27.
-Xin chào, tôi tên Trương Ngọc là sư muội của Xuân Trường
-Anh là Công Phượng đúng không?
-Là tôi
-Tôi có thể vào trong nói chuyện cùng anh được không?
Công Phượng đứng nép về một bên cửa cho Trương Ngọc đi vào trong
Bước vào bên trong cô cố ý ngó nghiêng một chút, ánh mắt quan sát xung quanh
Cách bày trí căn nhà rất đơn giản nhưng lại rất hợp mắt.Tông màu lạnh là chủ đạo
Ánh mắt cô lại vừa vặn đưa đến đúng bức ảnh ngay bên cạnh ti-vi. Bức ảnh anh và cậu chụp cũng từ rất lâu rồi. Không nắm tay cũng chẳng hôn nhau, chỉ đơn giản là hai con người đứng bên cạnh nhau nhoẻn miệng cười nhìn về máy ảnh. Ánh mắt cô nhìn chăm chú cũng mất vài phút, nhận thấy vẻ khó hiểu từ cậu cô mới thu lại ánh mắt và đôi môi hiện rõ nụ cười. Một nụ cười thật lạ
-Chắc anh cũng đã biết qua tôi rồi. Tôi cũng đã nghe qua về anh
-Tuy chúng ta chưa gặp mặt nhưng có lẽ cũng đã hiểu được đôi chút về nhau. Cho nên anh không cần phải căng thẳng
-Tôi không căng thẳng
-Thật ra lúc trước tôi cũng đã suy nghĩ rất lâu là có nên đến gặp anh hay không
-Làm sao cô có thể biết được địa chỉ nhà của tôi?
-À là Lương tổng cho tôi
Chẳng phải trước đây Xuân Trường từng nói rằng khi anh mua căn hộ này chẳng có ai biết đến. Ngoại trừ anh, cậu và Đức Huy ra thì cũng chẳng có ai lui đến
À đúng rồi, đối với một người như Lương tổng thì muốn biết thông tin về ai đó thì chỉ cần cái phất tay, việc cỏn con này có là gì
-Lương tổng của các người thật thần thông quảng đại
-Tôi biết mình làm như vậy là có hơi đường đột, có thể anh sẽ cảm thấy khó chịu
-Nhưng tôi cảm thấy rằng chúng ta vẫn là nên gặp nhau
-Nếu tôi và Xuân Trường có kết hôn, tôi cũng muốn biết tôi có thể chấp nhận anh hay không
Câu nói điếng người từ cô
-Kết hôn sao?
-Chẳng lẽ anh vẫn chưa biết sao?
-Xuân Trường bảo rằng sẽ nói cho anh biết. Cuối năm chúng tôi sẽ đính hôn
-Vẫn còn hơn nửa năm nữa nên có lẽ anh ấy vẫn chưa kịp nói với anh
-Chuyện các người cũng đã quyết định rồi
-Vậy cô còn đến đây tìm tôi để làm gì nữa?
-Hôn lễ của chúng tôi có chút "đặc biệt", thật sự thì tôi cũng rất thích anh ấy
-Tôi biết tình cảm giữa hai người cũng rất tốt
-Chắc hẳn anh cũng là một người tốt nên mới có thể ở bên anh ấy lâu đến như vậy
-Cho nên tôi cảm thấy là tôi có thể chấp nhận anh
-Con người tôi ở chung cũng rất tốt, tôi muốn chúng ta hoà thuận
-Anh yên tâm là tôi sẽ không đòi hỏi Xuân Trường mỗi ngày đều phải ở bên cạnh tôi
-Tóm lại là tôi muốn làm quen với anh trước. Tôi mong rằng sau này chúng ta có thể chung sống hoà thuận
-Trễ rồi tôi không làm phiền anh nữa, tôi về trước đây- lời muốn nói cũng đã nói hết Trương Ngọc đứng lên rời khỏi căn hộ. Trước khi quay đi vẫn không quên quan sát biểu hiện của cậu. Nụ cười khó hiểu lại lần nữa hiện rõ
Tiếng đóng cửa vang lên biết chắc cô đã rời khỏi. Không cần phải cố che đi sự yếu đuối của mình nữa thân thể cậu nhỏ trượt dọc từ sopha xuống sàn nhà
Sàn nhà lạnh buốt xuyên qua lớp quần áo mỏng chạm đến thịt non
Công Phượng vẫn luôn nghĩ rằng lần này chỉ cần cậu lơ anh đi một chút. Để anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của cậu. Sau cùng có thể chiếm được một chút thế thượng phong trong mối quan hệ này
Thế nhưng Xuân Trường ơi Xuân Trường...
Anh lại nhẫn tâm mà đâm cậu một nhát
Sáu năm qua từng nhát từng nhát một đã dần khoét sâu đau đớn đến tột cùng
*ting*
-Chút nữa tôi về, đợi tôi nhé bảo bối
Lời nói như nhát dao từ Trương Ngọc có thế nào cũng chẳng khiến cho Công Phượng rơi giọt nước mắt nào. Nhưng sao chỉ vỏn vẻn vài con chữ từ Xuân Trường đã khiến cho nước mắt cậu rơi không ngừng
Bảo bối sao? Có phải là gọi nhầm rồi không?
-Bảo bối..bảo bối..haha..-một điệu cười vang đến thắt lòng
Vừa hoàn thành xong các cảnh quay Xuân Trường liền phóng xe trở về căn hộ
*cạch*
Cánh cửa mở ra như một không gian hoàn toàn khác. Bên trong căn hộ tối om. Công Phượng ngồi thu người ở một phía của sopha. Trước mắt là cái vô tuyến đang nhấp nháy ánh sáng từ một chương trình nào đó nhưng lại bị cậu tắt âm
-Sao cậu không mở đèn lên?
-Phượng, mau tới đây- trên tay lỉnh kỉnh vài túi gì đấy anh bước vào nhà đặt chúng lên bàn
Nhận thấy một chút cậu cũng chẳng để ý đến anh. Khó hiểu Xuân Trường bước đến gần, ngồi xuống cạnh cậu anh tiếp chuyện
-Tôi có mua tổ yến cho cậu bồi bổ
-Cậu đấy, gần đây đã ăn gì mà sao chẳng mập mạp ra nổi tí nào- giọng nói như trách móc rồi tay anh lại chọt vào da thịt mềm mại của cậu, cảm nhận độ đàn hồi anh lại thích thú mà cười
Công Phượng cũng chẳng thèm nhìn anh một cái. Ánh mắt vẫn hướng về góc cũ, lời nói cất lên như chẳng còn hồn
-Hôm nay..Trương Ngọc có đến tìm tôi
-Ai cơ?
-Trương Ngọc bạn gái tin đồn của anh
-À không..tôi quên phải là vợ chưa cưới của anh
-Cô ta sao lại biết mà đến được đây? Cô ta đã nói bậy bạ gì rồi?- giật thót cả người hai tay anh liền bám lấy vai cậu quay cả người cậu về phía mình
-Cô ấy nói cuối năm hai người sẽ kết hôn. Hôm nay cô ấy đến là muốn làm quen với tôi trước
-Cô ta đúng là con ngốc thối tha. Có phải là não cô ta đã bị nước ăn rồi không
-Là bố anh đã cho cô ấy địa chỉ
Ánh mắt anh chau vào nhau tỏ vẻ khó chịu. Lấy di động của mình ra anh bấm vội một dòng số nào đó. Sau một lúc tiếng tút tút vang dài khiến cho Xuân Trường càng thêm tức giận ném di động sang một bên
Khác xa với mọi khi, lần nay thay vì thở dài môi cậu lại nở lên một nụ cười nhếch mép. Cái hừ lạnh nhẹ nhàng trong đêm
Thở một hơi thật dài để cố trấn an lại tâm lý của bản thân. Xuân Trường quay về phía cậu, đôi tay khẽ đặt lên vai cậu nhưng lại có cảm giác rất chắc chắn. Anh xoay cậu về phía mình
-Phượng, mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu. Cậu nhất định phải nghe tôi nói
-Được, tôi nghe anh nói
-Danh tiếng của tôi hiện tại đang rất xấu. Bố tôi vì muốn dẹp tan tin đồn tôi là đồng tính, cho nên mới thuê cô ta làm nhiễu tin đồn
-Chúng tôi sẽ kí một bản hợp đồng, hôn nhân kia tất cả đều là giả
-Hai người có muốn sinh con không?
-Nếu bố tôi muốn điều đó
-Cậu yên tâm, tôi sẽ thụ tinh trong ống nghiệm tuyệt đối không đụng vào cô ta
-Phượng, tôi căn bản không thích cô ta. Chuyện tôi hứa với cậu chắc chắn sẽ làm được
-Ừ
-Vậy..vậy cậu..có để ý không?
-Tôi không để ý
Lúc này gương mặt điển trai của anh mới có thể giãn ra. Nụ cười lại nở rộ anh ôm lấy cậu vào lòng
-Xin lỗi vì đã không nói với cậu sớm hơn
-Tôi biết là cậu không muốn tôi khó xử. Tôi cũng sẽ cam đoan với cậu cho dù có kết hôn hay không kết hôn Xuân Trường tôi cũng chỉ có mình cậu
-An tâm nhất vẫn là khi ở bên cạnh cậu. Nhiều năm như vậy, chính tôi cũng không thể rời bỏ được cậu
Thì ra khi tim đã chết rồi, sẽ không còn cảm giác đau đớn nữa. Thật tốt!
Tối ngày hôm ấy, cậu đã ngủ rất ngon. Và cậu đã mơ một giấc mơ thật đẹp!
Vài năm sau đó cả hai lại vô tình gặp nhau trên cùng một con đường. Thật may mắn khi anh vẫn rất khỏe mạnh và..thật hạnh phúc
Chẳng những là cái tên, cậu còn thấu rõ tường tận con người. Nhưng căn bản là không thể gọi..
Mẹ, con sẽ đi du lịch nghỉ phép một thời gian
"Các vị hành khách, máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay quốc tế. Nhiệt độ bên ngoài hiện đang rất thấp, quý khách lưu ý"
Cậu nhìn thấu rõ anh, thấu rõ bản thân mình, cũng đã thấu rõ được tương lai
Một cơn say tình đẹp. Cuồng say đến mức kéo dài tận sáu năm trời
Không ngờ lại có một ngày chớp nhoáng đã tỉnh mộng, tỉnh táo đến thông suốt!
-Hi, tôi là Quang Hải. Anh là Công Phượng có đúng không?
-Phải, tôi là Công Phượng
-Êy, xin chào xin chào
-Tôi là tài xế kiêm hướng dẫn viên du lịch cho anh. Một tháng này chúng ta phải quan tâm và chăm sóc lẫn nhau
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co