Chương 7
Tôi ngây người ở phòng làm việc của Kim Geonbu một buổi sáng, sau đó lang thang trong tiệm sửa xe của cậu. Trước đây tôi gần như quen biết hết những người trong tiệm, nhưng nay nhìn lại, tôi phát hiện có không ít gương mặt mới.
Khi xưa tôi ghét nhất mùi dầu máy trong tiệm sửa xe, song bây giờ tôi chẳng ngửi thấy mùi gì cả, nhìn dầu máy cũng không thấy buồn nôn, xem ra việc trở thành ma không phải là không có ích.
Kim Geonbu đột nhiên mang theo áo khoác đi ra. Tiểu Lee đang lắp ráp chiếc xe, nhìn thấy liền hỏi, "Ông chủ đi đâu vậy ạ?"
Kim Geonbu trả lời, "Ra sân bay đón người."
Tôi có chút tò mò Kim Geonbu sẽ đi đón ai nên bám theo cậu. Trên đường hơi tắc nghẽn, cậu nhìn đồng hồ đeo tay của mình, giục lái xe, "Chú nhanh lên, tôi không có thời gian."
Tôi ở bên cạnh cũng muốn thay tài xế mắng cậu, không có thời gian sao cậu không đi sớm một chút chứ!
Tính tình của tài xế lái xe rốt cuộc tốt hơn tôi, "Chàng trai, đón bạn gái hả?"
Thế mà Kim Geonbu suy tư chốc lát rồi đáp, "Không phải bạn gái, là bạn bình thường thôi."
Tôi thề, tôi đã thật sự nhìn thấy gương mặt mo của Kim Geonbu chợt ửng đỏ, làm tôi cũng mong đợi theo, cực kỳ hiếu kỳ rốt cuộc Kim Geonbu sắp đón ai.
Khoan đã ——
Hình như tôi có ít manh mối.
Đến sân bay, Kim Geonbu bước vào đại sảnh là bắt đầu gọi điện thoại, hỏi, "Tôi đến rồi. Cô cũng thật là, sao đến rồi mới gọi điện cho tôi? Cô nên chuẩn bị lên máy bay là gọi cho tôi luôn chứ."
Kim Geonbu vừa nói chuyện điện thoại vừa tiến về phía phòng chờ. Tôi theo sau cậu, tránh né người đi tới phía trước. Sau đó sực nghĩ ra, kỳ thực cũng không cần thiết, tôi là một con ma, ai có thể va vào tôi được. Tuy nghĩ như vậy song tôi vẫn tránh né theo bản năng.
Tôi theo Kim Geonbu chốc lát, trông thấy một người phụ nữ đứng dậy trong phòng chờ.
Là Min Yuna.
Ba năm trôi qua tôi mới gặp Min Yuna lần nữa. Đối với cô ấy, cuộc gặp cuối cùng cách đây ba năm trước chính là lần gặp mặt cuối cùng trong đời này của chúng tôi.
Cô sẽ không bao giờ được gặp lại Jeong Jihoon nữa.
Bạn học cấp ba của tôi, nữ sinh mà tôi có mối quan hệ tốt nhất thời trung học. Hồi cấp ba, ngoại trừ Park Dohyeon, một người quan trọng khác là Min Yuna.
Min Yuna mặc một chiếc áo gió xanh sẫm, đeo kính râm đen, tóc dài ngang vai. Cô đưa tay lên vẫy khi nhìn thấy Kim Geonbu, nói, "Ở đây."
Tôi nghe thấy giọng của cô, hơi khản đặc, là đã khóc.
Đúng thế, vì cô ở nước ngoài xa xôi, mấy năm qua ba chúng tôi không liên lạc nhiều. Tôi chết rồi, nghĩ về Kim Geonbu, nghĩ về Park Dohyeon, thậm chí còn cân nhắc cả người cha tôi từng nói suốt đời không qua lại, chỉ mỗi Min Yuna là tôi không suy xét đến.
Kim Geonbu qua giúp Min Yuna xách hành lý. Lúc đi tới cạnh Min Yuna, quả thực cậu thấp hơn con gái người ta một chút. Tôi liếc nhìn, Min Yuna đi một đôi giày cao gót, tăng chiều cao không ít.
Kim Geonbu ra ngoài gọi taxi, mở cửa xe cho Min Yuna. Cậu hơi ngượng ngùng giải thích, "Xe tôi ở trong tiệm để bảo dưỡng."
Tôi vểnh tai nghe, đồ EQ thấp, người ta có hỏi về xe cậu hả?
Thật ra tôi rất thông cảm cho Kim Geonbu, ban đầu là tôi giới thiệu hai người bọn họ với nhau. Sau khi tốt nghiệp trung học, tôi và Min Yuna vẫn giữ liên lạc, bấy giờ cô cũng làm việc ở thủ đô. Kim Geonbu gần như yêu thích con người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thế nhưng hai người thật sự không tương xứng. Min Yuna không mang giày cao gót mới có thể miễn cưỡng cứu vớt lòng tự trọng của Kim Geonbu.
Hơn nữa, khi đó Kim Geonbu chỉ là tên học việc, tiền lương hàng tháng thậm chí không đủ để mua thức ăn, hai người chẳng có cơ hội nào cả.
Quan trọng là, trước lúc Min Yuna ra nước ngoài, người cô thích là tôi.
Tôi và Park Dohyeon bên nhau, cô trực tiếp ra nước ngoài không hề quay đầu. Những năm nay, cô không nhận điện thoại tôi gọi đến, cũng không trả lời tôi trên KakaoTalk, đại loại là thái độ sẽ không tiếp tục liên lạc với tôi nữa.
Nào ngờ ba năm sau cuối cùng cô ấy đã về nước, vì biết được tin tôi qua đời.
Kim Geonbu thật sự đặt cô trên đầu quả tim, đặt trước khách sạn cho người ta từ lúc ở trên taxi, còn là năm sao. Tôi vừa nhìn liền giận.
Cái tên Kim Geonbu này, khi cùng tôi ăn cơm, trả hóa đơn thì cứ làm như là muốn mạng cậu, hiện tại đặt khách sạn cho người ta lại có thể không nhìn giá tiền.
Min Yuna dựa vào cửa sổ xe, đột nhiên mở miệng hỏi, "Trước khi chết, cậu ấy nói gì với cậu?"
Kim Geonbu khựng lại trước câu hỏi bất ngờ của cô, hồi lâu sau mới phản ứng được, "Anh ấy nói, để lại cho tôi ít tiền..."
"Bao nhiêu?" Cô hỏi tiếp.
Kim Geonbu đáp, "Hơn bảy triệu won"
Min Yuna chợt nở nụ cười, tôi nhìn thấy nước mắt rơi dưới cặp kính râm của cô, cô cũng không lau mà nói, "Theo Park Dohyeon ba năm, hơn bảy triệu won, cậu ta thực sự là càng sống càng không bằng ngày xưa. Park Dohyeon mua chiếc đồng hồ chắc cũng chướng mắt loại hơn bảy triệu won đấy."
Kim Geonbu tiếp lời cô, "Phải đấy, hơn bảy triệu won. Tôi mua miếng mộ cho anh ấy cũng hết mấy chục triệu won."
Tôi ở bên cạnh nghe không nổi nữa.
Đúng là tôi đã chết, nhưng mà có thể chừa chút mặt mũi cho tôi được không hả?
Kim Geonbu đưa khăn giấy cho Min Yuna, "Người chết như đèn tắt, anh ấy thì chết rất tiêu sái, nằm trên đường ray... Làm ra vẻ biết bao. Trước kia có một nhà thơ lớn chết kiểu này đúng không nhỉ? Vì một tên Park Dohyeon, ngược lại anh ấy trở thành 'tình sâu đậm thường chẳng dài lâu'
Min Yuna lẳng lặng nhìn ngoài cửa xe, không nói thêm gì nữa.
Tôi ngồi giữa hai người, thâm tâm khó chịu khi chứng kiến dáng vẻ này của Min Yuna.
Tôi thật sự rất muốn nói cho họ biết rằng, không phải tôi chết vì một Park Dohyeon. Trái lại, tôi đã từng sống vì một Park Dohyeon. Bây giờ tôi không có Park Dohyeon nên mới lựa chọn cái chết.
Bao năm nay, tôi vẫn luôn không hiểu khi xưa Min Yuna yêu thích tôi ở điểm nào.
Hồi cấp ba, tôi chính là một tên hỗn thế ma vương suốt ngày chỉ biết gây rối. Sau này tôi mất gia đình, mất việc học, bươn chải rất chật vật ở thủ đô, nhưng cô chưa bao giờ từ bỏ việc thích tôi.
Lúc trước tôi lựa chọn ở bên Park Dohyeon, xem như đã khiến trái tim cô tan nát, mới làm cô ra nước ngoài một cách cuống quít như vậy.
Thời điểm ra nước ngoài, cô không khóc. Bây giờ trở về, nước mắt lại rơi không ngừng.
Có thể thấy từ đầu đến cuối tôi đều là một tai họa, chưa bao giờ mang lại cho cô điều gì tốt lành.
Hiện tại, hơn ai hết tôi càng hy vọng Kim Geonbu có thể chăm sóc cô thật tốt.
Taxi chạy thẳng tới khách sạn. Kim Geonbu xách hành lý đến gian phòng, nhìn ngó xung quanh, xác nhận hoàn cảnh an toàn và thoải mái mới coi như yên tâm.
Tôi nhìn ra được, nhất định Kim Geonbu muốn người ta chuyển đến ở nhà của cậu, song lại không dám mở miệng.
Xác định nơi ở xong, Min Yuna sắp xếp tốt hành lý của mình rồi tiện tay tháo kính râm xuống.
Tôi trông thấy đôi mắt khóc đỏ của cô.
Kim Geonbu cũng thấy, cậu ôm cô một cái.
Hai người đều không nói gì.
Min Yuna chuyển công việc đến thủ đô, xem ra lần này cô không có dự định rời đi nữa.
Nghe cô tính toán như vậy, Kim Geonbu không giấu được niềm vui.
Đột nhiên tôi lại không đạo đức mà nghĩ, nhìn đi, nếu tôi không chết, người ta còn có thể trở về sao?
Cho nên, Thanh Minh sang năm, Kim Geonbu, cậu nhớ đốt thêm ít tiền giấy cho anh.
Trời bên ngoài bắt đầu đen, Kim Geonbu dẫn Min Yuna đi ăn ở tầng dưới khách sạn.
Cậu ăn không quen đồ ăn phong cách Tây, nhưng nghĩ tới việc Min Yuna ở nước ngoài lâu ngày có lẽ sẽ yêu thích, cậu đưa thực đơn tới trước mặt đối phương, nói, "Thích ăn gì thì cứ gọi."
Min Yuna gọi hai đĩa bò bít tết.
Nhìn hai người gặp lại nhau sau thời gian dài xa cách nhưng dường như chỉ để nhớ về tôi, tôi bám theo bọn họ cũng cảm thấy có vài phần lúng túng, cũng có vài phần hổ thẹn, chung quy tôi chính là kẻ cầm đầu làm bọn họ khổ sở.
Miếng thịt bò vốn nhỏ, mà Min Yuna chỉ ăn được vài miếng đã bỏ xuống.
Cô đột nhiên đặt đũa, hỏi Kim Geonbu, "Cậu biết Park Dohyeon sống ở đâu không?"
Tôi bỗng giật mình, chắc chắn Min Yuna này muốn gây chuyện!
Min Yuna đứng dậy, "Tại sao Jeong Jihoon đã chết mà tên Park Dohyeon đó lại có thể sống tốt chứ!"
Kim Geonbu biết Min Yuna muốn tìm Park Dohyeon tính sổ, cũng không ngăn cản cô, thậm chí còn báo ra địa chỉ của Park Dohyeon.
Tôi có thể thấy Kim Geonbu đã sớm có ý định này.
Nếu có thể nói chuyện, tôi sẽ cho bọn họ biết, Park Dohyeon đang sống không tốt chút nào.
Tôi đi theo Kim Geonbu và Min Yuna trở về căn hộ của Park Dohyeon.
Min Yuna giơ tay gõ cửa ầm ầm, vừa gõ vừa gọi Park Dohyeon ra mở cửa.
Tôi thật sự chưa từng thấy bộ dáng này của Min Yuna.
Trong ấn tượng của tôi, cô vẫn luôn là Min Yuna ngay cả nói chuyện cũng sẽ không lớn tiếng.
Kim Geonbu không gõ cửa mà chỉ theo chân Min Yuna, dường như mục đích chỉ là tránh để Min Yuna thua thiệt trước Park Dohyeon.
Gõ được mấy phút, Min Yuna càng gõ càng lớn tiếng, giọng chửi cũng càng lúc càng to.
Tôi nhìn xung quanh, may mắn khu nhà này có cách âm khá tốt, nếu không đã bị hàng xóm khiếu nại từ lâu rồi.
Cuối cùng Park Dohyeon đã mở cửa, toàn thân bị bao phủ bởi một lớp sương mù không thể xua tan.
Hắn nhìn Min Yuna hồi lâu cũng chưa kịp nhận ra đây là ai.
Tôi biết Park Dohyeon không giỏi nhớ người lắm, huống chi đối với hắn, Min Yuna chỉ là một bạn học cấp ba vào chín năm trước.
Park Dohyeon vừa mở cửa ra, Min Yuna đã thuận thế đẩy vào, trực tiếp giơ tay tát Park Dohyeon một cái.
Tiếng bộp cực kỳ chói tai giữa đêm.
"Anh có từng mơ thấy Jeong Jihoon không?" Min Yuna hỏi, "Cậu ấy đã chết, như loại người như anh lại tiếp tục sống tốt! Dựa vào đâu?"
Park Dohyeon bị cái bạt tai này làm choáng váng vài giây, khi nghe đến ba chữ Jeong Jihoon mới hơi hoàn hồn.
Hắn nhìn Min Yuna, hồi tưởng một lúc lâu mới mở miệng, "Min... Yuna..."
Min Yuna lại giơ tay tát cái nữa.
Tôi thấy Park Dohyeon rõ ràng có cơ hội chặn tay cô, nhưng hắn không cử động, mà nhận cái tát của Min Yuna.
Móng tay của Min Yuna dài, cào ra một vết mảnh trên mặt Park Dohyeon.
Tôi xem rất vui vẻ, quả nhiên là Min Yuna, cô tuyệt đối là người đầu tiên đánh Park Dohyeon thành thế này.
Phải biết rằng, trước kia tôi chưa bao giờ chiếm được lợi thế khi động thủ với Park Dohyeon.
Park Dohyeon không đánh trả, song hắn cũng không phải là không nóng nảy, "Cô là ai? Lấy tư cách gì mà bất bình thay Jeong Jihoon? Muốn tôi chịu trách nhiệm về cái chết của cậu ta hả? Vậy hẳn cũng chỉ là thiên đạo luân hồi thôi, chẳng phải năm ấy thầy Han bị cậu ta ép chết sao?"
Nghe Park Dohyeon nói thế, tôi rất nhức đầu.
Xem ra đến chết tôi cũng chỉ có thể gánh tội bức tử Han Taesung.
Min Yuna hừ lạnh, "Tên súc sinh Han Taesung kia vốn dĩ đáng chết!"
Trong mắt Park Dohyeon lập tức dấy lên lửa giận.
Tôi thấy tình trạng không ổn, đây là dấu hiệu cho thấy Park Dohyeon nổi giận.
Bạn nhìn người này đi, tát hắn hai cái hắn có thể nhẫn nhịn, nhưng nhắc tới ánh trăng sáng trong lòng là hắn không nhịn được.
Min Yuna không sợ hắn, "Làm sao, nói không đúng à? Han Taesung mà lại không đáng chết? Loại người làm gương sáng cho người khác lại hại học sinh như vậy, chết là đáng đời. Park Dohyeon, anh cần nhìn cho rõ, trong sự kiện năm đó, Jeong Jihoon mới là người bị hại! Vì tên súc sinh ấy, anh cứ thế điên đảo trắng đen vậy sao?"
Rốt cuộc đây vẫn là Min Yuna, điều cô nói chính là điều tôi muốn nói.
Tôi đã bức tử Han Taesung và tôi chưa bao giờ hối hận.
Nếu thời gian chảy ngược, tôi vẫn sẽ làm như vậy.
Giống như Min Yuna đã nói, Han Taesung vốn đáng chết!
Park Dohyeon, anh tự che mắt mình vì cái gọi là yêu của anh, không nhìn thấy toàn bộ chân tướng câu chuyện.
Những năm nay, tên Han Taesung sống trong lòng anh có mấy phần là thật mấy phần là giả, anh có thể phân biệt rõ sao?
Min Yuna vẫn muốn tiếp tục làm loạn, nhưng Park Dohyeon không kiên nhẫn nữa.
Hắn đẩy cô ra sau và đóng cửa lại.
Min Yuna ở ngoài tức giận đến mức trực tiếp lấy chân đạp cửa.
Tôi dõi theo Kim Geonbu dẫn Min Yuna rời khỏi rồi nhìn cánh cửa kia, không tiếp tục đi cùng Kim Geonbu mà lựa chọn vào trong, xem Park Dohyeon sẽ làm gì.
Tôi vừa tiến vào liền nghe đến tiếng đập vỡ cốc, có thể thấy Min Yuna chọc Park Dohyeon tức giận vô cùng.
Nhìn mảnh thủy tinh vỡ trên đất, tôi nghĩ bụng, tôi ra đi rồi, đến người giúp anh quét nhà cũng không có.
Tôi thực sự rất muốn nói với Park Dohyeon rằng, người bên anh ba năm là tôi, là Jeong Jihoon tôi, không phải "rung động khó quên" Han Taesung của anh!
Đáng tiếc, tôi không còn cơ hội nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co