Chapter 86
VOTE NGAY CHO NÓNGG
Love Maze!!
Ánh trăng mờ ảo, đọng bên ngoài cửa sổ, không gian le lói xung quanh khiến cho căn nhà bỏ hoang càng nổi bật khi có một ánh sáng tỏa ra từ đó.
- Con bé sao rồi ?- Tên đại ca nở một nụ cười lạnh tóc gáy hỏi bọn đàn em.
- Dạ, đại ca, nó ngủ rồi – Một tên đàn em khúm núm nói.
- Tụi bây dỗ nó ngủ à !- Tên đại ca lại hỏi.
- Dạ không ! Tụi em chụp thuốc mê nó, chứ nó cứ khóc hoài hà phiền phức lắm – Tên đàn em phân trần.
Gã béo nãy giờ im lặng, bây giờ mới bắt đầu lên tiếng :
- Tụi bây chụp thuốc ít thôi, chụp nhiều quá nó trở thành ngớ ngẩn thì làm sao bán được. Người ta chỉ thích nuôi những đứa bé lanh lợi mà thôi.
- Phải! Phải! Thằng em nói đúng lắm – Tên đại ca cười khà khà nói, rồi quay qua bọn đàn em nghiêm sắc mặt nói - Tụi bây nghe chưa, cố mà dỗ nó.
- Dạ , đại ca – Bọn đàn em vội vàng gật đầu.
- Lần này, cậu không mềm lòng chứ - Tên đại ca quay mặt lại nhìn một người thanh niên đang đứng trong góc phòng im hơi lặng tiếng nãy giờ hỏi.
- Cậu yên tâm. Thằng cháu của tôi đã hạ quyết tâm rồi, nó sẽ không vì một con đàn bà mà làm chúng ta cụt hứng đâu – Lão Béo cười hà hà nói thay.
Người thanh niên dáng gầy gầy, gương mặt đăm chiêu ẩn sau cặp kính là ánh mắt căm thù, nắm tay cậu ta bóp chặt lại, nở nụ cười gian hiểm.
- Các người sẽ phải trả giá.
Tất cả mọi người đều lo lắng ngồi chờ đợi tin tức từ bọn đàn em. Han Yoon Ha mệt mỏi vì quá lo lắng cho YoonMi, cô dựa người vào vai Kim Tae Hyung, cậu choàng tay qua vai cô vỗ về. Kyung Ah cũng ngả người lên vai Nam Joon một cách mệt mỏi.
Park Jimin và Min Suga ngồi chầm ngâm suy nghĩ, còn Jeon Jung Kook thì bấm điện thoại muốn gọi cho ai đó nhưng rồi lại thôi.
Đột nhiên điện thoại của YoonHa vang lên, cô nhìn vào điện thoại rồi thở dài, cắn môi suy nghĩ. Mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô chăm chú. Chần chừ rồi rốt cuộc cô cũng mở máy :
- Alô ! Mẹ à, con đây.
..............
- Dạ phải ! YoonMi đã bị người ta bắt cóc – Cô thở dài xác định với mẹ.
...............
- Con không biết, chắc là bọn họ muốn tống tiền hay là muốn bắt cóc để đem đi bán – YoonHa ngước đầu nhìn Tae Hyung rồi cụp mắt xuống, cô không dám nói với mẹ là bọn chúng bắt cóc em nhằm mục đích báo thù.
............
- Con đã báo công an rồi. Họ đang bắt tay điều tra.
....................
- Mẹ đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng sức khỏe, cho con gặp anh Ho Seok đi.
...............
- Anh Ho Seok, nhờ anh chăm sóc cho mẹ em giùm, đừng để cho mẹ em xúc động quá. Anh cũng biết bệnh tim của mẹ em mà. Có gì anh gọi cho em liền nha.
.................
- Cám ơn anh, nếu có tin gì em lập tức báo cho anh và mẹ ngay.
Nói rồi YoonHa thở dài gấp máy lại. Cô lại ngả đầu vào lòng Tae Hyung. Jimin đưa mắt nhìn YoonHa lo lắng hỏi :
- Mẹ em không sao chứ. Em báo cho mẹ chuyện "Han con" bị bắt cóc à.
Han Yoon Ha lắc đầu.
- Vậy thì ai – Suga tỏ vẻ thắc mắc.
- Là Ho Seok oppa nói cho mẹ em hay – YoonHa chán nản nói.
- Sao anh ta lại biết được chứ - Jeon Jung Kook chau chân mày của gương mặt trẻ con của cậu nhưng chẳng làm cậu già đi tí nào.
- Anh ấy nghe các cô y tá kể lại chuyện cậu hét lên nói em gái tôi bị bắt cóc rồi đòi xuất viện. Cho nên mới biết.
- Cái tên nhiều chuyện này, phải cho hắn ta một đấm mới được – Jung Kook nổi nóng nói.
- Không thể trách anh ta được. Chuyện này không thể nào giấu giếm được, bác gái biết sớm thì sẽ không trách YoonHa. Chứ nếu cứ giấu giếm đến chừng bác ấy biết được thì nguy lắm – Kim Tae Hyung suy tư nói, tay siết chặt lấy bời vai của YoonHa , truyền hơi ấm cho cô.
Gương mặt cô càng lúc càng tái nhợt.
- Thôi, để anh kêu tụi nó đi mua cái gì đó ăn. Ăn no mới có sức đấu lại với bọn chúng. Anh kêu tụi nó đi dọn phòng cho các cô gái nghỉ đây - Suga đứng lên nói.
Mọi người đều gật đầu tán thành.
Lát sau, Suga cùng mấy tên đàn em bưng rất nhiều đồ ăn đi vào. Sắp đầy cả bàn, những món ăn trông rất ngon, rất hấp dẫn, nhưng chẳng ai có tâm trạng ăn chút nào cả.
Thấy vậy, Suga liền giục :
- Mọi người mau ăn đi, bụng đói thì đầu óc sẽ rỗng, chẳng thể suy nghĩ gì được thì tới khi có tin tức thì làm sao đây. Ngã quỵ cả lũ à.
- YoonGi nói đúng, mọi người mau ăn đi – Nam Joon tán thành – Ăn để còn có sức mà chiến đấu.
Tae Hyung nhổm dậy gấp vài món dễ nuốt bỏ vào bát cho YoonHa nhưng cô lắc đầu.
- Ngoan đi, ăn một chút đi. Em đã mệt cả ngày rồi – Cậu dỗ dành.
Nhưng cô một mực lắc đầu :
- Em không ăn đâu, lúc này bao tử em không tốt, nếu ăn vào chỉ sợ lại ói ra.
YoonHa quay qua Kyung Ah nói :
- Cậu ăn một chút gì đi.
Khóc nãy giờ rất lâu, Kyung Ah cũng thấy đói bụng, cô khẽ gật đầu.
- Vậy anh dìu em đi nằm một chút nha – Tae Hyung lo lắng nói.
Cô gật đầu.
- Vậy mọi người cứ ăn đi – Tae Hyung quay qua nói với mọi người rồi đứng dậy dìu YoonHa đi. Cô trông chẳng còn chút sức lực nào nữa, cả người cô hoàn toàn dựa vào cậu.
- Anh đã cho người dọn phòng rồi, em ra bảo tụi nó chỉ chỗ cho – Suga nhắc nhở .
Cậu quay đầu mỉm cười nói :
- Cám ơn hyung.
- Cái thằng này, khách sáo với anh làm gì – Suga trách.
Dìu YoonHa nằm xuống giường, Tae Hyung nhẹ nhàng dùng chăn đắp cho cô. Cô xua tay nói :
- Mặc kệ em, anh mau đi ăn với mọi người đi.
- Anh không ăn đâu. Anh muốn ở bên cạnh em, nhất là lúc này – Cậu giọng trầm trầm nói.
Câu nói này làm YoonHa vô cùng xúc động, trái tim đang đau khổ bỗng tiếp thêm một luồng khí mới. Cái này người ta thường bảo là : « Hoạn nạn mới biết chân tình ». Tình cảm của Kim Tae Hyung dành cho cô, càng lúc càng khiến cho cô khắc cốt ghi tâm.
Cô cố gắng cười yếu ớt nói :
- Vậy anh đi lấy cái gì qua đây đi, em với anh cùng ăn.
- Ừm, anh đi liền – Tae Hyung mừng rỡ nói rồi đứng dậy nhanh chóng bước ra ngoài.
Không phải là cậu muốn ăn mà chỉ là cậu sợ YoonHa bị đói, cô sẽ bị kiệt sức mà ngã quỵ mất. Như vậy Tae Hyung cậu sẽ đau lòng biết bao nhiêu.
Cậu bê vào một khay nhỏ. Có một chén súp còn đang bốc khói, thêm vài món khác nữa. Cầm chén súp, thổi sơ qua, Tae Hyung đỡ cô dậy nói :
- Mau ăn chén súp này đi, sẽ làm bao tử em dễ chịu hơn.
Nói rồi, Tae Hyung ân cần múc từng muỗng súp đưa lên miệng thổi rồi đút cho YoonHa. Cô chỉ ăn có mấy muỗng rồi thôi mặc cho Tae Hyung dỗ dành thế nào đi chăng nữa. Nhưng cô bắt anh phải ăn hết chỗ thức ăn còn lại nếu không cô sẽ chẳng chịu nằm nghỉ. Anh đành miễn cưỡng cố sức ăn hết, mặc dù chả thấy chút hương vị gì.
Đột nhiên điện thoại của cô vang lên, YoonHa vừa bốc máy thì có một nụ cười khả ố vang lên :
- Em gái cô đang trong tay tụi tôi. Nếu muốn chuộc lại thì hãy chuẩn bị 100 tỷ cho bọn tôi.
- 100 tỷ - YoonHa hét lên – Sao ông không đi cướp nhà băng luôn đi. Ông đã điều tra rõ trước khi ra tay bắt cóc chưa. Nhà tôi dù có làm cả đời cũng chưa chắc đào ra nổi một tỷ để đưa ông, chứ đừng nói là 100 tỷ - Rồi giọng cô chợt nhỏ lại, cô nghe mình run rẩy van nài – Xin ông hãy thả em gái tôi ra đi, nó chỉ là một đứa trẻ còn chưa biết gì cả. Xin ông hãy tha cho nó, đừng làm tổn thương nó. Xin hãy trả nó về với gia đình tôi.
Nhưng giọng nói bên kia chợt cười phá lên:
- Tôi cũng biết mẹ con cô không có tiền. Nhưng có điều rằng, cha của đứa em cô lại là người lắm tiền nhiều của. Cứ đến gặp ông ấy mà đòi số tiền đó. Chắc chắn ông ấy sẽ vui lòng bỏ ra số tiền đó để cứu mạng đứa con gái bé bỏng chưa biết mặt của mình.
Trái tim của YoonHa bỗng nhiên thót lại, cả người cô không ai xô đẩy mà chợt nghiêng ngả. Nếu không có bàn tay Tae Hyung đỡ chắc là cô đã ngã xuống mép giường mất rồi. Thân người bất giác run rẩy trong vòng tay của Tae Hyung khiến cậu càng thêm đau xót. Đầu dây bên kia chắc chắn không phải ai khác mà là tên bắc cóc. Có điều cậu không nghe được người bên kia nói gì. Vì vậy trong lòng cảm thấy sốt ruột vô cùng.
- Tôi không hiểu ông nói gì cả. Ba của tôi đã mất từ lâu rồi – YoonHa thở không ra hơi cố gắng nói từng chữ.
- Ha..ha..ha. Phải ba cô mất từ lâu rồi, nhưng em gái của cô vừa mới tròn 5 tuổi – Đầu dây bên kia tiếp tục đọng lại tiếng cười man rợn.
- Tôi xin ông hãy tha cho chúng tôi, xin hãy tha cho em gái tôi. Quả thật số tiền đó quá lớn, tôi không thể nào đáp ứng được yêu cầu của ông – Nước mắt YoonHa rơi xuống, giọng cô khàn đục đi.
- Thôi được – Bên kia bắt đầu mềm yếu – Tôi cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc. Dù gì mục đích của bọn tôi không chỉ là tiền cho nên tôi sẽ giảm cho cô một ít. 90 tỷ tiền mặt, có hơn không kém. Nếu thiếu đồng nào tôi sẽ lấy một bộ phận trên cơ thể em cô để bù vào. Mau chuẩn bị tiền đi, có tiền thì bọn tôi sẽ liên lạc tiếp.
Nói xong hắn ta liền cúp máy, chiếc điện thoại trên tay Han Yoon Ha rơi xuống dưới đệm lăn hai vòng rồi nằm im một chỗ. Cô lúc này chẳng khác nào một người chết, khắp người đều không có sức sống, thân người tái nhợt và lạnh toát, dựa hẳn vào lòng Tae Hyung.
Thấy cô như vậy thì Tae Hyung cả kinh, cậu vội chộp lấy điện thoại của cô đưa lên miệng nói:
- Alô!
Nhưng chỉ có những tiếng tút tút trả lời. Cậu bấm ngay nút gọi lại nhưng bên kia đã tắt máy. Ném điện thoại xuống nệm, cậu khẽ lay người YoonHa gọi tên cô nhưng cô không trả lời. Tae Hyung vội xoay người cô lại tiếp tục lay người gọi tên cô nhưng đáp lời cậu chỉ có những giọt nước mắt trên gương mặt gầy của cô. Tae Hyung vội ôm chặt YoonHa vỗ về, dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo của cô, giọng cậu cũng lạc đi vì sợ hãi trước biểu hiện của cô, cậu biết Han Yoon Mi là tất cả đối với Han Yoon Ha.
- Yoonie em nghe anh nói đi. Bọn anh chắc chắn sẽ tìm ra Mimi, và giải thoát cho bé an toàn. Em mau nói cho anh biết bọn chúng đã nói gì? 100 tỷ? Có phải bọn chúng đòi 100 tỷ tiền chuộc không? Em đừng lo, anh nhất định sẽ gom đủ 100 tỷ để chuộc bé trở về. Em đừng có như vậy, anh sẽ đau lòng lắm.
Cằm Kim Tae Hyung tựa vào đầu YoonHa, cho nên những giọt nước mắt của cậu bắt đầu rơi xuống gương mặt nhòe nước mắt của YoonHa rồi hòa làm một.
Dù gương mặt đầy nước mắt của mình, dù cơ thể gần như mất cảm giác nhưng YoonHa vẫn cảm nhận được những giọt nước mắt của Tae Hyung đọng trên mặt mình. Chàng trai đang ôm chặt lấy cô, một chàng công tử lạnh lùng, luôn mang dáng vẻ bất cần đời, ngạo mạn. Dường như chưa từng nếm trải đau khổ, một người luôn mạnh mẽ, chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Vậy mà bây giờ lại vì cô mà phải đau khổ, vì cô mà phải khóc. Bộ dạng anh trong đáng thương hơn cô gấp trăm lần.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co