Truyen3h.Co

Tư Phổ Phi Điểu || WilliamEst

Ba

_vesperfield


13.

Phòng điều tra sở cảnh sát.

Tập hồ sơ dày cộm nổi bật giữa mớ hỗn độn trên bàn phân tích. Công tố viên già dặn vuốt ngón tay chai sần lên dòng chữ ấn đỏ: "Án mạng gia đình 5 người tử vong." Ông đã đi qua hàng trăm vụ, nhưng mỗi lần mở lại tập hồ sơ này, vẫn có gì đó rất khác biệt.

Bức ảnh chụp hiện trường với căn nhà bị thiêu rụi, những vệt máu sẫm màu loang lổ, thậm chí là bàn ăn vẫn còn dang dở bát đũa chưa dọn. Một viễn cảnh đoàn tụ tưởng chừng hạnh phúc nhưng lại là bi kịch.

Lật đến tờ khai của nhân chứng duy nhất còn sống: "William, 23 tuổi, tinh thần hoảng loạn, lời khai mâu thuẫn, không thể sử dụng." Dòng khai được lưu trữ. Hồ sơ đóng dấu: "Đang điều trị tại bệnh viện tâm thần."

Công tố khép lại hồ sơ, ông nhìn sang tấm ảnh mới do Est cung cấp. Sáu gương mặt, năm gạch đỏ, chỉ còn duy nhất một cậu nhóc ngoài rìa chưa bị đánh dấu.

Cạnh đó, người tiếp cận gần nhất bức ảnh là thanh tra. Đối diện là Est.

Thanh tra cầm ảnh trên tay, soi xét từng chi tiết rồi đặt nó xuống, hướng gần về phía Est.

"Anh có biết tấm ảnh này liên quan đến đâu không?"

Est lắc đầu, dáng vẻ nghiêm túc, nhưng bàn tay đặt trên đầu gối lại đang vấu chặt.

"Đây là bức ảnh của gia đình nạn nhân trong vụ thảm sát tương tự mười năm về trước. Cũng là năm thi thể được tìm thấy trong căn nhà bị phóng hỏa. Nhưng có một điều chúng tôi vẫn chưa công bố ra ngoài..."

"Trong hồ sơ ghi rằng gia đình có sáu người nhưng đứa con út không thấy đâu. Chúng tôi từng cho rằng nó chết cháy, nhưng không tìm thấy hài cốt."

Thanh tra đẩy tấm ảnh nằm hẳn về phía anh, chỉ vào gương mặt cậu bé còn nguyên vẹn.

"Tấm ảnh gia đình nạn nhân năm xưa khi không lại được đưa đến bệnh viện, chủ đích hướng đến William, trong khi cậu ta là nhân chứng của một vụ án khác."

"Và bác sĩ có nhìn ra không? Cậu bé này..."

Est cúi người nhìn kỹ hơn, cậu bé đứng ở rìa khung hình, ánh mắt vô tư nhìn vào ống kính. Est bất giác lại thấy thân thuộc, cứ như một phiên bản khác của William đang trực tiếp đối diện với anh.

"Giống William.", Est nuốt khan. "Vậy... William có thể liên quan đến vụ án này?"

Thanh tra gật đầu.

"Theo điều tra trước đây, các thông tin liên quan đến đứa con út là quá ít. Chúng tôi chỉ thu thập được hình ảnh cũ, nhưng lúc đó cậu bé còn quá nhỏ."

Thanh tra bước đến bên tủ sắt cao, lần theo phân loại sắp xếp mà lấy ra một tệp tài liệu cũ, đó hồ sơ vụ án năm xưa. Ông mở hồ sơ, dấu vết sờn mòn theo thời gian đằng đẵng lộ rõ. Trong số đó, một bức in được kẹp trên trang giấy cũ, ảnh mờ đến độ không nhìn rõ được khuôn mặt. Nhưng vẫn có thể nhận ra đó chính là tấm ảnh mà kẻ lạ mặt đã để lại bệnh viện.

Hai tập tài liệu song song, hai vụ án với cách thức dàn dựng gần như giống hệt nhau khiến việc điều tra mở ra bước ngoặt mới.

"Chúng tôi không tin vào trùng hợp."

Thanh tra vỗ lên tập hồ sơ năm xưa.

"Gia đình năm người. Nhà bị phóng hỏa sau khi án mạng xảy ra."

Ông khẽ đẩy tập hồ sơ còn lại sang phía Est.

"Và vụ án hiện tại..."

Cũng là một căn nhà cháy rụi, cũng là năm thi thể trong cùng một gia đình.

"Phương thức dàn dựng gần như giống hệt."

"Lần này... chúng tôi có một người sống sót. Và cũng có thể vụ án năm xưa cũng có một người sống sót."

William, nhân chứng vụ án gần nhất, giờ đây lại có khả năng liên quan đến cả án mạng năm xưa. Nếu đúng thì cậu trai ấy không đơn giản chỉ là nhân chứng. Cậu ta có thể là chìa khóa mở ra cùng lúc hai vụ án, hoặc mắt xích buộc tội.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Est dường như vẫn chưa thể tin những gì mình vừa nghe thấy. Hàng tá suy nghĩ dồn xuống đầu anh, nhưng đáng nói nhất là người tự nhận mình quan sát tinh vi như Est lại chưa từng đặt câu hỏi về nguồn gốc của bệnh nhân. Hay nói cách khác, anh đã chọn tin vào William trước khi biết toàn bộ sự thật, anh đã đứng quá gần bệnh nhân của mình đến mức suýt quên mất lý do ban đầu cảnh sát đưa cậu đến bệnh viện.m

"Bác sĩ, sự thật thường tàn nhẫn hơn chúng ta tưởng tượng. Nếu William có liên quan đến vụ án này, nếu cậu ấy là con út, cậu ấy mang bí mật của vụ thảm sát. Và hung thủ chắc chắn chưa buông tha."

Lời nói của thanh tra lúc này đây đã đánh thức vô vàn mảnh vỡ ký ức ùa về trong tâm trí Est. William với những lần mất kiểm soát, hoảng loạn, la hét về máu và lửa, với ánh nhìn rụt rè khi ai đó nhắc đến gia đình, cùng hồ sơ danh tính trống bất thường. Anh từng nghĩ đó là ám ảnh vô định, là ảo giác thường thấy ở bệnh nhân tâm thần. Nhưng giờ đây anh mới hiểu có lẽ William đã từng nhìn thấy ngọn lửa dần nuốt trọn, thiêu rụi cả tuổi thơ. Lửa không chỉ cháy một lần, nó có thể âm ỉ suốt nhiều năm trong trí nhớ của một người sống sót.

Trong khoảnh khắc đó, Est chỉ còn một ý nghĩ, dù sự thật là gì, anh cũng phải ở bên William.

14.

Y tá theo thường lệ kiếm tra huyết áp và phát thuốc cho William. Cậu nhận lấy viên thuốc, y tá căn dặn vài câu rồi cũng quay người rời đi.

"Uống ngay nhé."

Cửa đóng lại, William đặt cốc nước xuống bàn, căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

Est đến khi William vẫn còn đang say giấc, anh cúi người kéo nhẹ góc chăn, âm thầm quan sát xung quanh.

Chốc sau khi anh vừa định rời đi thì cậu tỉnh lại.

"Anh đến khi nào vậy?"

Est dừng chân khi sau lưng anh vang lên giọng nói quen thuộc.

"Vừa thôi."

Anh quay người bước về phía William. Cậu chậm rãi ngồi dậy, vươn tay dụi mắt vài cái, đồng tử còn hơi đục, có vẻ vừa lịm đi do tác dụng của thuốc an thần.

"Thuốc có làm em buồn ngủ không?"

Nghe Est hỏi han, William gật đầu, bầu không khí thêm phần thoải mái. Cho đến khi anh thuận tay chỉnh lại cái gối trên đầu nằm, William bỗng nhiên chụp lấy, ghì chặt lại.

Thái độ kỳ lạ này khiến Est có phần ngạc nhiên. Anh kéo mạnh hơn để gối trượt về phía mình, một viên thuốc rơi xuống, lăn lóc dưới mặt sàn. Est chau mày, cúi xuống nhặt, viên thuốc còn nguyên trong tay anh.

Est dứt khoát lật gối lên, bên dưới là bốn, năm viên thuốc trắng nằm lẫn trong nếp ga. Chúng được giấu cẩn thận, cứ như sự chống chế có chuẩn bị.

Est cảm thấy thần trí sôi sục, cả người nóng lên, anh đứng thẳng dậy, thẳng thừng chất vấn William.

"Em đang đùa với anh à?", Giọng anh trầm xuống. "Bao lâu rồi?"

William chọn giữ im lặng, cúi gằm mặt, không nhìn lấy anh. Và điều đó càng khiến Est thêm phần bức xúc.

"Anh đang phải giải thích với cảnh sát vì sao anh tin em.", Est dứt khoát nói. "Anh đang bị xem là... quá nhập tâm."

Anh chìa viên thuốc về phía cậu. "Và em chọn cách này?"

William nhìn viên thuốc trước tầm mắt, đầu vẫn cúi thấp. "Em không thích nó."

"Tại sao?"

Est kiên nhẫn hỏi, chờ đợi một câu giải thích hợp tình hợp lý. Nhưng khi nhận được đáp án, nó lại không được như anh mong đợi.

"Em không muốn ngủ."

"Không muốn ngủ..."

Trong đầu Est thoáng chốc hiện lên những gì anh được nghe, được biết về hai vụ thảm sát có cùng kiểu dàn dựng và cùng một người sống sót. Dù bản thân đã cố gạt bỏ suy nghĩ đó đi, nhưng khi nhìn viên thuốc nằm vẹn nguyên trong tay mình, một cảm giác khác bắt đầu len vào trong Est.

Đó là nghi ngờ.

"Không muốn ngủ vì ác mộng?"

William không đáp, khoảng lặng này lại khiến Est buộc mình phải tập trung quan sát nhiều hơn. Anh ghét cảm giác đó, nhưng càng cố lờ đi, nó lại càng rõ ràng. Nếu William thật sự liên quan đến hai vụ án thì việc cậu cố giữ đầu óc tỉnh táo có thể mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Hay em sợ mình nói gì đó khi ngủ?"

William ngẩng lên, ánh mắt mang vẻ gì đó khó tin, rồi lại bình thản đáp:

"Không có gì để nói."

Est chống tay lên trán, trong đầu rối như tơ vò. Thử hỏi làm sao anh tin được một người cố giữ sự tỉnh táo bằng cách không tuân theo điều trị? Đúng, một bệnh nhân sợ ngủ vì ác mộng hoàn toàn có thể thông cảm. Nhưng một bệnh nhân tính toán để giữ đầu óc tỉnh táo lại là chuyện khác.

William trước mắt anh rốt cuộc là người như thế nào?
Liệu có thật sự đơn giản như vẻ bề ngoài hay không?

Anh đã để cậu bước quá sâu vào vùng cá nhân. Và bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo, anh mới hoảng hốt tự hỏi mình đang bảo vệ một nạn nhân hay đang che chắn cho một người có khả năng che giấu tốt đến mức chính mình cũng bị cuốn theo?

Est buông tay, buộc mình không để suy nghĩ ấy trượt quá xa.

"Em biết nếu hội đồng phát hiện, họ sẽ làm gì không?"

"Chuyển khoa, tăng giám sát. Và có thể xem đây là hành vi chống đối."

"Em không chống đối.", William khẽ nói.

"Vậy là gì?"

"Em chỉ muốn tự quyết định một lần.", Cậu nhìn thẳng vào anh, lần đầu tiên từ khi chuyện này xảy ra.

Est chững lại trong giây lát, nửa hiểu, nửa không hiểu dụng ý cậu muốn nói thật sự là gì. Anh lấy lại bình tĩnh, thở dài đầy mệt mỏi.

"Em có thể nói với anh. Đừng tự ý quyết định điều trị."

"Anh không thể bảo vệ em nếu em không hợp tác."

...

Est đặt những viên thuốc lên bàn.

"Bao lâu rồi?", Thanh tra đứng bên phía cửa sổ, nghiêm mặt.

"Chưa xác định."

"Chắc bác sĩ biết rõ điều gì khiến một bệnh nhân tâm lý từ chối an thần. Sợ ác mộng, hoặc là sợ nói mớ."

Thanh tra nhìn Est, như đang soi xét điều gì đó, rồi ông tiến gần đến.

"Bác sĩ Supha."

"Anh đã đọc hết hồ sơ hiện trường chưa?"

Est không trả lời ngay, nhưng ông dường như đã nắm rõ đáp án.

"Anh đang điều trị cho một nhân chứng trọng yếu. Nhưng anh không nắm toàn bộ sự kiện."

Sau lời khiển trách đó, thanh tra lấy ra một tập hồ sơ, kéo ghế ngồi xuống rồi đặt nó lên bàn.

"Kết quả giám định ADN... Trùng khớp."

Thanh tra ngập ngừng nói với Est, chính ông cũng hoàn toàn không ngờ đến bước chuyển này. Nhưng điều quan trọng hiện giờ, chính là những nghi vấn được đặt ra, rất cần lời giải đáp.

"Gia đình sáu người, năm người chết, một người sống, không thương tích nghiêm trọng."

"Bác sĩ có thấy lạ không?"

Est quay sang nhìn thẳng vào ông. "Thanh tra đang ám chỉ gì?"

"Tôi không ám chỉ.", Ông lắc đầu, bình thản đáp. "Tôi chỉ không loại trừ."

"Cậu ta là nhân chứng duy nhất của vụ Nonthaburi. Còn vụ này...",

Thanh tra vuốt lấy khuôn mặt mình, thở dài.

"... Có một điều khiến tôi băn khoăn, bác sĩ."

"Một cậu bé sống sót khỏi một vụ cháy giết cả gia đình.  Rồi mười năm sau... lại liên quan đến một vụ tương tự."

Đến đây, chính Est cũng đã sớm hiểu được phần nào ngụ ý trong từng câu nói của thanh tra.

Ông tiếp tục:

"Bác sĩ Supha."

"Chúng tôi buộc phải tiến hành điều tra kết hợp giám sát."

"Chúng tôi cần hồ sơ đầy đủ, băng ghi hình, ghi chú điều trị. Và có thể phải tạm thời hạn chế tiếp xúc riêng."

"Chúng tôi sẽ gửi văn bản chính thức trong ngày mai. Nếu bệnh viện không hợp tác, chúng tôi buộc phải xin lệnh trưng cầu giám định."

...

Est trở về văn phòng cá nhân, thể chất lẫn tinh thần tuột dốc khiến đầu óc anh choáng váng. Lượng thông tin khổng lồ đổ sụp xuống với hàng tá nghi ngờ dấy lên. Đến bản thân Est giờ đây cũng không hoàn toàn tin tưởng chính mình.

Anh mở ngăn kéo, hồ sơ vụ Nonthaburi nằm ngay đó. Anh chưa từng đọc hết, giờ đây anh lật trang đầu tiên. Ảnh hiện trường hiện ra: căn bếp cháy đen, vết máu kéo dài từ phòng khách vào cầu thang. Giám định không phát hiện thương tích phòng vệ đáng kể trên thi thể.

Est khép hồ sơ lại, không đọc tiếp, sợ rằng chính anh sẽ bắt đầu nhìn William bằng con mắt khác. Anh đã gần như nhìn cậu như một người cần được bảo vệ, chứ không phải một nhân chứng trong vụ án thảm sát. Bệnh nhân vốn dĩ được đưa đến điều trị để ổn định tinh thần đủ lâu cho việc lấy lời khai. Còn Est bằng cách nào đó đã làm điều ngược lại, anh khiến bệnh nhân phụ thuộc vào nơi này, nương tựa vào nó như một nơi trú ẩn.

Anh kéo ngăn tủ nhỏ bên phải, cầm trên tay vỉ thuốc an thần, bẻ một viên nuốt thẳng vào bụng. Lặng yên trong bối tối văn phòng, Est tự vấn bản thân. Nếu thật sự William như những gì họ nghi ngờ, thì tất cả những gì anh đã làm, bảo vệ, dịu dàng, tin tưởng, đều là sai lầm. Anh luôn tự tin vào khả năng quan sát con người của mình, tin rằng chỉ cần đủ kiên nhẫn, mọi lớp vỏ tâm lý đều có thể bị bóc tách. Giờ đây khi anh nghĩ mình đã chạm được tới bóng tối tâm lý ấy, thì khi đi càng sâu vào, anh lại càng hoang mang. Và nếu William thực sự đang nói dối thì người bị lừa đầu tiên chính là anh.

15.

"Bệnh viện tâm thần nào chứa nổi loại như thằng đó. Người nhà nó mà nó còn giết. Nguyên nhà luôn."

"Hình như bữa vừa quậy xong hả?"

"Chứ gì."

"Gớm, cái loại đó tử hình còn nhẹ."

"Nghe nói sắp đem về trại giám sát rồi."

"Thôi đi lẹ dùm cái."

"Bữa em đi theo chị Wam nên thấy nó rồi. Như người bình thường thôi... muốn chạy tội nên diễn đó."

"Lo làm việc đi nhắc ai vậy?"

Chị Wam từ phía sau đi tới đanh giọng nhắc nhở hai cô y tá trẻ đang xì xầm bàn luận giữa hành lang vắng. Họ giật mình vội vàng đứng nép vào, nhanh chóng kết thúc câu chuyện vừa rồi. Một người ngẩng đầu theo quán tính dời tầm mắt quan sát, lại chợt va vào bệnh nhân đang được chị Wam dẫn đi.

William liếc nhìn hai người bọn họ, ánh mắt không mấy thân thiện hướng vào đối phương. Bước chân cậu chậm lại trong một khắc ngắn ngủi, mấy câu nói vô tư vừa rồi dường như vẫn phảng phất trong không gian yên ắng.

William vô thức cúi đầu, thoáng bừng nơi tâm trí là tàn dư ký ức thời xuân quang đã phai phôi.

...

William được đưa vào phòng chụp MRI, cậu nằm xuống theo hướng dẫn, không gian hình trụ hẹp lại, âm thanh kim loại khiến tai cậu ù đi, vẫn phải cố gắng nhẫn chịu.

Ầm.
Ầm.
Ầm.

Màn đêm bủa vây, nhưng William dường như chìm vào ảo ảnh dựng lên bởi hư thanh. Cửa sắt bị đập mạnh, thứ gì đó rơi xuống sàn, quá nhiều thứ trồi lên chỉ vì thứ ồn ào khó chịu này.

William thở dồn dập, hai bàn tay siết chặt. Trong bóng tối phía sau mí mắt, một dư quang vàng lóe lên rồi tắt phụt, cắt lìa đoạn niệm.

Sau khi chụp chiếu, Wam tiếp tục đưa William xuống tầng hành chính. Cậu bối rối không hiểu vì sao phải phức tạp thế này, liệu có phải vì chuyện cậu giấu thuốc hay không?

Chưa thoát khỏi nghĩ suy, bước chân cả hai chậm lại, William theo phản xạ hướng mắt nhìn quanh. Đôi đồng tử dừng lại ở bóng hình quen thuộc, co rút. Là người từ sở cảnh sát, William cảm thấy như rơi vào vực sâu một lần nữa.

"Chúng tôi chỉ cần xác nhận vài thông tin.", Người đó bước đến nói riêng với Wam.

Cậu quay sang tìm Est, nhưng không thấy, chỉ có thinh không.

...

"Bác sĩ đến đúng lúc."

Est từ ngoài cửa bước vào, ngay lập tức đã nhìn thấy William. Cậu ngoan ngoãn ngồi yên, lưng thẳng, hợp tác, thậm chí không nhìn về phía Est dù chỉ một giây.

Anh đứng sững lại, cho đến khi viên cảnh sát bước ngang qua, giọng họ khẽ khàng vang vọng, kéo Est khỏi lưng chừng vô ngã.

"Bác sĩ điều trị rất tốt. Bệnh nhân hợp tác hơn chúng tôi tưởng tượng."

Sau khi số người từ sở cảnh sát rời đi, Est mới bước thẳng vào trong, tiến đến chỗ William. Nhưng chưa đến nơi, anh đã phải dừng lại.

"Chị Wam.", Cậu gọi.

"Về phòng được chưa?"

Wam ngước lên nhìn anh, Est do dự rồi gật đầu. Wam nhận được sự chấp thuận, nhanh chóng đưa William trở về phòng.

...

William nằm xuống, nhắm mắt. Lần đầu tiên kể từ khi nhập viện, cậu cảm thấy mình thật sự đơn độc. Người duy nhất từng đem lại cho cậu cảm giác được tin tưởng đã bắt đầu do dự.

Trong văn phòng, Est mở hồ sơ, từng dòng chữ hiện lên dưới ánh đèn ảm đạm. Anh chống tay lên trán, cuối cùng vẫn phải nuốt đi nhục nhã vì không thể chiến thắng chính mình. Anh thật lòng muốn tin nhưng sự tin tưởng mù quáng có thể sẽ hủy hoại cả hai.

Giữa anh và William, một khoảng cách vô hình dần hiện hữu.

16.

Một điều tra viên trẻ mang tập biên bản cũ đến. Công tố đọc lại, đôi lông mày chau sâu hơn:

"Ngày xx tháng xx, bà hàng xóm khai: thấy cậu con út đi cùng một người đàn ông, tự nhận là anh trai, dẫn đi mua đồ. Người đàn ông cao gầy, khoảng ngoài ba mươi."

Anh trai, đây là mấu chốt quan trọng. Gần đây cũng có người tự nhận là anh trai đến bệnh viện gặp William. Nhưng cả nhà họ không hề có anh trai nào khác, vậy hắn là ai?

Theo lời khai gần nhất tổ trọng án thu thập được sau khi tra khảo William tại bệnh viện.

— Biên bản ghi rõ như sau —

Hỏi: Cậu có quen người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, cao gầy. Hoặc là anh trai của cậu không?
Đáp: Không.
Có thể tôi đã gặp... nhưng không nhớ rõ mặt.

Hỏi: Cậu có mối quan hệ gì với các nạn nhân?
Đáp: Tôi không biết. Tôi không liên quan gì tới họ.

Hỏi: Nói dối. Camera đã bắt gặp cậu bước ra từ nhà nạn nhân khi vụ cháy xảy ra. Cậu giải thích thế nào?
Đáp: Tôi không biết vì sao tôi lại ở đó. Tôi không nhớ nữa.

Hỏi: Vậy tối trước khi xảy ra vụ án, cậu ở đâu?
Đáp: Ở nhà.
Hỏi: Cụ thể?
Đáp: Ở cầu thang trong nhà.
Hỏi: Làm gì?
Đáp: Nghe tiếng cãi nhau.

Hỏi: Ai cãi nhau?
Đáp: Tôi không biết.
Tôi chỉ nghe giọng đàn ông.
Hỏi: Một người?
Đáp: ... có thể là hai.
Hỏi: Hai?
Đáp: Tôi không chắc.

Hỏi: Cậu nói họ cãi nhau?
Đáp: Không. Không phải cãi nhau.
Giống như... đang thương lượng.

Hỏi: Có quen biết không?
Đáp: Chắc là... không. Giọng lạ.
Tôi không chắc.

Hỏi: Cậu có thấy mặt họ không?
Đáp: Tôi không nhớ.

—————————————————-

Điều tra viên lật sang trang kế tiếp, trên đó có ghi chú nội bộ về việc khi được yêu cầu mô tả, đối tượng tả: Áo sơ mi, màu tối, tay áo xắn lên, tóc khá dài.

Phòng thẩm định sau đó bày ra hai tang vật cũ:

Một mẩu thuốc lá tắt dở, nhãn hiệu rẻ tiền chỉ công nhân hay hút.

Một mảnh giấy nhàu nát với dòng chữ nguệch ngoạc: "Không ai được phản bội người kia."

Ngày trước, chúng chỉ là chứng cứ mờ nhạt không khớp với ai. Nhưng khi ghép cùng lá thư đe dọa, bức ảnh cũ, và lời khai của William, mọi thứ bỗng như liền mạch.

Điều tra viên cấp dưới lên tiếng:

"Có thể William... đã tham gia một phần?"

"Có khi chính cậu ta là hung thủ.", Một người khác lên tiếng. "Giấu thuốc, chống đối điều trị. Kết quả MRI não bộ hoàn toàn bình thường. Lần kiểm tra gần nhất được ghi nhận là hợp tác điều tra."

"Khoan. Việc kiểm tra có thể do điều trị có tiến triển. Nếu quy chụp là cố tình diễn để qua mặt thì cũng chưa đủ thuyết phục.", Người này ngắt lời.

"Nhưng đó là khả năng không thể loại trừ."

Tranh luận nhỏ nổ ra.

"Giả sử cậu ta là hung thủ. Cậu ta giết cả nhà, rồi tự phóng hỏa?"

"Hoặc cậu ta chỉ là người ở đó.", Một người khác đáp.

"Có thể bị kéo vào."

"Hoặc bị ép."

"Hoặc đơn giản là nói dối."

"Nhưng nếu cậu ta nói thật thì sao?"

"Vậy nghĩa là..."

"Trong ngôi nhà đó còn một người khác."

Công tố xoa nhẹ lên mặt giấy.

"Yên lặng đi."

"Cậu ta có liên quan đến cả hai vụ. Để tìm ra hung thủ phải khai thác William."

Cảnh sát cùng lúc lật lại vụ án cũ, kết hợp điều tra song song, với đối tượng khai thác trọng yếu là William. Cũng kể từ hôm đó, cậu sống trong vòng vây vô hình. Cảnh sát túc trực xung quanh, họ mặc thường phục, giả dạng người nhà bệnh nhân, ngồi ở hành lang.

Vài ngày sau, một công văn chính thức được đưa xuống, Est lưỡng lự cầm bút trên tay. Phía cảnh sát thật sự sẽ làm như những gì họ từng cảnh báo, thậm chí là sát sao hơn. Nào là hạn chế trị liệu riêng, lắp đặt camera phòng bệnh, cảnh sát có quyền tiếp cận hồ sơ ghi âm. Kèm theo là những yêu cầu nhằm mục đích phục vụ công tác điều tra bệnh nhân có liên quan đến hình sự.

Không còn sự lựa chọn nào khác, Est buộc phải đặt bút ký xác nhận.

...

William không ngu, cậu đủ nhận thức để hiểu rằng mình đã bị đẩy vào song sắt vô hình.

Cho đến buổi trị liệu gần nhất cùng Est. William thấy được sự đổi thay nhỏ nhất ở anh. Niềm tin khô héo, hi vọng cuối cùng đã tắt, thứ âm ỉ trong lòng giờ đây càng như nhấn cậu xuống hố sâu.

"William."

"Em có muốn nói gì trước không?"

"Anh cần điều chỉnh liệu trình."

"Bắt đầu từ hôm nay, mọi buổi trị liệu đều được ghi âm."

17.

William tỉnh giấc giữ đêm, trái tim trong lồng ngực đập dồn dập như trống trận khiến nhịp thở trở nên khó nhọc. Cậu nhìn quanh, góc phòng tối đen, chỉ duy nhất điểm sáng phía trên phát ra từ camera giám sát.

William đang chống chọi một mình, không còn ai đứng về phía cậu, không còn ai tin cậu. Cậu kéo chăn lên cao, che đi nửa gương mặt, một suy nghĩ yếu ớt nhưng mãnh liệt nảy lên trong đầu:

"Hay là mình thật sự đã làm gì đó mà không nhớ?"

William run rẩy co người lại, như đang tự ôm lấy chính mình, cố kiềm chế bản thân.

2 giờ 17 phút.

Ầm.
Ầm.
Ầm.

Tiếng vọng vang dội bên tai, đầu đau như búa bổ. Sự phá huỷ này bộc phát dữ dội, William bất ngờ phát điên trở lại. Cậu bật dậy, đập mạnh tay vào tường liên tục dù cơn đau có dày vò.

Y tá trực bên ngoài vội vàng lao vào, chụp lấy cậu.

William chống cự dữ dội. "Bỏ ra! Bỏ!"

Cơn choáng váng ập đến, William cố giữ bản thân vững vàng, xung quanh đột ngột chìm vào bóng tối. Rồi ánh sáng dần trở lại, lập loè trước mắt, phòng bệnh không còn nữa, thay vào đó là những thanh gỗ vây lấy, bao bọc, giam cầm William trong một cái lồng gỗ khổng lồ.

Chim non thuộc về lồng.

Cậu gần như mất kiểm soát, một y tá bị xô ngã, báo động đỏ vang chói tai. Est là người lao vào sau cùng, anh thấy William bị giữ chặt bởi ba người. Nhưng đó là sự hoảng loạn, không phải hung hãn.

"Đừng tiêm!", Est quát.

Kim tiêm trên tay y tá khựng lại giữa không trung.

William nhìn về phía anh, nhưng không phải cầu cứu. Cậu như muốn xác nhận một điều gì đó, điều duy nhất có thể kéo cậu khỏi vực sâu lúc này.

Est bước tới, gỡ tay từng người ra. "Buông."

"Anh chịu trách nhiệm."

Est quỳ xuống trước mặt William.

"Nhìn anh."

Cậu ngước mắt. "Anh ký rồi.", William thất vọng nói. "Anh cũng muốn nhốt em."

"Anh ký vì anh không đủ mạnh để chống lại họ một mình. Nhưng anh chưa từng đứng về phía họ."

Anh cố gắng vỗ về, dù biết bản thân đang dần đi quá xa khỏi ranh giới ban đầu.

"Em không nhớ rõ chuyện gì xảy ra... nhưng em sợ cảm giác bị giam cầm.", William cắn răng. "Em không chịu được thêm lần nữa."

"Anh ở đây.", Est hạ giọng, liên tục trấn an. "Không ai làm gì em hết."

"Nhưng nếu em làm họ sợ, họ sẽ dùng cách mạnh hơn. Anh không thể bảo vệ em khỏi hậu quả của chính em."

Sau những lời gần như khẩn cầu từ anh, cơn kích động của William cũng hạ dần. Cậu chìa tay ra, Est nắm lấy, tay còn lại anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má đối phương.

Cho đến khi mọi thứ kết thúc, Est buông cậu ra, yêu cầu các y tá đưa cậu trở về giường.

"Đưa bệnh nhân về giường."

"An thần liều nhẹ."

...

Rạng sáng, cả người rệu rã, Est đã túc trực bên William không rời nửa bước. Anh với tay về phía hộp nhạc trên kệ tủ, vặn một vòng. Giai điệu bật lên, đều đều, anh dựa lưng, chợp mắt.

Trong khoảnh khắc giữa tỉnh và mơ ấy, Est thấy một cánh đồng cỏ ướt, một bầu trời bạc, một con bồ câu non đứng ở rìa cỏ, vỗ cánh run bần bật. Có một bàn tay đặt sau lưng nó, con chim tự bước tới, nhấc cánh. Gió quất ào ào, nhưng nó vẫn bay, hướng về phía ánh sáng.

Nắng sớm chói chang đánh thức Est khỏi giấc ngủ. Anh mở mắt, thích nghi dần với ánh sáng. Bên cạnh, William đã tỉnh từ khi nào, lặng lẽ vặn lại dây cót trên hộp nhạc.

"Sao em không gọi anh dậy?", Est thều thào, anh ngồi thẳng dậy, khẽ dụi mắt.

William chưa kịp trả lời thì một bác sĩ khác bước vào gọi Est ra ngoài.

Khi anh trở lại, nét mặt thoáng trầm xuống, William vừa nhìn đã nhận ra ngay.

"William.", Est kéo ghế ngồi xuống, đối diện với cậu, nhẹ giọng nói. "Cảnh sát muốn em phối hợp lấy lời khai."

Nói thẳng ra là tạm giam 24 giờ để phục vụ điều tra.

"Em yên tâm."

Anh chạm nhẹ lên bàn tay đối phương, ngón cái xoa nhè nhẹ.

"Họ cam kết sẽ không ép cung."

"Xong rồi anh sẽ đến đón em."

William im lặng, nhưng bên trong là nỗi xót xa khi thấy Est đầy vẻ lo lắng thế này. Anh đã quá mệt mỏi với nhiều việc, nhất là khi phải nương theo thứ cảm xúc tâm lý thất thường của cậu.

Hiểu lầm đã xua đi, khoảng cách xa vời ấy cũng không còn tồn tại giữa họ nữa. William càng không muốn mình trở thành gánh nặng đè lên vai đối phương. Cậu chủ động nắm lấy bàn tay Est, cái lạnh trên da thịt dần được xua đi bởi hơi ấm.

"Em không sợ."

"Em không muốn trốn tránh nữa. Em muốn đối diện với chính mình."

Est siết lấy mấy ngón tay đang luồng trong lòng bàn tay anh, ánh mắt thoáng ngạc nhiên rồi lại dần dịu xuống, dẫu vẫn chất chứa nỗi niềm lo lắng.

Anh biết, sự thương tổn về mặt tâm lý là kết quả của các trải nghiệm đau thương. Nó có thể khiến người ta sợ hãi, hoảng loạn, nhưng cũng dạy người ta cách sinh tồn. Thật lòng, Est vẫn luôn tin William có chấn thương, chỉ là anh không dám chắc rằng cậu có vô tội hay không mà thôi. Bởi vì một người có thể vừa là nạn nhân, vừa là người góp phần tạo nên bi kịch. Nhưng anh không muốn bản thân nhìn William như một người không rõ tốt xấu, bởi thế nên ý nghĩ đó vừa bùng lên rồi lại lịm tắt.

Giờ đây, anh thật không dám nghĩ đến William sẽ ra sao nếu biết cảnh sát xem cậu là đối tượng trọng yếu để khai thác.

"Nếu có chuyện gì... Đừng tự ép mình quá."

18.

Phía giám đốc bệnh viện đã đưa ra cảnh cáo sau cuộc họp nội bộ gay gắt. Nếu kết quả điều tra cho thấy William là đồng phạm hoặc trực tiếp liên quan đến vụ án, Est sẽ phải đối mặt với quy trình điều tra kỷ luật nội bộ. Và trong trường hợp nghiêm trọng, có thể bị đình chỉ công tác tạm thời, vì lý do vi phạm quy trình phối hợp điều tra.

Anh đã nhiều lần từ chối cung cấp bản ghi trị liệu chi tiết, viện dẫn nguyên tắc bảo mật giữa bác sĩ và bệnh nhân. Nhưng khi bệnh nhân trở thành đối tượng liên quan đến một vụ án hình sự nghiêm trọng, nguyên tắc đó không còn là tấm khiên tuyệt đối.

Trong biên bản cuộc họp, cụm từ "vượt ranh giới điều trị chuyên môn trong trường hợp bệnh nhân liên quan đến pháp luật" được ghi rất rõ.

Nhưng thật tâm Est thừa biết anh đã đi xa đến mức nào. Nếu anh không phải bác sĩ, nếu anh chỉ là một người bình thường như bao người khác. Có lẽ anh sẽ gọi tên sự liên kết giữa cả hai là gì. Anh biết, nếu để bản thân gọi tên, sợi dây liên kết ấy sẽ không còn là chữa lành, mà sẽ biến thành xiềng xích. Nhưng trái tim anh không hiểu điều đó, nó chỉ biết đập mạnh hơn mỗi lần William nhìn anh.

...

"Có người gửi đồ cho bác sĩ."

Y tá đặt lên bàn một hộp giấy nâu nhỏ, buộc dây thừng mảnh, giống như gói bưu phẩm gửi tay.

Est tháo sợi dây, bên trong là một chiếc chuông đồng bé xíu, nằm trọn vừa lòng bàn tay, bề mặt cũ hơi xỉn màu. Anh nhấc chuông, nghe tiếng leng keng rất trong, vang nhè nhẹ bên tai.

Đi kèm dưới đáy hộp là một mảnh giấy, có dòng chữ viết tay:

"Khi chim bay, chuông rung."

Est nhìn chằm chằm vào dòng chữ, ban đầu là mông lung, nhưng càng ngẫm nghĩ nó lại mang hàm ý khác. Tức là khi chim non rời khỏi lồng, chuông sẽ rung lên như tín hiệu lúc nó sảy cánh bay đi.

Anh đặt chiếc chuông xuống bàn, có lẽ là một lời nhắc nhở rất nhẹ rằng đâu đó trong thành phố này, luôn có một người vẫn đang dõi theo họ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co