Truyen3h.Co

[ViCho] - Si tình

Chương 25

bo0621

Jeong Wonsan rơi vào khoảng lặng lâu thật lâu, cuối cùng đành phải cáo từ chủ bữa tiệc là giám đốc Trương trước, sau đó rời khỏi tiệc rượu sớm cùng Park Dohyeon.
Bọn họ ra ngoài khách sạn, dọc đường đi không ai lên tiếng. Họ một tiệm cafe vắng khách, hình như dự định nói chuyện tử tế.

Hai người ngồi đối diện nhau, vẫn không ai mở miệng trước.

Cuối cùng tôi lựa chọn ngồi bên Park Dohyeon, cũng không phải do tôi muốn ở gần hắn, mà là vì tôi không có cách nào khiến mình bình tĩnh khi ngồi cạnh Jeong Wonsan.

Tiệm cafe ít người, rải rác ở mấy bàn lẻ tẻ, hơn nữa đều đang lặng lẽ chơi điện thoại. Bầu không khí nhất thời trở nên khá yên tĩnh, không náo nhiệt giống buổi tiệc rượu.

Park Dohyeon gọi hai cốc latte. Sau khi nhân viên phục vụ đi, hắn mới nhìn Jeong Wonsan, suy nghĩ phút chốc rồi nói, "Thật ra Jihoon có bề ngoài rất giống chú, chỉ khác ở khí chất."

Tâm trạng Jeong Wonsan không tốt, như thể vẫn chưa lấy lại tinh thần từ tin tức tôi qua đời. Rõ ràng đã chuyển từ tiệc rượu đến nơi đây, ông vẫn mang vẻ ngỡ ngàng.

"Tại sao lúc trước cậu ấy rời khỏi Daegu?" Park Dohyeon tiếp tục câu hỏi trước đó, "Tại sao qua bao năm, cậu ấy lặng thinh không hề đề cập tới việc ở Daegu?"

Jeong Wonsan mở miệng, "Trước tiên hãy cho tôi biết, những năm nay đã xảy ra chuyện gì."

Không biết vì sao tôi hình dung ra hai kẻ tội phạm đang thảo luận sự tâm đắc trong lúc gây án, nói một ít về cảm giác khi cậu đâm một dao kia hay khi tôi chém một kiếm này đi.

Có lẽ không quá phù hợp, thậm chí không rõ lý do, nhưng tôi có liên tưởng một cách khó hiểu như thế đấy.

Park Dohyeon nói, "Ba năm trước cháu gặp được cậu ấy, bấy giờ cậu ấy đang làm tiếp thị bất động sản. Cháu có người bạn cần mua nhà, đến chỗ đại lý thì thấy cậu ấy. Sau đó chúng cháu giữ liên lạc. Sau đó, chúng cháu ở bên nhau, rồi sau đó..."

"Việc nó tự sát có liên quan tới cậu à?" Jeong Wonsan đột nhiên hỏi.

Park Dohyeon rõ ràng trở nên cứng ngắc, phải rất lâu mới bình tĩnh lại và hỏi, "Cháu nói có thì chú sẽ làm gì? Cháu nói không có thì chú lại định làm gì? Nguyên nhân cậu ấy tự sát, đến cháu cũng muốn biết."

Jeong Wonsan nói bằng giọng điệu gần như tự giễu, "Làm gì? Còn có thể làm gì? Không làm gì hết. Tôi thì có tư cách gì để "làm gì"? Tôi và nó đã đoạn tuyệt quan hệ từ tám năm trước, quyết xong rồi, cả đời không liên lạc với nhau, vĩnh viễn sẽ không xuất hiện trước mặt đối phương. Nó đã làm được, ngay cả tin nó chết cũng là từ cậu báo."

Nhân viên phục vụ bưng lên hai cốc latte. Jeong Wonsan co duỗi tay như đang điều chỉnh lại, sau đó mới cầm cốc cafe lên, cố gắng giữ bình tĩnh uống một hớp rồi nói, "Từ nhỏ đến lớn, nó chưa bao giờ nghe lời tôi. Bảo nó chăm chỉ lên lớp thì nó nhất quyết trốn học. Bảo nó ngoan ngoãn ở nhà, nó chết sống đòi chạy ra ngoài. Bảo nó giặt quần áo, nó toàn làm ngập nhà. Xưa nay chưa từng nghe một lời! Nhưng tôi nói muốn nó đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, nó lại làm rất tốt. Trong tám năm qua không hề xuất hiện, bây giờ chết rồi, càng hoàn thành yêu cầu này đến nơi đến chốn. Tôi nên khen nó thế nào đây?"

Đúng vậy, lần ăn ý nhất trong tình cha con đời này giữa tôi và Jeong Wonsan chính là ông không xuất hiện trước mặt tôi và tôi cũng biến mất khỏi cuộc đời ông. Cả hai đều hoàn thành rất tốt.

Trong mắt Park Dohyeon tràn đầy nghi hoặc, "Tại sao... Phải thế?"

Cuộc đời nào có nhiều "tại sao" như vậy. Một bước ép một bước, anh buộc tôi, tôi buộc anh, bất giác đã đi tới mức không thể vãn hồi.

Hình như Jeong Wonsan cũng đang suy nghĩ về vấn đề này. Ông uống thêm một hớp cafe và nói, "Tại sao, cái này cậu phải đi hỏi Jeong Jihoon chứ... Tôi là một người cha thất bại, cũng không xứng làm cha của Jeong Jihoon. Xưa nay tôi không hiểu nó, cũng chẳng quản được nó..."

Tôi không biết cafe tiệm này ngon đến mức nào, Park Dohyeon không động tới cái cốc, nhưng Jeong Wonsan lại gọi nhân viên phục vụ rót thêm. Ông uống một hớp mới nói tiếp, "Từ trong xương tủy, tôi và nó giống nhau, yêu tuyệt đối, hận tuyệt tận. Tôi phá huỷ nó, nó phá huỷ tôi, chính là một mớ sổ sách nợ nần lung tung. Tôi mất tám năm cũng chưa thể tính toán rõ ràng."

"Xin chú nói rõ cho cháu." Park Dohyeon hỏi, "Tám năm trước, có phải đã xảy ra chuyện gì đó mà cháu không biết không?"

Jeong Wonsan không trả lời mà chỉ nhấp một ngụm cà phê.

"Cháu phát hiện, cháu đối với cậu ấy... Hoàn toàn không biết gì cả..." Park Dohyeon nói, "Có đôi lúc cháu cũng không dám xác định, cháu thật sự đã ở bên cậu ấy ba năm sao? Tại sao ba năm ấy lại có vẻ mờ ảo như vậy?"

Jeong Wonsan dường như không có hứng thú tiếp tục tán gẫu, bỗng đứng dậy, "Sau này có dịp thì nói tiếp đi, hôm nay tôi... Rất mệt mỏi, không muốn nói về những chuyện này nữa. Đây là danh thiếp của tôi."

Park Dohyeon nhận danh thiếp, là biểu tượng của một phòng vẽ tranh cá nhân, mặt trên chỉ có tên tuổi và thông tin liên lạc.

"Tạm biệt." Jeong Wonsan rời đi.

Park Dohyeon ngồi một mình trong tiệm cafe, ngồi một lúc thì cầm cốc cafe trên bàn uống một hớp. Mặt mũi hắn nhăn nhó, có vẻ rất đắng.

Tôi nhìn chằm chằm cốc cafe mà Jeong Wonsan vừa uống, trái tim chìm trong vắng lặng, nhớ lại khoảng thời gian đó.

Mùa đông ấy trôi qua, vào ngày bắt đầu học kỳ hai của khối Mười, lần đầu tiên xuất hiện chút nắng mặt trời. Tôi ôm kỳ vọng đi đến trường học, rất chờ mong... Gặp được người nọ.

Năm ấy...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co