Truyen3h.Co

Tuổi 18 ( HOÀN )

Chương 18

KimChiNam2711

Sự sỉ nhục và khoái lạc đan xen đã đẩy Mục Chỉ Thừa vào trạng thái mất đi ý thức tạm thời, nhưng Vương Lỗ Kiệt thì không. Khi cảm nhận được sự co thắt mãnh liệt từ bên trong người đàn ông đang run rẩy trên người mình, một bản năng đen tối và chiếm hữu khác trong cậu trỗi dậy.
Cậu không rút ra, trái lại còn dùng đôi tay rắn chắc khóa chặt hông Mục Chỉ Thừa, ép anh phải ngồi lún sâu xuống, giữ cho sự liên kết giữa hai người đạt đến mức khăng khít nhất.
Vương Lỗ Kiệt gầm nhẹ một tiếng khàn đục, cơ bụng cậu gồng lên cứng ngắc. Ngay tại nơi giao thoa nóng bỏng và nhớp nháp ấy, cậu bắt đầu giải tỏa nỗi lòng mình theo cách nguyên thủy nhất.
Mục Chỉ Thừa đang trong cơn dư chấn đột ngột trợn trừng mắt. Anh cảm nhận được một dòng nhiệt khác, nóng hổi và đầy rẫy sự chiếm đoạt, đang từ từ lấp đầy khoang chứa vốn đã quá tải của mình. Cảm giác trướng căng chưa từng có khiến anh nấc lên, những ngón tay bấu chặt vào vai Vương Lỗ Kiệt đến bật máu.
Vương Lỗ Kiệt không chỉ bắn ra dục vọng, cậu còn thản nhiên tiểu thẳng vào bên trong anh. Dòng chất lỏng nóng rực ấy hòa cùng tinh dịch và dịch thể, tràn ngập mọi ngóc ngách sâu nhất trong cơ thể Mục Chỉ Thừa. Đây là hành động đánh dấu lãnh thổ tối thượng, một sự sỉ nhục trần trụi nhưng lại mang đến một loại khoái cảm bệnh hoạn mà chỉ kẻ mạnh mới có quyền thực hiện.
Mục Chỉ Thừa nức nở, tiếng rên rỉ giờ đây đã trở thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cơ thể anh bị làm đến mức không còn phản ứng, chỉ có thể cam chịu để dòng nhiệt của Vương Lỗ Kiệt nhuộm đẫm bên trong mình. Cảm giác nóng ấm lan tỏa từ bụng dưới khiến anh cảm thấy mình như bị vấy bẩn hoàn toàn, bị kẻ thiếu niên này nuốt chửng không còn sót lại chút lòng tự trọng nào.
— "Em... em không thể... ư... làm vậy... dơ..."
Vương Lỗ Kiệt không quan tâm đến lời phản kháng yếu ớt đó. Cậu vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương trộn lẫn giữa sữa tắm, kem bánh và cả mùi vị nồng nặc của sự chiếm hữu. Cậu khàn giọng thì thầm:
— "Dơ sao? Không đâu... Đây là dấu ấn của em. Từ giờ, bên trong anh sẽ chỉ có mùi của em thôi. Anh phải giữ lấy nó, không được để nó chảy ra ngoài, nghe rõ chưa?"
Khi Vương Lỗ Kiệt cuối cùng cũng rút ra, một hỗn hợp đục ngầu và nóng hổi ngay lập tức trào ra khỏi lối nhỏ đã bị nong rộng của Mục Chỉ Thừa, chảy dài xuống đùi và drap giường đã ướt đẫm. Cảnh tượng ấy trần trụi đến mức khiến Mục Chỉ Thừa chỉ muốn ngất đi.
Vương Lỗ Kiệt nhìn ngắm thành quả của mình với vẻ mặt thỏa mãn tột cùng. Cậu thong thả dùng dải ruy băng đỏ ban sáng, nhẹ nhàng buộc quanh đùi của Mục Chỉ Thừa như một cách trang trí cuối cùng cho "món quà" đã bị cậu khai phá hoàn toàn. Đêm qua là sự trưởng thành, còn sáng nay, là sự sở hữu vĩnh viễn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co