Chapter 53
Cứ một giây chậm trễ của cậu thì lại thêm một giây YoonHa bị nguy hiểm.
Jimin cũng bực tức không kém:
- Vậy thì nói cho mình biết bọn chúng yêu cầu gì. Mình đã im lặng khi cậu giấu mọi người, nhưng cậu không thể giấu mình.
- Cậu cứ mặc kệ mình đi – Tae Hyung gầm lên – Đừng có xen vào.
Đứng trước cơn giận dữ của Kim Tae Hyung nhưng Jimin không hề tỏ ra sợ hãi, nếu là người khác chắc chắc kẻ đó sẽ sợ đến tè cả ra quần.
- Bảo mình mặc kệ cậu ư. Chúng ta làm bạn với nhau hơn hai mươi năm trời thì làm sao mình có thể mặc kệ cậu chứ. Bảo mình đừng xen vào ư. Để mình nói cho cậu biết, mình không xen vào quan hệ giữa cậu và Yoon Ha vì cậu là người bạn thân nhất của mình, nếu là người khác mình nhất định sẽ xen vào vào, bởi vì mình yêu cô ấy. An nguy của cô ấy và cậu, mình sao có thể không lo.
Tae Hyung trợn mắt nhìn Jimin. Cậu biết Jimin yêu YoonHa từ lâu rồi ,từ trước khi cậu gặp cô ấy. Vì cậu , Jimin chọn cách im lặng, còn cậu vì tình yêu chọn cách ích kỷ , làm tổn thương bạn thân nhất của mình.
Từ xưa đến giờ Jimin luôn nhường nhịn cậu, dù cậu ấy có thích vật đó thế nào đi chăng nữa mà một khi TaeHyung đã thích, cậu ấy luôn nhường cho. Tuyệt đối không bao giờ nói ra mình cũng thích vật đó.
Tae Hyung tin Jimin hiểu cậu, sẽ chúc phúc cho cậu và Yoon Ha. Cho nên từ trước đến nay cậu luôn né tránh không đề cập đến chuyện này. Cậu tin tuyệt đối Jimin sẽ không nói ra. Nhưng mà bây giờ ...
Tình yêu thật đáng sợ. Nó có thể làm thay đổi cậu, thay đổi cả Jimin.
Kyung Ah cảm thấy bất an trong lòng, sự sợ hãi nếu Yoon Ha có chuyện gì khiến cho cô đứng ngồi không yên. Cô bỏ ra ngoài hít thở không khí trong lành, nào ngờ...
- ....bởi vì mình yêu Yoon Ha .....
Dù cô luôn biết điều này, và luôn tự dặn lòng phải quên đi tình yêu này. Nhưng khi nghe câu nói này cô cảm thấy rất đau lòng. Tai cô như ù đi không còn có thể nghe được gì nữa, trái tim cô như đang rỉ máu, cô nép mình vào bức tường sau lưng.
Khoảng thời gian im lặng giữa Tae Hyung và Jimin kéo dài trong tâm trạng u sầu. Cuối cùng Jimin là người phá vỡ không gian này trước, cậu luôn là người mở lời trước.
- Có phải là rất nguy hiểm hay không? Cho nên cậu mới giấu mọi người.
Tae Hyung đã bị câu nói của Jimin làm xẹp mất cơn giận dữ.
- Phải.
Thấy Tae Hyung đã chịu thua, Jimin nhân cơ hội này hỏi tiếp.
- Bây giờ cậu đi thực hiện yêu cầu của bọn chúng phải không?
Tae Hyung gật đầu.
Jimin kinh hãi nói:
- Vậy thì cậu không được đi. Rất nguy hiểm. Bọn chúng chắc chắc là có ý đồ.
Tae Hyung kiên quyết nói:
- Không được, mình không cho phép cậu đi.
Tae Hyung không muốn kéo dài thời gian thêm nữa, sinh mạng của Yoon Ha đang đếm từng phút từng giây. Cậu hét lên.
- Mình phải đi. Mục tiêu của chúng là mình. Chúng muốn mình phải đi một mình đến đó nếu không chúng sẽ giết YoonHa. Nếu cậu yêu cô ấy, cậu cũng không muốn cô ấy phải chết đúng không. Dù có phải trả bằng sinh mạng để cứu YoonHa, mình cũng tình nguyện.
Jimin sững sờ trước câu nói của Tae Hyung. Một bên là bạn thân, một bên là người mình yêu. Nếu chọn Tae Hyung thì phải đứng nhìn YoonHa chết, nếu chọn YoonHa thì phải nhìn Tae Hyung chết.
Kim Tae Hyung nhân lúc Jimin còn đang lựa chọn cậu đã lấy chìa khóa tra vào ổ rồi rồ ga bỏ chạy.
Mọi người nghe tiếng hét của Tae Hyung thì chạy ra, nhưng chỉ còn kịp thấy khói xe của cậu ấy còn vương lại. Người và xe đã mất hút. Chỉ còn Jimin đứng đó.
Yoon Ha trong cơn hôn mê, nghe có tiếng nói ồn ào, tiếng cười quái dị, cô từ từ thức giấc. Đầu vẫn bị choáng vì thuốc mê, cô ôm đầu rồi từ từ mở mắt ra.
Lúc đầu hơi mờ ảo, sau đó rõ dần, một khuôn mặt khá quen dần xuất hiện trước mặt cô.
Gã đàn ông tuy không cao lớn nhưng khá đô con. Gã mặc một chiếc áo thun màu xám đã bạc không có tay, để lộ ra những hình xăm kỳ dị, mái tóc xù xì trông dị họm, hàm râu quai nón trông cực kì bặm trợn.
Gã nhìn chiếc điện thoại đắc ý cười, nụ cười ớn lạnh khiến người ta vừa nghe thấy đã phát run. Một tay cầm điện thoại, một tay gác lên mặt bàn, ngón tay gõ cốc cốc...trên mặt bàn, đôi mắt thâm hiểm đang chau lại với nhau ra chiều đang suy tính hại người. Miệng vẫn không quên nở nụ cười tự mãn.
Nhìn gã lúc này thật đáng sợ, bọn đàn em của gã dù đã quá quen với hình ảnh này của đại ca chúng cũng không tránh khỏi cái run rẩy. Chúng khép nép vào một góc im lặng, sợ hãi nhìn đại ca mình, chúng sợ sẽ làm ảnh hưởng nhã hứng lúc này của đại ca chúng.
Cô gái nằm dưới đất khẽ lay người một cái, cả bọn lập tức quay về hướng cô.
Gã đại ca không như bọn đàn em, gã thư thái từ từ quay người lại nhìn cô gái. Thấy cô gái đưa tay len ôm đầu, gã hừ mũi một cái nghĩ:" Chắc là bọn đàn em đánh thuốc mê nhiều quá"
Gã ngồi im lặng nhìn cô gái khẽ lung lay đôi mắt long lanh xinh đẹp từ từ mở ra.
YoonHa cảm thấy cả người hơi rã rời, đầu căng lên nhức nhói. Hàng lông mi dài cong vút khẽ động đậy rồi chớp chớp mấy cái trước khi mở mắt ra.
Bàn tay chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, trần nhà đầy nhến nhện. Một nơi rất xa lạ, suy nghĩ trong đầu lập tức đặt ra cho bản thân một câu hỏi không có lời giải đáp:" Đây là đâu?"
- Tỉnh rồi sao cưng.
Một giọng nói lạnh buốt ghê rợ vang lên khiến YoonHa giật bắn cả người, cô hốt hoảng quay người về nơi phát ra tiếng nói.
Cái mũi tẹt lét, cái cằm trẻ, đôi mắt thâm hiểm, nụ cười xếch lên đầy đểu cáng... dáng vẻ gác chân lên đùi cực kì ung dung của gã đại ca làm YoonHa bật người ngồi thẳng dậy. Hai mắt trợn tròn mở to, bàn tay nắm chặt lại, cả người run lên cầm cập. YoonHa lập tức nhớ lại sự việc đêm hôm qua, cô đã bị bắt cóc, cô hiện giờ đã lọt vào tay của tên đại ca cho vay nặng lãi.
- Cưng đừng sợ, anh đâu có làm gì cưng đâu. Yên tâm đi.
Cố trấn áp nỗi sợ hãi, YoonHa lấy giọng bình tĩnh hỏi:
- Ông muốn gì? Tại sao lại bắt cóc tôi.
Dù YoonHa vốn là người rất bình tĩnh, cô cũng từng trải qua rất nhiều việc khủng khiếp nhưng dù thế nào thì cô vẫn là mọt cô gái còn khá trẻ, có cố gắng đến mấy thì trong giọng nói vẫn có phần đứt quảng.
Gã đại ca lại xếch miệng cười nhìn thân người run run của YoonHa.
- Đã lâu rồi không gặp nhau, anh chỉ muốn mời cưng đến uống ly rượu thôi ma, sao cưng lại nói là bắt cóc.
YoonHa lườm mắt nhìn đôi mắt gian xảo của gã, cô lạnh lùng nói:
- Cám ơn. Từ xưa giờ tôi không uống rượu, tôi có việc gấp xin phép đi trước.
YoonHa vội đứng dậy định bỏ chạy nhưng hai tên đàn em dã nhanh nhẹn nắm chặt hai bên vai của cô rồi đẩy cả người cô ngồi phịch xuống đất khiến cô ngã người về sau phải đưa tay ra sau đỡ cả thân người không ngã xuống đất. Hai khuỷu tay chạm đất đau điếng.
YoonHa nhăn nhó nhìn gã đại ca hỏi:
- Các người muốn gì?
Nhưng gã đại ca phớt lờ câu hỏi của YoonHa, gã quay sang trách mắng hai tên đàn em.
- Tụi bây phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ sao lại mạnh tay như vậy, khiến cô ấy bị đau rồi kìa.
Hai gã đàn em vội cúi đầu xuống nói:
- Xin lỗi đại ca.
Gã đại ca liền khoát tay một cái, hai gã đàn em liền lui lại một bước, đưa hai tay ra sau lưng đứng yên bất động. Trông chúng như đang ở trong một quân ngũ nào đó mà gã đại ca là đại tướng.
- Nếu ông muốn lấy lại số tiền lúc trước thì tôi sẽ trả cho các người. Hãy thả tôi ra – YoonHa sợ hãi nói, đôi môi run rẩy, cô đã không thể khống chế trái tim đang run lên của mình được nữa rồi.
Gã đại ca giả vờ vỗ trán cười nói:
- Ây da! Cô em không nhắc anh cũng quên mất rồi. Nói thật lúc đó anh rất bội phục cô em có thể chạy thoát khỏi tụi này. Từ trước tới nay anh cứ tưởng những người đẹp như cô em thường không có đầu óc. Khi cô em chạy đến gặp bọn anh như bọn con gái kia khiến anh chán nản lắm. Nói thật lúc đó anh chẳng thèm nhìn cô em lấy một lần nữa là ...Nhưng đó là sai lầm lớn nhất của anh - Giọng gã cực kì đểu cáng, gã nhìn YoonHa bằng đôi mắt thèm khát, khiến cô sợ hãi vội thu người lại – Từ trước tới nay, anh chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như em, em càng làm anh khâm phục và thích thú hơn khi em lừa bọn anh và trốn thoát. Con mồi ngon như em lẽ nào anh chịu bỏ qua. Do vậy anh nhất quyết phải bắt cho được em, và nếu không tại thằng chó chết đó thì em đã ở trong tay anh từ lâu rồi.
Gã cay đắng nhớ lại lúc cùng đàn em đi bắt YoonHa đã gặp Tae Hyung và bị anh đánh một trận tơi bời phải nằm mấy tuần liền. Đôi mắt gã long lên sòng sòng những tia lửa đầy căm hận.
Nghe gã nhắc đến Tae Hyung, Yoon Ha thấy lo sợ tột cùng, cô sợ gã sẽ trả thù anh. Cô cầu mong cho gã không bao giờ gặp lại Kim Tae Hyung.
- Cô em có biết anh đã cho đàn em đến bar Big Hit để bắt cô em đi hay không, nhưng bọn đàn em của anh lại lần nữa gặp thằng đó. Haiz ...thiên đàng có lối mày không đi, địa ngục không cửa nó lại vào, cho nên bọn đàn em của anh đã theo dõi nó. Tiếc rằng nó thường đi cùng đám bạn của nó, nếu không đã bị tụi này xử lâu rồi.
Gã hất mặt nhìn về phía Han Yoon Ha.
- Về phần em. Bọn anh định xử lí thằng đó xong sẽ đến rước em về. Chờ đợi mãi mới có cơ hội, hôm đó nó đi một mình, cả người đều say khướt. Nhưng thật khốn khiếp...- Gã đưa mắt nhìn lũ đàn em bằng cái nhìn đe dọa, bọn đàn em sợ hãi vội cụp mặt xuống, gã tức giận liền mắng xối xả - Tụi bây đúng là một lũ ăn hại mà. Kêu đi đánh có một thằng say rượu cũng không xong .
Một gã đàm em mếu máo nói:
- Nhưng mà đại ca, võ công thằng này quá lợi hại, tụi em nhân lúc nó say rượu đập cho nó một trận nhưng không ngờ lại bị nó phản công đánh tụi em te tua phải bỏ chạy.
Gã đại ca tức giận vỗ bàn cái rầm khiến tên đàn em vội ngậm miệng lại. Hắn tự nguyền rủa cho sự ngu ngốc của mình. Càng muốn thanh minh càng làm cho mình tự rơi vào hố.
YoonHa nhớ lại lần cô gặp Tae Hyung bị thương bên ngoài quán bar, thì ra anh vì cô nên mới bị đánh, vậy mà cô còn trách anh là hạng công tử ăn chơi thích đánh nhau.
- Sau lần đó, bọn anh định bắt cưng để uy hiếp thằng đó nào dè lại thấy nó cặp kè với các cô gái khác, bây giờ nghĩ lại thì ra là nó muốn lừa tụi này để cho cưng được yên.
Bất giác nước mắt YoonHa rơi xuống lúc nào không hay. Kim Tae Hyung vì cô mà hy sinh nhiều như thế, anh vì cô mà chấp nhận mọi thứ kể cả ánh mắt khinh miệt của cô nhìn anh. Lúc nhìn thấy anh và các bạn ngồi bên cạnh các cô nàng kiều nữ, cô đã khinh khi những kẻ lắm tiền như anh dùng tiền để chà đạp thân thể người phụ nữ. Cô sai rồi, cô đã sai rồi. Lúc này YoonHa cảm thấy nhớ Tae Hyung vô cùng, muốn được nhìn thấy anh, muốn được ôm lấy anh ấy. Muốn anh ôm mình trong vòng tay ấm áp, muốn được đôi môi nồng ấm kia áp lên môi mình.
Đúng hẹn và dài hơn nhiều chút nhé ❤️ chỉ cần 25 votes lại có biến cho mấy cưng đọc liền 💕
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co