Truyen3h.Co

UNIT-09

Chương 16

PargonFire

Trong hệ thống, một đỉnh cộng hưởng mới bùng lên.

Đường biểu đồ vượt khỏi giới hạn an toàn.

Cảnh báo tầng lõi kích hoạt.

Echo chuyển hướng.

Khóa mục tiêu.

Rồi tách ra.

Hai đỉnh cộng hưởng xuất hiện cùng lúc.

Một lao theo điểm sáng của Atoria.

Một đâm thẳng về lõi hệ thống.

Leon đứng bất động một giây.

Chỉ một giây.

Anh không quay lại hướng cơ thể sinh học nằm sau.

Anh không cho phép mình nhìn.

Elia sẽ là người đảm nhận chuyện đó, anh tin cô.

Việc của anh là tập trung vào Echo.

"Khóa kênh phụ."

Lệnh được gửi đi.

Đỉnh thứ hai chạm vào tường bảo mật.

Lớp chắn rung lên.

Các chỉ số lõi liên tục dao động.

Echo không chỉ truy đuổi.

Nó đang thử nghiệm cấu trúc phòng thủ.

Leon mở lớp cách ly sâu.

"Chuyển ưu tiên xử lý sang vùng cộng hưởng."

Các lõi phụ quá tải.

Nhiệt độ máy chủ tăng nhanh.

Một nhánh mã bị xé rách.

Echo xuyên qua tầng kiểm soát thứ nhất.

"Khóa lại."

Anh tái cấu trúc lớp mã ngay khi nó bị phá vỡ.

Không hoảng loạn.

Không chậm trễ.

Trên màn hình, điểm sáng của Atoria đổi hướng đột ngột.

Cô nhận ra sự phân nhánh.

Trong không gian số, không còn trọng lượng.

Chỉ còn xung và phản hồi.

Echo không đuổi theo tuyến tính.

Nó khuếch đại biên độ, cố gắng bao vây.

Một lực hút vô hình ép cấu trúc ý thức của cô lệch khỏi quỹ đạo.

Cô điều chỉnh.

Dẫn đỉnh cộng hưởng thứ nhất lệch khỏi lõi.

Nhưng đỉnh thứ hai vẫn đang gõ vào phòng tuyến.

Leon dồn toàn bộ băng thông vào lớp cách ly.

"Khoảng cách đến vùng cách ly còn 12%."

Anh đọc khẽ.

Hệ thống rung nhẹ dưới tải trọng.

Nếu đỉnh cộng hưởng thứ hai phá vỡ lõi trước khi cửa đóng, mọi thứ sẽ kết thúc.

Echo tăng biên độ.

Cả hai đỉnh đồng bộ trong một nhịp ngắn.

Như thể nó đã hiểu chiến lược.

Leon siết chặt tay.

"Không."

Anh tái phân bổ tài nguyên.

Cắt một phần lõi không thiết yếu.

Ưu tiên vùng cách ly.

Đỉnh thứ hai chậm lại.

Chỉ một chút.

Nhưng đủ.

12%.

Nhiệt độ máy chủ leo thang.

Mạch phụ tải mở tối đa.

Nếu đóng cửa quá sớm, cô sẽ bị cô lập ở vùng chết cùng với Echo.

Nếu đóng quá muộn, Echo sẽ tràn thẳng vào lõi.

Anh chờ.

Chỉ chờ.

Atoria quan sát anh.

Không phải bằng thị giác.

Bằng liên kết cuối cùng còn sót lại.

Cô không lao vào vì anh.

Cô lao vào vì đó là lựa chọn của mình.

Leon vẫn đứng đó.

Ổn định.

Tập trung.

Không gọi tên cô.

Không do dự.

Atoria ghi nhận điều đó như một dữ liệu.

Cô nhận ra rằng cô không muốn chỉ ghi nhận.

Cô muốn lưu giữ nó cho mình.

Echo tăng tốc.

Biên độ dao động mở rộng.

Không còn thời gian.

Cô lao thẳng vào vùng nhiễu.

"5%."

Leon đặt tay xuống lên khóa.

Chờ.

Chờ thêm nửa nhịp.

Echo khóa mục tiêu hoàn toàn.

Màn hình nhấp nháy.

Cảnh báo đỏ phủ kín giao diện.

"1%."

Echo tăng biên độ đột ngột.

Vùng cách ly rung lên.

Một đường nứt mỏng xuất hiện ở biên rìa.

Leon thấy chỉ số lõi dao động.

Nếu đóng ngay, Atoria sẽ bị tách khỏi lõi. Tổn thương trực tiếp là điều không thể tránh.

Nếu chờ thêm, Echo có thể xuyên qua.

Một lựa chọn không có đáp án đúng.

Một phần nghìn giây.

Anh quyết định.

"Ngay bây giờ."

Anh nhấn xuống.

Ngón tay anh chạm vào bề mặt cảm ứng.

Vùng cách ly khép dần.

1%.

0.8%.

0.3%.

Trong không gian nhiễu, Echo cố định vị lần cuối.

Một cú dao động cực đại.

Rồi cánh cửa khép lại.

Hệ thống không phản hồi ngay.

Một giây trôi qua.

Thêm một giây nữa.

Rồi một khoảng thời gian.

Toàn bộ giao diện trắng xóa.

Âm thanh cảnh báo bị cắt ngang.

Như thể có ai đó rút dây nguồn khỏi thế giới.

Trong vùng dữ liệu, cộng hưởng vỡ ra thành hàng nghìn mảnh nhiễu.

Echo phản ứng.

Không phải rút lui.

Mà là mở rộng.

Biên độ tăng đột ngột.

Nó đang tìm đường thoát.

Atoria giữ vững quỹ đạo.

Giữ đúng vị trí tâm.

Cấu trúc dữ liệu của cô xuất hiện nhiễu trắng.

Các phân đoạn ký ức bị tách rời.

Một phần thông tin mất định dạng.

Cô tái cấu trúc.

Giữ lõi nhận thức ổn định.

Bên ngoài, hệ thống khởi động lại lớp cách ly.

[Niêm phong vùng.]

Không có phản hồi.

Leon siết chặt hàm.

[Niêm phong vùng.]

Lần thứ hai.

Các lớp mã khóa chồng lên nhau.

Màn hình nhấp nháy trở lại.

Âm thanh hệ thống trở về mức nền.

Cảnh báo biến mất.

Biểu đồ cộng hưởng rơi thẳng xuống đường cơ sở.

Vùng cách ly đã được niêm phong.

[Echo: không phát hiện.]

Leon vẫn đứng đó.

Tay anh vẫn đặt trên bảng điều khiển.

Anh không rút lại ngay.

Như thể chỉ cần buông ra, mọi thứ sẽ thay đổi.

Phía sau anh, cơ thể sinh học vẫn không phản hồi.

Phía trước anh, vùng cách ly im lặng tuyệt đối.

Im lặng đến mức đáng sợ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co