Lo lắng
Vì cuộc sống sinh viên bận rộn và cũng có phần khó khăn về tài chính, Hạ Phỉ thường ăn uống linh tinh, không đủ chất. Sau khi làm công việc người mẫu thì cậu cũng chú ý vấn đề này hơn nhưng vẫn có mấy hôm ăn uống thiếu lành mạnh. Và mấy hôm đó thường là những ngày Vein vắng mặt.
Công việc này không chỉ giúp cậu có tiền mà giờ Hạ Phỉ còn có anh người yêu là ông chủ của mình. Kể từ khi hẹn hò thì trừ khi có việc ở nước khác, anh sẽ luôn đưa đón rồi dẫn cậu đi ăn hoặc đi mua đồ ăn để cậu chịu nấu nướng ở nhà. Cậu chuyển đến nhà anh sống luôn rồi nên nếu không nghe lời ăn linh tinh là anh biết ngay.
Vein trở về sau cả tháng bận rộn bên nước khác và điều đầu tiên anh làm khi về nhà là tìm cục bông nhỏ để ôm ấp.
- Anh về rồi ông chủ, em nhớ anh lắm.
Cậu đang ngồi ở sofa đợi anh về, nghe tiếng mở cửa liền nhanh chóng đi đến nhào vào lòng người thương.
- Ừm tôi cũng nhớ em, tháng vừa qua em không có lịch làm việc phải không? Có ăn uống đàng hoàng không đấy?
Nhìn người trong lòng giật thót rồi im lặng, anh khẽ thở dài. Nhìn thêm về phía căn bếp có một lớp bụi mỏng, bồn rửa khô khốc không đọng lấy một giọt nước, Vein cũng tự có câu trả lời.
- Bé cưng xem ra không nghe lời lắm nhỉ? Tôi nhớ tôi vẫn có gọi điện nhắc nhở em mà.
- Tháng vừa qua em phải ôn tập rồi thi nữa á nên..
Hạ Phỉ dụi vào người anh, nhỏ giọng tiếp lời.
- Em sợ anh lo nên đã nói dối, em xin lỗi.
Không nghe người kia nói gì, cậu rụt rè nhìn lên thì thấy anh cũng đang nhìn mình, ánh mắt vẫn đầy vẻ dịu dàng. Vein chậm rãi xoa đầu cậu, cúi xuống thì thầm.
- Tôi không trách em đâu, Felix. Em thi cử vất vả rồi, xin lỗi vì không thể ở cạnh để lo cho em trong thời gian ấy.
- Ơ..em ổn mà, ông chủ bận rộn cả tháng nay mà vẫn giữ liên lạc và lo lắng cho em, thế là đủ lắm rồi.
Anh khẽ cười, cúi người bế Hạ Phỉ lên, bước về phía phòng tắm.
- Chúng ta đều vất vả rồi, thư giãn bên nhau chút nhé?
Cậu hơi hoảng, không cần hỏi cậu cũng biết ý người kia là gì, giọng bối rối níu tay anh.
- Mai em vẫn phải đi học á anh..
- Ừm?
Thôi Hạ Phỉ tự hiểu rồi, cậu biết mình nói gì nữa cũng vô nghĩa. Anh đặt cậu nửa ngồi lên bệ rửa mặt nửa dựa vào mình rồi chậm rãi cởi đồ cậu. Tay anh vừa lột bỏ từng lớp quần áo vừa lướt nhẹ qua từng nơi trên cơ thể cậu khiến người kia vô thức run rẩy.
Đến lúc tay chạm đến thân dưới, cảm nhận được cậu đã lên, Vein bật cười thích thú dùng giọng trầm thấp thì thầm bên tai Hạ Phỉ. Người kia lại càng nhạy cảm, run rẩy nhiều hơn, ngượng ngùng dụi mặt vào vai anh.
- Tôi chỉ giúp em cởi đồ thôi mà em đã không nhịn được rồi sao bé cưng? Hư hỏng thật đấy.
- Ưm..a-anh đừng..thì thầm bên tai em.
Nghe được lời cầu xin yếu ớt của người trong lòng, anh cởi bỏ nốt mảnh vải cuối trên người cậu rồi lại kề bên tai cậu tiếp lời.
- Em từng nói em thích giọng tôi, bé ạ. Giờ không thích nữa rồi sao?
Hạ Phỉ vừa bị anh sờ soạng vừa nghe giọng anh bên tai đã bị kích thích đến mức mềm nhũn cả người. Cơ thể cậu dựa hẳn vào người trước mặt, nhỏ giọng bên tai anh đáp.
- Không phải em không thích..
Cái giọng nhỏ nhẹ, dịu ngọt của ai kia cũng khiến Vein run nhẹ, cảm giác bị người kia vô tình kích thích đến mức muốn nổ tung thật sự làm anh sắp mất kiểm soát. Anh định tự mình cởi bỏ đồ thì tay Hạ Phỉ mò đến, chậm rãi giúp anh mở từng nút áo một. Nhìn dáng vẻ vụng về kia, anh vừa thấy đáng yêu vừa thấy như mình bị thử thách sức chịu đựng. Dù vậy thì anh vẫn dịu dàng vuốt ve má cậu, đặt lên đó vài nụ hôn đầy yêu chiều đồng thời cố gắng tự kiểm soát mình để không lao vào chiếm lấy đôi môi kia ngay.
Lúc cậu vừa cởi xong phần áo, tay định mò xuống dưới thì bị anh ngăn lại, giữ gáy kéo vào nụ hôn sâu. Anh mạnh bạo luồn lưỡi vào trong như muốn cướp hết chút hơi thở còn xót lại. Hạ Phỉ vô lực để mình bị kiểm soát, tay vòng qua ôm lấy cổ người thương. Cảm thấy người kia sắp hết hơi, Vein mới buông tha cho cậu. Anh nhìn cậu yếu ớt dựa vào mình, trong lòng bỗng thoáng qua cảm giác thỏa mãn kì lạ.
Hạ Phỉ còn đang choáng váng lại đột ngột bị nhấc lên, anh nhẹ nhàng đặt cậu vào bồn tắm rồi cũng ngồi vào cùng, ôm lấy người thương từ phía sau. Tay anh không yên phận sờ soạng khắp, lại thì thầm vài lời nhắc nhở bên tai dù biết ai kia đã sớm mơ màng không hiểu được lời anh nói nữa.
- Em gầy đi rồi này, tôi phải chăm nom kĩ hơn mới được..dù vẫn ngon.
Nghe tiếng nói trầm thấp bên tai cùng cảm giác ấm áp từ nước, Hạ Phỉ càng mơ màng hơn. Cảm nhận được điều đấy, Vein mò xuống bên dưới. Thấy người kia bị kích thích mạnh mẽ đến mức tỉnh táo lại, anh khẽ bật cười thích thú.
- Bé cưng tỉnh rồi à? Bị anh đụng chạm thoải mái đến mức suýt yên giấc trong lòng anh cơ đấy.
- Anh..ưm..Vị Ảnh..
Nghe cái tên kia từ giọng nói ngọt ngào của người yêu, anh cảm giác sợi dây lí trí đứt hẳn, hoàn toàn mất kiểm soát mạnh bạo chiếm lấy người trong lòng. Hạ Phỉ mơ màng bị cuốn theo sự cuồng nhiệt của người thương cho đến khi kiệt sức mà ngất đi. Thấy vậy thì Vein cũng buông tha cho cậu sau vài tiếng làm từ bồn tắm ra phòng khách rồi đến giường ngủ. Anh nhẹ nhàng lau người bằng nước ấm cho cậu rồi mới đắp chăn ôm lấy cậu mà yên giấc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co