-Chap 8-
Nếu mấy zợ hỏi sao thi có 1 ngày dị? Thì tại vì tui đã thi hồi tuần trước rồi, nhưng tại tui lì tui ko chịu ngưng việc viết truyện nên bị phu nhân nhà tui chửi quá trời luôn, nên mới thông báo nghỉ xíu dưỡng sức thi ngày cuối (Toán, Hóa, Lý) dồn zô 1 ngày ó. Thấy chongg cực hongg các zợ, nên các zợ phải biết trân trọng thằng chongg này nhaaa
Mongg truyện tui sớm xhhh chứ thấy flop quớ!😓😓
__________________________________
Tần Dã dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên gương mặt Thanh Thanh trong ảnh, rồi dùng điếu xì gà đang cháy châm thẳng vào mắt cô trong tấm hình. Hắn cười khẽ, giọng nói đầy sự hưng phấn của một kẻ tâm thần:
"Ba năm... Anh đã chơi đủ chưa, Lục Hàn? Để tôi xem, khi tôi bẻ gãy 'định mệnh' của anh, anh sẽ khóc lóc cầu xin tôi như thế nào."
Ánh nắng buổi sáng tại quán cà phê "Bình Yên" — cái tên mà Thanh Thanh đã đặt cho anh — len lỏi qua những chậu cây mọng nước trên bệ cửa sổ. Hàn Dịch thành thục pha một ly Latte, mùi hương cà phê rang xay giúp anh trấn tĩnh lại phần nào sau cảm giác ớn lạnh tối qua.
Suốt ba năm qua, quán cà phê nhỏ này là niềm tự hào của anh. Khách hàng yêu thích vẻ trầm mặc, điềm tĩnh của ông chủ "Hàn Dịch" tóc vàng, mắt xanh. Thu nhập từ quán cộng với số tiền vốn sẵn có giúp anh và Thanh Thanh có một cuộc sống sung túc mà không cần lo nghĩ.
Tuy nhiên, hôm nay không khí có gì đó rất khác. Dù quán đang đông khách, nhưng bản năng vệ sĩ được rèn luyện từ máu và nước mắt của anh lại liên tục rung chuông cảnh báo.
10 giờ sáng: Một chiếc xe đen kính mờ đậu ở góc đường đối diện quá lâu.
11 giờ trưa: Một vị khách nam lạ mặt, mặc áo khoác sụp mũ, vào quán chỉ gọi một ly Espresso rồi ngồi bất động suốt hai tiếng đồng hồ, mắt luôn dán vào quầy pha chế của anh.
Hàn Dịch cố giữ đôi tay không run rẩy khi rót sữa. Anh tự trấn an mình: "Mình đã đổi tên, đổi mặt, chip định vị đã mất. Tần Dã dù có là thần thánh cũng không thể tìm ra mình ở một thị trấn ven biển nhỏ bé thế này."
Anh rút điện thoại ra nhắn tin cho Thanh Thanh: "Em ăn trưa chưa? Tối nay anh đón em nhé."
Một phút... năm phút... rồi mười lăm phút trôi qua. Không có hồi đáp.
Thông thường, Thanh Thanh sẽ trả lời ngay lập tức bằng một biểu tượng trái tim đáng yêu. Sự im lặng của cô khiến nỗi ớn lạnh tối qua quay trở lại, lần này nó bóp chặt lấy sống lưng anh. Anh gọi điện.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...
Hàn Dịch cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Anh vội vã cởi tạp dề, giao lại quán cho nhân viên rồi lao ra xe. Anh phải đến bệnh viện nơi cô làm việc ngay lập tức.
Khi Hàn Dịch vừa mở cửa xe, một bàn tay vững chãi từ phía sau đột ngột chặn cửa lại. Một mùi hương đàn hương quen thuộc đến ám ảnh xộc vào cánh mũi anh — mùi hương mà anh đã cố gắng tẩy sạch khỏi ký ức suốt ba năm qua.
"Chủ quán Hàn, anh đi đâu mà vội vã thế?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ lười biếng nhưng đầy sát khí vang lên ngay sát vành tai anh. Hàn Dịch đứng hình, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Anh từ từ quay đầu lại.
Trước mắt anh không phải là một sát thủ, cũng không phải một đám đông ồn ào. Chỉ có duy nhất Tần Dã. Hắn đứng đó, tay cầm một chiếc ô đen dù trời không mưa, nở một nụ cười lịch lãm nhưng đôi mắt thì tràn ngập sự điên cuồng tột độ.
"Tóc vàng... mắt xanh... tên mới..." Tần Dã vươn tay, nhẹ nhàng mơn trớn lọn tóc vàng bạch kim của anh, rồi bất ngờ giật mạnh khiến Hàn Dịch đau đớn. "Lục Hàn, anh nghĩ chỉ cần khoác lên mình lớp da này là tôi không nhận ra người đàn ông của mình sao? Từng thớ thịt, từng vết sẹo trên người anh... tôi đều thuộc lòng."
Hàn Dịch run rẩy, giọng lạc đi: "Thanh Thanh đâu? Mày đã làm gì cô ấy?"
Tần Dã bật cười, tiếng cười khiến những người đi đường cũng phải ngoái lại nhìn vì sự rợn người của nó. Hắn lấy điện thoại ra, bật một đoạn video trực tiếp.
Trong màn hình, Thanh Thanh đang bị trói chặt trên một chiếc ghế trong một căn phòng trắng toát, miệng bị bịt kín, đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Đứng bên cạnh cô là một gã đàn ông đang cầm một con dao phẫu thuật, lưỡi dao sắc lạnh đang lướt nhẹ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
"Lựa chọn đi, vệ sĩ của tôi." Tần Dã ghé sát môi vào tai anh, hơi thở nóng hổi đầy biến thái. "Một là anh tự mình bước vào chiếc xe kia, trở về làm con chó ngoan của tôi. Hai là... tôi sẽ để cô ta nếm trải tất cả những vết sẹo mà anh đã từng chịu thay tôi. Anh biết tôi có thể làm được những gì mà, đúng không?"
Chiếc nhẫn cầu hôn trong túi áo Hàn Dịch dường như vỡ vụn. Tự do của ba năm qua, tình yêu của ba năm qua, hóa ra chỉ là một sợi dây thừng dài mà Tần Dã nới lỏng ra để anh tự siết cổ chính mình.
Cánh cửa xe điện đóng sầm lại với một tiếng khô khốc, cắt đứt hoàn toàn không khí của thế giới tự do bên ngoài. Bên trong chiếc xe sang trọng, mùi da thuộc cao cấp quyện lẫn mùi nước hoa nam tính nồng đậm của Tần Dã tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở.
Hàn Dịch — hay lúc này đã trở lại là Lục Hàn — ngồi bất động, hai tay đan chặt vào nhau để che đi sự run rẩy. Anh không nhìn Tần Dã, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vẫn đang hiển thị hình ảnh Thanh Thanh.
Tần Dã bước vào xe, ngồi xuống ngay bên cạnh anh. Hắn không vội vã khởi động xe, mà thong thả lấy một chiếc khăn lụa trắng, tỉ mỉ lau sạch những giọt mồ hôi lạnh trên trán Lục Hàn. Hành động ấy dịu dàng đến đáng sợ, giống như một người thợ săn đang vuốt ve con mồi quý giá vừa tìm lại được.
"Ngoan lắm," Tần Dã thì thầm, giọng nói chứa đựng sự thỏa mãn tột độ. "Nếu anh chịu nghe lời như thế này từ ba năm trước, thì cô gái nhỏ kia đã không cần phải hoảng sợ."
Hắn cầm lấy điện thoại, gõ nhẹ một lệnh vào màn hình. Trong video, gã đàn ông cầm dao thu tay lại, lẳng lặng rút lui khỏi căn phòng. Lục Hàn thấy Thanh Thanh gục đầu xuống khóc nức nở, anh khẽ thở phào, nhưng trái tim lại đau thắt lại. Anh biết, để đổi lấy sự an toàn cho cô, anh đã chính thức bước trở lại vào địa ngục.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co