Chương 41
Đêm nay Chu Khiêm không cần uống thuốc dạ dày, vừa ăn vừa đọc kịch bản, bất tri bất giác đã đọc được hết một cuốn.
Khoảng khắc 12 giờ, Dư An chạm cốc với anh: "Chu đạo, năm mới chúc ngài thân thể khỏe mạnh."
Chu Khiêm quan sát cậu ấy một chút, đáp lễ: "Chúc cậu được nam thần nhớ ra."
Dư An cười: "Cảm ơn cảm ơn. Mong được như lời ngài nói."
Mùa xuân năm nay đến sớm hơn năm ngoái một chút, cuối tháng một lại tiếp tục ăn tết. Còn có hơn hai mươi ngày nữa.
"Chu đạo, năm nay có bộ phim nào khai máy không?"
Chu Khiêm lắc đầu, anh bận cả một năm mệt mỏi rồi, sang năm nói sau.
Dư An "Ồ" một tiếng, không nói nhiều lời.
Năm nay không có đoàn phim thì cậu ấy lại ăn tết một mình. Nhưng như vậy cũng tốt, không cần làm nhiều đồ ăn như vậy.
12 giờ 30 phút, Dư An ăn cũng được lấp lửng, cậu ấy nói: "Chu đạo, tôi về đây, ngài cứ ăn từ từ, sáng mai tôi sẽ đến dọn."
Chu Khiêm: "Muộn rồi, tôi uống rượu nên không thể đưa cậu về được, qua sát vách ở đi." Căn hộ bên cạnh cũng là của anh ta. Lúc trước anh mua hết cả tầng này, mỗi tuần đều có người đến quét dọn căn hộ kế bên, có thể vào ở bất cứ lúc nào."
Dư An: "Anh mua đầu tư à?"
Chu Khiêm: "Không phải. Tầng này đều là của tôi, yên tĩnh, không ồn ào."
Dư An: "..."
Chu Khiêm chỉ hướng ra cửa: "Thẻ phòng trong ngăn kéo, tự tìm đi."
Dư An cũng không từ chối, cậu ấy cũng uống rượu, trễ như này rồi mà còn bắt xe thì cũng không an toàn: "Vậy làm phiền ngài. Cảm ơn Chu đạo."
Chu Khiêm: "Không cần nói cảm ơn nhanh như vậy. Thế chấp tiền làm thêm giờ đêm nay."
Dư An cười cười. Cầm thẻ rời đi.
Chu Khiêm vốn muốn đưa căn hộ kế bên cho Dư An ở. Một năm là có nửa thời gian ở đoàn làm phim, thuê nhà rất tốn tiền.
Nhưng sau đó trợ lý nghiệp vụ của anh nói như vậy sẽ khiến áp lực trong lòng Dư An rất lớn, luôn cảm thấy mình nợ người khác. Có thể thay bằng cách khác.
Sau khi suy đi tính lại, anh quyết định tăng thêm tiền thưởng cuối năm cho cậu ấy để thanh lý luôn tiền thuê nhà trọ.
Dư An vừa đi lại quay lại, gõ cửa: "Chu đạo?"
Chu Khiêm đang đọc đến đoàn nghẹn ngào của kịch bản, anh thở dài một hơi rồi đứng dậy đi mở cửa: "Sao đấy?"
Dư An: "Bác ca lên hot search rồi, anh nhìn xem." Cậu ấy đưa di động cho Chu Khiêm: "Sự thật đầu tiên trong ngày đầu năm."
Dân mạng đang náo nhiệt đón năm mới, vẫn còn chưa ngủ. Hot search này nháy mắt lên tới top 3.
Bị kéo theo lên hot search còn có <Quãng đời còn lại>.
Chu Khiêm cầm điện thoại của Dư An, trên màn hình là một cái gif, Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến đứng ôm hôm dưới lầu.
Dư An đột nhiên nhớ đến Chu đạo không thể ăn cơm chó được, lúc đó cậu ấy sốt ruột báo tin hot search liên quan đến <Quãng đời còn lại> mà nhất thời quên luôn chuyện này.
Có lẽ chuyện bây giờ cậu ấy cần làm là sắc cho anh một chén thuốc dạ dày.
Chu Khiêm tắt cái hot seach này rồi lại làm mới trình duyệt lần nữa. Một phần năm bảng hot search đều là những tin tức liên quan đến Vương Nhất Bác.
# Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ôm hôn đón năm mới.
#Nhà đầu tư và biên kịch của <Quãng đời còn lại>, là ai đã đi đường quyền với ai?
Bởi vì Vương Nhất Bác là Vương gia tam công tử, cổ phần trong tay cũng không chênh lệch bao nhiêu so với hai anh của mình nên không thiếu tiền. Quan hệ giữa nhà đầu tư và biên kịch này thật khó bề phân biệt.
Còn có một cái khác: #Biên kịch với thần sắc nghiêng ngả chúng sinh chen chân vào hôn nhân của Tiêu Chiến #
Vừa rồi có cư dân mạng chụp màn hình vạch trần: Theo tư liệu chính thức nào đó thì Tiêu Chiến đã kết hôn.
Mà Vương Nhất Bác, trước đó đăng các tấm ảnh chụp đường phố lên weibo của mình lại nói mình còn độc thân.
Lại thêm đêm nay, Tiêu Chiến đưa Vương Nhất Bác về đến chung cư rồi mới về biệt thự của mình. Hai người trông có vẻ không phải là phu phu, vậy thì chắc là bí mật hẹn hò đón năm mới, cũng đến nhà hàng dùng cơm rất muộn.
Cư dân mạng bắt đầu suy diễn, đầu tiên là Tiêu Chiến ở nhà ăn cơm với chồng của mình, sau đó kiếm cớ ra ngoài gặp Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác rõ ràng là người có tiền, lớn lên lại đẹp như vậy, hà cớ gì lại chen chân vào hôn nhân của người khác chứ?
Chu Khiêm lại load lại bảng hot search. Những tin tức liên quan đến Vương Nhất Bác ngày càng nhiều, tất cả đều là tin tiêu cực.
Theo đó, nhưng tin tức của vai chính trong <Quãng đời còn lại> cũng đều bị tung ra.
Vương Nhất Hàm và Sở Sam cũng không may mắn thoát khỏi.
Dư An sốt ruột hỏi Chu Khiêm: "Chu đạo, làm sao bây giờ? Nếu Bác ca nhìn thấy những tin vịt này nhất định sẽ rấy đau lòng."
Chu Khiêm thoát weibo: "Bên Tiêu Chiến sẽ xử lý chu toàn." Anh cũng không cần làm cái gì, mắc công chỉ tăng thêm trở ngại chứ không giúp được gì.
...
Vương Nhất Bác cũng đang lướt hot search, cậu như rơi vào ảo mộng. Cái gì gọi là biên kịch của <Quãng đời còn lại>? Cậu thành biên kịch hồi nào vậy?
Cậu nghĩ chắc là do trùng tên nên nhầm lẫn.
Còn có rất nhiều chủ đề phía sau, đều liên quan tới cậu. Cậu không phân thật giả, cũng không có tâm tư để ý hết. Tất cả lực chú ý của cậu bây giờ đều đặt lên việc: Tiêu Chiến đã kết hôn.
Vương Nhất Bác không biết đây rốt cuộc là cư dân mạng bịa hay thật sự là như vậy. Nhìn từ tư liệu có thể thấy đây là một tập hồ sơ từ nước ngoài, hẳn không phải là giả.
Căn phòng rất nóng nhưng đầu ngón tay cả Vương Nhất Bác lại lạnh run. Cậu hít sâu, hỏi Trác Thành và Võ Dương ngồi đối diện: " Tiêu Chiến kết hôn rồi?"
Trác Thành và Võ Dương nhìn nhau, không biết nên trả lời như thế nào. Bọn họ vẫn chưa biết Tiêu Chiến đáp lại thế nào. Bây giờ đang là giai đoạn cậu uống thuốc, tâm tình chập chờn không biết có làm ảnh hưởng đến cậu hay không.
Chỉ có thể đợi Tiêu Chiến tự mình thanh minh giải thích với cậu.
Hai người họ không phản ứng, dự cảm trong lòng cậu còn tệ hơn. Vậy mà Tiêu Chiến đã kết hôn rồi. Chắc là cưới chui ở nước ngoài, về đây lại đi xem mắt cùng cậu.
Nhưng nếu đã kết hôn thì làm sao ông nội Tiêu có thể thúc cưới như vậy?
Có thể là do Tiêu Chiến và người kia môn không đăng, hộ không đối nên ông nội Tiêu mới không đồng ý, Tiêu Chiến và người đó mới ra nước ngoài lĩnh chứng.
Về đây xem mắt với cậu chỉ là đối phó. Anh lại là con người như vậy. Tất cả các lập luận đều có căn cứ.
Mặc dù anh đã ký thoả thuận ly hôn với cậu nhưng không muốn lĩnh chứng, còn lấy cớ các kiểu. Chưa từng chủ động liên lạc với cậu, tặng quà cũng chỉ là lấy lệ.
Đêm nay nếu không phải cậu chủ động hôn anh thì chắc chắn anh sẽ không có một động tác thân mật dư thừa nào.
là anh nhất thời ý loạn tình mê. Ném người mình thích qua một bên để ôm hôn người khác, không có gì ngạc nhiên.
Bây giờ cả thế giới đều nói cậu là kẻ thứ ba.
Trác Thành ngồi xuống cạnh cậu, vuốt bả vai cậu: "Bảo bối, Tiêu Chiến sẽ nói rõ với cậu tất cả những chuyện đã xảy ra."
Vương Nhất Bác: "Thật ra cậu và Dương Dương đều biết chuyện anh ấy đã kết hôn có phải không?"
Cậu nhìn chằm chằm Võ Dương: "Cậu chắc chắn biết, anh ấy là cổ đông của câu lạc bộ, cậu là người quản lý kinh doanh, có lý nào lại không biết. Có phải Tiêu Chiến nói với các người là anh ấy đang làm thủ tục ly hôn với người kia sau đó kết hôn cùng tôi nên các người mới tin đúng không?!"
Võ Dương: "Không phải. Một câu không thể nói rõ. Tiêu Chiến sẽ cho cậu một câu trả lời thỏa đáng. Nhất Bác, tôi và Trác Thành sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu."
Vương Nhất Bác: "Nhưng bây giờ tôi đã trở thành trò cười cho thiên hạ. Còn liên lụy luôn cả ba mẹ, hai anh tôi nữa."
Cậu nghiêng đầu nhìn đóa hoa kia. Bây giờ cảm thấy rất chướng mắt.
"Chẳng phải các cậu nói Tiêu Chiến sẽ giải thích rõ ràng với tớ sao? Đến bây giờ anh ấy vẫn chưa gọi điện thoại cho tớ. Chính anh ấy cũng không biết nên giải thích như thế nào!"
Tiêu Chiến vội vã nghĩ đối sách, không có thời gian gọi điện giải thích với cậu. Anh vừa kết thúc cuộc gọi với Vương Nhất Hàm, cuối cùng quyết định chỉ có thể công khai.
Nếu không, Vương Nhất Bác sẽ không chịu nổi đả kích này.
Năm phút sau, Trác Thành kích động nói với cậu: "Bảo bối, cậu mau nhìn điện thoại đi, Tiêu Chiến lên tiếng rồi."
Tiêu Chiến tự mình làm sáng tỏ: [ Chồng của tôi @ Vương Nhất Bác là người mắc hội chứng Susak. Ngay từ đầu ký ức chỉ có mấy tiếng, sau đó ký ức cũng bị mất đi. Kết hôn sắp được hai năm nhưng vẫn không nhớ ra tôi là ai, vẫn còn cho rằng mình độc thân.
Em ấy cũng không nhớ mình là biên kịch của <Quãng đời còn lại>.
Cả những tấm ảnh chụp đường phố kia, là tại lúc em ấy không nhớ được gì hết, không nghe được gì hết, tôi kiêm nhiệm chức thợ chụp ảnh chụp cho em ấy, em ấy không biết tài khoản weibo đó là của mình.
Hiện tại Vương Nhất Bác còn đang trong quá trình dùng thuốc, nhưng khi nào có thể hồi phục, nhớ được những chuyện trước kia, nhớ được tôi là ai thì thật sự không biết.
Tại đây, tôi xin cảm ơn đội ngũ sản xuất của <Quãng đời còn lại> vì đã luôn giúp Vương Nhất Bác giữ gìn bí mật, giúp em ấy trôi qua trong yên lành.
Càng phải cảm tạ Nhạc lão tiên sinh, công ty Tinh Quang, đạo diễn Chu Khiêm bởi vì bọn họ đã quyết định hoãn lại thời gian tuyên truyền của <Quãng đời còn lại>, để đến lúc Vương Nhất Bác hồi phục lại cho em ấy kinh hỉ. Mặc dù cơ hội hồi phục của em ấy rất xa vời nhưng bọn họ vẫn làm như vậy.
Cảm ơn Hướng giáo sư và nhóm nghiên cứu của mình, vì bệnh tình của Vương Nhất Bác mà quên luôn cả thời gian nghỉ ngơi.
Còn muốn cảm ơn tất cả người thân và bạn bè bên cạnh Vương Nhất Bác vì đã luôn phối hợp để em ấy có thể trải qua sinh hoạt hằng ngày một cách bình thường vui vẻ.
Sở dĩ giấu diếm Vương Nhất Bác bệnh tình của em ấy là vì không muốn em ấy khổ sở hơn nữa. Lúc trước khi còn ở đoàn phim <Quãng đời còn lại>, em ấy luôn phải dựa vào bút ký và bút ghi âm để giao lưu với mọi người.
Khi đó có một khoảng thời gian em ấy hoàn toàn không thể nghe được gì, sau ba tiếng ký ức lại về không. Tất cả những vất vả và thống khổ của em ấy chỉ có mình tôi biết.
Tôi không hi vọng thời gian này em ấy lại tiếp tục lãng phí thời gian trên bút ký để tìm lại ký ức, cho nên người nhà chúng tôi đã bàn bạc cùng nhau và quyết định giấu diếm em ấy.
Hôm nay đã làm phiền mọi người rất nhiều. Thật có lỗi. Cũng mong mọi người cho Vương Nhất Bác một không gian riêng. Khi nào em ấy hồi phục tôi sẽ thông báo với mọi người trước tiên.
Năm mới vui vẻ — chồng của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến.]
Sau khi Vương Nhất Bác đọc xong, trong mắt xuất hiện một tầng hơi nước. Trước kia chỉ có khi viết đến đoạn xúc động trong kịch bản cậu mới không kìm lòng được mà lệ rơi lã chã.
Hôm nay là vì chuyện xưa của chính mình. Chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Trác Thành lấy khăn giấy lau nước mắt tèm lem trên mặt Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác hít sâu, cảm thấy bản thân mình thất thố. Trong trí nhớ, đến tận bây giờ cậu vẫn chưa khóc ở trước mặt ai lần nào cho dù đó là ba mẹ và hai anh.
Trác Thành: "Cậu bình tĩnh lại, Tiêu Chiến sẽ nói chi tiết rõ ràng cho cậu."
Vương Nhất Bác vẫn chưa thể tin được, cứ nghĩ mình đang nằm mơ.
Cậu cứ cố suy nghĩ kịch bản trước khi ngủ nên có chút tẩu hỏa nhập ma.
"Cảm giác như mình đang ở trong mơ." Cậu nói.
Trác Thành kéo tay của cậu, dùng sức nhéo.
Vương Nhất Bác đau đến hít một ngụm khí lạnh, bỗng nhiễn rút tay về: "Cậu nhẹ một chứ, không phải da thịt của cậu sao mà cậu đau được."
Trác Thành: "Tớ đang nói cho cậu biết cậu không phải đang mơ."
Từ đầu đến cuối cậu đều không hiểu. Cậu viết về người khác mắc phải căn bệnh này, tại sao cuối cùng lại viết thành chính mình? Ký ức và thời gian không khác nhau mấy.
Có điều cậu chính là biên kịch trong chính câu chuyện của mình.
Trác Thành nói cậu biết: "Ngay từ đầu là cậu viết chuyện của người khác, sau đó khi về nước, lúc ra mắt với Tiêu Chiến là cậu đã bệnh rồi. Sau khi cưới, cậu yêu Tiêu Chiến nên sửa lại tên kịch bản và từ từ đổi các chi tiết trong truyện thành của cậu và Tiêu Chiến. Tên đổi sau đó không hay như ban đầu, vừa nghe là biết phong cách bá đạo tổng tài."
Vương Nhất Bác: "Tên gì?"
Trác Thành: "<Lưu luyến ngôi sao của đại dương>."
Vương Nhất Bác: "..."
Tiêu Chiến gửi tin nhắn tới, là một tấm hình chụp giấy hôn thú của hai người họ.
Vương Nhất Bác nhìn ngày tháng, là năm trước. Mấy tháng nữa là bọn họ kết hôn tròn hai năm.
Cậu gọi điện cho ba. Bây giờ cả người cậu đều đang rất loạn.
Điện thoại kết nối.
"Ba, ba đã xem tin tức chưa?"
Ba Vương: "Đang xem. Tha thứ cho ba và mẹ vì đã không nói thật với con. Không phải chúng ta cố ý lừa con. Tiểu Hào và Tiểu Chiến đều thương con đã quá đau khổ nên mới không muốn để con có thêm nhiều gánh nặng ký ức. Vì vậy mới để bệnh tình của con khôi phục theo tự nhiên. Người trong nhà chúng ta đều không sao, chỉ có Tiểu Chiến, nó đã quá vất vả rồi."
Vương Nhất Bác: "Nói cho con nghe có được không?"
Ba Vương không giữ lại một chữ nào, nói hết cho cậu: "Lúc con tiến tổ phim, Tiểu Chiến nó xin phép nghỉ hai tháng, lấy thân phận nhà sản xuất tiến vào đoàn phim theo. Sau đó bệnh tình của con nghiêm trọng, nằm viện nửa năm đều là do nó chăm sóc con. Mỗi ngày đều chờ con ngủ rồi mới bận công việc của mình. Sau đó bệnh tình của con chuyển biến tốt lên nhưng lại hoàn toàn không nhớ được nó."
Vương Nhất Bác trầm mặc: "Thuốc mỗi ngày con uống thật ra là thuốc trị bệnh có đúng không?"
"Phải."
"Ba về hưu sớm như vậy, giao công ty cho hai anh là vì giúp con đi xem bệnh có phải hay không?"
Ba Vương chần chờ nửa giây, phủ định: "Không phải. Thật ra ba cũng có tuổi rồi, muốn cùng mẹ con đi du ngoạn khắp nơi."
"Gạt người."
Cậu chúc ba ngủ ngon, cúp máy. Cậu cất điện thoai, hai tay che mặt, ngón cái dùng sức xoa huyệt thái dương.
Trác Thành nhìn Võ Dương, Võ Dương nhún vai. Bọn họ vẫn còn tưởng Vương Nhất Bác đang hoang mang, vẫn chưa tin vì sao mình lại bị mất trí nhớ, còn kết hôn gần hai năm.
Trác Thành vuốt sau lưng cho cậu: "Bảo Bối, bệnh này của cậu có hi vọng được chữa khỏi, rất nhiều người còn đang chờ cậu bình phục. Nhóm nghiên cứu của Hướng giáo sư cũng đang rất cố gắng. Không chừng chưa đến một năm là cậu sẽ trở về được trạng thái ban đầu.
Vương Nhất Bác lắc đầu: "Tớ không phải đang lo lắng cho bệnh của mình. Dù sao bây giờ cũng không ảnh hướng quá lớn đến sinh hoạt của tớ. Chỉ là..." Cậu âm thầm thở dài.
Rốt cuộc Tiêu Chiến sống như thế nào trong khoảng thời gian cậu sinh bệnh này?
Vương Nhất Bác bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Võ Dương: "Thật ra cậu đã biết chính vì tôi bị bệnh dẫn tới ảnh hưởng khả năng cân bằng khiến cho kỹ thuật đi lùi, cậu còn phối hợp với huấn luyện viên gạt tôi nói là ai cũng đi lùi."
Võ Dương há hốc mồm, không biết nên biện minh làm sao. Anh ta không mong cậu đặt nặng vấn đề này, muốn mượn cớ nhưng lại nghẹn lời.
Vương Nhất Bác lại quay người nhìn Trác Thành, cậu mất đi ký ức sắp được hai năm, vậy thì Trác Thành và anh hai... :"Thật ra hai người đã sớm chia tay nhau rồi đúng không?"
Trác Thành gật đầu, lúc Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến xem mắt nhau, cậu ấy và Vương Nhất Hàm đã chia tay. Tính ra cũng sắp hai năm rồi. Ai cũng nói thời gian lấy đi rất nhiều thứ của con người ta những lần nào cũng không mang những chuyện buồn lòng của cậu đi.
Vương Nhất Bác xoa đầu Trác Thành, trái lại an ủi cậu ấy: "Sau này cậu sẽ gặp được người tốt hơn, có thể sẽ là một Vương Nhất Hàm khác, cũng có thể sẽ gặp người khác."
Tiêu Chiến lại gửi tin nhắn đến cho cậu: [Anh đã xử lý ổn thỏa chuyện trên mạng, bây giờ lập tức tới tìm em.]
Vương Nhất Bác: [Anh không cần qua đây, em đến tìm anh. Gửi địa chỉ qua cho em.] Cậu cầm điện thoại lên lầu.
Trác Thành và Võ Dương ngồi ở dưới lầu đợi Vương Nhất Bác một hồi lâu mà vẫn chưa thấy cậu xuống.
Trác Thành lo lắng: "Tôi đi lên lầu xem cậu ấy một chút." Còn chưa kịp đứng lên đã bị Võ Dương kéo xuống: "Cậu để cậu ấy bình tĩnh một chút."
Trác Thành nhìn cầu thanh hiu quạnh: "Có khi tôi cũng muốn mất trí nhớ."
Võ Dương: "Thôi đi. cậu mà mất trí nhớ thì sở khanh lừa hết tiền của cậu đi mất."
Trác Thành: "...Sao cậu không nghĩ tôi tốt một chút?"
Cuối cùng Vương Nhất Bác cũng xuống lầu, một tay bỏ trong túi, tay kia cầm chìa khóa xe. Cậu cũng không đoái hoài gì tới Võ Dương và Trác Thành: "Các cậu tự chơi đi nhé, không cần chờ tớ, chắc tớ không về đâu?"
Khoảng cách từ chung cư đến biệt thự của Tiêu Chiến cũng không xa lắm nhưng cậu có cảm giác cách đến mấy vạn dặm, băng qua hết mấy cái giao lộ rồi mà vẫn chưa tới.
Những tin tức liên quan đến Vương Nhất Bác rất nhanh đều chìm xuống. Bọn họ cũng chủ động xóa tin đồn.
Trạng thái làm sáng tỏ của Tiêu Chiến đã đạt được gần một triệu lượt xem, các bình luận để lại hầu như đều hi vọng Vương Nhất Bác có thể sớm khôi phục.
Đây là lần duy nhất cư dân mạng ăn dưa nhưng cuối cùng lại thành thức ăn cho chó, đành ngậm ngùi vừa chấm nước mắt vừa ăn.
Cũng có vài người biết về bệnh tình của Vương Nhất Bác nên chủ động xóa bỏ weibo, hủy bỏ lượt thích.
Trong sân truyền đến tiếng xe ô tô, Tiêu Chiến mặc áo khoác lên ra ngoài.
Vương Nhất Bác dừng hẳn xe, hét lên với Tiêu Chiến: "Anh đứng yên không được nhúc nhích! Em thường xuyên viết nhảy bổ nhào vào ngực nam chính, hôm nay tự mình trải nghiệm một chút cảm giác bổ nhào vào lòng bá đạo tổng tài là như thế nào."
Tiêu Chiến cười, đứng tại chỗ giang hai tay ra. Vương Nhất Bác tăng tốc, chạy thẳng vào lòng Tiêu Chiến.
Khoảng khắc anh ôm lấy cậu, cậu cảm giác rốt cuộc thuyền cũng cập bến
"Chiến ca, em nhớ anh."
Giọng nói của Tiêu Chiến khàn khàn: "Anh cũng rất nhớ em."
"Có thể ngày mai em sẽ lại không nhớ ra được những chuyện xảy ra hôm nay nhưng nhất định sẽ nhớ kỹ anh. Em sẽ ghi bút ký, chỉ nhớ một mình anh."
"Trong khoảng thời gian này ngày nào em cũng chờ điện thoại của anh. Chờ anh hẹn gặp em. Em cứ nghĩ là anh không thích em, rất buồn. Còn anh thì sao? Thời điểm mà em quên mất anh, có phải anh cũng khổ sở như vậy không? Có phải còn buồn hơn cả em đúng không? Ba nói người vất vả nhất chính là anh."
"Bắt đầu từ ngày mai em sẽ không quên anh nữa." Cậu vỗ túi: "Em cất ở nơi này, ngày nào cũng sẽ nhìn một lần."
Tiêu Chiến: "Cất cái gì?"
Vương Nhất Bác che túi, cười: "Bí mật, không cho nhìn."
Ngoài sân quá lạnh, trên lông mi cậu đã kết một tầng hơi nước.
Tiêu Chiến nắm tay đưa cậu về phòng.
Vương Nhất Bác đảo mắt nhìn một vòng, nhìn có chút lạ lẫm nhưng cũng có chút quen thuộc:"Em từng ở đây sao?"
Tiêu Chiến: "Kết hôn sắp được hai năm rồi, em thử nói xem?"
Vương Nhất Bác có nghi hoặc trong lòng, không để ý để tứ gì mà hỏi thẳng: "Chúng ta không phải có tiếng mà không có miếng đúng không?"
Tiêu Chiến: "...Ừm."
Vương Nhất Bác quay đầu, khóe miệng giương lên. Hóa ra cậu đã sớm chiếm được anh.
Đến phòng ngủ, Tiêu Chiến chỉ một cái bàn làm việc dài ở cửa sổ sát đất:"Đó là của em."
Trên đó bày một đống sổ, còn có cái máy tính.
Vương Nhất Bác qua đó ngồi, lật bản bút ký thứ nhất. Thì ra cậu quen biết Nhạc lão tiên sinh. Ở khách sạn trên núi còn nhầm Tiêu Chiến thành đối tượng tình một đêm.
Bên cạnh cậu còn vẽ một cặp mắt đào hoa. Bởi vì vẽ không giống nên còn cố ý dùng bút chì chú thích bên cạnh là "cặp mắt đào hoa".
"Chiến ca." Chính cậu cũng không phát hiện được tiếng "Chiến ca" này phát ra từ miệng cậu có bao nhiêu thân mật.
Tiêu Chiến lấy đồ ngủ ra cho cậu: "Thế nào?"
Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm mắt Tiêu Chiến, ra hiệu anh: "Anh đứng trước bàn đi, em nhìn anh vẽ. Đôi mắt này không giống, em phải vẽ lại mới được."
Tiêu Chiến giật mình: "Em nhìn anh vẽ làm gì?"
Vương Nhất Bác: "Mắt của anh, không nhìn anh vẽ thì nhìn ai vẽ?"
Tiêu Chiến: "Lúc đó nằm bên cạnh em em cũng không biết anh là ai, làm sao chắc đây là mắt của anh?"
Vương Nhất Bác nghĩ nghĩ: "Có thể là do lúc đó ký ức bị lệch. Khả năng lớn nhất là em luôn tưởng tượng nam chính cao lãnh cấm dục trong truyện là chồng của mình."
Tiêu Chiến: "..." Nói vậy cũng được nữa hả.
Vương Nhất Bác cười cười: "Mặc kệ nam chính nào đó thì đều là dùng hình mẫu của anh để tưởng tượng ra. Tất cả nam chính của em đều có đôi mắt giống anh."
Tiêu Chiến đứng bất động làm mẫu cho cậu.
Anh không dám lấy lòng họa sỹ Vương Nhất Bác nhưng cũng rất phối hợp với cậu.
Vương Nhất Bác vẽ rồi bôi, bôi rồi lại vẽ. Cậu nhìn chằm chằm con mắt của Tiêu Chiến, rõ ràng đơn giản như vậy mà vẽ quài vẽ không ra.
Tiêu Chiến đánh lạc hướng cậu: "Hồi bé em có học vẽ không?"
Vương Nhất Bác gật đầu: "Cái gì em cũng từng học qua nhưng chỉ có vẽ tranh là tệ nhất."
Tiêu Chiến biết cậu không am hiểu về hội hoạ. Trong cầm kỳ thi họa thì cậu kém nhất phần họa.
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, quan sát một hồi lâu rồi cúi đầu tiếp tục vẽ. Tờ giấy sắp bị cậu bôi đến hư, cậu thở dài, coi như thôi.
"Không vẽ nữa?"
Vương Nhất Bác lắc đầu: "Hôm khác em dán hình của anh lên."
Tiêu Chiến: "Nhìn là biết em không học hành chăm chỉ rồi."
Vương Nhất Bác gật đầu: "Chắc là vậy."
Cậu nói hồi đi học vẽ: "Em còn nhớ được lớp học khi đó có một bạn nữ rất xinh đẹp, ngồi kế bên em. Ngày nào vô lớp cũng lén lút nói chuyện, còn chia nhau socola ăn vụng. Nhưng cô ấy có thiên phú về họa, chơi với em cũng không khiến cô ấy vẽ xấu đi. Về sau cô ấy chuyển đi, nghe cô ấy nói là cô ấy muốn đi Thượng Hải, không biết có thật hay không. Thời gian trôi qua lâu như vậy, cô ấy tên là gì em cũng quên mất."
Lại sau đó nữa, cậu đi du học nước ngoài, hứng thú ban đầu với hội họa cũng dần mất đi.
Đối với Tiêu Chiến mà nói, vẽ không ra cũng không sao, chỉ cần không phải người khác là được rồi. Trước đó anh cũng không dám ôm hi vọng lúc còn sống sẽ giải mã được chuyện này.
Vương Nhất Bác tiếp tục xem bút ký, đọc đến đoạn của Chu Khiêm, cậu nhắm mắt lại. Hóa ra anh ta từng đối xử ác liệt với cậu như thế.
Tiêu Chiến đưa áo ngủ cho cậu: "Tắm rửa đi, đã muộn rồi. Ngày mai lại xem tiếp."
Vương Nhất Bác: "Nếu em vẫn không nhớ được thì sao?" Cậu đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tiêu Chiến: "Sau này đừng gạt em như vậy nữa có được không? Em sợ anh sẽ giấu những thứ này đi."
Tiêu Chiến: "Sẽ không. Anh đồng ý với em thì anh sẽ làm tới cùng."
Vương Nhất Bác đan chặt mười ngón tay với anh: "Thành thật mà nói, một chút cảm giác an toàn em cũng không có. Em cứ luôn sống trong quá khứ, ở nơi đó không có anh. Thật ra những người khác có nhớ được hay không đều không đáng kể. Em có cuộc sống của em, bọn họ có sinh hoạt của bọn họ. Như anh không giống bọn họ. Em muốn nhớ kỹ anh là ai. Anh cũng không cần lo lắng em ghi bút ký sẽ cực khổ, thật ra không cực chút nào. Biết anh là chồng của em nên cái gì cũng không mệt, cái gì cũng có thể kiên trì."
Cậu lại chỉ những cuốn sổ và video của anh và cậu: "Không cho phép cất đi, mỗi ngày đều phải nhắc em nhìn."
Tiêu Chiến gật đầu, anh sẽ không cất những cuốn bút ký kia đi nữa.
Vương Nhất Bác: "Từ sau khi xem mắt, khi nào rảnh là em lại nhớ đến anh, lúc tập luyện cũng nhớ. Lúc không nhận được điện thoại của anh sẽ rất buồn. Lúc nhìn thấy anh lại không biết ủy khuất từ đâu chui ra. Lúc trước em không biết nên giải thích loại cảm thụ kỳ quái này như thế nào. Bây giờ em cuối cùng cũng hiểu, dù đầu em không nhớ được anh nhưng trong lòng vẫn còn nhớ kỹ."
Tiêu Chiến cúi người ôm cậu vào lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co