27
Sau khi tan làm, View đến nhà Milk đúng hẹn, không quên mang theo sushi cho cả hai người ăn tối. Cô nhấn chuông cửa, Milk nhanh chóng mở cửa và nhìn thấy túi sushi trên tay View. Milk mỉm cười, rồi bất ngờ nhìn quanh, hỏi:
- Xe đâu rồi?
View đáp lại, giọng điềm tĩnh:
- Tôi đã bán xe rồi, mấy hôm nay đi bộ thôi, tiết kiệm chút
Milk nhìn View một cách ngạc nhiên, rồi bật cười nói:
- Cậu thật sự tiết kiệm quá mức luôn đấy. Tôi mà là cậu thì đã bắt taxi rồi, chứ đi bộ thế này chắc không chịu nổi đâu
Đúng lúc đó, trong nhà vang lên tiếng gọi của một cô gái:
- Milk, chị để khăn tắm ở đâu vậy?
View bất giác ngẩng đầu lên nhìn Milk, vẻ mặt đầy sự ngạc nhiên. Cô chưa kịp phản ứng thì Milk vội vàng giải thích:
- Love đó
View hơi ngạc nhiên, tiếp tục hỏi:
- Sao người yêu cũ của cậu lại ở đây vậy?
Milk không biết phải giải thích như thế nào, chỉ biết lúng túng và mời View vào nhà:
- Chuyện dài lắm, vào rồi nói sau
View bước vào nhà, nhưng cô vẫn còn hơi ngơ ngác, không ngờ lại có sự bất ngờ như vậy. Milk mở cửa và mời View vào, trong khi Love đi ra từ phòng ngủ, thấy View liền mỉm cười chào:
- View, lâu rồi không gặp cậu
View cũng đáp lại, cười nhẹ, tuy vẫn cảm thấy hơi bất ngờ trước tình huống này. Milk chờ Love vào phòng rồi mới quay sang nói với View:
- Cậu biết không, cô ấy là bạn thân của June Wanwimol đấy
Tình huống dần trở nên phức tạp, và View cảm thấy như kế hoạch của mình đang bị đẩy vào tình thế khó xử.
View chỉ có thể thở dài, chống tay lên trán, tự nhủ:
- Kế hoạch này phải thay đổi thôi... Nó sẽ liên lụy đến nhiều chuyện lắm
Milk nhét miếng sushi vào miệng, gật đầu nghe View nói.
- Hôm nay JW đã bàn luận về lô đất phía Đông đó, chắc cậu biết lô đất đó mà nhỉ. Vậy ý cậu sao, có muốn lấy nó không?
Milk nhún vai, nhai một miếng sushi và nói:
- Tôi không quan tâm mấy đến cái lô đất đó.
View nghiêm túc nhìn Milk, giọng trầm xuống:
- Nghe nói PV cậu sắp có 1 dự án lớn với JW đúng chứ, nếu thắng thì nhất định công ty đó phải sáp nhập với bên mình rồi, hơn nữa phần trăm cổ đông bỏ phiếu cho mình chắc chắn sẽ nhiều hơn
- Miễn là công ty tôi không bị thiệt hại là được. Cậu làm gì thì làm, tôi không can thiệp
Hai người ăn tối trong im lặng, rồi View đứng dậy, thu dọn đồ đạc và chuẩn bị ra về.
- Tôi đi đây
Milk chỉ cười nhạt, chẳng nói gì thêm, chỉ gật đầu chào tạm biệt.
___
Về đến nhà, View lao thẳng vào phòng làm việc, khóa chặt cửa và mở máy tính. Cô không thể ngừng suy nghĩ về việc tìm ra tung tích của Luna, bạn thuở nhỏ mà cô đã lâu không gặp. Dù đã tìm kiếm rất lâu nhưng vẫn không có dấu vết nào.
View dự định ngày mai sau khi tan làm sẽ tới trại trẻ mồ côi và mong tìm được điều gì đó
Ngày xưa, khi Luna hứa sẽ tới gặp View, cô bé đã mang theo một hộp bánh quy, món quà giản dị mà khiến View cảm động.
View ngồi lặng lẽ, ánh mắt dõi theo Luna, không nói gì, chỉ để cô bé tự do chia sẻ những tâm sự chất chứa trong lòng. Luna nói về gia đình, về những mâu thuẫn không bao giờ dứt, về những lần cô bé cảm thấy cô đơn trong chính mái nhà của mình. Mỗi lời Luna nói ra đều như một vết thương chưa lành, nhưng điều kỳ lạ là cô bé vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Dù có đau đớn thế nào, Luna vẫn cố gắng tìm kiếm niềm vui trong những khoảnh khắc nhỏ bé của cuộc sống.
View chỉ ngồi yên, không chen vào một lời nào. Cô lắng nghe, đôi mắt ánh lên sự đồng cảm, nhưng không lên tiếng. Cô biết rằng đôi khi, chỉ cần im lặng bên cạnh người khác đã là một sự an ủi lớn lao.
Cứ thế, thời gian trôi qua cho đến khi buổi gặp gỡ gần kết thúc. Luna bỗng dưng ngừng lại, nhìn vào mặt View với ánh mắt ngập ngừng, rồi nói nhẹ nhàng:
- Hôm nay cậu chẳng nói gì với tớ cả
View khẽ cúi đầu, không trả lời, vẫn chỉ nhìn cô bé. Luna nhìn cô một lúc, rồi bỗng cúi xuống, nhặt một bông hoa nhỏ từ dưới đất và nhẹ nhàng đặt vào tay View. Cô bé nói, giọng thì thầm, như thể chỉ muốn View nghe thấy:
- Nhất định tớ phải làm cho cậu nói chuyện với tớ mới thôi
Rồi Luna đứng dậy, một nụ cười tươi tắn lại xuất hiện trên môi cô bé, như thể không có gì buồn bã, như thể chỉ là một điều tự nhiên trong cuộc sống. Cô chạy nhanh về phía ba mình, nhưng trước khi rời đi, Luna không quên ngoái lại nhìn View lần nữa, ánh mắt lấp lánh một niềm hy vọng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co