Chương 42
Sau ngày nghỉ tết, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác mạnh ai nấy bận.
Ba ngày nghỉ, Tiêu Chiến một mực đi theo cậu đến câu lạc bộ huấn luyện. Lúc nghỉ trưa, Vương Nhất Bác sẽ đưa Tiêu Chiến ra bờ sông ven chuồng ngựa đi dạo một chút.
Chuồng ngựa trời đông giá rét năm này qua năm khác, cỏ héo cây khô rớt xuống một chỗ làm vàng lá cây.
"Trước kia không cảm thấy hóa ra chuồng ngựa lại rất đẹp." Vương Nhất Bác cầm điện thoại chụp mấy tấm.
Dường như cậu đã quên con đường cây ngô đồng. Cảnh sác bình thường nhưng vì có người thương bên cạnh nên cỏ cây nhàm chán cũng có một chút sắc thái.
Vương Nhất Bác chụp hình xong, Tiêu Chiến nói muốn mượn điện thoại cậu xem ảnh. Cậu không cho: "Anh tự mình chụp đi." Màn hình của cậu có một bí mật, không thể cho anh xem.
Màn hình khóa của cậu là giấy hôn thú của bọn họ. Như vậy cậu sẽ không quên anh là chồng cậu. Cậu còn sao chép giấy hôn thú ra, mặt sau viết đoạn văn làm sáng tỏ của Tiêu Chiến, vẫn luôn bỏ trong túi.
Ba ngày nghỉ chớp mắt trôi qua.
Tiêu Chiến vừa tới văn phòng, thư ký Đinh liền chạy đến báo cáo. Buổi chiều có họp, Tiêu Thắng muốn đề nghị bất động sản Tiêu thị bỏ vốn trong cuộc họp.
Có vài cổ đông bỏ phiếu tán thành. Chắc chắn Lý đổng đứng ở phía Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến gật đầu. Tiêu Thắng muốn hủy hoại triệt để bất động sản Tiêu thị, hạng mục có rủi ro nhưng Tiêu Thắng lại nhắm mắt làm ngơ.
Cuộc họp buổi chiều diễn ra như dự kiến.
Tiêu Chiến là người cuối cùng bước vào phòng, Tiêu Thắng cũng vừa mới tới, hai người một trước một sau ngồi xuống.
Tiêu Thắng phát cho mỗi người một phần báo cáo đầu tư sau đó tóm tắt một chút.
Tiêu Chiến ném bản báo cáo qua một bên, mở máy tính, gửi bản báo cáo phân tích cho Lý đổng và tất cả các nhân viên tham gia cuộc họp chiều nay. Bao gồm cả Tiêu Thắng.
"Xem hết bản báo cáo phân tích này rồi họp tiếp."
Tiêu Thắng nhìn Tiêu Chiến, hắn không bấm mở xem nhưng hắn cảm giác đây không phải là báo cáo đơn gian.
Sau khi các đồng nghiệp khác xem xong bản báo cáo phân tích rủi ro của hạng mục, bọn họ cũng đại khái hiểu được lợi nhuận cao sẽ đi đôi với rủi ro cao.
Có điều đính kèm với báo cáo gửi tới còn có một đoạn ghi âm, bọn họ không ai dám mở ra, không biết đó là ghi âm gì.
Trong lúc họp, tất cả mọi người đều không mang tai nghe.
Tiêu Thắng nhìn tệp ghi âm đính kèm rồi lại liếc nhìn Tiêu Chiến một cái. Nhất thời cũng không nắm được chuyện gì.
Tiêu Chiến: "Đoạn ghi âm mới là mấu chốt."
Trong phòng họp, ngoại trừ Lý đổng thì những người khác đều nhìn nhau khó hiểu.
Năm ngoái, bởi vì Tiêu Chiến muốn chăm sóc cho Vương Nhất Bác nên mới không đủ tinh lực phân cao thấp với Tiêu Thắng. Bây giờ tình trạng của cậu dần chuyển biến tốt, Tiêu Chiến cũng không cần dành nhiều tinh lực cho cậu như lúc trước.
Lần này e là khói lửa lại nổi lên. Bọn họ không quan tâm đến cuộc chiến tranh giành cổ phần. Chỉ sợ một khi đứng sai phe thì quãng thời gian sau này sẽ khó mà làm việc.
Tiêu Chiến: "Loa máy tính của các người chắc hẳn không bằng của tôi, để tôi mở cho các người nghe một chút."
Lời vừa dứt, phòng họp yên tĩnh đến mức cây kim rơi cũng nghe được.
Tiêu Thắng vuốt cằm, sắc mặc bình tĩnh.
Lý đổng cảm khái trong lòng. Dạng bình tĩnh của Tiêu Thắng này đúng là hiếm thấy. Nếu dùng trên bàn đàm phán với khách hàng của Tiêu thị thì chắc chắn sẽ áp đảo đối phương.
Tiêu Chiến ấn mở đoạn ghi âm, chỉ có duy nhất không câu: Hạng mục xx đó không tồi, có vẻ đầy hứa hẹn một chín một mười. Chờ khi nào Tiêu Thắng rót tiền vào rồi chúng ta sẽ rút quân.
Bọn họ không còn xa lạ gì với giọng nói này, là đối tác hợp tác với bất động sản Tiêu thị, Tiền tổng.
Hai ngón tay của Tiêu Thắng nhẹ nhàng xoay bút máy trong tay. Hắn chắc chắn Tiền tổng sẽ không nói những lời này, nhưng nội dung đoạn ghi âm lại từ miệng của ông ấy mà ra.
Tiêu Chiến bấm phát lại lần hai rồi tắt đi: "Nếu các người cảm thấy hạng mục này vẫn có thể tiến hành thì xin mời tiếp tục."
Anh đóng sổ lại, khẽ khom người rời khỏi phòng họp.
Rời đi giữa cuộc họp như vậy chỉ có Tiêu Chiến dám làm.
Thái độ của Tiêu Chiến đã rõ ràng, anh sẽ không bỏ phiếu tán thành. Còn về dự án này thì Tiền tổng muốn để Tiêu Thắng tiếp quản, ông có ý định rút vốn.
Lần bỏ phiếu này không vị cổ đông nào dám bỏ phiếu bậy bạ.
Cuộc họp kết thúc.
Tiêu Thắng gọi điện thoại cho Tiền tổng, bên kia không bắt máy. Hắn cười lạnh một tiếng.
Thư ký nhỏ giọng nói: "Để đêm nay tôi đi một chuyến tới Thượng Hải?"
Tiêu Thắng ném di động trên bàn: "Không cần."
Mấy tuần trước Tiêu Chiến đã đi Thượng Hải, hắn còn tưởng là vì bệnh tình của Vương Nhất Bác nhưng hóa ra là đi gặp Tiền tổng. Bây giờ ở thế yếu, là sơ suất của hắn.
Thư ký: "Vậy tiếp theo...?"
Tiêu Thắng tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt, không lên tiếng.
Hạng mục hắn bận rộn gần một năm nay lại bị thủ đoạn vừa nhanh vừa tàn nhẫn của Tiêu Chiến đánh gọn, cho hắn một dấu chấm.
Điện thoại của thư ký vang lên, có tin nhắn đến, cô báo lại cho Tiêu Thắng: "Tiêu tổng, tạm thời không tra được Tiền tổng lấy được lợi lộc gì từ phía Tiêu Chiến."
Tiêu Thắng không lên tiếng. Sao Tiêu Chiến có thể tự mình làm chuyện này được. Bạn bè của Tiêu Chiến lấy đại một người ra làm là xong.
Cũng có thể Tiền tổng luôn hợp tác cùng Vương gia nên thu được lợi ích từ Vương gia.
Ván này hắn thua.
Tiêu Thắng ra hiệu thư ký ra ngoài, một mình hắn yên tĩnh một chút. Mấy ngày nay tăng ca đến đêm muộn, hắn tựa vào ghế nhắm mắt lại.
Chờ đến khi tỉnh lại đã là bảy giờ rưỡi.
Đèn trong phòng không bật, ánh đèn của phố thị xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào văn phòng.
Tiêu Thắng đứng ở cửa sổ một lát.
Ngày mọi người nghỉ tết, hắn lại tăng ca. Ở Bắc Kinh, hắn không có lấy một người bạn. Làm việc ở Tiêu thị, mọi người quen biết lẫn nhau cũng chỉ vì lợi ích, khẩu phật tâm xà.
Thật ra cũng có quen biết một người.
Khi còn ở nước ngoài, hắn và Vương Nhất Bác cũng hay tụ tập đi chơi. Nhưng cuối cùng lại không ngờ rằng cậu là chồng của Tiêu Chiến.
Tiêu Thắng cầm áo khoác lên rời khỏi phòng.
Thang máy đi thẳng xuống bãi đậu xe dưới hầm, hắn ra khỏi thang máy, vừa đi được mấy bước lại dừng lại.
Người tới là Khương Duy, hắn đang gửi một đoạn tin nhắn âm thanh: [Tôi sắp đến rồi, mở khóa thang máy trên lầu cho tôi.]
Hắn ngẩng đầu, sững người. Tiêu Thắng đang nhìn hắn.
Khương Duy nhớ lại, lần cuối khi gặp Tiêu Thắng đã là chuyện mấy năm trước. Lúc đó hắn và bạn trai cũ vẫn chưa chia tay, đụng phải ở New York.
Khi đó hắn đang ăn cơm cùng bạn trai ở nhà hàng thì gặp được Tiêu Thắng. Nhưng cũng không chào hỏi nhau.
Bắt đầu từ năm mười mấy tuổi hắn đã không chào đón anh ta.
Tiêu Thắng muốn cất bước nhưng chân không thể nào nhấc lên được. Hắn muốn nói một câu nhưng lại sợ ghét bỏ.
Khương Duy đi qua, sượt qua vai nhau, hắn quay người:" Tiêu Thắng, rốt cuộc anh muốn thế nào mới bằng lòng từ bỏ ý đồ? Tiêu Chiến năm lần bảy lượt tha cho anh, không so đo cùng anh, nếu không phải nể tình ông nội, không phải cân nhắc vì Tiêu thị thì cái hạng mục nát kia sẽ được cậu ấy thông qua, phá bỏ mắt xích tài chính của Tiêu thị. Bất động sản Tiêu thị sụp đổ thì cậu ấy sẽ lấy cái cớ đó mà đá anh ra khỏi Tiêu thị. Có thể cậu ấy không làm như vậy vì anh không xứng. Cái mà cậu ấy quan tâm là sự phát triển lâu dài của Tiêu thị."
Tiêu Thắng không lên tiếng, cũng không dám quay đầu.
Khương Duy: "Tại sao anh lại trở nên giống mẹ của anh như vậy? Âm u đến mức trong đầu không có một chút ánh sáng, phá bỏ hết tát cả những thứ tốt đẹp mà tôi biết ở anh."
Ngón tay Tiêu Thắng vô thức cuộn tròn.
Khương Duy: "Hồi bé anh không có như vậy, rõ ràng rất lương thiện." hắn há hốc mồm, còn muốn nói thêm vài lời nhưng cảm thấy chỉ vẽ thêm nhiều chuyện.
Cửa thang máy mở ra, Khương Duy nhanh chóng đi vào.
Mãi tới khi cửa thang máy đóng lại, Tiêu Thắng mới xoay người nhìn.
Khương Duy lên đến lầu, Tiêu Chiến đang đứng chờ ở cửa thang máy.
Khương Duy giật mình, được chào đón mà lo sợ. Mấy lần trước tới, Tiêu Chiến còn không thèm rót cho hắn ly nước, thế mà giờ lại ra nghênh đón.
"Cuối cùng thì lương tâm của cậu cũng phát hiện tôi đối xử với cậu quá tốt có phải không?"
Tiêu Chiến: "Ngồi lâu, đứng lên đi lại hoạt động chút."
Khương Duy: "..." Liếc anh một cái.
Đến giờ hắn vẫn còn nằm trong sổ đen của anh.
Có khi hắn cũng tự cảm khái mình quá vĩ đại, chân tình của hắn đối với Tiêu Chiến và Vu Bân là không thể nghi ngờ.
Hôm nay Khương Duy tới là muốn bàn bạc cùng Tiêu Chiến về việc tổ chức sinh nhật của Vu Bân.
Những lần sinh nhật trước, bọn họ không gọi thêm bất kỳ ai, chỉ có ba người tụ tập vừa ăn cơm vừa tâm sự.
Năm nay khác, Tiêu Chiến đã biết Vu Bân thích Vương Nhất Bác nên nếu ba người ở chung sẽ cảm thấy lúng túng khó xử.
Đến văn phòng, Tiêu Chiến pha cà phê cho hắn.
Khương Duy nhìn Tiêu Chiến một cách nghi ngờ, khác thường chắc chắn có quỷ: "Nói đi, có phải lại chuẩn bị bẫy tôi cái gì phải không?"
Tiêu Chiến: "Hai năm nay tôi và Nhất Bác đều làm cậu chịu không ít uỷ khuất."
Đột nhiên sến lụa như vậy, Khương Duy có chút không quen: "Con người của tôi lòng dạ từ bi."
Tiêu Chiến: "Gần đây đang diễn phim cổ trang à?"
Khương Duy cười. Đúng vậy.
Hắn cầm tách cà phê lên hít hà, mùi vị không tệ: "Sinh nhật của Tiểu Bân, tôi định đưa cậu ấy đi chơi."
Tiêu Chiến: "Đi đâu?"
Khương Duy: "Còn chưa nghĩ ra. Đợi bộ phim này đóng máy, tôi được nghỉ liên tiếp hai kỳ nghỉ tết. Lâu rồi tôi cũng chưa ra ngoài du lịch."
Lặng im mấy giây.
Hắn nhìn Tiêu Chiến: "Tôi cũng nghĩ thông rồi, trong một khoảng thời ngắn hai cậu cũng không thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Trước đó tôi sợ các cậu sẽ trở nên xa lạ, hi vọng các cậu sẽ không có khúc mắc nào. Là tôi quá miễn cưỡng các cậu. Thật ra bây giờ cũng không tệ, cậu vẫn tín nhiệm cậu ấy, vẫn giao nghiệp vụ cho cậu ấy xử lý. Tiểu Bân cũng vậy, vẫn luôn suy nghĩ cho cậu, hi vọng cậu và Nhất Bác bên nhau tốt đẹp. Trưởng thành rồi chắc chắn sẽ không suy nghĩ như thời còn bé, cảm xúc cũng không để lộ hết ra ngoài, cái gì cũng không biểu hiện trên mặt. Đương nhiên, tôi vẫn đợi, đợi đến một ngày chúng ta đều mang theo con của chúng ta đến hẻm nhỏ trên đường cây ngô đồng để chơi."
Hai năm này trải qua nhiều chuyện. Bọn họ trưởng thành, hắn cũng vậy.
Tiêu Chiến: "Sang năm có đóng phim không?"
Khương Duy: "Đang chọn kịch bản. Có rất nhiều kịch bản được gửi tới nhưng tôi lại không hứng thú với nội dung và thiết lập nhân vật nào. Người đại diện nói thà ít chứ không chọn bừa. Sang năm nói sau. Sắp tới <Quãng đời còn lại> sẽ có nhiều hoạt động tuyên truyền, tôi đã đồng ý với Chu Khiêm là sẽ tham gia."
Đương nhiên cũng là nể mặt Vương Nhất Bác.
Tất cả mọi người đều mong chờ bộ phim phát sóng, hắn cũng làm hết sức mình.
Tiêu Chiến: "Nếu sang năm Tiểu Bác khôi phục được kha khá rồi thì tôi tính đầu tư cho kịch bản của em ấy. Vai chính trong kịch có tính cách rất giống cậu. Hơn nữa cậu cũng biết cưỡi ngựa."
Quan trọng hơn, Khương Duy biết trạng thái khi Vương Nhất Bác bị mất trí nhớ và ù tai là như thế nào.
Biết rõ nên có thể bắt được cảm xúc để diễn.
Trong khoảng thời gian này Vương Nhất Bác cũng đổi nghề nghiệp của nhân vật chính từ huấn luyện viên lặn thành vận động viên cưỡi ngựa.
Khương Duy cảm thấy hứng thú với đề tài này, nếu hắn đoán không sai thì có thể sẽ do đội ngũ sản xuất của Chu Khiêm đảm nhận. Có điều không nhất định đưa vai chính cho hắn.
"Đến lúc đó nói sau, có khi Nhất Bác cũng không cho tôi diễn vai chính đâu."
Tiêu Chiến: "Em ấy công tư phân minh."
Chủ đề này dừng lại ở đây.
Anh sẽ về nhà hỏi Vương Nhất Bác, nếu bộ này quay thành phim thì muốn ai diễn vai chính.
Tiêu Chiến đổi chủ đề, tuỳ ý hỏi: "Gần đây Vu Bân đang bận gì vậy?"
Khương Duy: "Còn có thể bận gì. Chẳng phải cậu nhờ cậu ấy thụ lý vụ kiện của Hướng Thiên sao? Vụ đó vẫn còn chưa kết thúc."
Tiêu Chiến gật gật đầu.
Khương Duy cố ý làm khó anh: "Này, sắp sang năm mới tới nơi rồi, bao giờ cậu mới kéo tôi ra sổ đen hả?"
Tiêu Chiến không lên tiếng, rót thêm cho hắn một ly cà phê.
***
Sắp đến tết, phố lớn ngõ nhỏ đều tràn ngập hương vị năm mới.
Đội ngũ chữa bệnh của Vương Nhất Bác tổ chức cuộc họp tổng kết.
Ký ức của Vương Nhất Bác vẫn tiếp diễn, chuyện quan trọng còn có thể duy trì hai ba ngày, sau đó lại từ từ phai nhạt.
Những chuyện không quan trọng qua hôm sau sẽ quên sạch.
Có điều, tổng thể khôi phục vẫn vượt xa mong đợi.
Trong khoảng thời gian uống thuốc vẫn chưa xuất hiện tác dụng phụ.
Đặc biệt là ba mẹ Vương, trong lòng chua xót không thể diễn tả được.
Tiêu Chiến: "Tiếp tục dùng thuốc."
Bác sỹ gật đầu, nhắc nhở Tiêu Chiến: "Trí nhớ trước kia của Vương Nhất Bác càng dùng càng ít, chờ sử dụng hết rồi sẽ không biết như thế nào." Đến lúc đó trí nhớ của cậu không liên tục, sẽ xuất hiện tình trạng ngưng đọng.
Tiêu Chiến: "Không có việc gì. Tình trạng xấu nhất cũng không xấu bằng trước kia."
Bác sỹ tiếp tục dặn dò những điều cần chú ý cho Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến về biệt thự, Vương Nhất Bác đang sửa kịch bản trong phòng ngủ. Cậu xem lại rất nhiều bút ký trước kia và đọc hết những đoạn chung đụng nhỏ giữa cậu và Tiêu Chiến.
Cậu bật đèn pin điện thoại huơ huơ trước máy tính. Sau này cậu cũng muốn rọi đèn vào mặt Vương Nhất Hàm.
Cửa phòng mở ra.
Vương Nhất Bác quay đầu: "Chiến ca."
Tiêu Chiến: "Ừm." Anh cởi áo khoác: "Kịch bản vẫn chưa xong?"
Vương Nhất Bác: "Đã xong nhưng còn muốn tốt hơn." Cậu lưu tài liệu: "Hôm nay anh tan làm rất muộn."
Tiêu Chiến không giấu diếm, nói đi họp với bác sỹ.
Vương Nhất Bác tắt máy tính: "Nói thế nào?"
Tiêu Chiến: "Khôi phục không tệ, có điều chờ khi em sử dụng hết đoạn ký ức này thì không biết tiếp theo sẽ ra sao. Nói không chừng còn xuất hiện tình trạng tạm ngừng."
Vương Nhất Bác cảm thấy hứng thú với đề tài này, cậu đẩy ghế cho Tiêu Chiến ngồi xuống xong rồi cậu ngồi lên đùi anh, dùng đuôi ngựa quấn vòng qua eo anh.
"Có ý gì? Như thế nào là tạm ngừng?" Cậu nghĩ nghĩ: "Nói chuyện không lưu loát?" Sau đó cậu giả vờ: "Tiêu... Tiêu... Tiêu Chiến, anh... thật... thật... thật... đẹp trai nha."
Tiêu Chiến bật cười, ôm cậu vào lòng: "Nghiêm túc một chút."
Vương Nhất Bác nới lỏng đuôi ngựa quấn bên hông Tiêu Chiến ra rồi lại quấn quanh cổ anh, cậu xụ mặt, biểu thị mình đang rất nghiêm túc, ra hiệu Tiêu Chiến nói tiếp.
Tiêu Chiến: "Như em nói không phải là tạm dừng mà là nói lắp bắp."
Vương Nhất Bác cầm đuôi ngựa gãi gãi cái cằm của Tiêu Chiến, giống như mình đã hiểu: " Tiêu Chiến, anh." Sau đó không có sau đó.
Tiêu Chiến vẫn chờ cậu nói tiếp, kết quả cậu lại trêu anh: "Nói chuyện dễ hiểu một chút."
Vương Nhất Bác: "Em nói xong rồi mà. Như vậy chẳng phải là tạm ngừng sao? Tiêu Chiến, anh."
Tiêu Chiến: "..." Làm như nghĩa trên mặt chữ. Ký ức cậu có không liên tục cũng sẽ không nói chuyện một nửa kiểu này.
"Khi ký ức của em không theo kịp, đầu sẽ ở một trạng thái trống rỗng, thậm chí còn không biết mình là ai, tại sao lại như vậy."
Anh làm trước công tác tâm lý cho cậu để tránh đến lúc đó lại bị hoang mang.
Vương Nhất Bác hình như đã hiểu, cậu ví dụ mẫu cho Tiêu Chiến xem: "Có phải sẽ xuất hiện tình trạng: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi đang làm gì?"
Tiêu Chiến gật đầu.
"Không có chuyện đó đâu. Anh xem lúc em nghe không được, một chút ký ức cũng không có vậy mà cũng đâu bị gì. Vẫn sống trong vui vẻ." Cậu trấn an Tiêu Chiến: "Anh quên em làm nghề gì rồi à? Em là biên kịch, cần phải có những trải nghiệm không bình thường như vậy mới được."
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm mặt cậu, từ khi cậu sinh bệnh đến nay, anh chưa từng thấy trên mặt cậu xuất hiện một tia đau khổ mệt mỏi, ngay cả khi cậu không nghe được.
Vương Nhất Bác che mắt của anh: "Đừng nhìn em như vậy, em sẽ bị mê hoặc."
Không chỉ mình cậu, cậu nghĩ nếu người nào bị anh nhìn như vậy thì tim cũng sẽ đập bịch bịch bịch.
Vương Nhất Bác nhất thời tâm huyết sôi trào, hỏi anh: "Vì sao bạn trai của anh và anh lại chia tay vậy? Nếu là em thì em sẽ không bỏ được. Có phải do anh chủ động đá người ta đúng không?"
Hôm nay cậu chỉ đọc một phần bút ký nhỏ nên không xem đến quá khứ của Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến: "Người ta cứ nhất quyết phải chia tay anh."
Vương Nhất Bác: "Tại sao chứ? Có phải anh làm ra chuyện cặn bã gì không?"
"Không có. Cậu ấy không nhớ được anh, còn từng muốn ly hôn với anh."
Vương Nhất Bác buông hai mắt anh ra: "Vậy em chính là bạn trai trước, cũng là chồng trước của anh luôn à?"
"Ừm. Dù sao thì cũng là một người." Tiêu Chiến nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian không còn sớm, nhắc nhở cậu đi ngủ.
Vương Nhất Bác: "Được thôi. Nể tình em là mối tình đầu của anh nên đêm nay anh nói cái gì em cũng nghe lời." Cậu trượt từ trên đùi Tiêu Chiến xuống.
Tiêu Chiến lấy áo ngủ cho cậu.
Vương Nhất Bác không cầm, quàng qua vai Tiêu Chiến: "Tắm chung đi, tiết kiệm nước."
Tiêu Chiến: "..."
Thế là không có một giọt nước nào bị lãng phí.
Một tiếng đồng hồ sau, Vương Nhất Bác ra khỏi phòng tắm.
Vương Nhất Bác cầm điện thoại đặt chuông báo. Ban ngày cứ mỗi hai tiếng lại báo một lần, nhãn báo là: Nhìn bản ghi nhớ.
Cậu ghi chép rất nhiều nội dung trong bản ghi nhớ, đều liên quan đến bệnh tình của cậu. Chuyện ký ức tạm ngừng mà Tiêu Chiến nói hồi nãy cậu cũng ghi chú vào.
Xong xuôi hết, lúc này Vương Nhất Bác mới nhìn thấy Wechat có tin nhắn đến. Hai giờ trước Võ Dương nhắn tin hỏi cậu có muốn chơi game hay không.
Lần đầu tiên Vương Nhất Bác chơi game cũng đã mấy năm về trước, Tiêu Thắng dạy cậu.
Lúc ấy bọn họ đều còn trẻ, chỉ mới có mười mấy tuổi.
Từ khi cậu đi du học cũng rất ít xã giao, chủ yếu là vì không có thời gian. Bài tập, huấn luyện cưỡi ngựa, ngày nào cũng có kế hoạch, buổi tối về đến nhà thì viết kịch bản.
Có khi kẹt ý không có mạch văn thì sẽ tìm Tiêu Thắng chơi game.
Cậu và Tiêu Thắng có cùng nhóm bạn thời đại học, Tiêu Thắng cũng quen nên có nhiều lần tụ tập chơi rất nhiều thứ. Tiêu Thắng không thích nói chuyện, nhưng cậu và hắn lại có thể trò chuyện cùng nhau.
Sau khi tốt nghiệp đại học, ít tụ tập đi hoặc có thể vì bệnh mà cậu đã quên mất cậu không liên lạc với Tiêu Thắng mấy năm rồi.
Cậu tốt nghiệp đại học là trực tiếp ký hợp đồng với câu lạc bộ, trở thành vận động viên cưỡi ngựa. Cậu quen Võ Dương ở câu lạc bộ, Võ Dương cũng thích chơi game.
Bận bịu cả ngày, bọn họ sẽ lập nhóm chơi game giải tỏa.
Vương Nhất Bác trả lời Võ Dương: [Cũng lâu rồi chưa chơi, có chút ngượng tay.]
Võ Dương: [Tôi cũng lâu rồi chưa chơi. Còn tưởng cậu ngủ rồi.]
Vương Nhất Bác: [Chưa. Mới vừa viết kịch bản. Nếu không thì chơi hai ván đi?]
Cậu và Võ Dương bây giờ cũng rảnh rỗi, câu lạc bộ nghỉ tết, mùng mười năm sau mới phải đến làm. Đây là kỳ nghỉ dài nhất của cậu.
Võ Dương: [Bây giờ muộn rồi, cậu ngủ sớm một chút đi.]
Vương Nhất Bác: [Không buồn ngủ. Tôi vốn ngủ rất muộn.]
Cậu đăng nhập tài khoản, trò chơi có giao diện mới, trước đây chưa từng thấy. [Tôi muốn mua trang bị mới, năm mới thay đổi mới. Cậu cũng chọn một cái đi, tôi tặng.] cậu nói Võ Dương chọn trang bị.
Tiêu Chiến từ phòng tắm đi ra, thấy cậu còn chưa lên giường, thúc giục cậu nghỉ ngơi.
Tiêu Chiến không cho phép cậu ngủ muộn như vậy, ra lệnh cho cậu lên giường, lại hỏi cậu ngày mai có kế hoạch gì không.
Vương Nhất Bác leo lên giường: "Tìm bạn tâm sự. Ngủ ngon." Cậu đặt di động bên gối, nằm nghiêng, đưa lưng về phía Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, nói cậu xoay người lại.
Vương Nhất Bác giả vờ buồn ngủ, lầm bầm nói: "Ngủ riêng không khí tốt, ngủ dễ chịu."
Tiêu Chiến cảm thấy không đúng chỗ nào nhưng không diễn tả được. Trước đây cậu chỉ hận không thể dính trên người anh, bây giờ lại muốn ngủ tách ra. Anh tắt đèn, có nhiều điều suy nghĩ.
Nghĩ đến ván cờ với Tiêu Thắng, bệnh tình của Vương Nhất Bác. Càng nghĩ, đầu óc càng tỉnh táo.
Mười mấy phút sau, có âm thanh nhỏ bé nào đó vang lên: "Chiến ca, anh ngủ chưa?"
Tiêu Chiến tưởng Vương Nhất Bác muốn uống nước hay có chỗ nào không thoải mái: "Chưa, làm sao vậy?"
Vương Nhất Bác thở dài trong lòng: "Không có gì. Chỉ muốn gọi anh, ngủ ngon."
Tiêu Chiến nhìn bóng lưng của cậu, đoán được dường như cậu đang chờ anh ngủ để làm chuyện xấu. "Ngủ ngon."
Vương Nhất Bác giả bộ ngáp một cái.
Lại mười mấy phút trôi qua, cậu gọi anh lần nữa: "Chiến ca?"
Không lên tiếng.
Vương Nhất Bác xoay người: "Chiến ca?"
Hơi thở của Tiêu Chiến đều đều, có vẻ như đã ngủ rất sâu.
Vương Nhất Bác đẩy anh, không có động tĩnh. Rốt cuộc cậu cũng yên tâm, trùm chăm qua đầu, mở điện thoại hỏi Võ Dương: [Cậu chọn trang bị xong chưa?]
Võ Dương: [Chọn xong rồi, còn tường cậu đổi ý không tặng nữa.]
"Vương... Vương... Vương Nhất Bác, ngủ... ngủ... đi ngủ."
Vương Nhất Bác sững sờ, giật chăn trên đầu xuống.
Tiêu Chiến đã mở đèn, đang nhìn cậu.
Vương Nhất Bác bỗng nhiên bật cười. Cậu ném điện thoại, ôm lấy cổ của Tiêu Chiến: "Anh... anh... anh... thật... thật... đáng yêu."
Tiêu Chiến vỗ vỗ đầu cậu: "Không cho phép trùm chăn chơi điện thoại."
Vương Nhất Bác đưa di dộng cho anh: "Không chơi nữa."
Tiêu Chiến hỏi cậu: "Không mệt à?"
Vương Nhất Bác lắc đầu. Mặc dù trước đó có vận động trong phòng tắm một lần nhưng tâm trạng không tệ, cơ thể thả lỏng, không có chút mệt mỏi.
Tiêu Chiến tắt đèn: "Em thiếu vận động rồi." Anh đè lên cậu.
Thân thể cậu chìm xuống dưới, chống đỡ trọng lượng cơ thể của anh: "Em đã quên lần đầu tiên của chúng ta rồi. Không biết lúc sinh thời còn có thể nhớ ra được không."
Tiêu Chiến: "...Tập trung vào."
***
Ngày hôm sau khi Vương Nhất Bác tỉnh lại thì Tiêu Chiến đã đi làm, Tiêu thị vẫn chưa nghỉ tết. Chuyện hôm qua cậu vẫn nhớ được chút ít, hôm nay cậu muốn đi gặp một người bạn.
Vương Nhất Bác lái xe đến văn phòng luật. Hôm nay là ngày thường, lúc cậu tới thì Vu Bân đã ở văn phòng rồi.
"Luật sư Vu."
Cửa văn phòng rộng mở, Vương Nhất Bác gõ cửa hai lần.
Vu Bân quay người, giật mình, lập tức mỉm cười: "Hôm nay sao có thời gian vậy?"
Vương Nhất Bác đi tới: "Chúng tôi được nghỉ. Bao giờ văn phòng luật mới nghỉ tết?"
Vu Bân: "Tầm hai ba ngày nữa." Anh pha cà phê cho cậu rồi ngồi xuống đối diện cậu: "Tìm tôi có chuyện gì?"
Vương Nhất Bác tới là vì thoả thuận ly hôn: "Lúc trước chẳng phải có lưu lại ở đây hai bản thoả thuận ly hôn sao, tôi muốn lấy về. Không cần nữa, tôi và Tiêu Chiến đã là phu phu từ lâu rồi."
Cậu chỉ chỉ đầu mình: "Ở đây có bệnh, không nhớ được anh ấy."
Vu Bân: "Bỏ vào máy cắt giấy huỷ lâu rồi. Biết hai người không cần dùng tới."
Vương Nhất Bác kinh ngạc: "Anh đã sớm biết chúng tôi là phu phu rồi à?"
Vu Bân gật đầu, cái khác không nói gì thêm.
Vương Nhất Bác nghĩ chắc là cậu đã từng nói với anh ta nhưng lại quên.
Vu Bân: "Trong máy tính của tôi vẫn còn vài phần tài liệu chưa xoá, cũng không ít đâu."
Vương Nhất Bác: "Là sao?"
Vu Bân: "Hai năm nay các người ký không ít thoả thuận ly hôn."
Vương Nhất Bác: "..."
"Luật sư Vu." Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, một giọng nói truyền đến.
Vương Nhất Bác và Vu Bân cùng quay đầu, là Hướng Thiên.
Vương Nhất Bác không biết Hướng Thiên. Hai ngày trước có xem tuyên truyền của <Quãng đời còn lại> nhưng hôm nay lại quên mất.
Vu Bân nhìn Hướng Thiên, khẽ gãi cằm. Không biết lần này hắn đến lại có chuyện gì. Vụ kiện làn trước đã xử lý xong rồi.
Hướng Thiên không chắc là cậu có nhớ được đoàn đội <Quãng đời còn lại> hay không nên không lên tiếng chào hỏi.
Vương Nhất Bác cáo từ: "Hôm nào tôi và Tiêu Chiến sẽ mời cơm. Hai năm nay mang lại nhiều phiền phức cho anh rồi."
Vương Nhất Bác xuống lầu một lúc rồi nhưng vẫn chưa rời đi.
Trong xe, Vương Nhất Bác đang định thần lại.
Tối qua Tiêu Chiến đã đề cập với cậu về việc ký ức không liên tục sẽ gây ra trạng thái tạm ngừng. Không ngờ nhanh như vậy đã xuất hiện.
Vừa nãy lúc ngồi lên xe, vừa nổ máy thì trong đầu cậu đột ngột trống rỗng, ngoài việc biết mình là Vương Nhất Bác thì không còn nhận thức được gì hết.
Tình trạng này kéo dài mấy phút.
Chậm rãi định thần lại, Vương Nhất Bác gửi tin nhắn cho Tiêu Chiến: [Em là ai? Em đang ở đâu? Em đang làm gì?]
Tiêu Chiến nhìn tin nhắn, trực giác mách bảo điềm xấu, anh lập tức gọi qua cho cậu: "Em sao vậy?"
"Chiến ca."
"Anh ở đây."
"Vừa nãy hình như em xuất hiện tình trạng ngưng trọng."
"Em đừng đi đâu cả, em đang ở đâu để anh đến đón." Tim của Tiêu Chiến cũng treo ngược cành cây.
Vương Nhất Bác: "Không cần không cần. Em đã nhớ được rồi. Rốt cuộc thì bây giờ em cũng biết đầu óc trống rỗng như em hay miêu tả trong kịch bản là như thế nào."
Nháy mắt đó, ký ức của cậu như đi lạc vào điểm mù.
Cái Vương Nhất Bác lo lắng là: "Lỡ sau này tình trạng này càng ngày càng kéo dài thì làm sao đây?" Lần này là mấy phút, lần sau có khi nào là một tiếng, hay cũng có thể là một ngày?
Tiêu Chiến trấn an cậu: "Sẽ không như vậy đâu. Bây giờ em đang trong quá trình dùng thuốc, xuất hiện hiện tượng như vậy là bình thường."
Anh lại làm công tác tâm lý cho cậu thêm lần nữa: "Sắp tới đây em có khả năng xuất hiện ký ức sai chỗ. Chính là, trí nhớ của em sẽ trở nên ngẫu nhiên."
Vương Nhất Bác: "Ngẫu nhiên là sao?"
Tiêu Chiến không biết.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co