Truyen3h.Co

Trộm Tâm

Chương 1

ShinNguyen

Bệnh viện Thành phố A

Cảnh sát đang tập trung trong đại sảnh bệnh viện, phần lớn bệnh nhân đã được đưa hết ra bên ngoài. Tuy nhiên, tất cả chỉ có thể đi bộ chứ không thể lái xe. Lí do rất đơn giản: giữa đại sảnh bệnh viện đang hiện diện một quả bom có sức công phá cực lớn.

"Thuận Khuê, cẩn thận một chút."

"Đội trưởng Tần, tôi biết phải làm thế nào mà. Trên cục đã mời được giáo sư tâm lý Hạ, cô ấy sẽ tìm ra cách ngăn nó thôi. Không sao đâu."

Đội trưởng Tần nhíu mày, cẩn thận mặc áo chống đạn lên người Thuận Khuê.

Thuận Khuê đeo kính chắn bảo hộ, vịn vào tai nghe trên tai mình.

"Giáo sư Hạ, đã xong."

Bên kia lập tức truyền lại giọng nói trầm ấm:

"Trung sĩ Lý, nói tôi biết, quả bom có bao nhiêu dây?"

"Tổng cộng là bốn dây. Từ trái sang phải lần lượt là xanh, đỏ, trắng và vàng."

"Trên màn hình hiển thị cái gì?"

"Màn hình hiển thị một dãy số. 2468."

"2468... Này tên khốn, mày nói xem nó có nghĩa gì?"

Trong điện thoại vang lên tiếng mắng chửi, sau đó là thanh âm mơ hồ của Triệu Quyền chậm rãi truyền tới.

"Từ trái sang phải... từ nhỏ tới lớn... hahaha... cắt đi... từ trái sang phải... từ nhỏ tới lớn..."

"Trung sĩ Lý."

"Tôi đang nghe đây."

"Cắt dây màu vàng. Bắt đầu từ bên phải."

"Tao nói từ nhỏ tới lớn. Mày nghe rõ không? Mày muốn nó nổ tung phải không? Hahahaha."

Triệu Quyền hét lên, Thuận Khuê lại nghe thấy tiếng đập mạnh ở đầu dây bên kia.

"Trung sĩ Lý, theo thứ tự từ phải sang. Cắt đi."

Thuận Khuê không trả lời. Mồ hôi tuôn ra như tắm, cô cắn chặt môi, khẽ thở ra một hơi rồi lần lượt cắt từng sợi dây.

Quả bom ngừng lại.

"Thuận Khuê, cậu làm tốt lắm."

Đội trưởng Tần thở phào nhẹ nhõm, khẽ nở nụ cười.

Đột ngột, bảng điện tử trên quả bom lại sáng lên, trên đó xuất hiện thời gian bắt đầu đếm ngược. Quả bom một lần nữa bị kích hoạt, hiện tại chỉ còn một phút ba mươi giây.

"Giáo sư Hạ, bắt đầu đếm ngược thời gian."

"Triệu Quyền, nói tao nghe, pass để ngừng thứ chết tiệt đó là gì?"

Giáo sư Hạ nắm lấy cổ áo Triệu Quyền, lôi hắn đứng dậy.

"Pass."

Triệu Quyền một chút cũng không khiếp sợ, chỉ nhàn nhạt phun ra một chữ.

"Trung sĩ Lý, trên bảng điện tử gồm những gì?"

"Pass và Not Pass."

"Trung sĩ Lý, tin tôi không?"

"Giáo sư Hạ, tôi tin tưởng cô."

"Nhấn Not Pass."

"Không được."

Bên kia lại vang lên tiếng của một người đàn ông khác, có lẽ là cục trưởng.

"Giáo sư Hạ, Triệu Quyền khai là Pass. Tại sao cứ phải làm ngược lại hắn chứ?"

"Cục trưởng Vương, khi nãy nếu nghe lời hắn thì tất cả đã nổ tung rồi."

"Pass, là Pass. Mau nhấn đi chứ. Rồi tất cả sẽ dừng lại. Mày mà nhấn Not Pass, đau khổ thì đừng hỏi tao. Hahahaha."

Giáo sư Hạ lại nắm lấy cổ áo Triệu Quyền, hung hăng đấm cho hắn một phát.

"Câm ngay cho tao."

"Giáo sư Hạ, thời gian chỉ còn mười lăm giây."

"Chết tiệt, là Not Pass. Mau nghe tôi đi."

Cục trưởng Vương giật lấy điện thoại trong tay cô, hét lên:

"Trung sĩ Lý, mật mã là Pass. Tôi ra lệnh cho cô bấm đi."

"Chết tiệt, cục trưởng Vương, trả điện thoại cho tôi. Ông sẽ giết chết tất cả mất."

"Trung sĩ, mau giữ lấy giáo sư Hạ."

"Lý Thuận Khuê, tôi ra lệnh cho cô. Nhấn Pass."

Thuận Khuê giật lấy tai nghe ra khỏi tai mình, quay đầu mỉm cười với chiếc camera nhỏ đang theo dõi cô từ bên ngoài, sau đó không chút do dự nhấn ngay vào nút Pass.

Quả bom ngừng lại.

Chỉ còn ba giây.

Thuận Khuê ngồi bệt xuống sàn, đưa tay tháo kính bảo hộ khỏi mặt. Đội trưởng Tần bỏ tai nghe xuống, lập tức chạy nhanh về phía khu vực cách ly của Thuận Khuê.

Đột ngột, quả bom lại một lần nữa kích hoạt. Những con số trên màn hình nhảy loạn với tốc độ cực nhanh.

Chỉ còn ba giây...

Bùm!

Mọi thứ đang nguyên vẹn lập tức nổ tung. Một cảnh vệ lao tới ôm lấy Đội trưởng Tần rồi cùng ngã xuống đất, nhờ vậy cô mới không sao. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân gần như không thể nhấc nổi. Trước mặt cô tràn ngập khói trắng. Nơi vừa rồi vẫn còn nguyên vẹn, giờ đây đã biến thành một đống đổ nát.

Không màng bên trong nguy hiểm đến thế nào, cô vội vàng chạy vào, dùng hết sức lực tìm kiếm thân ảnh Thuận Khuê giữa đống hoang tàn còn đang cháy đỏ rực.

Cuối cùng, cô nắm được cánh tay đầy máu, bỏng rát của Thuận Khuê.

Đội trưởng Tần bật khóc nức nở... khóc như một đứa trẻ... khóc như chưa từng được khóc.

Giáo sư Hạ tức giận ném mạnh chiếc điện thoại vào vách tường, nắm lấy cổ áo cục trưởng Vương, đấm thẳng vào mặt ông một quyền rồi gằn giọng:

"Chết tiệt. Ông hài lòng rồi đúng không?"

Nói xong, cô cầm lấy áo khoác trên ghế, đi thẳng ra ngoài, cũng không một lần quay đầu nhìn lại.

"Giáo sư Hạ, tôi tin tưởng cô."

Giáo sư Hạ đứng đối diện bức tường bên ngoài. Câu nói của cô gái trẻ không ngừng lặp lại trong đầu cô. Tay cô siết chặt thành nắm đấm, không ngừng đấm mạnh vào tường cho đến khi cả hai bàn tay chỉ còn một màu máu mới dừng lại.

Trên khuôn mặt lạnh tanh ấy, bất giác xuất hiện hai hàng nước mắt.

"Xin lỗi cô, Trung sĩ Lý."

"Tôi xin lỗi cô..."

"Xin lỗi..."

"...xin lỗi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co