Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 52

Linhmxx

Nam Joon chỉ tay về phía Kyung Ah giới thiệu với Baek Hyun.

- Đó là em gái mình.

Baek Hyun quay sang nhìn Kyung Ah sửng sốt, cậu không ngờ cái con bé gầy nhom đen còm giờ đây lại xinh đẹp thế.

- Vậy cô bé này là ...Kyung Ah ..Chào em lâu quá không gặp nên anh không nhận ra. Em càng lớn càng xinh đẹp.

- Chào anh. Cám ơn anh đã quá khen – Kyung Ah đã nhận ra Baek Hyun từ lâu. Hồi đó, cậu và Nam Joon chuyên ăn hiếp cô, còn bỏ rơi cô ở nhà một mình để đi chơi.

Jimin vội chen vào hỏi:

- Em có biết gần đây Yoon Ha có xích mích gì với người khác không?

Kyung Ah lắc đầu:

- YoonHa vốn là người kín đáo, cô ấy không bao giờ gây sự với ai. Càng không thích có dính líu gì đến ai cả. Nếu không gặp mấy anh thì em nghĩ cậu ấy vẫn sẽ sống trầm lặng như vậy mà thôi. Nhưng mà....

Kyung Ah còn chưa nói xong thì đột nhiên điện thoại Tae Hyung reo lên.

TaeHyung cậu không hào hứng trước màn chào hỏi của họ, cậu ngồi im lạnh lùng nhìn vào điện thoại. Điện thoại vừa reo lên, cậu lập tức bắt máy.

- Alô.

- Thằng nhãi ..Mau đến địa chỉ ...X 148...Nhớ đi một mình, mày mà thất hứa thì làm đám ma cho người yêu mày đi.

Tên kia vừa nói xong thì buông ra một tràng cười ghê rợn, khiến cho cả người Tae Hyung không lạnh mà run lên. Trước mắt cậu là hình ảnh YoonHa đang nằm trên nền đất, máu chảy loan hết chiếc váy trắng. Cô đang đau đớn vật vã, hơi thở dần dần yếu đi, miệng cô đang thì thào gọi tên cậu  :" Kim Tae Hyung "

TaeHyung cảm thấy buốt giá con tim. Nếu như cô ấy có truyện gì... cậu thấy hận muốn giết chết bọn chúng ngay lập tức.

- Tae Hyung! Cậu không sao chứ - Jimin nhìn Tae Hyung cặp mắt thấp thỏm.

- Mình không sao – Tae Hyung lấy lại tự chủ, xua đi hình ảnh đau thương của YoonHa trong não cậu. Cậu không cho phép cô xảy ra bất cứ chuyện gì cả.

Jung Kook nhìn gương mặt thất thần của Tae Hyung thì sợ hãi hỏi:

- Anh Tae Hyung! Bọn chúng yêu cầu gì.

- Không có gì, bọn chúng chỉ muốn đòi một số tiền thôi – Tae Hyung giả bộ làm như không có gì, cậu không thể mạo hiểm để mọi người biết chuyện được.

Đây chắc chắn là một cái bẫy để dụ cậu sa vào. Nếu nói ra chắc chắc mọi người sẽ không để cậu đi, còn nếu không nhất định sẽ đòi theo. Dù là như thế nào đều gây hại cho YoonHa.

Jung Kook cảm thấy nhẹ nhỏm , tưởng bọn chúng đòi hỏi gì, chứ tiền thì không thành vấn đề:

- Chúng đòi bao nhiêu.

- Năm trăm triệu – Tae Hyung trả lời nhưng quay mặt đi tránh ánh mắt nghi ngờ của Jimin, dù sao thì hai người cũng là bạn với nhau từ nhỏ. Tae Hyung dám chắc rằng không ai hiểu cậu bằng Jimin.

- Năm trăm triệu – Kyung Ah tròn mắt hét lên.

Năm trăm triệu đúng là con số khá lớn. Có những người dù làm lụm cả đời, thắt lưng buột bụng cũng chưa chắc kiếm được năm trăm triệu.

- Chúng đòi khi nào – Baek Hyun lên tiếng hỏi.

- Chưa biết – Tae Hyung tiếp tục nói dối. Bây giờ cậu mới biết một khi đã nói dối thì câu tiếp theo cũng là nói dối. Nối dối câu sao để che đậy cho câu nói dối trước đó.

- Nhưng số tiền đó chúng tôi ... - Nam Joon ngập ngừng nói.

- Yên tâm! Vì YoonHa, dù chúng có đòi bao nhiêu thì em cũng đồng ý. Chỉ cần cô ấy bình an vô sự trở về .
Tae Hyung mỉm cười trấn an Nam Joon, nụ cười mà cậu phải cố gắng nặn ra để che dấu sự đau khổ trong lòng mình.

- Được, vậy em giúp anh chuẩn bị tiền – Jung Kook sốt sắng nói.

- Cám ơn cậu Jung Kook. Cậu đúng là người em tốt – Tae Hyung vỗ vai Jung Kook tỏ vẻ cảm kích.

- Vậy em đi ngay lập tức.

Cậu ấy nói rồi liền đi thẳng ra cửa. Chờ Jung Kook đi khỏi, Tae Hyung mới quay lại nhìn Baek Hyun nói.

- Anh giúp em cho người tiếp tục dò la hành tung của tên FOD. Tìm hiểu mối quan hệ của hắn đề lần ra dấu vết.

Baek Hyun gật đầu.

- Anh sẽ kêu tụi nó đi ngay lập tức.

Baek Hyun định đi ra ngoài thì anh gọi giật lại.

- Hyung!

Đang đi thì bị gọi giật lại, trong đầu Baek Hyun đã xuất hiện thắc mắc, cậu tò mò quay về phía TaeHyung:

- Có thể cho em mượn xe của anh không. Em cần đi đến một chỗ để điều tra.

Tae Hyung cũng nhìn thẳng Baek Hyun hỏi, hai tay cậu đút vào túi, dáng vẻ ung dung, khiến cho Baek Hyun an lòng.

Cậu đưa tay vào túi lấy ra một xâu chìa khóa, quăng về phía Tae Hyung, tiếng chìa khóa va vào nhau kêu leng keng.

Cậu đưa tay ra dễ dàng chụp lấy xâu chìa khóa. Tay nắm chặt xâu chìa khóa, cậu quay sang Nam Joon và Kyung Ah.

- Nam Joon! Anh hãy đưa Kyung Ah về nhà đi. Cô ấy phải chăm sóc cho bé Yoon Mi.

Nhưng Kyung Ah đã lắc đầu kéo áo của Nam Joon.

Nam Joon ôn tồn nói:

- Cậu yên tâm. Trước khi chúng tôi đi tới đây, Yoon Mi đã ngủ say rồi, khó lòng tỉnh dậy lắm, với lại có mẹ tôi bên cạnh chăm sóc con bé rồi. Chúng tôi rất lo cho YoonHa, không thể nào yên tâm ra về được.

Nam Joon đã lên tiếng như vậy thì chắc chắn không ai có thể thay đổi ý của anh được.

TaeHyung nén tiếng thở dài vào trong nói:

- Thôi được rồi. Vậy anh và Kyung Ah cứ chờ ở đây đi. Em có chuyên cần đi một lát.

TaeHyung nói lời tạm biệt mọi người rồi sải bước ra ngoài. Những bước chân tuy bình thản nhưng thật ra vội vã.

Từ nãy giờ có một người không lên tiếng , chỉ ngồi lặng lẽ quan sát Tae Hyung. Khi thấy Tae Hyung đi ra ngoài, cậu cũng vội đi theo sau.

Khi cậu đi đến chỗ để xe của Baek Hyun định tra chìa khóa vào thì bị một bàn tay chặn lại.

Tae Hyung ngước lên nhìn chủ nhân bàn tay đó, cậu thở dài. Đã biết là không thể nào gạt cậu ấy được.

- Nói thật cho mình biết, bọn chúng yêu cầu gì – Jimin ánh mắt nghiêm nghị dứt khoát bắt Tae Hyung phải trả lời.

- Chuyện này mình có thể tự lo được – cậu hất tay Jimin ra tiếp tục tra chìa khóa vào nhưng Jimin đã chụp lấy chùm chìa khóa trong tay Tae Hyung rồi lùi lại mấy bước.

Tae Hyung bực tức nhìn Jimin, hai chân mày quyến rũ của cậu chau lại, cậu gầm lên giận dữ:

- Trả đây! Mình cần phải đi gấp.

Lòng cậu càng như lửa đốt, cậu cần đến địa điểm đó thật nhanh. Cứ một giây chậm trễ của cậu thì lại thêm một giây YoonHa bị nguy hiểm.

TaeTae và Yeontanie thực sự đáng yêu uwu

Các chapter bây giờ của mình đang dao động từ 1200-1900 chữ, các bạn đọc có muốn mình tăng số chữ lên khoảng 2000-2500 không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co