình Dạ Thần, rồi đột nhiên cảm thấy một vật lạ được nhét vào tay mình. Cô mở bức thư ra, nét chữ quen thuộc hiện lên, từng câu từng chữ đầy thù ghét của Từ Mộng Dao tràn ngập trên nền giấy trắng. Cô đọc từng lời, sắc mặt dần trở nên trắng bệch, gần như thật sự không đứng vững nổi.
Trình Dạ Thần cảm nhận được sự thay đổi đột ngột từ Catherina. Cô bỗng nhiên trở nên cứng đờ, rồi thân thể cô khẽ run rẩy. Anh nhìn xuống, thấy bức thư trong tay cô, và cảm nhận được luồng khí lạnh toát ra từ nó.
*Chết tiệt! Là cô ta sao?*
Anh lập tức nhận ra nét chữ của Từ Mộng Dao. Lòng anh chùng xuống, cảm giác khó chịu và tức giận trỗi dậy.
"Sao vậy?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm ấm, đầy sự lo lắng. Anh không nói nhiều, nhưng ánh mắt anh đã thể hiện tất cả. Anh nhẹ nhàng đỡ lấy vai Catherina, giữ cho cô không bị ngã.
Anh không muốn cô phải chịu đựng thêm bất kỳ sự tổn thương nào nữa. Anh không muốn cô phải đối mặt với những lời lẽ thù hận này.
*Mình đã không bảo vệ em tốt, Catherina.*
Anh nhìn bức thư, ánh mắt anh đầy vẻ căm hận. Anh muốn xé nát nó, muốn vứt bỏ nó đi, không để nó làm ảnh hưởng đến Catherina.
Anh ôm chặt Catherina, muốn truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh. Anh biết cô đang rất sốc, và anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn ở bên cạnh cô.
*Anh sẽ không để ai làm hại em nữa đâu, Catherina. Anh hứa.*
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm Từ Mộng Dao, muốn đối chất với cô ta. Nhưng trước mắt, anh phải trấn an Catherina trước đã.
*Bình tĩnh, Trình Dạ Thần. Cô ấy cần anh lúc này.*
Cái quỷ gì thế này? Từ Mộng Dao? Sao cô ta vẫn còn dám làm ra những chuyện thế này chứ? Mình đã cảnh cáo cô ta rồi mà. Lá thư này lại chứa đựng những lời lẽ gì đây mà khiến Catherina lại tái mét cả mặt? Mình đã quá lơ là rồi. Mình nghĩ mình đã giải quyết xong mọi chuyện, nhưng hóa ra vẫn còn sót lại mối hiểm họa này. Catherina đang rất yếu, mình không thể để cô ấy bị ảnh hưởng bởi những chuyện này được. Cô ta phải trả giá cho việc này. Mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bất cứ ai dám làm tổn thương Catherina của mình. Lỗi của mình. Lẽ ra mình phải xử lý cô ta triệt để hơn. Mình sẽ không để chuyện này xảy ra lần nữa.
Sau khi ổn định lại cảm xúc, Catherina hít một hơi thật sâu, nét mặt cô lạnh xuống, không còn vẻ hoảng loạn như ban đầu. Cô dứt khoát xé nát bức thư thành từng mảnh nhỏ, những mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống đất. "Thương lầm người rồi. Tôi thương cho hoàn cảnh của em, em lại nguyền rủa tôi chết đi. Có bản lĩnh thì tự mình khiến Trình Dạ Thần yêu em đi, cần gì phải nguyền rủa tôi để có được Trình Dạ Thần. Chó cắn chủ." Lời nói của cô đầy phẫn uất, đôi mắt ánh lên vẻ kiên quyết và sự khinh thường.
Trình Dạ Thần nhìn Catherina, anh cảm nhận được sự tức giận và kiên cường từ cô. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng siết chặt tay cô, muốn truyền cho cô sức mạnh. Anh biết cô đang rất phẫn nộ, và anh hoàn toàn hiểu được cảm xúc đó.
*Cô ta thật sự quá đáng!*
Anh nhìn những mảnh giấy vụn dưới đất, ánh mắt anh đầy vẻ lạnh lẽo. Anh sẽ không để Từ Mộng Dao thoát tội. Cô ta đã đi quá giới hạn.
"Em không cần phải bận tâm đến những lời lẽ đó." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự tức giận kìm nén. "Những lời đó không đáng để em phải suy nghĩ."
Anh muốn cô biết rằng những lời lẽ của Từ Mộng Dao không hề có giá trị. Anh không muốn cô phải chịu đựng thêm bất kỳ sự tổn thương nào nữa.
*Em là của anh, Catherina. Mãi mãi là của anh.*
Anh ôm chặt Catherina, muốn cô cảm thấy an toàn và được bảo vệ. Anh khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, một nụ hôn trấn an.
"Anh sẽ không để cô ta làm phiền em nữa đâu." Trình Dạ Thần nói, giọng anh đầy sự kiên định. "Anh hứa."
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm Từ Mộng Dao ngay lập tức. Nhưng trước mắt, anh phải đảm bảo Catherina đã bình tĩnh lại hoàn toàn.
*Cô ta sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm.*
"Dạ Thần, có phải những người có sức khỏe yếu thì đáng chết không?" Catherina hỏi, giọng cô khẽ run lên, đôi mắt nhìn thẳng vào anh, tìm kiếm một câu trả lời. Nét mặt cô vẫn còn phảng phất sự tức giận và hoang mang.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, trái tim anh như thắt lại. Anh hiểu cô đang nghĩ gì, hiểu nỗi sợ hãi và sự bất an trong lòng cô. Anh lập tức siết chặt tay cô hơn, muốn truyền cho cô sự ấm áp và bình yên.
*Sao em lại hỏi vậy, Catherina? Em không được nghĩ như thế!*
Ánh mắt anh tràn ngập sự đau xót và kiên quyết. Anh không thể chấp nhận suy nghĩ đó. Anh sẽ không để cô chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực này.
"Không." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, mạnh mẽ và kiên định. Anh không do dự một giây nào. "Không ai đáng phải chết chỉ vì họ yếu đuối."
Anh nhìn sâu vào mắt cô, muốn cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của anh. Anh muốn cô biết rằng cô không hề yếu đuối, và cô xứng đáng được sống, được yêu thương.
*Em không yếu đuối, Catherina. Em rất mạnh mẽ.*
"Sức khỏe yếu không phải là một tội lỗi." Trình Dạ Thần tiếp tục, giọng anh dịu dàng hơn, nhưng vẫn đầy sự cương quyết. "Và dù có yếu đuối, cũng không ai có quyền tước đoạt mạng sống của người khác."
Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, như một lời an ủi. Anh muốn xóa tan mọi nỗi sợ hãi trong lòng cô.
"Những lời lẽ của cô ta chỉ là sự ích kỷ và độc ác." Trình Dạ Thần nói, giọng anh lạnh lùng hơn khi nhắc đến Từ Mộng Dao. "Em đừng để chúng ảnh hưởng đến mình."
Anh ôm Catherina chặt hơn, muốn che chở cô khỏi mọi điều xấu xa trên thế giới này. Anh muốn cô cảm thấy an toàn khi ở bên anh.
*Anh sẽ bảo vệ em, Catherina. Mãi mãi.*
"Vậy thì em càng phải sống tốt, cho cô ta cảm thấy bẽ mặt. Nhưng lỡ việc em sống tốt lại khiến con bé càng thêm tức giận, con bé lại muốn làm gì thì sao?" Catherina nói, giọng cô pha chút kiên quyết, nhưng ánh mắt vẫn còn một tia lo lắng, cô nhìn Trình Dạ Thần đầy vẻ bất an.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh cảm nhận được sự kiên cường của cô, nhưng cũng không thể bỏ qua nỗi lo lắng ẩn sâu trong lời nói ấy. Anh biết cô đang nghĩ đến những điều tồi tệ nhất, và điều đó khiến anh không khỏi xót xa.
*Em không cần phải lo lắng những điều đó, Catherina. Đã có anh rồi.*
Anh siết chặt tay cô, ánh mắt anh tràn ngập sự trấn an. Anh gật đầu, đồng ý với ý chí muốn sống tốt của cô, nhưng cũng muốn xua tan nỗi sợ hãi trong lòng cô.
"Em cứ sống tốt." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, kiên định. "Đó là cách tốt nhất để cho cô ta thấy rằng những lời lẽ của cô ta vô nghĩa đến mức nào."
Anh nhìn sâu vào mắt Catherina, muốn cô tin tưởng vào lời nói của anh. Anh muốn cô biết rằng cô không hề đơn độc.
*Sống tốt là cách trả thù ngọt ngào nhất, Catherina.*
"Còn việc cô ta có muốn làm gì đi nữa..." Trình Dạ Thần nói, giọng anh bỗng trở nên lạnh lẽo và kiên quyết hơn. Anh hơi híp mắt lại, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Anh sẽ không để cô ta có cơ hội."
Anh ôm Catherina chặt hơn, như một lời khẳng định chắc nịch. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn hại đến cô nữa.
*Cô ta sẽ không thể chạm vào em được đâu, Catherina. Không bao giờ!*
"Anh sẽ bảo vệ em." Trình Dạ Thần nói, lời nói của anh vang lên chắc chắn, mạnh mẽ, như một lời thề. "Cho dù cô ta có ý định gì đi nữa, anh cũng sẽ ngăn chặn tất cả."
Anh không muốn cô phải sống trong sợ hãi. Anh muốn cô được bình yên và hạnh phúc.
*Chỉ cần em ở bên anh, anh sẽ không để bất cứ điều gì làm hại em.*
"Vậy thì em yên tâm rồi, em chỉ sợ anh phản em thôi. Vậy thì bỏ chuyện này sang 1 bên đi, chúng ta trở về và lên kế hoạch cho lễ cưới thôi." Catherina nói, giọng cô có chút nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn không quên buông một câu đùa để trêu chọc Trình Dạ Thần. Cô quay đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy vẻ mong đợi.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Câu đùa của cô cho thấy cô đã không còn quá bận tâm đến chuyện vừa rồi nữa, và điều đó khiến anh vô cùng nhẹ nhõm.
*Em yên tâm đi, Catherina. Anh sẽ không bao giờ phản bội em đâu.*
Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và chiều chuộng. Anh siết nhẹ tay cô, rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống.
"Anh sẽ không bao giờ phản bội em đâu." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. "Em có thể tin tưởng anh."
Anh nhìn sâu vào mắt cô, muốn cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của anh. Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn ở bên cạnh cô.
*Anh đã hứa sẽ bảo vệ em, và anh sẽ làm tất cả để giữ lời hứa đó.*
"Được rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh dịu dàng. "Chúng ta sẽ trở về và lên kế hoạch cho lễ cưới."
Anh nắm lấy tay Catherina, rồi cùng cô quay trở lại phòng bệnh. Bước chân của họ chậm rãi và đều đặn, nhưng lần này, không còn sự căng thẳng hay lo lắng nào nữa. Chỉ còn lại sự bình yên và hạnh phúc.
*Lễ cưới của chúng ta sẽ là một ngày thật đặc biệt, Catherina. Đặc biệt như chính em vậy.*
Anh cảm thấy một sự háo hức xen lẫn hồi hộp. Anh muốn lễ cưới của họ phải thật hoàn hảo, thật đáng nhớ.
*Anh muốn em là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương. Anh muốn cùng cô xây dựng một tương lai tươi sáng, tràn đầy tình yêu và hạnh phúc.
*Cuộc sống của chúng ta sẽ rất đẹp, Catherina. Anh tin là vậy.*
Sau khi họ trở về phòng bệnh, bác sĩ đã đợi sẵn ở đó. Vị bác sĩ nhìn Catherina và Trình Dạ Thần với nụ cười hiền hậu, tay cầm theo một khay dụng cụ y tế.
"Chào hai vị. Mọi thứ đều ổn rồi," vị bác sĩ nói, giọng ông nhẹ nhàng, "Bây giờ chúng tôi có thể tháo băng hoàn toàn cho cô Catherina. Và nếu không có gì thay đổi, ngày mai cô có thể xuất viện."
Trình Dạ Thần nghe bác sĩ nói, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp lòng. Cuối cùng thì Catherina cũng có thể tháo băng và trở về nhà. Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh đầy vẻ vui mừng và yêu thương.
*Vậy là em có thể về nhà rồi, Catherina. Anh biết em mong chờ điều này lắm.*
Anh khẽ siết nhẹ tay cô, như một lời an ủi và động viên. Anh biết cô đã phải chịu đựng rất nhiều trong những ngày qua.
"Cảm ơn bác sĩ." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, chân thành. Anh gật đầu với vị bác sĩ, bày tỏ lòng biết ơn.
Anh muốn Catherina được thoải mái nhất trong quá trình tháo băng. Anh không muốn cô phải chịu bất kỳ sự khó chịu nào nữa.
*Em sắp được khỏe mạnh hoàn toàn rồi, Catherina.*
Anh đưa mắt nhìn Catherina, quan sát biểu cảm của cô. Anh muốn đảm bảo rằng cô đang cảm thấy ổn.
"Em có thấy khó chịu ở đâu không?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh dịu dàng, đầy sự quan tâm. Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở bên cạnh cô.
Anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Mọi lo toan, mọi căng thẳng đều tan biến khi anh biết rằng cô sắp được khỏe mạnh trở lại.
*Mọi thứ cuối cùng cũng ổn rồi, Catherina.*
Bác sĩ bắt đầu tháo băng một cách cẩn thận và nhẹ nhàng. Từng lớp băng gạc được gỡ bỏ, để lộ ra làn da trắng ngần của Catherina. Trình Dạ Thần nín thở theo dõi, ánh mắt không rời khỏi cô. Trên bụng cô, vết thương giờ chỉ còn là một vết sẹo rất mờ nhạt, gần như không thể nhận ra.
Vị bác sĩ mỉm cười hài lòng. "Cô Catherina hồi phục rất tốt. Với tốc độ này, sau này sẽ không để lại dấu vết gì đâu, vì chúng tôi đã sử dụng công nghệ tiên tiến nhất theo yêu cầu của Trình tổng."
Trình Dạ Thần nghe bác sĩ nói, một cảm giác tự hào và nhẹ nhõm dâng lên trong lòng. Anh nhìn vết sẹo mờ nhạt trên bụng Catherina, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Anh đã làm tất cả để đảm bảo cô có được sự chăm sóc tốt nhất, và kết quả này khiến anh vô cùng mãn nguyện.
*Mọi thứ đều đáng giá, Catherina. Chỉ cần em không phải chịu đau đớn.*
Anh đưa tay khẽ chạm vào vết sẹo, ánh mắt anh đầy vẻ yêu thương và xót xa. Anh muốn xóa đi mọi dấu vết của quá khứ đau buồn.
"Cảm ơn bác sĩ." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, chân thành. Anh quay sang nhìn Catherina, ánh mắt anh dịu dàng. "Em thấy thế nào rồi?"
Anh muốn cô cảm thấy thoải mái và vui vẻ. Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn quan tâm đến cô.
*Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu tổn thương nữa đâu, Catherina.*
Anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi nhìn cô. Mọi lo toan, mọi căng thẳng đều tan biến.
*Em thật sự rất mạnh mẽ, Catherina. Mạnh mẽ hơn anh nghĩ nhiều.*
Bác sĩ bắt đầu tháo băng một cách cẩn thận và nhẹ nhàng. Từng lớp băng gạc được gỡ bỏ, để lộ ra làn da trắng ngần của Catherina. Trình Dạ Thần nín thở theo dõi, ánh mắt không rời khỏi cô. Trên bụng cô, vết thương giờ chỉ còn là một vết sẹo rất mờ nhạt, gần như không thể nhận ra.
Vị bác sĩ mỉm cười hài lòng. "Cô Catherina hồi phục rất tốt. Với tốc độ này, sau này sẽ không để lại dấu vết gì đâu, vì chúng tôi đã sử dụng công nghệ tiên tiến nhất theo yêu cầu của Trình tổng."
Trình Dạ Thần nghe bác sĩ nói, một cảm giác tự hào và nhẹ nhõm dâng lên trong lòng. Anh nhìn vết sẹo mờ nhạt trên bụng Catherina, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Anh đã làm tất cả để đảm bảo cô có được sự chăm sóc tốt nhất, và kết quả này khiến anh vô cùng mãn nguyện.
*Mọi thứ đều đáng giá, Catherina. Chỉ cần em không phải chịu đau đớn.*
Anh đưa tay khẽ chạm vào vết sẹo, ánh mắt anh đầy vẻ yêu thương và xót xa. Anh muốn xóa đi mọi dấu vết của quá khứ đau buồn.
"Cảm ơn bác sĩ." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, chân thành. Anh quay sang nhìn Catherina, ánh mắt anh dịu dàng. "Em thấy thế nào rồi?"
Anh muốn cô cảm thấy thoải mái và vui vẻ. Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn quan tâm đến cô.
*Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu tổn thương nữa đâu, Catherina.*
Anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi nhìn cô. Mọi lo toan, mọi căng thẳng đều tan biến.
*Em thật sự rất mạnh mẽ, Catherina. Mạnh mẽ hơn anh nghĩ nhiều.*
"Không sao đâu, mọi chuyện đã qua rồi. May mà mảng kính đó không làm ảnh hưởng đến nội tạng, nếu không, chỗ nằm sau này của bé con không êm rồi." Catherina nói đùa, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia tinh nghịch, cô khẽ cười. Cô đưa tay chạm nhẹ vào vùng bụng vừa được tháo băng, như đang suy nghĩ về tương lai.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh ngây người ra một lúc. "Bé con"... Lời nói đùa của cô đã chạm đến một góc sâu thẳm trong trái tim anh, khiến trái tim anh đập loạn nhịp. Một cảm giác hạnh phúc xen lẫn bối rối dâng trào.
*Bé con... Em đang nghĩ đến tương lai của chúng ta sao, Catherina?*
Anh nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập sự ngạc nhiên và một niềm vui khó tả. Má anh khẽ ửng hồng, một phản ứng mà anh hiếm khi thể hiện ra ngoài.
"Em..." Trình Dạ Thần lắp bắp, không biết phải nói gì. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ nhắc đến chuyện này một cách tự nhiên như vậy.
Anh khẽ ho khan một tiếng, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. Nhưng ánh mắt anh vẫn không thể rời khỏi cô. Anh nhìn nụ cười tinh nghịch của cô, và trái tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp.
*Thật là... cô nàng này lúc nào cũng biết cách khiến anh bất ngờ.*
Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Ý nghĩ về một gia đình nhỏ, về một bé con của hai người, khiến anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
"Đúng vậy." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhưng có chút run rẩy. Anh cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "May mắn là không sao."
Anh nắm lấy tay Catherina, siết nhẹ. Anh nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng và một lời hứa không nói thành lời. Anh muốn cùng cô xây dựng một tương lai hạnh phúc, một gia đình nhỏ với những bé con đáng yêu.
*Anh sẽ làm tất cả để em được hạnh phúc, Catherina.*
"Sau này, ở đây, anh sẽ lại áp tay lên bụng em như thế này, nhưng không phải để kiểm tra vết thương. Anh biết làm gì không? Là để cảm nhận bé con đạp ở trong này này." Catherina nói, giọng cô đầy vẻ tinh nghịch, nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự chân thành khó tả. Cô chủ động nắm lấy tay Trình Dạ Thần, áp lòng bàn tay ấm nóng của anh lên bụng mình, sau đó buông ra, để lại một khoảng không lơ lửng giữa hành động và lời nói.
Trình Dạ Thần cảm nhận được lòng bàn tay mình đặt trên bụng cô, một cảm giác ấm nóng lan tỏa qua lớp vải mỏng, truyền thẳng vào tim anh. Cả cơ thể anh như đông cứng lại, mọi giác quan đều tập trung vào khoảnh khắc đó. Lời nói của cô như một tia sét đánh thẳng vào trái tim anh, khiến toàn thân anh nóng bừng.
*Trời ơi... Em đang nói gì vậy, Catherina?*
Anh nhìn chằm chằm vào Catherina, đôi mắt anh mở to vì kinh ngạc, và một chút bối rối. Anh không thể tin được cô lại nói ra những lời này một cách tự nhiên đến vậy. Gương mặt anh đỏ bừng, lan đến tận vành tai.
Anh cảm thấy một cảm giác hạnh phúc chưa từng có, nhưng cũng xen lẫn sự ngượng ngùng đến tột độ. Anh chưa bao giờ tưởng tượng ra một khoảnh khắc như thế này.
*Bé con... đạp... Thật sao?*
Trình Dạ Thần khẽ rụt tay lại, nhưng vẫn giữ một khoảng cách rất gần với bụng cô. Anh không biết phải làm gì, phải nói gì nữa. Cả người anh như bị đóng băng, chỉ có trái tim là đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
"Catherina..." Trình Dạ Thần thì thầm, giọng anh khàn đặc, có chút run rẩy. Anh không biết phải tiếp tục thế nào.
Anh nhìn cô, ánh mắt anh vừa ngượng ngùng, vừa đầy vẻ trìu mến. Anh muốn nói rất nhiều điều, nhưng lại không thể thốt nên lời.
*Em... em làm anh... loạn nhịp rồi.*
Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, một niềm hạnh phúc dâng trào. Ý nghĩ về việc cùng Catherina xây dựng một gia đình, về việc có những bé con, khiến anh cảm thấy vô cùng xúc động.
*Thật sự... anh rất muốn... điều đó.*
"Dạ Thần, em thấy hơi nhức đầu, chắc là ban nãy đi dạo bị trúng gió rồi." Catherina nói, giọng cô khẽ yếu đi, cô đưa tay xoa nhẹ thái dương, nét mặt hơi nhăn lại vì khó chịu. Lời nói đùa về "bé con" vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đã bị thay thế bởi sự lo lắng.
Trình Dạ Thần vừa mới thoát khỏi sự bối rối vì những lời nói của Catherina thì lập tức bị kéo về thực tại. Nét mặt anh lập tức trở nên căng thẳng, mọi suy nghĩ về "bé con" tan biến, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Anh nhìn Catherina, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt cô.
*Trúng gió? Mình đã không cẩn thận rồi!*
Anh lập tức đưa tay sờ lên trán Catherina, cảm nhận nhiệt độ. Mày anh khẽ nhíu lại, vẻ lo lắng hiện rõ. Anh đã quá mải mê với những suy nghĩ của mình mà quên đi việc bảo vệ cô khỏi cái lạnh.
"Có sốt không?" Trình Dạ Thần hỏi, giọng anh trầm thấp, đầy vẻ sốt ruột. Anh không đợi Catherina trả lời, đã quay sang gọi bác sĩ. "Bác sĩ!"
Anh không muốn có bất kỳ rủi ro nào. Catherina vừa mới tháo băng, cơ thể còn yếu.
*Chết tiệt, mình thật vô dụng!*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh đầy vẻ hối lỗi. Anh đã hứa sẽ bảo vệ cô, nhưng lại để cô bị trúng gió.
"Em ngồi yên đây." Trình Dạ Thần nói, giọng anh có chút ra lệnh, nhưng lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Anh sẽ gọi bác sĩ ngay."
Anh muốn cô cảm thấy an toàn và được chăm sóc. Anh sẽ không để cô phải chịu đựng bất kỳ sự khó chịu nào nữa.
*Mình phải cẩn thận hơn nữa. Không thể để cô ấy bị ốm được.*
"Ớ, em chưa nói xong câu đùa mà, anh nhanh quá. Em nói đùa mà." Catherina nói, giọng cô có chút bất ngờ, rồi cô bật cười khúc khích. Cô nhìn Trình Dạ Thần với vẻ tinh nghịch, như đang trêu chọc sự lo lắng thái quá của anh.
Trình Dạ Thần đang định gọi bác sĩ thì nghe thấy lời nói của Catherina. Anh lập tức dừng lại, cả người như hóa đá. "Nói đùa?" Anh lặp lại lời cô, giọng anh đầy vẻ khó tin, xen lẫn sự bối rối và có chút... ngượng ngùng.
*Cô nàng này... lại lừa mình sao?*
Anh nhìn Catherina, đôi mắt anh mở to. Gương mặt anh, vốn đang căng thẳng vì lo lắng, giờ lại biến thành một màu đỏ ửng. Anh cảm thấy một sự xấu hổ dâng trào. Anh đã quá lo lắng mà không nhận ra đây chỉ là một trò đùa.
"Em..." Trình Dạ Thần lắp bắp, không biết phải nói gì. Anh khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên một tia bất lực và có chút chiều chuộng.
Anh thở dài một hơi, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh của mình. Anh đưa tay lên xoa xoa thái dương, cảm thấy mình vừa bị một phen hù dọa.
*Cái đồ tinh quái này!*
Anh nhìn nụ cười tinh nghịch của Catherina, và không thể nhịn được mà khẽ lắc đầu. Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm vui nhỏ bé khi thấy cô vẫn có thể đùa nghịch như vậy.
"Em..." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhưng có chút trách móc nhẹ nhàng. "Làm anh sợ muốn chết."
Anh ngồi xuống cạnh cô, đưa tay khẽ véo má cô. Anh không thể giấu được nụ cười trên môi.
*Thật sự là hết cách với cô nàng này rồi!*
Anh cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc khi nhìn cô. Cô ấy là tất cả của anh.
*Lúc nào cũng biết cách khiến anh phải lo lắng, rồi lại khiến anh phải bật cười.*
"A a, đừng véo má em. Véo xệ má thì em giết anh." Catherina kêu lên, cô giơ nắm đấm nhỏ xíu lên, ra vẻ đe dọa Trình Dạ Thần, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự tinh nghịch và một nụ cười rạng rỡ.
Trình Dạ Thần nhìn nắm đấm nhỏ của Catherina, anh bật cười thành tiếng. Tiếng cười trầm ấm, khẽ rung lên trong lồng ngực anh. Anh không hề sợ hãi lời đe dọa của cô, ngược lại, anh cảm thấy một niềm vui khó tả.
*Dám dọa giết anh sao? Cô nàng này thật là... đáng yêu!*
Anh nhẹ nhàng nắm lấy nắm đấm của cô, không để cô rút ra được. Gương mặt anh vẫn còn vương vấn nụ cười.
"Giết anh?" Trình Dạ Thần lặp lại lời cô, giọng anh trêu chọc, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ chiều chuộng. "Em nỡ lòng nào sao?"
Anh khẽ lắc đầu, giả vờ thở dài. Anh biết cô sẽ không bao giờ làm như vậy.
*Cô nàng này lúc nào cũng biết cách khiến anh vui vẻ.*
Anh đưa tay còn lại lên xoa xoa chỗ má vừa véo của cô, như một lời xin lỗi không lời. Anh muốn cô cảm thấy thoải mái và được yêu thương.
"Được rồi, được rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh dịu dàng. "Anh không véo nữa. Để em giữ gìn nhan sắc mà giết anh."
Anh cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc lạ thường khi ở bên Catherina. Cô mang đến cho anh những cảm xúc mà anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có.
*Em là ánh sáng của cuộc đời anh, Catherina.*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và một lời hứa không nói thành lời. Anh muốn cùng cô trải qua những khoảnh khắc vui vẻ như thế này mãi mãi.
*Chỉ cần em hạnh phúc, anh sẽ làm tất cả mọi thứ.*
"Này, Dạ Thần. Nếu một ngày em biến thành một con ốc sên, anh sẽ chờ em bò tới hay sẽ dắt em đi, hay là... bỏ em vào nồi lẩu, làm một bữa lẩu ốc ngon lành?" Catherina hỏi, giọng cô vang lên đầy vẻ tinh quái. Cô ngả lưng ra sau, dựa vào gối, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch khi nhìn Trình Dạ Thần, khóe môi cô tủm tỉm cười.
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh ngây người ra một lúc. Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ khó hiểu và bối rối. Câu hỏi của cô thật sự khiến anh không biết phải phản ứng thế nào. Anh nhíu mày, cố gắng phân tích câu hỏi "quái đản" này.
*Ốc sên? Lẩu ốc? Cô nàng này lại nghĩ ra cái gì nữa đây?*
Anh nhìn nụ cười tủm tỉm của Catherina, và không thể nhịn được mà khẽ lắc đầu. Cô lúc nào cũng có những câu hỏi "trời ơi đất hỡi" như vậy.
"Em..." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm thấp, có chút bất lực. Anh cảm thấy mình cần phải suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời, nếu không sẽ lại bị cô trêu chọc.
*Không thể nào bỏ em vào nồi lẩu được! Nghĩ gì vậy chứ?*
Anh đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng tìm ra một câu trả lời hoàn hảo. Anh không muốn làm cô phật lòng, nhưng cũng không muốn bị cô trêu chọc.
"Nếu em biến thành ốc sên..." Trình Dạ Thần bắt đầu, giọng anh trầm ngâm. Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh dần trở nên dịu dàng và đầy vẻ yêu thương.
Anh siết nhẹ tay cô, muốn truyền cho cô sự ấm áp và an toàn. Anh biết cô đang đùa, nhưng anh vẫn muốn thể hiện sự quan tâm của mình.
"Anh sẽ..." Trình Dạ Thần nói, anh dừng lại một chút, ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô. Anh không thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
*Sao anh có thể bỏ em vào nồi lẩu chứ? Em là tất cả của anh mà!*
Anh nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương. Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương cô, dù cô có biến thành bất cứ thứ gì đi nữa.
"Anh sẽ tìm cách biến em trở lại thành người." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, kiên định. "Hoặc, anh sẽ xây một ngôi nhà nhỏ cho em, và mang em đi khắp nơi, chứ không bao giờ để em bò một mình."
Anh không muốn cô phải chịu đựng bất kỳ sự khó chịu nào. Anh muốn cô luôn được an toàn và hạnh phúc khi ở bên anh.
*Và lẩu ốc... anh sẽ không bao giờ ăn nữa.*
"Thế anh có nhận ra điểm gì đặc biệt trong câu hỏi không?" Catherina hỏi, ánh mắt cô lấp lánh sự mong chờ, như đang chờ đợi một câu trả lời bất ngờ từ Trình Dạ Thần. Cô mỉm cười, nhìn anh đầy thách thức.
Trình Dạ Thần nghe câu hỏi của Catherina, anh khẽ nhíu mày. Anh nhìn cô, cố gắng lục lọi lại câu hỏi vừa rồi, tìm kiếm một điểm "đặc biệt" mà anh đã bỏ lỡ. Anh cảm thấy mình đang bị cô trêu chọc, nhưng đồng thời cũng có một chút tò mò.
*Điểm đặc biệt? Có gì đâu nhỉ?*
Anh nhìn lại Catherina, cố gắng đọc vị cô. Nhưng cô chỉ cười tủm tỉm, ánh mắt vẫn đầy vẻ mong đợi.
"Điểm gì đặc biệt sao?" Trình Dạ Thần lặp lại, giọng anh trầm ngâm. Anh nhìn Catherina, rồi lại nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy tay cô.
Anh nhớ lại câu hỏi của cô: "Nếu 1 ngày em biến thành 1 con ốc sên, anh sẽ chờ em bò tới hay sẽ dắt em đi, hay là... bỏ em vào nồi lẩu, làm 1 bữa lẩu ốc ngon lành?"
Anh nghĩ về ý nghĩa của từng lựa chọn: chờ đợi, dắt đi, hay là... ăn. Anh đã chọn "chờ đợi và dắt đi", từ chối lựa chọn "nồi lẩu". Anh nghĩ đó là điều hiển nhiên.
*Hmm... Có lẽ nào cô ấy muốn nói về... mối quan hệ của chúng ta?*
Trình Dạ Thần khẽ cau mày, cố gắng suy nghĩ sâu hơn. "Ốc sên"... chậm chạp, có thể dễ dàng bị bỏ lại phía sau, hoặc bị tiêu diệt. "Chờ đợi", "dắt đi" - thể hiện sự kiên nhẫn và chăm sóc. "Nồi lẩu"... là sự kết thúc, là sự tiêu diệt.
Anh nhìn Catherina, rồi ánh mắt anh dừng lại trên bàn tay hai người đang nắm chặt. Anh chợt hiểu ra. Điểm đặc biệt không phải là về ốc sên hay nồi lẩu, mà là về cách anh sẽ đối xử với cô, dù cô có ở trong hoàn cảnh nào đi nữa.
"Điểm đặc biệt..." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, sâu lắng hơn. Anh nhìn vào mắt Catherina, muốn cô cảm nhận được sự thấu hiểu của anh.
"Là dù em có biến thành thứ gì đi nữa..." Anh nói, anh khẽ siết chặt tay cô. "...anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh em, không bao giờ bỏ rơi em."
Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với Catherina. Cô đã cho anh thấy một khía cạnh khác của tình yêu, một sự tin tưởng và thấu hiểu.
*Cô ấy tin tưởng anh. Cô ấy giao phó tương lai của mình cho anh.*
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cô. "Em là tất cả của anh, Catherina. Anh sẽ không bao giờ để mất em."
*Và anh sẽ không bao giờ để ai đó có ý nghĩ biến em thành... món lẩu.*
"Không phải như thế! Là lẩu ốc, lẩu lẩu ốc, là lẩu ốc, hiểu không? Em thèm ăn lẩu ốc. Anh nghĩ cái gì vậy." Catherina kêu lên, cô túm lấy cổ áo Trình Dạ Thần, lắc lắc mạnh mẽ như muốn làm anh "tỉnh ngộ". Gương mặt cô hiện rõ vẻ thất vọng và có chút bực bội, rằng những suy nghĩ sâu xa của anh nãy giờ hoàn toàn đi chệch hướng. Hóa ra, cô chỉ đơn giản là thèm ăn lẩu ốc mà thôi.
Trình Dạ Thần bị Catherina lắc mạnh, đầu anh ong ong. Anh nhìn cô, đôi mắt anh mở to, và từ khóe mắt anh nhìn xuống bàn tay cô đang nắm lấy cổ áo mình. Từ những suy nghĩ sâu xa, lãng mạn về tình yêu và sự gắn kết, anh bị kéo về thực tại một cách phũ phàng. Một cảm giác "quê độ" dâng trào.
*Lẩu ốc? Thèm ăn lẩu ốc? Vậy ra nãy giờ mình đã... suy nghĩ quá nhiều rồi sao?*
Anh buông lỏng người, để cô lắc. Gương mặt anh, vốn đang tràn ngập sự thấu hiểu và yêu thương, giờ lại biến thành một màu đỏ bừng vì xấu hổ. Anh cảm thấy mình vừa bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt.
"Lẩu ốc..." Trình Dạ Thần lắp bắp, giọng anh khàn đặc. Anh không thể tin được là mình đã suy nghĩ quá phức tạp như vậy.
Anh khẽ ho khan một tiếng, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng của mình. Anh đưa tay lên xoa xoa gáy, cảm thấy mình thật là ngốc nghếch.
*Đúng là hết cách với cô nàng này rồi!*
Anh nhìn nụ cười của Catherina, và không thể nhịn được mà khẽ lắc đầu. Cô ấy lúc nào cũng có thể khiến anh bất ngờ, từ những điều nhỏ nhặt nhất.
"Được rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, nhưng có chút bất lực. Anh khẽ đẩy tay cô ra khỏi cổ áo mình. "Anh hiểu rồi. Em muốn ăn lẩu ốc."
Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm vui nhỏ bé khi thấy cô vẫn có thể đùa nghịch như vậy.
*Không sao cả, Catherina. Dù là lẩu ốc, hay bất cứ món gì em muốn, anh cũng sẽ làm cho em.*
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và một lời hứa không nói thành lời.
"Ngày mai xuất viện, anh sẽ đưa em đi ăn lẩu ốc." Trình Dạ Thần nói, giọng anh dịu dàng. "Được chứ?"
*Chỉ cần em vui vẻ là được rồi.*
"Nhất trí!" Catherina hào hứng reo lên, giọng cô tràn đầy năng lượng. Cô nhanh chóng lấy máy tính bảng ra, ngón tay thoăn thoắt lướt trên màn hình, bắt đầu nghiên cứu các phong cách cho lễ cưới. Sự chuyển đổi quá nhanh từ lẩu ốc sang kế hoạch đám cưới khiến Trình Dạ Thần chưa kịp hiểu cô đang làm gì, thật sự không thể đoán trước bước đi tiếp theo của cô ấy là gì.
Trình Dạ Thần nhìn Catherina, đôi mắt anh mở to vì ngạc nhiên. Anh vừa mới thở phào nhẹ nhõm vì đã giải quyết được vấn đề "lẩu ốc", thì giờ lại bị cô kéo vào một thế giới hoàn toàn khác. Anh nhìn cô chăm chú, cố gắng theo kịp tốc độ của cô.
*Thật sự là... cô nàng này lúc nào cũng khiến mình bất ngờ!*
Anh cảm thấy một sự bối rối dâng trào. Từ sự hưng phấn về lẩu ốc, cô lại chuyển sang nghiên cứu phong cách cưới một cách nhanh chóng đến vậy. Anh không thể theo kịp suy nghĩ của cô.
"Catherina..." Trình Dạ Thần khẽ gọi tên cô, giọng anh có chút bất lực. Anh muốn hỏi cô đang làm gì, nhưng lại sợ làm gián đoạn sự tập trung của cô.
Anh nhìn cô say mê lướt trên máy tính bảng, và một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi anh. Anh biết cô đang rất hào hứng với lễ cưới của hai người.
*Được thôi, Catherina. Em cứ làm những gì em muốn. Anh sẽ theo em.*
Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh thích nhìn cô hào hứng như vậy. Dù cô có "nhảy cóc" suy nghĩ đến mức nào, anh cũng sẽ cố gắng theo kịp cô.
Anh khẽ hắng giọng, rồi đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô. "Em cứ xem đi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, đầy vẻ chiều chuộng. "Có gì cần anh giúp không?"
Anh muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, luôn sẵn lòng hỗ trợ cô trong mọi việc.
*Đám cưới... của chúng ta. Anh sẽ biến nó thành hiện thực.*
"Dạ Thần, nhìn này." Catherina nói, cô xoay chiếc máy tính bảng về phía Trình Dạ Thần, ánh mắt cô lấp lánh sự hào hứng. Cô chỉ vào hai mẫu váy trên màn hình. "Em thích cả hai mẫu này. Em định lúc tiếp khách ở ngoài phòng chờ sẽ mặc chiếc lụa này, nó bồng bềnh mà cũng rất trang nhã nữa. Còn lúc vào lễ đường, bộ này thì sao? Lấp lánh lắm luôn nè, em tin là một khi em bước vào, không ai có thể giật được hào quang của em đâu."
Trình Dạ Thần nhìn theo hướng Catherina chỉ, anh chăm chú quan sát hai chiếc váy trên màn hình. Chiếc váy lụa màu trắng ngà, thiết kế đơn giản nhưng thanh thoát, toát lên vẻ dịu dàng, bồng bềnh như lời cô miêu tả. Rồi anh nhìn sang chiếc váy còn lại, bộ váy lộng lẫy, đính đầy kim sa và đá lấp lánh, đúng như lời cô nói, nó tỏa ra một sức hút mãnh liệt, một hào quang rực rỡ.
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Anh hiểu sự mong muốn của cô, muốn mình trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn trong ngày trọng đại.
*Đúng là cô ấy rất hợp với cả hai mẫu. Một bên là sự dịu dàng, một bên là sự lộng lẫy.*
Trình Dạ Thần quay sang nhìn Catherina, ánh mắt anh dịu dàng và trìu mến. Anh thấy cô đang nhìn anh đầy mong đợi, chờ đợi câu trả lời của anh.
"Em mặc gì cũng đẹp, Catherina." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm. "Chiếc váy lụa kia rất hợp với em, nó tôn lên sự thanh thoát và dịu dàng của em. Còn chiếc váy lấp lánh kia..." Anh ngừng lại một chút, nhìn cô với một nụ cười khẽ. "...chắc chắn sẽ khiến em trở thành nữ hoàng của buổi lễ."
Anh đưa tay khẽ vuốt lên má cô. "Bất kể em chọn bộ nào, em vẫn sẽ là người đẹp nhất trong mắt anh."
Anh biết, với Catherina, vẻ ngoài quan trọng, nhưng quan trọng hơn là cảm xúc của cô. Anh muốn cô cảm thấy mình thật sự tỏa sáng, thật sự hạnh phúc trong ngày cưới.
*Anh chỉ mong em được vui vẻ và hạnh phúc thôi.*
Anh nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương. Anh biết, dù cô có chọn bộ nào, anh vẫn sẽ yêu cô, vẫn sẽ luôn nhìn cô như người phụ nữ đẹp nhất thế giới.
*Và hào quang đó, chỉ mình em có thể sở hữu, Catherina.*
"Tháng sau chúng ta đi thử váy cưới đi." Catherina nói, giọng cô đầy hứng khởi. "À. Hay là..." Cô dừng lại một chút, ánh mắt sáng lên một ý tưởng mới. "...em lựa mẫu, em muốn đặt thiết kế riêng, chỉ có duy nhất một cái trên thế gian này thôi. Chất liệu vải và mẫu thiết kế độc quyền của em, người đầu tiên và duy nhất mặc chiếc đó là em." Cô nhìn Trình Dạ Thần, đôi mắt cô lấp lánh. "Chúng ta cùng thiết kế một bộ riêng của chúng ta đi, một cặp trời sinh."
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, anh nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng và trìu mến. Ý tưởng của cô khiến anh cảm thấy vô cùng xúc động. Thiết kế riêng, độc quyền, chỉ có hai người họ. Điều đó thật sự ý nghĩa.
*Một bộ váy cưới độc quyền... dành riêng cho em.*
Anh cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn bao giờ hết. Anh yêu Catherina, và anh muốn biến mọi ước mơ của cô thành hiện thực.
"Được." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm và kiên định. "Anh sẽ cùng em thiết kế nó. Một bộ váy cưới chỉ dành riêng cho em, Catherina."
Anh nhìn Catherina, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương. Anh muốn cùng cô tạo nên những kỷ niệm đẹp nhất.
*Chúng ta là một cặp trời sinh, đúng vậy.*
Anh đưa tay khẽ siết chặt tay cô. "Anh sẽ đảm bảo nó là độc nhất vô nhị, và chỉ có em mới có quyền mặc nó."
Anh muốn cô cảm thấy mình thật đặc biệt, thật quý giá trong ngày cưới. Anh muốn cô biết rằng cô là duy nhất đối với anh.
"Chúng ta sẽ cùng nhau chọn từng chi tiết, từng đường kim mũi chỉ." Trình Dạ Thần nói, anh mỉm cười. "Để nó thật sự hoàn hảo, theo đúng ý em."
Anh nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập sự hứa hẹn. Anh sẽ làm tất cả để ngày cưới của cô thật sự là một giấc mơ có thật.
*Và anh sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất khi nhìn thấy em khoác lên mình chiếc váy đó.*
"Anh xem thử chuyên gia thiết kế đi. Em muốn gặp họ vào tuần sau, chúng ta sẽ trao đổi trự tiếp với họ."
Trình Dạ Thần khẽ gật đầu, anh nhìn Catherina chăm chú. "Được. Anh sẽ sắp xếp. Anh sẽ tìm những chuyên gia thiết kế tốt nhất, những người có thể biến ý tưởng của em thành hiện thực."
Anh siết nhẹ tay cô. "Em cứ yên tâm. Mọi thứ liên quan đến đám cưới của chúng ta, anh sẽ lo chu toàn. Em chỉ cần là cô dâu xinh đẹp nhất thôi."
Anh nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và một lời hứa không nói thành lời. Anh muốn cô biết rằng cô là tất cả đối với anh, và anh sẽ làm mọi thứ để cô hạnh phúc.
*Và chiếc váy cưới đó... nó sẽ là minh chứng cho tình yêu của chúng ta.*
"Dạ Thần. Nhẫn của em đâu? Bác sĩ nói lần đó, lúc gặp tai nạn, ở trong phòng cấp cứu, bác sĩ đã đưa lại nó cho anh rồi."
Trình Dạ Thần nghe Catherina hỏi về chiếc nhẫn, cơ thể anh lập tức cứng lại. Anh nhìn cô, ánh mắt anh hơi co rút, lộ rõ vẻ bất ngờ và có chút... hoảng hốt. Anh không nghĩ cô sẽ nhớ đến chuyện này vào lúc này.
*Chiếc nhẫn... Chết tiệt!*
Anh cảm thấy một sự bối rối dâng trào. Chiếc nhẫn đó, anh đã giữ rất cẩn thận, nhưng lại chưa có cơ hội để trao lại cho cô. Nó nằm trong ngăn kéo bàn làm việc ở nhà, an toàn nhưng lại cách xa cô.
"Nhẫn..." Trình Dạ Thần lặp lại, giọng anh khàn đặc. Anh không biết phải nói gì, ánh mắt anh lảng tránh ánh nhìn của cô.
Anh khẽ hắng giọng, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Anh đưa tay lên xoa xoa gáy, cảm thấy mình vừa bị một phen "hú vía". Anh lẽ ra phải trao nó lại cho cô sớm hơn.
*Mình thật sơ suất!*
Anh nhìn Catherina, cố gắng tìm lời giải thích. Anh không muốn cô nghĩ anh đã bỏ quên nó, hoặc tệ hơn là không quan tâm đến nó.
"Nó... anh đã giữ nó rất cẩn thận." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm thấp, có chút vội vã. "Ở nhà. Trong két sắt. Anh sẽ mang nó đến cho em ngay."
Anh muốn cô biết rằng chiếc nhẫn đó rất quan trọng đối với anh, và anh luôn trân trọng nó.
"Ngày mai xuất viện..." Trình Dạ Thần nói, ánh mắt anh đầy vẻ hối lỗi. "...anh sẽ mang nó đến, và trao lại cho em. Được chứ?"
*Anh muốn tự tay đeo nó vào ngón tay em, Catherina.*
"Anh căng thẳng như thế làm gì? Anh cất ở trong két thì nói là ở trong két, em có ăn thịt anh đâu." Catherina nói, giọng cô có chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại dịu dàng. Cô nhìn Trình Dạ Thần, rồi khẽ mỉm cười. "Em chỉ sợ mất nó thôi, nếu anh đang giữ nó thì em yên tâm rồi. Em rất quý nó, là anh đã cầu hôn em bằng chiếc nhẫn đó." Cô dừng lại một chút, ánh mắt cô lấp lánh sự mong đợi. "Ngày mai, anh có thể lại tự tay đeo chiếc nhẫn đó cho em không?"
Trình Dạ Thần nghe Catherina nói, sự căng thẳng trên gương mặt anh dần tan biến. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô không hề giận anh, mà còn hiểu cho sự lo lắng của anh. Anh nhìn nụ cười dịu dàng của cô, và một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi anh.
*Cô ấy không giận mình... Thật may quá.*
Anh khẽ hắng giọng, cố gắng che giấu sự xấu hổ của mình. Anh đưa tay lên xoa xoa gáy, cảm thấy mình vừa trải qua một phen "thót tim".
"Anh..." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm ấm, có chút ngượng ngùng. "Anh chỉ là... sợ em nghĩ anh không trân trọng nó."
Anh nhìn vào mắt Catherina, muốn cô biết rằng anh thật sự quý trọng chiếc nhẫn đó, và hơn hết là trân trọng cô.
"Tất nhiên rồi." Trình Dạ Thần nói, giọng anh kiên định và đầy yêu thương. "Ngày mai, anh sẽ đích thân đeo nó vào ngón tay em, Catherina."
Anh khẽ siết chặt tay cô. "Và lần này, anh sẽ không để nó rời khỏi tay em nữa."
Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Chiếc nhẫn đó không chỉ là vật đính ước, mà còn là biểu tượng cho tình yêu và lời hứa của anh dành cho cô. Anh muốn tự tay mình trao lại nó, như một lời khẳng định tình yêu và sự bảo vệ của anh.
*Ngày mai... anh sẽ lại được nhìn thấy chiếc nhẫn đó trên tay em. Và đó sẽ là lời nhắc nhở cho tình yêu của chúng ta.*
Trình Dạ Thần không nói thêm lời nào, anh cúi xuống, hôn lấy môi Catherina. Nụ hôn ban đầu chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng rất nhanh sau đó, nó trở nên sâu đậm và nồng cháy hơn. Anh đè nhẹ Catherina xuống giường, hôn tới tấp, như một người đã kìm nén quá lâu. "Anh đói tới vậy luôn hả? Em còn chưa xuất viện mà anh đã như hổ đói vồ lấy em rồi." Catherina khúc khích cười trêu chọc, nhưng cô không hề né tránh bất kỳ nụ hôn nào của anh. Cô hiểu, những tháng qua anh đã sống trong sợ hãi và lo lắng như thế nào. Những nụ hôn này như một sự vỡ òa nhẹ nhõm, một sự giải thoát khi cuối cùng cô cũng bình phục.
Hơi thở của Trình Dạ Thần trở nên nặng nề, những nụ hôn của anh cuồng nhiệt đến mức anh gần như mất đi lý trí. Lời trêu chọc của Catherina chỉ làm anh càng thêm khao khát. Anh ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, chứa đựng một thứ cảm xúc mãnh liệt mà anh đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay.
*Đúng vậy, anh đói. Đói khát em, đói khát hơi ấm này.*
Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, tiếp tục hôn cô. Đầu lưỡi anh nhẹ nhàng lướt qua đôi môi mềm mại của cô, rồi mạnh dạn tìm kiếm sự đáp trả. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể cô, mùi hương quen thuộc vương vấn, khiến anh như chìm đắm trong men say. Anh vòng tay qua eo cô, ôm chặt lấy, muốn kéo cô lại gần hơn nữa, như thể muốn hòa tan cô vào làm một với mình.
Mỗi nụ hôn đều chất chứa nỗi sợ hãi đã qua, sự lo lắng từng ngày, và cả niềm hạnh phúc vỡ òa khi cô ở đây, trong vòng tay anh, an toàn và sống động. Anh không còn quan tâm đến xung quanh nữa, chỉ có Catherina và cảm giác cô đơn bấy lâu nay được lấp đầy.
*Em không biết anh đã sợ hãi thế nào. Sợ mất em, sợ không bao giờ còn được chạm vào em như thế này nữa.*
Anh cảm nhận được sự đáp trả từ cô, dù chỉ là khẽ khàng, nhưng đủ để khiến ngọn lửa trong anh bùng cháy dữ dội hơn. Anh di chuyển môi, hôn lên trán, xuống thái dương, rồi dừng lại ở cổ cô, hít lấy mùi hương quen thuộc. Anh muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc này, từng hơi thở, từng nhịp tim của cô.
Trình Dạ Thần khẽ rên rỉ một tiếng trầm thấp, đầy dục vọng. "Anh... nhớ em..." Giọng anh khàn đặc, đầy khao khát, dường như chỉ là một tiếng thở dài trong những nụ hôn nồng cháy.
*Nhớ đến phát điên...*
Anh ôm chặt cô hơn, như thể sợ cô sẽ tan biến mất. Anh muốn nói rất nhiều, nhưng lúc này, những nụ hôn chính là lời giải đáp chân thành nhất. Anh muốn cô cảm nhận được tình yêu của anh, sự nhẹ nhõm của anh, và cả sự khao khát mãnh liệt đã bị kìm nén bấy lâu nay. Anh sẽ bù đắp cho cô, cho cả những tháng ngày xa cách, bằng tất cả những gì anh có.
*Em ở đây... Em thật sự ở đây rồi.*
"Em không ngờ nỗi nhớ của anh lại lớn đến thế này." Catherina nói, giọng cô khàn đi vì những nụ hôn, ánh mắt cô mơ màng nhìn Trình Dạ Thần. Anh vẫn cứ hôn tới tấp cô, dường như không muốn rời xa một giây phút nào.
Trình Dạ Thần ngừng lại một chút, ngẩng đầu lên, hơi thở anh hổn hển. Anh nhìn vào đôi mắt mơ màng của Catherina, và một nụ cười khổ xuất hiện trên môi anh. Nỗi nhớ của anh, lớn hơn bất cứ điều gì cô có thể tưởng tượng. Nó là một tảng băng chìm, đã đè nặng lên anh suốt những tháng ngày cô nằm viện.
*Nỗi nhớ này... nó gần như giết chết anh.*
Anh đưa tay khẽ vuốt ve gò má cô, ngón cái lướt nhẹ qua đôi môi sưng đỏ vì nụ hôn của anh. Anh cúi xuống một lần nữa, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, rồi xuống mắt, xuống má, như muốn bù đắp cho tất cả những ngày tháng anh không thể chạm vào cô.
"Em không biết đâu, Catherina." Trình Dạ Thần nói, giọng anh trầm thấp, đầy sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi đã qua. "Anh đã... anh đã nghĩ mình sẽ mất em."
Anh ôm chặt cô hơn, như thể muốn kéo cô vào sâu trong lồng ngực mình. Anh muốn cô cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của anh, sự nhẹ nhõm khi cô ở đây, trong vòng tay anh. Anh không muốn buông cô ra, dù chỉ là một giây.
*Nỗi sợ hãi đó... nó vẫn còn ám ảnh anh.*
Anh cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể cô, mùi hương quen thuộc vương vấn, khiến anh bình tĩnh hơn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
"Giờ em đã bình phục..." Trình Dạ Thần nói, anh khẽ ngẩng đầu, nhìn vào mắt cô. "...anh sẽ không để bất cứ ai, hay bất cứ điều gì, làm hại em nữa."
Anh muốn cô biết rằng anh sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá. Anh sẽ không bao giờ để nỗi sợ hãi đó quay trở lại.
"Anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh nữa." Trình Dạ Thần nói, giọng anh kiên định. Anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô một lần nữa, nụ hôn lần này dịu dàng hơn, nhưng vẫn đầy sự khao khát và yêu thương.
*Anh sẽ giữ em thật chặt, Catherina. Mãi mãi.*
Họ ân ái nhau cả ngày, cả đêm hôm đó, đến lúc ngủ anh không buông cô ra 1 giây phút nào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co