Chương 2
Jimin cầm ly rượu trong tay, khẽ đưa lên môi, dáng vẻ nhã nhặn đầy cuốn hút.
Cậu thong thả bước qua từng nhóm khách, mắt đảo quanh như thể chỉ đang tìm một chỗ ngồi lý tưởng để tận hưởng buổi tiệc.
Nhưng thật ra, sau ánh mắt dịu dàng kia là một sự thâm hiểm.
Cậu quan sát từng lối đi, ghi nhớ vị trí cửa thoát hiểm, cả những góc khuất mà nhân viên phục vụ ra vào.
Ngay cả nhịp bước chân của những kẻ canh gác cũng được cậu để tâm.
Từng chi tiết được xếp vào trí nhớ như những mảnh ghép để vẽ nên một bản sơ đồ — yên ắng, tinh xảo và đầy hiểm họa.
Bước chân thong thả đưa Jimin dần tách khỏi đám đông, hướng về phía hành lang dẫn đến khu vực quan trọng.
Tấm rèm dày thả xuống như ngăn cách giữa sự náo nhiệt của bữa tiệc và lớp không khí lặng lẽ bên trong.
Một chiếc bật lửa kim loại khẽ xoay trong lòng bàn tay Jimin. Ánh lửa lóe sáng trong thoáng chốc, phản chiếu lên bức tường, hắt bóng loang loáng như một tín hiệu lạ.
Tên canh gác lập tức giật mình ngoái nhìn theo vệt sáng bất ngờ ấy.
Trong khoảnh khắc hắn phân tâm, Jimin đã khẽ nghiêng người, lướt qua như một bóng ma.
Cú đánh lạc hướng tinh vi, gọn gàng và sạch sẽ.
Ánh sáng tắt ngúm, căn hành lang trở lại với bóng tối ban đầu. Chỉ còn lại bước chân Jimin, nhẹ nhàng và chắc chắn.
Cậu tiến sâu hơn – nơi mà không một vị khách nào được phép đặt chân tới.
Ngón tay thon dài của Jimin lướt nhẹ trên tay nắm cửa kim loại lạnh ngắt. Cánh cửa đen sẫm đứng sừng sững giữa bóng tối, như đang chờ đợi một kẻ đủ táo bạo để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này.
Cậu dừng lại vài giây, nụ cười mơ hồ thoáng qua khóe môi — nửa như tự tin, nửa như khiêu khích chính vận mệnh.
Một tiếng tách khẽ vang lên khi cơ cấu khóa bị xoay, cánh cửa hé mở.
Làn gió lạnh từ bên trong ùa ra, phả qua gò má Jimin, mang theo một mùi hương nồng nặc khó tả.
Không chần chừ, cậu đẩy cửa bước vào, bóng lưng cậu dần biến mất trong vùng tối lạnh lẽo của cấm địa.
Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt cậu, soi rõ từng đường nét sắc lạnh giữa căn phòng tối tăm.
Một cú cắm nhẹ, chiếc USB nhỏ gọn lập tức nuốt trọn dữ liệu từ hệ thống.
Màn hình lập tức nhấp nháy.
Hàng loạt dòng mã chạy loạn như thác lũ, cuồn cuộn lướt qua không kịp đọc, phản chiếu trong đôi mắt nửa nhạt nhòa nụ cười, nửa đầy sự tập trung tuyệt đối.
Tiếng quạt tản nhiệt gầm lên khe khẽ, hòa cùng tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Jimin khẽ nhíu mày, đôi mắt dõi theo tiến trình trên màn hình.
"Mau lên..." — cậu thì thầm trong hơi thở, giọng thấp như sương đêm, vừa kiên nhẫn, vừa nóng vội.
Ngón tay cậu khẽ gõ lên mặt bàn theo nhịp, vừa như đang đếm thời gian, vừa như thách thức mọi rủi ro có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Mỗi dòng mã trôi qua là một bước gần hơn đến thành công — nhưng cũng đồng nghĩa với nguy hiểm đang rình rập từng giây.
Ding!
Một âm báo nhỏ vang lên, cùng lúc thanh tiến trình chạm đến vạch cuối cùng.
USB nhấp nháy lần cuối rồi dừng lại, màn hình hiện dòng chữ xác nhận lạnh lùng nhưng lại khiến Jimin khẽ cong môi.
Đôi mắt cậu ánh lên sự thỏa mãn, như một ván cờ vừa được đặt nước cuối hoàn hảo.
Cậu thong thả rút USB ra, xoay nó giữa những ngón tay như một món đồ chơi giải trí, khoé môi cong thành nụ cười đầy đắc ý.
"Dễ hơn mình tưởng." — Jimin lẩm bẩm, giọng nhẹ bẫng mà kiêu ngạo.
Rồi đôi mắt ánh lên một tia châm biếm, cong môi sâu thêm một chút:
"Chẳng lẽ đây là tất cả những gì Agust D có thể làm sao?"
Cậu khẽ chỉnh lại cổ tay áo, từng động tác gọn gàng, thản nhiên như thể mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.
Trong đầu, con đường thoát thân đã được vạch sẵn — rõ ràng, mạch lạc, không một kẽ hở.
Đột nhiên—
RẦM!
Cánh cửa kim loại bật tung, tiếng va đập sắc lạnh xé toang sự tĩnh lặng của căn phòng.
Ánh đèn đồng loạt sáng rực, nuốt trọn sự an toàn mong manh mà Jimin vừa nắm giữ.
Jimin giật mình quay phắt lại, nụ cười nhã nhặn trên môi lập tức tắt đi.
Trong khoảnh khắc, sự tự tin sắc lạnh kia vỡ vụn, để lộ ánh mắt cảnh giác lóe lên như lưỡi dao.
Từ ngưỡng cửa, Min Yoongi ung dung bước vào. Khóe môi hắn cong lên, lạnh nhạt mà tàn nhẫn:
"Làm tốt lắm."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co