Chapter 144
Yoon Ha nghe Seok Jin nói thì biết người cậu ám chỉ là ai thì phì cười. Chẳng là lúc vào thực tập trong công ty. Yoon Ha bị anh chàng trưởng phòng đeo đuổi. Có lần đi công tác về mua quà cho tất cả mọi người trong phòng, nhưng chỉ có món quà của cô là đẹp nhất và mắc tiền nhất. Mặc dù Yoon Ha đã từ chối không nhận nhưng vẫn bị ép nhận, sau đó, anh chàng còn săn đón cô rất nhiều. Bảo cô tiếp tục làm ở công ty cũng là anh chàng trưởng phòng này. Chẳng những vậy mà mấy anh chàng độc thân ở các bộ phận khác cũng công khai theo đuổi cô.
Lúc Seok Jin nghe tin, cậu chỉ muốn cho mọi người biết ngay lập tức để không còn ai theo bám cô nữa nhưng Yoon Ha không cho. Nhưng bây giờ, khi biết cô là bạn gái của tổng giám đốc thì mấy anh chàng đó lặn mất tăm. Anh chàng trưởng phòng gặp Yoon Ha thì cứ sượng sung ngại ngùng. Ngay cả giám đốc Hwan cũng phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Chẳng là hôm đó, trên đường đi, xe bị kẹt, Yoon Ha đến muộn. Cô vội vàng chạy đến thang máy khi nó đang chuẩn bị đóng, cô la lên:
- Khoan đã, chờ một chút.
Trang máy bỗng dừng lại, vậy là Yoon Ha lủi vào trong. Nhưng khi vào bên trong thì cô chết sững, bởi vì trước mặt cô là Kim Tae Hyung và xung quanh cô là những vị lãnh đạo cấp cao. Họ cũng trố mắt nhìn cô. Cô lúc đó lung túng biết mình đã đi nhầm vào thang máy vip, chẳng dám nói gì, chỉ cúi gầm mặt xuống. Vô tình đầu cô chạm vào tay Tae Hyung, cậu chỉ quay đầu nhìn cô lạnh lùng không nói gì. Các vị khác thấy vậy cũng chẳng nói gì, cứ im lặng cho yên chuyện.
Khi thang máy mở cửa, Yoon Ha chỉ muốn khóc, nhưng cô nhận ra mình bị trễ giờ, cô vội vàng chạy vào phòng, thấy Rosé cũng đang bị giám đốc Hwan mắng thậm tệ tội đi trễ. Yoon Ha than thầm trong bụng, thế nào cũng bị ông ta mắng một phen.
Giám đốc Hwan đang hào hứng nói chuyện nội qui không được đi trễ của công ty quay đầu thấy cô đang cúi đầu im lặng thì im bặt. Lát sau ông ta đằng hắng vài cái rồi nói:
- Từ nay không được đi trễ nữa.
Thấy giám đốc Hwan đã đi khỏi, Rosé mới thở phào nói:
- Rõ ràng là thiên vị mà, lúc nãy mắng mình té tát luôn. Không được từ nay nếu lỡ có đi trễ, mình sẽ gọi điện cho cậu ra đón mình mới được.
Cô nghe Rosé nói, chỉ cười nhẹ một cái rồi đi làm việc.
( New member)
Cô vừa băng qua đường thì đã thấy Ga Young vẫy tay với mình ở trước cửa nhà hàng gọi lớn.
- Chị Yoon Ha bên này nè.
Cô bèn đi lại bên cô bé, thấy Yoon Ha đến gần, Ga Young vội ôm chầm lấy cô nói:
- Chị, em nhớ chị quá hà. Dạo này em và chị kyung Ah bận ghê gớm luôn, chẳng có thời gian gặp chị gì cả. Em nhớ bé Tae Hyun và Yoon Mi quá hà, bữa nào chị dẫn hai đứa nó đến chơi.
- Ừ, dạo này chị cũng bận lắm. Em muốn gặp hai đứa nó thì phải đến nhà chị Kyung Ah, bởi vì chị toàn phải gửi hai đứa cho bác Ying chăm sóc giùm.
- Ừhm, để bữa nào rảnh rỗi, em với chị Kyung Ah về nhà – Ga Young gật gật đầu rồi bảo – Thôi chị em mình vào trong đi, chị ấy chờ nãy giờ.
Cô gật đầu rồi cô nhìn thấy dáng vẻ tung tăng đi vào của Ga Young mà lắc đầu mĩm cười. Cái cô bé này lúc nào cũng như một đứa trẻ.
Nhớ lúc Yoon Ha gặp Ga Young thì cô bé này đang bị một tên con trai trêu ghẹo trong quán bar. Lúc đó, cô ngồi trong quán uống cạn một chai bia bởi vì cô rất nhớ Tae Hyung và cũng bởi vì cô quyết định ở bên cạnh Seok Jin. Thấy Ga Young với bộ dạng lấm la lấm loét là cô biết, cái cô bé này là lần đầu tiên đi vào đây. Cho nên mới đi đến giải vây giúp cô bé.
Cô tạt hết ly bia còn lại trên người của tên kia. Tất nhiên tên kia rất tức giận nhưng khi hắn nhìn thấy cô thì gương mặt tức giận bỗng trở thành một gương mặt dê xồm. Hắn cười một cách nham nhở tiến lại gần cô đưa tay định vuốt má cô nói:
- Hay là em muốn đi với anh?
Yoon Ha lạnh lùng hất tay tên này ra, còn tát cho hắn một cái thiệt mạnh khiến hắn ngã xuống, tên này tức giận muốn đứng lên đánh cho cô một trận. Nhưng Yoon Ha đã vỗ tay mấy cái rồi nhìn hắn cười nói:
- Nếu anh dám ra tay, tôi bảo đảm, anh sẽ chết ngay lặp tức. Anh có biết tôi là gì với ông chủ ở đây không? Chỉ cần tôi ra lệnh, mấy người kia sẽ lôi anh đi liền.
Cô vừa nói vừa hất đầu về phía mấy người đang đi đến. Suga đã ra lệnh họ phải để mắt đến Yoon Ha, và nghe lời cô cho nên khi thấy cô vỗ tay họ lặp tức đi đến. Một người nhìn cô hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Cái tên kia từ lúc thấy mấy người kia đến thì sợ không dám đụng tới Yoon Ha cho nên khi nghe họ hỏi cô với lời lẽ cung kính thì càng bấn loạn. Hắn nghĩ cô sẽ sai bọn họ cho hắn một trận cho nên cả người run lên.
Nhưng Yoon Ha chỉ xoay người đi va nói:
- Lôi hắn ra ngoài đi, tôi không muốn thấy hắn nữa.
Mấy người kia lặp tức lôi tên này ném ra ngoài và cấm hắn từ nay không được đến nữa. Vì vậy Yoon Ha mới quen Ga Young và đó cũng là lần cuối cùng vô đến quán bar. Sau này cô và Ji Hyo cùng tránh Suga.
Cô bé Ga Young này vì thi rớt đại học mà trở nên buồn bã, định vào quán bar tập tành uống rượu quên sầu nào ngờ lại bị một trận hoảng hồn. Cô bé rất cảm kích hành động của Yoon Ha nên hay lui tới gặp mặt. Cô bé này cũng có chút tay nghề trang điểm, lần Kyung Ah đi dự thi tuyển diễn viên cũng nhờ cô bé trang điểm giúp. Cho nên về sau cô bé đi theo làm trợ lí cho Kyung Ah luôn.
Kyung Ah thấy hai người họ đi vào thì nở nụ cười thật tươi. Yoon Ha thấy bạn vui vẻ thì cũng cười theo, cô nói:
- Chúc mừng cậu đã dành được hợp đồng làm đại diện cho sản phẩm mới của tập đoàn Dae Hyung.
- Là do mình may mắn mới được – Kyung Ah cười nói – Mà này, không phải là do cậu nói gì với anh Seok Jin đấy chứ.
- Không có, chuyện này mình cũng vừa mới nghe Ga Youngie nói thôi. Anh ấy không hề nói gì hết.
Chuyện của công ty mình ít hỏi tới lắm – Yoon Ha phân bua – Mình nghe nói bộ phim vừa rồi của cậu rất thành công, cho nên họ không mời cậu thì còn mời ai.
Kyung Ah nghe nói, cô thấy nhẹ nhõm và vui mừng vì mình giành được hợp đồng dựa vào chính tài năng của mình. Cô vui đến độ cười tít cả mắt.
- Chị xem, chị ấy vui đến nỗi tối qua không chợp mắt cứ thế nằm cười. Chị ấy chỉ mong được gặp chị để hỏi rõ mà thôi – Ga Young liếc mắt nhìn Kyung Ah cười trêu chọc.
- Em cứ trêu chị thoải mái. Ai cũng biết, tập đoàn Dae Hyung là một tập đoàn lớn, được làm đại diện cho họ rất có lợi, không chỉ được biết khắp nơi trong nước mà còn vươn xa ra các nước khác, với lại thù lao hợp đồng rất cao. Với lại còn được tập đoàn nâng cao hình tượng của mình. Việc lợi như vậy ai mà không ham – Kyung Ah bỏ ngoài tai lời trêu chọc của Ga Young.
- Được rồi, nhất cậu rồi. Vậy thì chừng nào khao tụi mình đây? – Yoon Ha hỏi đùa.
- Thì bây giờ mình khao nè – Kyung Ah nói.
- Hả, ở đây á. Biết vậy em sẽ đi tới nơi sang hơn. Chị Yoon Ha, hôm nay em và chị nhất định phải gọi món mắc tiền nhất mới được. Phải móc hết hầu bao của chị ấy em mới chịu – Ga Young cười gian nhìn Kyung Ah nói.
Hai người nhìn Ga Young một cái rồi cùng cười. Cái cô bé này lúc nào cũng sôi nổi như vậy, trông đáng yêu hết sức.
Cả ba người đang ăn vui vẻ thì từ xa có một chàng trai khoát tay một cô gái đi tới.
Ga Young ngẩng ngơ nhìn thêm mấy cái rồi nói:
- Em mà quen biết anh ta, em sẽ làm quen ngay lặp tức. Người đâu mà đẹp trai dễ sợ.
Hai người họ nghe Ga Young reo lên thì cùng ngẩng đầu quay lại nhìn xem anh chàng mà cô nàng khen ngợi là ai, thì thấy Jung Kook và một cô nàng ăn mặc rất model đi về phía cả ba người họ, gương mặt và ánh mắt của Jung Kook đầy sự khinh bỉ và chế giễu. Chỉ có Yoon Ha và Kyung Ah là biết ánh mắt đó dành cho ai, Ga Young không biết cho nên cô cảm thấy hơi khó chịu vì ánh mắt đó, trong lòng thấy hơi bực bội.
- Đã lâu rồi không gặp, không ngờ có kẻ mặt còn dày thêm – Jeon Jung Kook cười khinh miệt.
Cô từ lúc thấy Jung Kook tiến lại gần thì trở nên lúng túng vô cùng, không ngờ cậu vừa mở miệng ra là công kích cô liền làm cô cứng đờ người ra, mặt cúi gầm xuống bàn. Kyung Ah nghe Jung Kook nói cảm thấy tức giận, bất bình thay cho Yoon Ha, nhưng cô nghĩ Jung Kook không hiểu rõ sự tình và vì cậy ấy quá quý Tae Hyung, giận Yoon Ha làm Tae Hyung đau khổ cho nên mới công kích cô như vậy, cho nên cô nén giận ngồi yên.
Nhưng Ga Young thì không biết cho nên nghe Jung Kook nói vậy thì cảm thấy giận vô cùng, cô buông đũa hất mặt gặn hỏi lại:
- Này, anh nói ai mặt dày vậy?
- Tôi nói ai liên quan gì đến cô – Jung Kook không thèm liếc cô ấy một cái nào chỉ nhếch môi khinh bỉ trả lời.
Ga Young tức giận đứng phắt dậy bực tức nói:
- Sao lại không liên quan đến tôi, anh đến chỗ chúng tôi gây sự mà bảo không liên quan đến tôi à.
- Là tôi nói cô ta – Jung Kook chỉ vào Yoon Ha hằn học nói – Cô ta làm anh tôi đau khổ rồi còn mặt dày chạy đến công ty anh ấy làm việc – Sau đó, Jung Kook quay mặt nhìn lại Yoon Ha dè biểu nói – Nếu tôi mà là chủ công ty đó, tôi sẽ đá cô ta ngay lập tức.
- Thật may không phải là công ty anh, nếu không thà là ăn mày chứ cũng không them đến làm ở công ty anh – Ga Young nhếch môi cười chế giễu nói.
- Cô ....- Jung Kook tức giận quay sang nhìn Ga Young, cậu nhìn thấy hai cái má lúm đồng tiền rất đáng yêu trên gương mặt của cô bé này khi cô đang cười chế giễu cậu.
Thấy Yoon Ha mệt mỏi thở dài, Kyung Ah cảm thấy xót xa cho bạn trước lời trách của Jung Kook . Lại thấy hai người kia bắt đầu bắn pháo vào nhau, Kyung Ah vội lên tiếng can ngăn:
- Jung Kook à, coi như nể tình mình một lần có được không. Đừng cãi nhau nữa, hôm nay là ngày vui của mình, để cho mình có một ngày vui trọn vẹn có được không. Dù gì mọi chuyện cũng đã qua lâu rồi, hãy quên hết đi. Bây giờ mà nhắc lại thì chỉ khiến Tae Hyung đau lòng thêm thôi.
Lời Kyung Ah vừa nói khiến cho gương mặt đang bừng bừng tức giận của Jung Kook dịu xuống, cậu ném cho Yoon Ha cái nhìn đầy lửa lần nữa rồi quay người bước đi, kéo theo cô bạn gái nãy giờ chỉ biết im lặng đứng nhìn.
- Xí, cái tên khó ưa. Em rút lại lời khen của mình lúc nãy – Ga Young biễu môi nhìn theo bóng dáng của Jung Kook nói.
Sau đó, cô quay mặt nhìn Yoon Ha và Kyung Ah tò mò hỏi:
- Hai chị quen với cái tên lúc nãy à? Hắn ta và hai chị đã xảy ra chuyện gì vậy? Mà Tae Hyung là ai vậy?
- Em mau ăn đi, còn hỏi nữa đồ ăn nguội hết ngon – Kyung Ah vội vàng ngăn cô bé này lại, rồi nháy mắt ra hiệu cho Ga Young im lặng.
Ga Young cũng là người thông minh cho nên cô cúi đầu im lặng ăn. Không khí vốn vui vẻ của ba người họ đã trở nên ảm đạm cho đến khi cả ba ra về.
Yoon Ha từ chối đi chung với Kyung Ah và Ga Young, cô muốn đi bộ cho tâm trạng thoải mái hơn, nghe vậy Kyung Ah cũng không ép buộc cô nữa.
Yoon Ha nhìn theo chiếc xe chở hai người họ dần khuất xa thì quay người bước đi. Lòng cảm thấy buồn vời vợi. Jung Kook nói cô rất đúng, đáng lí cô không nên mặt dày đến công ty đó làm việc dù cho Tae Hyung sẽ không bao giờ trở về đi chăng nữa. Nếu không bây giờ, tim cô đâu có nặng trĩu như vậy.
Khi đi ngang qua một khách sạn, Yoon Ha thấy một người bán bong bong đang đẩy xe đạp đi ngay qua. Nhìn những trái bong bong đang tung tăng làm Yoon Ha nhớ lại ngày hôm đó. Cái ngày mà Tae Hyung đã vì cô mà thả lên trời rất nhiều quả bóng hình trái tim đầy màu sắc. Những quả bóng đem lại hạnh phúc cho cô...
Min Yoon Gi ( BTS )
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co