13.
*reng..reng* - tiếng chuông điện thoại vang lên khi Công Phượng đang ngồi làm việc
-Alo
-Công Phượng, là tôi
-Cậu nói đi
-Chuyện lần trước tôi muốn xin lỗi cậu
-Không có gì đâu
-Chiếc ô của cậu vẫn còn ở chỗ tôi, khi nào cậu có thời gian tôi đem qua trả cậu
Chiếc ô sao? À cậu nhớ ra rồi là lần trước khi hẹn nhau ăn cơm trời mưa lất phất. Lúc đi vào con hẻm vì diện tích khá hẹp nên cậu đã nhường chiếc ô trong tay mình cho Văn Lâm
-Chỉ là chiếc ô mà, không cần đâu
-Thực ra tôi chỉ muốn mượn cớ để gặp cậu thôi, cho tôi một chút mặt mũi được không?
*haizz*
-Văn Lâm, cậu muốn làm gì?
-Chỉ là có chút nhớ cậu rồi
-Nhớ quãng thời gian trước đây của chúng ta
-Tôi bảo đảm sẽ không đề cập đến chuyện của cậu và Xuân Trường nữa, chúng ta còn có thể làm bạn được không?
-Chỉ cần cậu nói được làm được thì chúng ta vẫn sẽ là bạn bè
-Tôi hứa tôi hứa
-Khi nào cậu rảnh? Tôi mời cậu ăn cơm
-Huhm đợi tôi giải quyết xong mấy dự án trong tay đã, gần đây công việc hơi bận rộn
-Được được
-Công Phượng..
-Ảh?
-Phải chú ý sức khỏe đó
-Ừm cậu cũng vậy
Nửa tháng sau đó~~
Chiếc xe màu đen bóng loáng quen thuộc dừng lại trước chung cư nơi Công Phượng sinh sống
Mở cửa, Công Phượng bước xuống xe
-Êy đợi đã- Văn Lâm từ phần lái chính bước ra
-Rượu vang Tiến Dụng tặng cho cậu còn ở cốp xe
-Ò tôi quên mất
Văn Lâm di chuyển về phía sau xe mở cốp lấy ra chai rượu vang thật ngon đưa cho cậu
-Văn Lâm, hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều
-Cảm ơn vì chuyện gì?
-Cảm ơn vì đã giới thiệu Tiến Dụng và mấy người bạn mới cho tôi
-Còn nữa hải sản ở chỗ đó rất ngon
-Chỉ cần cậu thích, tôi sẽ liền dẫn cậu đi ăn
-Văn Lâm, cậu không cần phải đối xử tốt với tôi như vậy đâu
-Năm đó cậu cũng rất tốt với tôi mà
-Chuyện đó qua lâu rồi, với lại chúng ta hiện giờ là bạn bè
-Vậy thì đúng rồi, chúng ta là bạn bè mà. Mà đã là bạn bè sao tôi không thể đối tốt với cậu?
-Phải, chúng ta là bạn bè. Vậy tôi về đây-mỉm cười một cái nhẹ cậu chào tạm biệt Lâm
-Phượng..ngủ ngon
Văn Lâm vẫn một ánh mắt ngước nhìn mãi đến khi Công Phượng đã đi khuất Lâm mới chịu rời đi
"Phượng, em cho phép tôi quyền được chăm sóc em nhé"
Quay trở về căn hộ của mình nụ cười trên môi cậu lại tắt đi
Màn đêm vốn đã hiu hắt nay lại càng cô quạnh. Chưa bao giờ cậu lại cảm thấy cô đơn như lúc này
Đã nửa tháng rồi, anh và cậu cắt đứt liên lạc với nhau. Mười lăm ngày qua chẳng khác nào cơn giày vò
Cậu rất muốn biết anh đang ở đâu và anh đang làm gì
Ngập ngừng đôi chút rồi cậu quyết định gọi điện cho Đức Huy
-Alo, anh Phượng
Đầu dây bên kia ngoài tiếng của Đức Huy thì toàn là tiếng nhạc xập xình nơi hộp đêm
-Anh đợi chút em ra ngoài nói chuyện với anh
Đức Huy chạy ra ngoài
-Đức Huy, cậu vẫn chưa về nhà sao?
-Hôm nay anh Trường nổi hứng uống rượu liền muốn đến hộp đêm
-Xuân Trường dạo gần đây có khỏe không?
-Hai ngày nay cũng không tệ, nhưng mà nửa tháng trước thì..trời ơi thật khủng khiếp. Đến đơn từ chức em cũng đã viết sẵn đợi anh ấy tức giận em liền nộp lên đỡ phải nhục khi bị đuổi. Nhưng thật may là em thoát nạn- Đức Huy mếu máo cùng cậu
-Ừm
-Phượng ca ca, hai người cãi nhau sao?
-Cũng không hẳn
-Đợi khi tâm trạng anh Trường vui vẻ, em sẽ nhắc đến anh
Câu nói từ Đức Huy khiến Công Phượng phải bật cười
-Ừm, cảm ơn cậu
"Mình rất muốn gặp Xuân Trường"
Thật ra những lúc này đây cậu lại cảm thấy bản thân mình thật may mắn
Sáu năm qua, Xuân Trường chưa từng cho cậu một chút hy vọng nào
Nếu không chắc chắn bản thân cậu đã bị dục vọng và ý nghĩ chiếm hữu của chính mình mà tự giày vò đến chết mất
*reng..reng*- Đức Huy bỗng nhiên gọi trở lại
-Alo, Đức H..
-Anh Phượng! Anh Trường ở đây xảy ra chút chuyện, anh có thể qua đây được không?
-Đợi tôi một chút, cậu gửi cho tôi địa chỉ hộp đêm đi
Sau 30 phút chạy xe Công Phượng đã có mặt tại hộp đêm
Vừa đến chỗ đỗ xe cậu đã chứng kiến cảnh tượng này, người và người bu đông kín lối ra vào của hộp đêm
Nghe tiếng hò hét của họ thôi cũng đủ biết đây là fan của Xuân Trường
Cậu cố chen qua khỏi đám đông
-Xin lỗi, cho qua một chút
Vừa đẩy cửa vào trong âm nhạc đã vang lên ầm ầm cùng những ánh đèn nhấp nháy
🎶1..2..3 mình dang tay ra
Các đại ca "bơi" theo em nha
Ta cùng "bơi" lên Phan Xi Băng
Xong chúng ta xuống nơi vĩnh hằng🎶
-Anh Phượng, cuối cùng anh cũng đến rồi
-Em không biết vì sao fan hâm mộ lại biết anh Trường ở đây nữa
-Bây giờ cửa trước hay cửa sau gì đều bị fan vây kín hết
-Anh Trường uống đến nổi điên rồi
-Xuân Trường đang ở đâu?
-Ở phòng VIP trên lầu 2
Chạy đến trước phòng VIP khi Công Phượng đẩy cửa vào liền có một ly rượu bay thẳng đến, rất may mắn khi chiếc ly đáp xuống mặt sàn chứ không thì rượu đã bị hắt vào người cậu chưa kể miểng ly có thể cứa trúng cậu
-Cút đi, mấy người có cút đi không hả?- Xuân Trường uống say hết quát mắng đến đập phá đồ
Lách người qua khỏi những thứ vương vãi trên sàn nhà cậu nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh
Liếc mắt sang người bên cạnh anh đột nhiên lại bật cười
*haha*
-Công Phượng? Cậu là Công Phượng sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co