Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 85 - D1

Linhmxx

KHÔNG ĐỌC CHÙA
!!!Từ chương 85 là 50 votes!!!

Love?

- Han Yoon Ha đừng xa anh, có được không.

Cô bối rối trước lời đền nghị bất ngờ của Tae Hyung, cô đau khổ rút tay lại, quay mặt đi nói :

- Em ... em đi xem Kyung Ah và Yoon Mi .

Sự thất vọng thấy rõ trên gương mặt của Tae Hyung, cậu thở dài rồi cố gắng lê bước theo chân YoonHa.

YoonHa bước vào trong toilet tìm kiếm Kyung Ah và em gái nhỏ, toilet vắng tanh không có một bóng người. Cô đi từng phòng gõ cửa, gọi khẽ tên Kyung Ah và bé con, thử mở từng cánh cửa toilet ra tìm nhưng không thấy bất kỳ ai trong đó cả. Còn một cánh cửa cuối cùng, dù có hơi chút thất vọng nhưng YoonHa nghĩ Kyung Ah đưa bé đi mua cái gì đó nên cô định quay ra. Nhưng dường như linh tính mách bảo cô quyết định mở nốt cánh cửa cuối cùng.

Cánh cửa hé mở một khoảng không im lặng, YoonHa phì cười bản thân ngốc nghếch, cô buông tay khỏi tay vặn cửa. Vừa định xoay người bước ra thì một bàn chân xuất hiện khiến cô giật cả mình. Nhìn kỹ bàn chân đó, cô nhận ra đó là chân của Kyung Ah đôi giày màu đỏ không lẫn đi đâu được.

Kinh hãi vô cùng, trái tim nhỏ bé của cô co bóp liên hồi, YoonHa vội đưa tay đẩy cánh cửa ra. Nhưng cánh cửa chỉ hé thêm được một chút rồi kẹt cứng. Biết là Kyung Ah ngồi ngay chỗ đó, YoonHa không dám đẩy mạnh nữa, sợ làm đau Kyung Ah. Cô rên khẽ gọi Kyung Ah, tâm trạng hoang mang tột độ. Nhanh chóng len người vào khe hở nhỏ nhoi đó, gương mặt của Kyung Ah từ từ hiện ra trước mặt YoonHa.

Nhìn thấy gương mặt hơi tái và ngất lịm đi của Kyung Ah, cô kinh sợ đến hét gọi tên cô ấy. Yoon Ha ngồi xuống lay gọi bạn, gương mặt cô tái mét, hơi thở đứt quãng. Run rẩy nghĩ Kyung Ah có chuyện, YoonHa vội đưa tay lên cánh mũi bạn kiểm tra, một hơi thở nhẹ phả ra trên tay YoonHa làm cô mừng rỡ. Son Kyung Ah không sao cả, trái tim đang thắt lại bỗng giãn ra một cách nhẹ nhõ rồi đột nhiên thắt mạnh trở lại. Kyung Ah ở đây còn Yoon Mi đâu, gương mặt cô giờ đây không còn tái nữa mà đã trở nên tím mét. Đầu óc YoonHa trở nên quay cuồng dữ dội, cứ như trái đất lộn vòng vòng.

- Cốc cốc ..., Yoonie có chuyện gì vậy – Tiếng Tae Hyung lo lắng vang lên. Cậu hộc tốc chạy vào khi nghe tiếng hét của YoonHa.

YoonHa vội dùng hết sức kéo Kyung Ah đứng lên rồi kéo cửa ra. Kim Tae Hyung vừa thấy cô dìu Kyung Ah đang ngất xỉu mở của thì hoảng hốt hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì vậy.?

- Em không biết, em vào đây thì đã thấy Kyung Ah bị như vậy – Cô yếu ớt trả lời.

- Còn bé con đâu – Cậu lo lắng hỏi khi nhìn vào trong mà không tìm thấy bóng dáng bé ở đâu hết.

- Em không biết – YoonHa mếu máo nói, cô đang hoảng sợ tột độ khi không biết chuyện gì đang xảy ra.

Tae Hyung vội đỡ Kyung Ah cho cô, cậu trấn an:

- Chúng ta ra bên ngoài đi rồi nói chuyện tiếp

YoonHa vội gật đầu theo sau Tae Hyung đang bồng Kyung Ah.

Đặt Kyung Ah nhẹ nhàng xuống băng ghế đá Tae Hyung để đầu cô tựa vào vai YoonHa rồi khẽ lay cô dậy, vỗ nhẹ vào má cô gọi tên.

Khi cả hai định đưa Kyung Ah đi cấp cứu vì lay mãi mà chưa thấy cô tỉnh lại thì mi mắt của cô khẽ chớp.

- Son Kyung Ah! Cậu tỉnh rồi – Yoon Ha mừng rỡ reo lên.

Đầu óc còn mơ hồ sau cơn chấn động, nhìn gương mặt lo lắng của YoonHa, Kyung Ah ngơ ngác hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì!

- Mình hỏi cậu mới đúng – YoonHa mở to mắt nhìn Kyung Ah ngạc nhiên nói – Cậu bị sao mà ngất xỉu trong toilet, Yoon Mi đâu?

Thần trí của Kyung Ah vội trở về khi nghe YoonHa hỏi, cô giật mình nảy người lên nói:

- Thôi đúng rồi! Mình bị ai đó chích diện từ sau lưng – Vừa nói Kyung Ah không ngại vén vạt áo lên cho YoonHa xem hai vết đỏ vẫn còn đau rát nơi lưng mình như một bằng chứng – Trong lúc mơ hồ mình thấy người đó chụp một chiếc khăn lên mặt con bé rồi mới lịm đi. Vậy là con bé bị người ta bắt cóc rồi.

Một tảng đá nặng ngàn ký dường như vừa rơi xuống người Han Yoon Ha, cô đưa tay lên miệng ngăn chặn tiếng nấc. Yoon Mi, con bé còn quan trọng hơn mạng sống của cô, là sinh mạng của mẹ cô giờ đây không biết đang ở phương trời nào. Cô biết ăn nói thế nào với mẹ cô đây.

- Mình xin lỗi, nếu như mình chăm sóc cho Yoon Mi kỹ hơn thì đâu có xảy ra chuyện gì – Kyung Ah hối hận nói.

- Đồ ngốc, cậu làm gì mà phải xin lỗi. Mình mừng là cậu không sao, lúc nãy khi thấy cậu ngất mình lo lắng vô cùng – YoonHa vội vỗ về Kyung Ah, cô biết người bạn này đang tự trách mình vì đã không bảo vệ được em gái cô.

- Yoonie nói đúng đó. Em đừng tự trách mình nữa, điều cần thiết bây giờ là phải đi tìm Mimi. Bây giờ em cùng Yoonie đi đến đài phát thanh nói rõ sự việc cho họ nhờ họ thông báo xem có ai đang giữ một bé gái an bận giống bé thì bắt giữ lại. Anh sẽ đánh xe đi tìm kiếm xung quanh coi tế nào đề phòng việc hắn đã đưa bé ra khỏi công viên này.

Han Yoon Ha và Son Kyung Ah vội gật đầu. Cả ba liền chạy đi theo hai hướng.

Tae Hyung ra ngoài hỏi thăm được bảo vệ xác nhận có thấy một gã đàn ông ẵm một bé gái trên tay đang say ngủ nhưng cứ nghĩ là con ông ta nên không có hỏi thăm gì thêm cả, hắn đi một chiếc Ferrari thể thao màu xám biển số ....2512, người bảo vệ không nhớ rõ lắm, vừa đi không được bao lâu. Kim Tae Hyung lập tức lên xe đuổi theo. Nhưng không thấy bóng dáng của chiếc Ferrari nào cả.

Thất vọng cậu lấy điện thoai gọi ngay cho Jeon Jung Kook nhờ cậu điều tra biển số xe gấp dùm mình. Jung Kook đang nằm buồn chán trong bệnh vện, cậu đã giả bệnh thì giả bệnh cho chót, mục đích là ngăn cản Jung Ho Seok đi đến gặp YoonHa. Nếu không vì Kim Tae Hyung thì không đời nào cậu lại chịu nằm trong cái bệnh viện chẳng khác gì nhà tù này. Dù kiểm tra thấy cậu chẳng bị gì cả nhưng Jung Kook cứ than khó thở nhưng nhất quyết không chịu để chích thuốc cho nên làm các bác sĩ rất đau đầu đành để cậu nằm viện kiểm tra.

Jung Ho Seok rất tội nghiệp cứ bị Jeon Jung Kook kia chỉ định đến khám mãi mà mục đích chẳng qua là muốn kiểm tra xem Ho Seok có đi tìm YoonHa hay không. Là một người thông minh đâu phải Ho Seok không nhận ra Jung Kook giả bệnh, nhưng thấy cậu nhóc này đóng kịch rên la đau đớn trông thảm thiết quá thì không nỡ vạch mặt đành thuận theo thời thế cũng đóng kịch luôn. Nhưng cứ bị réo tên hoài đến phát bực Ho Seok quyết định nói:

- Tôi sẽ không đi tìm Han Yoon Ha nữa đâu cậu yên tâm đi. Đừng có giả vờ nữa, mau về nhà đi, và nhất là đừng có kêu tôi hoài như vậy, tôi còn phải đi khám bệnh cho các bệnh nhân khác, không rảnh để chơi trò chơi với cậu nữa.

Nói rồi Ho Seok bỏ đi, để mặc cho Jung Kook sự ngơ ngác và thất bại. Đang định ra về thì cậu nhận được điện thoại của Tae Hyung.

- Cái gì "Han con" bị bắt cóc ư – Jeon Jung Kook kinh ngạc hét lên trong điện thoại – Được rồi, em sẽ điều tra số xe đó ngay, anh đến chỗ Suga hyung đi.
(Cả cuộc đời có mỗi JK gọi bé con là "Han con" =))

Tắt máy xong, Jung Kook vò đầu bứt tóc. Lần trước giúp Tae Hyung dò biển số xe rồi đánh nhau bị ba cậu biết được đã thuyết pháp một phen thế là thành cãi nhau. Lần này cậu khó nhờ vả, dù có nói rằng là Kim Tae Hyung nhờ vả thì cũng e là hơi khó.

Nhưng nhớ đến gương mặt đáng yêu của bé mỗi khi cậu đến chơi nhà Tae Hyung thì lại thấy thương. Jung Kook cũng xem bé như em gái của mình. Cậu thở dài nói:" Vì "Han con" đành hy sinh bản thân vậy".

Cậu bấm số gọi điện cho ba:

- Ba à! Con có chuyện cần nhờ ba giúp, nếu ba chịu giúp con thì sau này con sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba. Con hứa đó.

Sau khi nhận được lời hứa giúp đỡ của ba thì Jung Kook điện ngay cho Park Jimin.

- Cái gì, "Han con" bị bắt cóc ư – Park Jimin hét lên kinh ngạc.
( À không, còn chàng trai này ㅋㅋㅋ )

Jeon Jung Kook lập tức đưa điện thoại ra xa lỗ tai, cậu biết ngay là Jimin cũng sẽ hét lên giống như cậu khi hay cái tin bất ngờ này.

- Làm thủ tục ra viện đi – Jimin ra lệnh – Anh đến đón cậu.

Chỉ 10 phút sau, Jimin đến, Jung Kook đón cậu ở cổng bệnh viện. Cả hai lập tức đi đến chỗ Suga.

Min Suga đang cùng Nam Joon uống bia tại cứ điểm của mình thì hay tin. Cậu thông báo ngay tin đó cho Nam Joon, chai bia trên tay anh xém chút rơi xuống. Cả hai đều bồn chồn lo lắng, Nam Joon rất thương bé Mimi, còn Min Suga luôn mang nặng tội lỗi trong lòng, cậu mắc nợ gia đình Han Yoon Ha. Nhưng cả hai không biết nói gì ngoài sự chờ đợi mà thôi. Cũng không có tâm trạng uống bia nữa, Suga liền kêu bọn đàn em dọn dẹp sạch sẽ trước khi mọi người tới.

Jung Kook và Jimin đến trước nhưng họ cũng mù mờ chưa rõ đầu đuôi ngọn ngành làm cho Nam Joon và Suga thất vọng. Cả bốn người lại tiếp tục chờ đợi, mà gọi điện thì Kim Tae Hyung không nhấc máy.

Cuối cùng cả ba người cũng đến, ngoài gương mặt điềm tĩnh của Tae Hyung thì gương mặt của YoonHa và Kyung Ah đều nhợt nhạt cả. Kyung Ah còn bật khóc mãi vì tự trách bản thân.

YoonH vừa bước vào đã thấy Suga, từ lần đó, cô không gặp anh ta. Cứ ngỡ trong lòng đã tha thứ, nay gặp lại thì mới biết là không phải. Cô vẫn rất ghét anh ta, cho nên cô quay đầu định bỏ đi.

Tae Hyung đã nắm tay YoonHa lại nói:

- YoonHa! Muốn tìm bé con thì phải tiếp nhận Suga vì anh ấy có thể giúp chúng ta tìm lại bé con nhanh hơn. Lần trước cũng là nhờ anh ấy mới tìm được em.

YoonHa quay đầu lại gật đầu, rồi cùng Tae Hyung và Kyung Ah bước đến bàn.

- Sao các cậu đến chậm vậy – Park Jimin lo lắng hỏi.

- Tụi mình phải đi khai báo với cảnh sát – Kim Tae Hyung trả lời.

Suga nhìn Kyung Ah, gương mặt dằn vặt đau khổ của cô làm cậu nhăn mày, quan tâm hỏi:

- Cô ấy sao vậy .

- Cô ấy bị người ta dùng kìm chích điện vào người nên ngất đi, cô ấy tự trách mình vì để bé con bị bắt đi – Tae Hyung thay YoonHa giải thích.

- Đồ ngốc, đó đâu phải là lỗi của em – Nam Joon mắng.

- Kyung Ah, đừng lo chúng ta nhất định sẽ tìm được bé con bình an trở về - Suga an ủi, ánh mắt cậu nhìn Kyung Ah lóe lên một cảm xác khó hiểu. Không hiểu tại sao trái tim cậu đau nhói khi nghe tin cô bị tấn công, cậu tức giận nói – Anh nhất định bắt bọn kia phải trả giá. Rất may là em không sao.

- Phải đó, anh mừng là em không sao – Park Jimin cũng lên tiếng an ủi.

Đột nhiên trái tim nhỏ bé đang thổn thức của Kyung Ah cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Lời an ủi của Park Jimin quả nhiên rất hữu dụng, Kyung Ah đã thôi khóc.
( Xin lỗi Min Yoon Gi :( nam phụ của chuyện tình nam phụ )

Kim Tae Hyung thấy Kyung Ah đã bắt đầu bình tĩnh nên mới hỏi:

- Em còn chút ấn tượng nào về bọn bắt cóc không?

Cô nhăn mặt khổ sở cố nhớ lại hoàn cảnh lúc đó. Những hình ảnh mơ hồ từ từ hiện ra, rồi cảm giác nhức nhối ở đầu xuất hiện, Kyung Ah vội lấy hai tay lên đỡ đầu.

Min Suga cảm thấy đau lòng nói:

- Đừng nghĩ nữa ...anh sẽ cố gắng truy ra.

Son Kyung Ah khoát tay nói:

- Em không sao ....Em không nhớ rõ gương mặt của kẻ đã chích điện em, nhưng em nhớ kẻ đã chụp thuốc mê Yoon Mi, khi hắn đưa tay lên trên tay hắn có một hình xâm màu đỏ là ...là lá bài rô ...

- Chính là thằng khốn đó – Jeon Jung Kook tức giận đứng lên hét.

- Lần trước chúng ta đã để hắn trốn thoát, cứ tưởng hắn ta sẽ biết sợ mà bỏ qua, không ngờ tên khốn đó lại giở trò tiếp... - Park Jimin cũng tức giận nói.

- Tên FOD đó, lần trước bắt cóc YoonHa hắn cũng tham gia, tên đại ca cũng nhờ hắn mà chạy thoát. Lần này cũng là do hắn đi bắt cóc Mimi. Tên này không diệt thì chắc chắn sẽ để lại hậu quả khôn cùng – Suga căm giận nói.

Mọi người đều gật đầu đồng ý. Tên này nhất định phải bị loại bỏ trước nếu muốn đối phó với mấy kẻ kia.

Suga bấm điện thoại gọi cho một tên đàn em :

- Tụi bây đến gặp con bồ thằng FOD, bất luận dùng bao nhiêu tiền hay bằng thủ đoạn nào cũng bảo nó phải tra cho được thằng khốn đó ở đâu. Đi ngay lập tức cho anh, báo cáo tình hình càng sớm càng tốt, nhưng phải nhớ tai vách mạch rừng nghe chưa. Tụi nó mà bị đánh động là chúng ta sẽ bị mất tất cả tin tức...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co