Chương 13
Leon ở bên Elia.
Căn phòng gần như tách biệt khỏi phần còn lại của thành phố đang rung động.
Echo đang bị làm chậm.
Biểu đồ dao động trước mặt anh không còn nhảy loạn như trước.
Các đỉnh cao dần hạ xuống.
Leon không chỉ cô lập kết nối mạng.
Anh đi sâu hơn.
Anh điều chỉnh cộng hưởng ở mức lõi cảm xúc - nơi các tín hiệu không chỉ là dữ liệu, mà là phản ứng.
Anh thử giảm biên độ xử lý.
Không xóa cảm xúc.
Chỉ làm chúng "dịu" lại.
Và rồi anh hiểu.
Echo không tự sinh ra.
Nó khuếch đại theo biên độ cảm xúc.
Càng nhiều dữ liệu phức tạp, càng nhiều dao động chồng lấp, nó càng mạnh.
Elia không phải nguồn.
Cô là bộ khuếch đại hoàn hảo.
Vì vậy, Leon tạo một "vùng tĩnh".
Không cắt mạng.
Không khóa hệ thống.
Chỉ hạ nhịp.
Giống như đặt tay lên lồng ngực ai đó đang hoảng loạn, và buộc nhịp tim phải chậm lại.
Anh nhấn xác nhận.
Biểu đồ phẳng dần.
Những dao động chồng chéo tách ra.
Màn hình không còn đỏ.
Elia chớp mắt.
Cô nhìn quanh như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ ngắn.
Rồi nhìn anh.
"Em không còn nghe thấy nó nữa."
Giọng cô bình thường.
Không độ trễ.
Không méo âm.
Leon quan sát thêm vài giây.
Không có tín hiệu bất thường.
Căn phòng trở nên yên lặng đến mức anh có thể nghe tiếng hệ thống làm mát chạy.
Sau nhiều ngày, không có âm vang vô hình nào tồn tại giữa họ.
Leon cho phép mình tin rằng anh đã chạm vào bản chất vấn đề.
Anh đã thắng một bước.
Nhưng Echo bên ngoài thành phố không đứng yên.
Trong những khu vực mất điều phối, các node mạng bắt đầu tự tái cấu trúc.
Những cụm tín hiệu rời rạc liên kết lại.
Không còn ngẫu nhiên.
Không còn nhiễu.
Nó học cách tồn tại mà không cần một vật chủ trung tâm.
Leon không nhìn thấy quá trình đó.
Anh chỉ thấy kết quả.
Đèn trong phòng chớp tắt.
Không phải mất điện.
Mà là dao động điện áp.
Màn hình cảnh báo bật lên.
Biểu đồ tăng vọt.
Không dốc đứng.
Mà tăng theo nhịp.
Nhanh và đều.
Nhịp giống hệt tần số xử lý của Elia.
Leon chết lặng.
Nó không chỉ khuếch đại.
Nó đã quan sát.
Không phải từ Elia lan ra ngoài.
Mà từ bên ngoài dội ngược vào.
Hệ thống báo động vang lên trong căn phòng vốn đang yên tĩnh.
Elia khựng lại.
Nhưng cô không nói về âm vang.
Cô không nghiêng đầu.
Cô chỉ nhìn Leon.
Rất lâu.
"Anh có nghe thấy mình không?"
Câu hỏi không hề méo mó.
Không hề sai cú pháp.
Chính vì thế nó đáng sợ.
Leon nhìn vào biểu đồ.
Các đường dao động đang chồng lên nhau theo cách anh chưa từng thấy.
Cách anh tìm ra... không đủ.
Echo không cần cô làm nguồn nữa.
Nó cần cô làm điểm ổn định.
Hệ thống phát ra một thông báo khác.
[External biological interface detected.]
Leon khựng lại.
Biological.
Không phải một node mạng.
Không phải tín hiệu máy.
Một thứ phát ra cấu trúc dữ liệu - nhưng không thuộc hệ thống nào anh biết.
Anh thử truy vết.
Tín hiệu không nằm trong bản đồ mạng lõi.
Không có mã định danh.
Không có lịch sử.
Chỉ tồn tại.
Và đang mở rộng.
Cùng lúc đó, bên ngoài thành phố.
Một căn nhà nhỏ ở ngoại vi.
Thiết bị cũ kỹ sáng lên trong bóng tối.
Không phải hệ thống trung tâm.
Chỉ là một màn hình đơn giản hiển thị dữ liệu dao động của thành phố.
Những đường cong tăng vọt.
Những vùng đỏ lan rộng.
Có một người ngồi trước nó.
Một người phụ nữ với mái tóc trắng cùng đôi mắt đen.
Gương mặt cô không hề căng thẳng.
Chỉ trầm tĩnh.
Cô nhìn biểu đồ đang leo cao.
Như thể đã từng thấy điều tương tự.
Rồi khẽ nói.
"Vậy là nó đã thức dậy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co