Chapter 143
Yoon Ha nhìn thẳng Tae Hyung trả lời cố gắng kìm chế nỗi sợ trong lòng. Nhưng ánh mắt của cô ngược sáng, Kim Tae Hyung không thể nhìn thấy cảm xúc trong đôi mắt cô nhưng cô lại nhìn thấy cảm xúc trong đôi mắt cậu. Một cái nhìn đau đớn, xót xa, chua cay sau một cái chớp mắt đã trở nên vô hồn lạnh lẽo.
- Mẹ, con đau – Bé Tae Hyun bị Yoon Ha siết chặt tay quá nên nhăn mặt kêu lên.
Cô hốt hoảng buông tay bé ra nói:
- Mẹ xin lỗi. Mẹ làm con đau à?
Cô cầm nhẹ bàn tay bé vuốt ve thổi nhè nhẹ trên cánh tay của thằng bé.
- Tae Hyun của ba là con trai, cho nên không được khóc – Seok Jin xoa đầu khích lệ bé – Chào chú đi con.
Bé nhìn Tae Hyung một cái rồi nở nụ cười trẻ thơ hồn nhiên đáng yêu.
- Con chào chú.
Cậu nhìn chăm chú đứa bé trước mặt mình. Đó là đứa bé có gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoe, cái miệng nhỏ xíu, trông cực kì dễ thương ai gặp cũng đều yêu mến. Tae Hyung khẽ cúi người nhìn đứa bé hỏi.
- Chào con, con tên gì?
- Con tên Tae Hyun – Bé trả lời đầy tự tin.
- Tae Hyun? .... – Cậu lẩm nhẩm lặp lại cái tên sau đó cậu nheo mắt nhìn Yoon Ha.
Cô thoáng bối rối, cô cảm thấy tim đập mạnh, sợ rằng cậu nhận ra điều gì đó. Cô nép người sau lưng Seok Jin. Hành động đó làm cho mắt Tae Hyung tối sầm lại, cậu cúi đầu nhìn bé. Lúc này, bé cũng lúm liếm cười nói:
- Tên con là gió trời. Gió trời mạnh lắm, không gì cản được nó. Con là con trai nên phải mạnh mẽ như gió.
Yoon Ha cảm thấy giật mình khi bé nói một tràng dài như thế. Bởi vì bình thường thằng bé hay hỏi nhiều nhưng dù sao thì vẫn là một đứa trẻ chưa đầy hai tuổi. Sao lại có thể nói nhiều đến thế, cô nhìn thằng bé thở dài, có lẽ bình thường cô hay nói lời này với nó. Cho nên nó mới lập lại không sót chữ nào.
Đôi mày Tae Hyung chau lại nhớ lại cái ký ức lúc hai người ở bãi biển. Trái tim bỗng run lên dữ dội.
" Tae à, nếu có kiếp sau, em muốn được làm gió, gió thổi bên anh mãi mãi. Không có gì có thể thổi em xa anh. Và cũng vì kiếp này em yêu một chàng trai tên Kim Tae Hyung, tên của gió. »
Lời nói năm xưa vẫn còn đọng lại trong ký ức không phai tàn. Người nói lời nói đó vẫn còn đây. Là em thích người con trai tên Tae Hyung hay em chỉ thích cái tên đó. Là có người thổi em ra xa anh hay là em đã tự rời bỏ anh.
Cậu tự cười mĩa mình trong lòng. Cậu đang hy vọng cái gì vậy, thật ngốc nghếch.
- Có lẽ bạn em sẽ không tới, em về nhà đây – Kim Tae Hyung nhìn ba người họ một cái rồi nói.
- Ừhm, đi cẩn thận – Seok Jin gật đầu khẽ nói.
Cô im lặng nhìn cậu, tay nắm lấy tay bé Tae Hyun.
Cậu nhìn cô lần nữa rồi nói tạm biệt. Đi thẳng vào trong xe.
- Đi thôi – Seok Jin giục hai mẹ con - Hôm nay ba sẽ mua nhiều đồ ăn ngon cho con chịu không?
- Dạ chịu – Bé hớn hở reo lên.
Seok Jin một tay bế bé con, một tay choàng qua vai Yoon Ha cùng nhau đi về xe cậu. Trông cả ba người như một gia đình hạnh phúc.
Cảnh tượng này, Tae Hyung cũng từng trải qua. Lúc đó là cậu bế bé Yoon Mi, nắm tay Yoon Ha đi trong hạnh phúc. Bây giờ chỉ có thể nhìn cô cùng người đàn ông khác cùng nắm tay đi trong hạnh phúc. Chỉ là người đó là anh trai cậu, thà là một người đàn ông khác, có lẽ cậu cũng không thấy đau nhiều như thế. Chiếc xe lao nhanh ra khỏi chổ đỗ. Đi ngược hướng của họ.
Han Yoon Ha đau đớn quay đầu nhìn lại phía chiếc xe đang lao đi, rồi nhìn lại bé trai và Seok Jin gượng cười. Có lẽ Tae Hyung đã hiểu lầm bé con này là con của cô và Kim Seok Jin.
Seok Jin nhìn vẻ mặt trầm tư của Yoon Ha, cậu biết cô nghĩ gì, khẽ khàng vuốt tóc cô mĩm cười nói:
- Đừng lo, Tae Hyung không nghĩ Hyunie là con của anh và em đâu.
" Vậy anh nghĩ bé là con của em với ai?" – Cô chua xót nghĩ thầm những lời này trong đầu.
Chiếc xe đã lao đi nhưng hình ảnh của ba người vẫn hiễn rõ trong kính xe của Tae Hyung. Cậu cắn chặt răng cố gắng kìm nén nỗi đau này. Đã không còn có thể khóc được nữa rồi, nhưng mà tại sao vẫn còn cảm giác đau lòng.
Nhìn Yoon Ha thương yêu lo lắng cho đứa bé, cũng giống như cô yêu thương lo lắng cho bé Yoon Mi. Tae Hyung tin đứa bé là con của Yoon Ha, nhưng cậu biết đứa bé không phải là con của Seok Jin. Cậu biết rõ, anh mình là người đàn ông chân chính, dám làm dám chịu. Nếu đứa bé đó là con của anh ấy, Seok Jin nhất định sẽ cưới Yoon Ha làm vợ, yêu thương chăm sóc cô, làm một người cha yêu thương con cái.
Tae Hyung căm hận nghĩ, đứa bé đó không phải là con của hai người họ thì nó là con của cô với một gã đàn ông khác. Càng nghĩ càng thấy đau, càng thấy căm hận cô. Thà rằng đứa bé đó là con của Seok Jin thì có lẽ cậu không hận nhiều như thế.
Seok Jin biết rõ cô có con mà anh ấy vẫn chấp nhận cô, vẫn yêu thương cô như vậy. Còn cậu, nếu như lúc đó, cậu biết rõ bé Yoon Mi là con của Yoon Ha, liệu cậu có chấp nhận được không? Vẫn yêu thương cô không ngần ngại hay không?
Cậu không biết, cậu không trả lời được. Lí trí trở nên rối loạn bởi những suy nghĩ vằng vặc này. Cậu tấp xe vào một bên lề đường, đầu gục xuống vô lăng thổn thức.
Lát sau Tae Hyung ngẩng đầu dựa vào lưng ghế thở dài. Cậu sẽ chấp nhận, chắc chắn cậu sẽ chấp nhận dù cho Yoon Mi là con của cô, bởi vì cậu hiểu đó không phải lỗi của cô, và cũng là bởi vì cậu quá yêu cô. Đàn ông có thể chấp nhận một người phụ nữ đã từng có một thời yêu, đã từng chót dại khờ, đã từng lỡ gánh sang ngang, chấp nhận yêu thương chăm sóc cho đứa con riêng của vợ. Nhưng họ không chấp nhận sự lừa dối.
Nhưng giờ đây còn có bé Tae Hyun, lần này lỗi vẫn không phải ở cô sao. Cậu cười điên dại, cười cho sự đau khỗ này bay đi, nhưng rõ ràng là đang cười, tại sao lại có những hạt nước mắt rơi.
Để quên một người cách tốt nhất là buông tay.
- Kim Tae Hyung đã đến lúc mày buông tay rồi, còn đợi gì nữa
Yoon Ha dỗ bé con ngủ xong đi xuống dưới, Seok Jin vẫn còn ngồi đó đợi cô. Cô bước xuống ngã đầu vào vai Seok Jin dựa dẫm. Cô cảm thấy thật mệt mỏi, cần một bờ vai để nương tựa. Để đối mặt với Tae Hyung cô đã dùng hết sức lực mà bản thân có. Lát sau, cô ngẩng đầu lên hỏi:
- Sáng nay, công ty có chuyện gì à?
- Ừhm, có chút chuyện – Seok Jin mệt mỏi trả lời, cậu vẫn đang suy nghĩ cách giải quyết.
- Tiếc rằng em chẳng giúp được gì cho anh cả - Yoon Ha thở dài nói.
- Có lẽ em giúp được anh – Seok Jin sau một lúc im lặng nghĩ ngợi cuối cùng lên tiếng.
- Chuyện gì ?– Yoon Ha nhíu mày hỏi.
Seok Jin liền đem chuyện kể ra. Lát sau, cậu nói:
- Anh định nhờ ông bộ trưởng hẹn ông ấy giúp.
- Cũng được, hai tháng nay bận rộn không đến thăm bé Kai, em cũng nhớ thằng bé lắm. Ngày mai em đi mua mấy quyển truyện đến tặng bé rồi mình cùng đi.
Seok Jin mĩm cười ôm chặt Yoon Ha vào lòng. Cậu cảm thấy thật hạnh phúc, cậu chỉ cần thế này thôi, chỉ cần như vậy thôi, hạnh phúc vốn đơn giản mà.
Lúc Yoon Ha mua sách cho bé Kai, cô cũng muốn mua mấy quyển cho bé Tae Hyun. Đi đến quầy sách cho trẻ em dưới hai tuổi. Cô chợt nhìn thấy mấy quyển truyện có hình màu dễ thương:
- Đây là sách dành cho trẻ em dưới hai tuổi, bé Yoon Mi đã 5 tuổi rồi không hợp đâu.
- Anh mua để dành cho con anh.
- Đến lúc đó em sẽ đến chúc mừng.
Lúc đó cô muốn trêu Tae Hyung, biết rõ con mà cậu nói là con của cô với cậu nhưng cô vẫn giả vờ như không hiểu trêu ghẹo anh. Nhưng giờ đây cả tư cách đến chúc mừng cô cũng không có. Thật sự là không có tư cách
Một tạp chí thời thượng có tên " Thành công", tạp chí chuyên viết về các doanh nhân thành đạt và cách thành công của họ. Nhưng đề tài khiến cho tờ tạp chí này được người ta săn đón nhiều nhất là những bài viếtt nói về các doanh nhân thành công, đầy tài năng trên thương trường và có địa vị cao trong xã hội nhưng vẫn còn độc thân.
Mấy bài báo gần đây thường đăng tin tức về hai anh em nhà họ Kim, nguyên là tổng giám đốc và phó tổng giám đốc của tập đoàn Dae Hyung. Hai anh chàng đẹp trai, tài giỏi, có địa vị cao khiến cho bao cô gái ngưỡng mộ vô cùng. Họ ngầm so sánh giữa hai anh em với nhau xem ai hơn ai.
Những cô gái chín chắn thì nghiêng về Kim Seok Jin bởi vì cậu tạo cho họ cảm giác vững chắc, ấm áp. Những cô gái trẻ thì nghiêng về phía Kim Tae Hyung bởi vì họ bị thu hút bởi sự lạnh lùng cao ngạo của cậu. Hai anh chàng đều khiến các cô gái khó quyết định.
Từ lúc Seok Jin tỏ rõ mối quan hệ của cậu với Yoon Ha, rồi công khai đưa đón cô trước cổng dãy nhà B thì các nhân viên nữ trong công ty thì nhất quyết nghiêng về Tae Hyung.
Cô trở thành đề tài bàn tán của các chị trong công ty vào giờ ăn trưa, nhất là ở căn teen.
- Cái con bé mới vào làm đó cũng ghê thật, chưa chi đã câu ngay tổng giám đốc của chúng ta.
- Bậy, nghe đâu là hai người gặp nhau từ trước rồi.
- Chà, vậy chắc là nó vào đây làm là do có ô dù trước à.
- Thì chắc vậy rồi. Đừng nghĩ xin vào đây là dễ, nhìn xem, chị muốn đưa đứa cháu vào đây làm phải bỏ ra cả chục triệu đó thôi. Cái con bé đó, ăn bận bình thường, chỉ có mỗi gương mặt là xinh thôi.
Cũng có người đứng ra bênh vực cô.
- Thôi đi mấy bà, người ta tốt nghiệp đại học hạng ưu đó. Chứ làm như tốt nghiệp Trung cấp như cháu chị hay sao. Tui từng gặp con bé mấy lần rồi, tính tình nhỏ nhẹ dễ thương, làm việc thì siêng năng. Nhìn con bé ăn bận bình thường thì sao, con trai của công ty này chẳng phải cũng đổ rầm rầm đấy sao. Quen với tổng giám đốc thì có sao đâu, chẳng lẻ là tổng giám đốc thì không được quen à, Còn ở đó mà nói xấu người ta, không sợ tổng giám đốc đuổi việc à.
Nhờ vậy, những cái miệng soi mói mới im lặng, Yoon Ha mới dám từ từ bước chân vào căn teen. Mà thật ra, Seok Jin đến đón Yoon Ha chỉ có một lần duy nhất mà thôi. Đó là lần hẹn nhau cùng đến thăm nhà ông bộ trưởng, nhờ ông ấy hẹn gặp với Chủ tịch của tập đoàn KT. Ông bộ trưởng nhìn bé Kai vui vẻ khi gặp Yoon Ha cũng vui vẻ nhận lời giúp đỡ.
Nhưng sau đó lại rộ lên một tin đồn khiến các cô gái trong công ty lao đao. Phó tổng giám đốc đẹp trai của họ tay trong tay với một cô người mẫu nổi tiếng nào đó, rồi cùng nhau bước vào trong khách sạn cao cấp. Họ không phải là lèn lút cặp kè nhau mà là công khai đi bên nhau.
Nhưng có điều là sau đó, họ lại bắt gặp Tae Hyung cặp kè với một cô diễn viên, rồi một cô hoa hậu. Lâu lâu lại thay đổi một người.
Rosé trong lúc ăn cơm đã đem chuyện này kể cho Yoon Ha nghe. Dù biết rõ, Tae Hyung làm vậy là vì cô, vì muốn quên cô nhưng sao trong lòng vẫn cảm thấy đau. Vẫn biết rằng người rời xa là cô, người bỏ rơi là cô nhưng sao vẫn ích kỉ muốn chiếm giữ. Tình yêu quả thật là khiến cho người ta thấy đau đớn vô cùng.
Cô cố mĩm cười nói với Rosé:
- Đó là chuyện của phó tổng giám đốc. Cậu mà nhiều chuyện đến tai phó tổng giám đốc, bảo đảm cậu sẽ bị đá ra khỏi công ty ngay lặp tức.
Rosé nghe Yoon Ha khuyên như thế thì le lưỡi rụt cổ tỏ ý sợ hãi khiến cô phì cười. Sau đó hai người lại tiếp tục ăn cơm, nhưng mà Yoon Ha không làm sao nuốt trôi được cơm qua cổ họng.
Cứ nghĩ, Tae Hyung cùng người con gái khác ở bên nhau, cùng vào khách sạn, tim cô lại nhói đau. Rõ ràng người bị tổn thương là cậu, vậy mà sao cô lại thấy đau cơ chứ.
Cái tin đồn phó tổng giám đốc Kim Tae Hyung của tập đoàn Dae Hyung là một công tử lăng nhăng nhanh chóng lan tỏa khắp công ty. Các cô gái lúc đầu nghiên về phía Tae Hyung bây giờ quay đầu lại nghiêng về phía anh chàng tổng giám đốc nghiêm trang chững trạc. Mọi ánh mắt lại dồn về phía Yoon Ha, cô gái may mắn được tổng giám đốc để mắt đến.
Cô vừa mới thở phào vì tin đồn đã lắng dịu nay lại bị khuất trộn lên lần nữa. Cô về nhà trách Seok Jin thì cậu chỉ ôm cô cười nói:
- Ai bảo Yoon Ha của anh xinh đẹp quá làm chi. Anh đành phải mau chóng công khai kẻo ong bướm kéo đến tặng quà sau lưng anh.
Kim Seok Jin ( BTS )
Q: Bí quyết để đẹp trai như Kim Seok Jin?
KSJ: Sinh ra đã đẹp vậy rồi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co