;12
"sẽ có một ngày?"
tưởng rằng người sẽ cảm động trước lời tuyên thệ thật tâm, hồ ly nào ngờ hùm ta lại quay sang sừng sộ mặt mày với mình. haizz... làm sao mà anh hiểu được, đối với một con bé cả đời gắn chặt với phương châm: "tất cả vì bản thân" như cô, nói ra được những chữ trên thật khó khăn biết nhường nào...
à, nhưng cái danh hồ ly đâu phải chỉ "trưng" ra cho đẹp, inhye bắt đầu lục lọi bộ óc, tìm cách "uốn vặn" từ ngữ vừa thốt ra, cốt làm dịu lòng "đấng chí tôn" của mình.
"ý em là... sẽ yêu anh ngày càng nhiều ấy mà!" cô cười hòa hảo. "hôm nay nhiều hơn hôm qua, ngày mai nhiều hơn hôm nay, ngày mốt..."
lời chưa dứt thì môi đã đan lấy môi mút mát nhè nhẹ, có hơi cưỡng ép nhưng cũng thật dịu dàng. nụ hôn chưa đầy mười giây thì đã dứt ra khiến lòng cô có chút tiếc nuối, song lại nhanh chóng bị... "choáng" vì câu tiếp theo của ác ma.
"nhiều ngày quá. giờ thì đã rút ngắn bớt chưa?"
cô gật đầu lia lịa, cũng chẳng biết mình đồng tình điều gì, chẳng qua cảm thấy tình thế đòi hỏi phản ứng này...
khóe môi người ta bắt đầu cong lên, lúc này lại dùng đôi tay ôm trọn cô vào lòng, bồng bế kiểu nào mà cô không ngồi trên ghế nữa, lại... nằm dài ra trên sàn, ngay bên dưới người ta, ngay đúng chỗ lần trước người ta... "gì gì" cô mới chết.
lại là nụ hôn mười giây...
"còn bây giờ?"
lại gật đầu...
"bây giờ?"
lại hôn tiếp...
đầu óc cô quay cuồng, mặt thảm dưới lưng dường như nghiêng ngã. cứ... "rút ngày" kiểu này thì biết hôn đến bao giờ...? dù cô thật sự không ngại chút nào... nhưng thế này thì chẳng phải tim sẽ sớm "mắc nạn nghẽn tắc" hay sao?
"anh..." cô thở dốc, hai tay áp vào ngực anh chống cự yếu ớt. "... đúng là nhỏ mọn quá đi... người ta yêu bản thân thì chỉ có một mức 'hữu hạn' thế này thôi nè..."
cô đưa một tay lên, khẽ gập ngón cái và trỏ ước lượng độ lớn. sau đó lại đến lượt tay kia, lần này độ dài có vẻ ngắn hơn, song lại dần dần duỗi thẳng... cuối cùng, ngoác một nụ cười thật chân thành, hồ ly thỏ thẻ.
"nhưng yêu anh... là chỉ số 'vô hạn' đó."
sững ra một lúc...
anh lại nở nụ cười hiếm hoi. đúng ngay kiểu cười lười biếng pha chất lãng tử - nụ cười của casanova.
cô trân trối nhìn anh, lòng thầm rủa ông trời đã sinh ra phái đẹp, sao còn tạo ra những sinh vật... đẹp thế này? sẵn, nguyền rủa luôn tên nhà văn biến thái nào đã tạo ra casanova!
lúc sau đó, chẳng nhớ rõ anh đã hôn cô bao lâu nữa, bao sâu nữa... chỉ biết rằng, khi giật mình tỉnh giấc thì đã quá nửa đêm, đồng thời lại cảm nhận được cánh tay ấm áp thay gối dưới đầu...
mỉm cười, cô nép người vào anh và chìm vào mộng mị.
...
sáng hôm sau, cũng giống như mọi buổi sáng bình thường khác. nếu không có người vú nuôi đánh thức, thì y rằng inhye nhà ta sẽ "nướng" nguyên ngày. khác ở đây là, vừa khi cô mở mắt sau vài tiếng "dậy đi" trầm khàn, có người nào đó lại cúi xuống đặt một cái hôn thật sâu...
ấm ứ vài tiếng... rồi lại dịu xuống như một chú mèo sưởi nắng.
một lúc sau...
"bởi vì có người đã dặn..." với một khuôn mặt cực kỳ "tỉnh", jongseong bình thản phát biểu khi đưa màn hình điện thoại đến trước mặt cô. "... phải đánh thức cô ta trước khi hôn."
"...!"
còn biết nói gì nữa? người ta lúc nào cũng khiến cô phải đơ cả lưỡi. sau này đến cả lời phát ra cũng phải sàng lọc kỹ lưỡng, chứ đừng nói đến tin nhắn vốn có thể lưu lại...
chưa hết ngượng ngùng thì cô cảm thấy có gì đó mềm mềm được ném lên đùi mình, giở lên xem thì thấy một bộ đồ nữ thuộc dạng kín cổng cao tường, kiểu dáng tuy không bắt mắt nhưng lại rất thanh nhã. cô nhíu mày, lướt mắt nhìn anh rồi lại bộ váy. không lẽ nhà anh có sẵn đồ nữ? hay do... ai đó đã từng ở đây để lại? lần mò một lúc thì ra bảng giá vẫn chưa cắt, ngó sang ghế thì thấy túi giấy vẫn còn mới, lúc này, đôi mày cô mới giãn ra. chắc hẳn anh đã nhờ người mua lúc sớm.
"thay vào đi." anh vừa nói vừa nhìn cô với sự châm chọc kín đáo, cứ như vừa đọc được ghen tuông thầm kín của cô vậy. cô nhăn nhăn mũi, uể oải chống tay toan đứng dậy.
"làm gì?" bàn tay anh đặt lên tay cô, ngăn lại.
"thì vào nhà tắm thay đồ."
"cứ thay ở đây."
"!?" miệng cô mở to, tạo thành một chữ 'o' hoàn hảo. "làm sao được?"
"sao không được?"
"vì... vì... em là con gái mà! sao... sao thay trước mặt anh được? mặt dày đâu phải không biết ngượng đâu!"
trời ạ! sao lại có thể để cô phải nói ra những lời nhột nhạt này chứ?! mặt inhye này có "bê tông" đến đâu cũng không đến nỗi... phóng túng như vầy...!
anh không nói gì, chậm rãi đứng lên và ngã người vào ghế, mặt điềm nhiên, tay với lấy ly nước, dáng ngồi an nhàn như thể đang thưởng thức một vở kịch thú vị - duy có khóe môi khẽ nhếch lên đã phản bội lại lớp ngụy trang vô cảm.
"có gì thì sáng nay cũng thấy hết rồi. còn ngại gì nữa?"
"???"
inhye thẫn người ra đôi chút, lúc cúi xuống mới ngộ ra tai họa động trời!
vốn là... áo choàng đó... không ai lại mặc để ngủ cả. size thì quá cỡ, dây thắt lưng lại quá mỏng manh... lúc ngủ thì phải xoay qua chuyển lại, kéo kéo giật giật thì dĩ nhiên sẽ trở nên... xốc xếch - nếu không muốn nói là nửa phần trên dường như tuột hẳn!
cũng may... bên dưới còn có chăn...
cơ mà... hôm qua làm gì có đắp chăn?!
đúng là có gì thì sáng nay... thấy hết cả rồi!
cô chắc rằng vẻ mặt mình lúc này phải rất ngố, nếu không thì người nào đó đâu thể nào không thể kiềm nén mà khịt cười, đoạn nắm tay lại ho khan vài cái ra chiều hối lỗi...
rồi, lại cười tiếp!
xấu hổ thì không nói gì, cô đã quá quen với cảm giác đó từ khi bắt đầu yêu anh. nhưng trong một buổi sáng mà bị anh "chơi" đến ba vố thì thật là... xấu mặt hồ ly choi inhye quá đi!
đúng vậy! cô dù gì cũng đường đường là một đấng yêu nữ mà...!
nghĩ nghĩ sao đó, cô mỉm cười gian xảo rồi chậm rãi đứng dậy. áo xộc xệch thì mặc áo, cô chỉ chú tâm vào việc gỡ gúc thắt ở eo mình, mắt vẫn hướng về anh với sự phục tùng ngụy tạo.
tiếng cười ngưng hẳn khi anh phát hiện ra việc cô dự định. tuy nhiên, thay vì đánh rơi ly nước trên tay hay ngượng ngùng quay đi như cô dự đoán, park jongseong lại - vì chúa - tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt khẽ nheo lại, cường độ ánh nhìn chỉ có tăng mà không giảm, khóe môi cũng thôi không nhếch lên nữa. toàn thân anh bất động.
inhye biết loại cảm xúc trong đôi mắt dần sẫm màu đó tên gì. song cô lại hoàn toàn chưa sẵn sàng đón nhận nó! cô nào có ngờ anh lại "bạo" đến thế, chẳng những không xấu hổ quay đi mà còn trơ trẽn nhìn cô với đôi mắt đó - đôi mắt của kẻ thống trị, cứ như cô vốn là vật sở hữu của anh vậy! bị chính trò chơi của mình dồn vào ngõ cụt, cô cứ đứng sững ra đấy, không biết nên tiếp tục thách thức hay cụp đuôi bỏ chạy.
xem ra... phương án sau có vẻ ít gây sát thương cho trái tim bé nhỏ hơn...
tút...
à, tín hiệu của máy bảo an. nửa giây sau, một giọng nói trầm, có chút rụt rè bắt đầu vang lên.
"cậu jongseong à, là tôi... bảo an eun đây. tôi xin lỗi vì đã làm phiền nhưng có một người đòi gặp cậu. tôi... à, tôi không có khả năng khiến ông ấy rời khỏi nên đành đích thân đưa người lên... hiện đang ở ngoài cửa..."
'tạ ơn chúa!' cô thở phào, đoạn không tiêu phí chút thời gian nào nữa, ba chân bốn cẳng chạy thọt vào nhà tắm.
lúc này đã thay đồ xong, cô xoay qua xoay lại ngắm bộ dạng mình trong gương chỉnh trang. ừ thì mái tóc nhuộm đen có hơi rối mù thật, trang phục có đơn giản và kín đáo thật, nhưng cô trông không tệ như bản thân tưởng tượng. ít ra mái tóc màu đen mới nhuộm làm làn da ngọc trai của cô gần như tỏa sáng, chiếc váy xanh cổ tròn giản dị dài đến gối khiến cô trông như một nàng nội trợ tân thời. vậy mà thoạt đầu cô vô cùng tội nghiệp bản thân khi liên tưởng đến hình ảnh một người quá phụ quê mùa cơ đấy. tiếc nuối lắm chứ khi phải từ bỏ những thứ đẹp đẽ, nhưng nếu điều đẹp đẽ nhất trong đời bảo rằng cô phải làm thế thì tiếc nuối gì cô cũng nguyện nuốt vào.
có điều... quả là không quen với cảm giác xấu hổ chút nào... mỗi lần ngượng nghịu thẹn thùng là cô thấy mình thật biến thái.
thở dài.
cũng phải thôi, ai bảo tình yêu cô chọn thuộc dạng biến thái siêu cấp. đã thế, lỡ "biến" rồi thì điên đến "thái quá" luôn!
mở cửa hí hửng đi ra, tính là lén hôn anh một cái, ai ngờ gặp ngay cảnh tượng oái oăm nơi phòng khách.
jongseong của cô đang ngồi đó, thư thái, đệ vệ, nhàn nhã như ngồi trên đỉnh thế giới, hờ hững nhìn vào người đàn ông nghiêm nghị đối diện vốn đang tọa bệ trên so pha một cách oai phong không kém.
cô có thể nhận ra dáng vẻ uy nghi ấy ở bất cứ nơi đâu.
choi seungcheol.
haizz...
cô thở dài, biết ngay sớm muộn gì ông ta cũng tìm đến, chỉ là không ngờ sớm đến thế. mà cũng đúng, đêm qua cô không về nhà, lại bỏ quên cả điện thoại, túi xách lẫn người tài xế riêng tội nghiệp trong xe. việc choi seungcheol lại chờ đến tận sáng mới đến đây đòi người đã là lạ quá rồi. chắc hẳn ông ta vừa công tác về, mới biết chuyện đã vội vã phóng đến đây.
cả hai người đàn ông này cũng lạ, chẳng ai chú ý gì đến sự xuất hiện của cô. cho dù có thì cũng vờ như không có. chính bản thân cô cũng lạ đời nữa, khi ung dung tiến thẳng vào giữa phòng và ngồi xuống cạnh jongseong với vẻ mặt bình hòa. sự yên lặng trải ra như than chì treo dưới tóc, cuối cùng đã bị cắt đứt bởi choi seungcheol.
"tôi đã được thông báo chuyện của hai người, và cũng biết tường tận gia thế của cậu." một cách điềm tĩnh, ông chậm rãi mở lời, đúng chất giọng của người làm chính trị. "tuy cậu là xuất thân từ danh môn park gia, nhưng phàm là người tinh ý đều hiểu được giữa con gái một công chức chính phủ và người thừa kế một tập đoàn thế giới ngầm, tuyệt nhiên không nên có chút quan hệ gì cả. inhye thuộc trách nhiệm của tôi. và tôi muốn cậu từ nay không được qua lại với nó nữa."
inhye lại thở dài, khẽ liếc sang jongseong, lo lắng không biết anh có giận không khi cô không hề lên tiếng phản đối choi seungcheol. không phải cô nể sợ gì ông ta, nhưng quả thật cô thuộc trách nhiệm của ông ấy. với hằng ấy tiền tài và thời gian ông đổ lên cô, cô cảm thấy mình ít nhất cũng nên cho ông cái quyền đó. nhưng đấy là vì cô biết jongseong sẽ không đời nào thuận theo đề nghị này ít nhất thì, jongseong mà cô biết sẽ không. chưa kể đến choi seungcheol cơ bản khó lòng chọi lại hào môn park gia, đưa ra điều kiện với kẻ kế thừa park gia chẳng khác nào vào tiệm đồ ngọt mà đòi bán kẹo.
inhye đảo mắt đến gương mặt park jongseong. vô cảm, điềm nhiên, lạnh lùng. đúng phong thái khinh ngạo của con nhà park gia. mắt khóa chặt vào nhân vật quyền quý đối diện, anh bình thản lên tiếng. lời nói thoát ra nhẹ như gió thoảng.
"tôi và inhye đã ngủ cùng nhau."
sáu mắt nhìn nhau. không một ai phản ứng.
khuôn mặt choi seungcheol vốn thường ngày khoác lên lớp vỏ ngoại giao điềm đạm, nay lại bị bảy chữ của park jongseong làm cho đỏ lừ, rồi xanh, rồi tím.
đừng nói là choi seungcheol, inhye - kẻ tự hào ít nhiều nắm được chút tính khí thất thường của ngài ác ma giờ đây cũng đóng băng toàn thân.
sao lại...
"inhye, có thật không?" choi seungcheol, bằng tất cả công phu kiềm nén được tôi luyện trên chốn quan trường bấy lâu, quay sang hỏi cô bằng giọng điệu bình tĩnh nhất.
ơ... cô biết nói gì đây? đúng là... họ đã ngủ cùng nhau thật, nhưng vốn chỉ là ngủ thôi mà!
mặt cô đỏ gấc. gật đầu.
"hắn không bịa đặt?" không tin nổi vào mắt mình, ông lại hỏi dồn.
jongseong làm thế... vốn đâu phải là dối trá gì. chỉ là... vì ông hiểu sai thôi.
lại gật đầu.
choi seungcheol vô cùng kinh ngạc. "con yêu hắn?"
lần này thì gật đầu không hề phân vân.
"..."
cứ thế, giữa gian phòng chan hòa nắng sớm, sự tĩnh lặng giãn ra căng thẳng.
choi seungcheol vốn không tin nổi món bảo bối của mình lại có khả năng yêu thương một người, vì thế rất tự tin khi đề ra điều kiện ấy với park jongseong. vậy mà giờ đây chính con bé thừa nhận đã yêu tên hoàng tử thế giới ngầm này, lại còn lên giường với hắn! ông sống với inhye đủ lâu để hiểu rõ con người của cô. nếu cô đã chịu trao ra tất cả, thì đừng nói park gia dùng thế lực chèn ép ông, bản thân inhye cũng sẽ theo đuổi đến cùng. tính khí con bé giống hệt cha mẹ quá cố của nó vậy mà... ông tuy không muốn dính dáng đến hắc đạo park gia, nhưng ông đủ già giặn trong tình yêu để hiểu rõ mọi can ngăn từ ông rồi sẽ trở nên vô ích. ít nhất thì, ông biết chúng sẽ vô ích với inhye.
song, vấn đề bây giờ không phải là ông, mà là kẻ đứng đầu park gia. park jonggun.
cho là con trai hắn yêu con bé đi nữa, thì hắn dễ dầu gì chấp nhận một người con dâu xuất thân từ bạch đạo?
ôi... ông cần thời gian để nghĩ thông suốt chuyện này.
thở dài, seungcheol chậm rãi đứng lên. "việc đã đến nỗi này, tôi cần vài ngày để suy ngẫm chuyện. còn bây giờ thì, inhye..." ông quay sang, tay ra dấu cho cô. "... chào cậu park rồi về với chú."
inhye không muốn đi, song nhận ra nếu không về thì choi seungcheol lại càng lằng nhằng. ông ta có vẻ chấp nhận chuyện này nhanh chóng đến khó tin, và cô lại không muốn khiến ông đổi ý. dù gì đi nữa, không có sự chống đối của ông, chuyện giữa cô và jongseong cũng dễ dàng hơn nhiều.
do dự một lúc, cô quay sang anh và nhỏ nhẹ.
"em về nha. thứ hai lại gặp."
jongseong gật đầu, nhưng rõ ràng không hài lòng chút nào.
"đi thôi, inhye." choi seungcheol từ ngưỡng cửa gọi với vào, đoạn hạ giọng, đôi mắt chuyển sang nghiêm nghị khi nhìn thẳng vào park jongseong. "cậu park, tạm biệt. nên nhớ, vẫn chưa kết thúc đâu. sẽ còn dịp nói rõ chuyện này."
jongseong nhìn ông, rồi lại khẽ gật.
chân đã bước đến ngưỡng thang máy, inhye vẫn còn đưa mắt về phía cánh cửa trắng vẫn để mở.
hừ, thấy ghét! đến tiễn cũng không thèm!
ấy, ghét thế mà cô đột nhiên lại quay đầu chạy vào, đến cả một lời giải thích cũng không để lại cho người cha kế đang đứng sững ra phía sau. jongseong thoáng vẻ bàng hoàng khi thấy cô trở lại, càng ngạc nhiên hơn khi cô nhoẻn cười, đoạn cúi xuống hôn nhẹ vào môi anh.
nụ hôn đầu tiên do cô chủ động.
rồi, trước khi chạy khỏi gian phòng, cô rỉ vào tai anh vài chữ, khiến khóe môi người này lại bất giác cong lên. mãi đến khi tiếng "ding" của thang máy đã dần xa, nụ cười vẫn còn đọng trên đôi môi hoàn mỹ.
"ý nghĩa từ ngữ nước ta... phong phú quá nhỉ?"
nhưng rõ ràng là, đầu óc người dùng chúng phong phú hơn!
...
ngày thứ hai là một ngày quang đãng, không mây, nhiều nắng. song giông tố thì lại trỗi lên liên hồi trong cuộc sống của hồ ly.
việc đầu tiên bắt đầu từ sự khiêu khích của một số nữ sinh nhà giàu, dẫn đầu bởi jung dari, kẻ ẩn nấp dưới danh jongjuno.1 - cũng chính là đầu đàn của jongju fanclub.
vốn là, tin tức inhye dùng tiền ép buộc gia đình minju chuyển đi, không hiểu bằng cách thần kỳ nào đó, đã bén lửa khắp hangsang chỉ trong hai ngày cuối tuần ngắn ngủi.
thế là kéo theo nhiều oán thán cùng phẫn nộ của dân tình các khối.
chẳng hiểu bị "lậm" harry potter, hay đơn giản là "tư tưởng lớn đụng nhau", sáng ngày hôm đó, những tấm decal dán áo mang tính phỉ báng hồ ly phản diện đã được phát tán như truyền đơn tranh cử. việc mới lạ thì nhiều người hưởng ứng, dù phần lớn cũng có phần lo sợ sự nổi giận của park jongseong nếu châm chích choi inhye quá đáng. nhưng sự kiện bị bỏ rơi của kim minju đã giúp họ ngộ ra một điều: một khi prince chưa chính miệng tuyên bố chuyện gì, thì xem như chuyện đó vẫn chưa "đầu xuôi đuôi xếp". mặc cho bề ngoài hắn chăm lo inhye đến đâu, chưa chắc gì cô ta lại là bạn gái của hắn. tuy nhiên, bọn này lại không còn gan công khai hành hung như trước, giờ đây đã chuyển sang thứ gọi là: "đánh đòn tâm lý". họ cho rằng như thế sẽ vẹn cả đôi đàng.
chỉ là... haizz... đòn tâm lý mất nhiều tiền của công sức, nhưng đem đi đối phó với cái tâm lý "đá tảng" như inhye thì thật là phí của giời...
nhìn thật chăm chú vào vài tấm decal được phe phẩy một cách khiêu khích trước mặt mình, trên đấy in hình một tiểu hồ ly chín đuôi lông trắng muốt, mắt nhỏ, mi dài gian xảo, cạnh bên là vài chữ tiếng hàn nhí nhố chen chúc nhau - "nhân vật mục tiêu" của jongju fanclub chớp mắt vài cái, đoạn ngước lên nhìn jung dari với vẻ mặt hết sức bình thản và...
... thân thiện nhoẻn cười.
"cũng đẹp đấy."
"!!!"
nói rồi vỗ vai một dari đã đóng băng toàn thân, ung dung nhón lấy vài tấm decal và quay đi.
việc không biết đã biến jung dari hay những tấm decal màu mè trở thành trò cười thiên hạ đệ nhất nhỉ...?
à, có lẽ là cả hai.
...
trưa hôm ấy, căn tin đông đúc nay lại càng náo nhiệt. còn phải hỏi? ai nấy đều đổ về chứng kiến cảnh tượng hy hữu: phó tướng devil và hồ ly phản diện quyết liệt tranh nhau những tấm decal qua bữa ăn, thái độ hệt hai đứa trẻ mẫu giáo giành giật món đồ chơi ưa thích. song, rốt cục lại bị người mà ai cũng biết là ai rồi đấy, chẳng biết là chịu hết nổi ồn ào, hay đơn giản không muốn bị bỏ ngoài cuộc đã ngang tay "tịch thu" tang vật. kẻ này lãnh đạm liếc sơ hình ảnh cửu vĩ hồ ly đang uốn éo trên giấy, rồi lại đảo mắt sang con cáo con nhà mình, lạnh lùng ban ra một tuyên bố rợn người:
"không đến nỗi 'bẳng phẳng' như hình này. không giống."
dân tình chứng kiến... không biết nói gì. riêng đương sự được nhắc đến thì sau vài giây gò má liền chuyển sắc đỏ, không khỏi khiến nhiều kẻ bắt đầu suy diễn lan man, vượt xa cả... rào thế giới. xem ra quần chúng hangsang cũng biết "khôn" đúng đề tài lắm.
đang lúc trí tưởng tượng "trong sáng" của hơn mấy chục cái đầu thi nhau "bay bổng", sự xuất hiện hoành tráng của một nhóm người cùng tiếng la lối oang oang của kẻ dẫn đầu đã - tạ ơn chúa - lôi họ trở về thực tại.
để mà tiếp tục bị sốc.
"park jongseong!!! tên khốn kiếp! anh giải thích vụ này thế nào đây?!!"
đập xấp giấy đề can xuống bàn một cách thô bạo, cô gái cao nghều trong đồng phục cấp III hangsang một tay chống hông, thân cúi xuống ra vẻ đe dọa, theo sau là tốp nữ sinh thoạt nom biết ngay thuộc dạng con vua cháu chúa đang đến hồi "phá kén" chui ra. nép giữa họ là một jung dari mặt mày xanh xao, cử chỉ rụt rè.
"hôm nay nếu không làm rõ chuyện này, thì chúng ta và bọn fan nhí nhố của anh." càng cúi thấp hơn, cô bé hạ giọng đầy dọa dẫm. "tất cả cùng nhau chơi ván bài lật ngửa!"
toàn thể thinh lặng, thở cũng không dám, sợ sẽ làm hỏng màn kịch bất hủ đang mở ra trước mặt.
"cô là ai?" inhye là kẻ đầu tiên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. chân mày cô hơi chau lại, có phần khó chịu vì mối quan hệ mờ ám giữa jongseong và cô nữ sinh cấp III xinh xắn này.
ánh mắt đầy sát khí vài giây trước đây, khi đảo sang cô đột nhiên xoay chuyển 180 độ.
sang ái mộ.
kang haseul, "tài nữ" của học sinh khối 11, lạnh lùng ít nói, độ nổi tiếng trong khối chỉ đứng sau queenka oh hayoung, giờ đây chẳng khác nào rau câu lỏng lẻo trước mặt hồ ly đình đám. chưa qua nửa giây thì inhye đột nhiên cảm thấy đôi tay mình bị siết chặt đến đau thốn, bên tai lùng bùng giọng hồ hởi phấn khích.
"em chính là fan no.1 của chị, INHYEclubmaster!"
cơn shock này vẫn chưa qua, làn shock sau lại ùn ùn kéo tới.
"và cái tên dám làm không dám chịu này.." kang haseul quắt mắt sang người bên cạnh. "... chính là kẻ đứng sau điều khiển cả INHYEfanclub!"
mọi con mắt đều đổ dồn về hướng tay của kang haseul. thiếu gia park gia vẫn bình thản như nước, mắt chăm chú vào một điểm vô hình nào đó ngoài cửa sổ.
park jongseong đúng thật thích choi inhye, việc này thì hơn ba phần bốn trường có đui mù cũng đã nhận ra. nhưng đường đường là hoàng tử ác ma hangsang, tính tình khinh ngạo không ai bằng, mà lại... hạ mình đi lập fanclub cho một cô bé thì...
sao nghe còn hoang đường hơn cổ tích ấy nhỉ?
"thế nào, park thiếu gia?" haseul giở giọng khiêu khích, khóe miệng nhếch lên. "không phải muốn chối để giữ vững hình tượng đấy chứ?"
"không thể nào!" dari đang bị kiềm kẹp bởi đàn em của haseul bỗng hét lên, can đảm bất ngờ không biết thu từ đâu ra. "lúc đó prince vẫn còn ở chung với minju!"
"vậy thì đi hỏi hoàng tử của cô ấy!"
"cô ta nói dối, phải không anh jongseong?"
"cô bị ảo tưởng thì có! hắn rõ ràng là đã thích chị inhye ngay từ đầu nên mới làm thế!"
"cái con láo khoét này! anh jongseong, anh nói gì đi chứ?! dù anh không thích minju nữa, nhưng cũng không nên chà đạp cô ấy đến nỗi này!"
"đúng đấy, park thiếu gia, anh cứ nói thử xem? tôi thách anh dám nói láo!"
người thở dốc, kẻ đỏ mặt. tất cả đều dồn sức chú ý về phía park jongseong. song, trung tâm của cuộc tranh luận thì lại vẫn điềm nhiên như không. sau một lúc tưởng chừng vô tận, anh thong dong đứng dậy và dắt tay inhye rời khỏi bàn, kéo theo là tiếng chuông chuyển tiết vang lên đúng hai giây sau đó.
"nè, phải giải thích trước khi đi chứ! anh làm thế này thì chị inhye sau này làm sao sống nổi trong ngôi trường này?!" haseul la lớn, tất tả chạy theo cản trước mặt ác ma.
lúc bấy giờ, đôi chân mày thanh tú mới dần dần chau lại, mắt nâu chuyển sắc gần như sẫm đen. ác ma rõ ràng đang mất dần tính kiên nhẫn.
"việc tôi làm với người phụ nữ của mình, vốn không cần giải thích cùng ai."
rồi, khoan thai rời khỏi hiện trường.
và đây, đã khép lại sự kiện động trời thứ nhất của ngày hôm đó.
...
việc thứ hai vốn dĩ là chuyện rất thường thấy trước cổng hangsang: anh công tử hào hoa nào đó đến đón người yêu nào đó của mình. nhưng rơi vào hai nhân vật này thì bình thường đến đâu cũng trở nên phi thường vô đối.
cậu hai tập đoàn jakeies đến đón inhye, hai người trao đổi điều gì đó rồi cùng nhau lên xe đi mất.
kẻ không biết thì trầm trồ, người hiểu chuyện lại đột nhiên lạnh cả sống lưng. có lẽ... à... tuần này họ nên vờ bệnh nghỉ học...
vì sự việc đã bị chứng kiến bởi na jaemin, đàn em kề cận devil prince!
trong một quán cà phê sang trọng, có hai kẻ ngồi đối diện nhau. im lặng.
sim jaeyun, 24 tuổi, con trai trưởng tập đoàn thời trang jakeise, phong cách làm việc thường ngày vốn nhanh nhẹn, dứt khoát. vậy mà giờ đây trước một cô gái vẻ mặt non nớt, tuổi đời kém gần nửa tá, lại trở nên rụt rè, chậm chạp một cách lạ thường.
"anh đừng theo em nữa." cô gái nhẹ nhàng nói. "park jongseong chính là người em cần tìm bấy lâu. em sẽ không thay đổi đối tượng nữa đâu."
trong bộ âu phục xám trang nhã, jaeyun đan tay lại, người hơi chồm về phía trước, mang trên mặt là vẻ thuyết phục thường thấy nơi những doanh nhân kỳ cựu.
"nhưng hắn là của park gia, lại là con một. park jonggun là người như thế nào thì người trong giới thượng lưu như chúng ta đều hiểu rõ. ông ta sẽ không bao giờ chấp nhận em đâu."
"em chỉ cần sự chấp nhận từ một người duy nhất." cô bình đạm nói, môi nhấp nhẹ một chút cà phê.
"em không hiểu hay sao? cho dù park jongseong có chấp nhận em đi nữa..."
"em không nói anh ấy." đặt tách cà phê xuống, cô ngắt lời sim jaeyun. "là em. em chỉ cần sự chấp nhận của bản thân."
nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp: cái cách mà cô ngước cao đầu, mắt long lên, cằm vênh ra đôi chút, jaeyun đã quá quen thuộc, dù chỉ sau hai năm quan sát cô trong thầm lặng.
đó là những lúc sự tự tin của cô bé choi inhye đang ở mức đỉnh điểm.
anh mỉm cười khổ não, đáng ra phải nên biết trước cô sẽ nói câu này. choi inhye xưa nay vẫn chỉ cần mỗi sự đồng ý của bản thân. ít nhất thì, choi inhye mà anh biết là như vậy.
"em vẫn còn trẻ. có lẽ lời anh nói bây giờ không lọt tai, nhưng về sau em sẽ thấy hối tiếc. sự việc trên đời này không phải mình muốn là được, inhye à."
"nhưng muốn rồi mà không cố hết sức đạt được lại còn đáng tiếc hơn."
"em..." jaeyun thở dài, mắt nhắm lại "... có biết mình đang nguy hiểm như thế nào không? park gia, park jongseong sẽ khiến cuộc đời em rơi vào bế tắc."
"nếu rơi vào bế tắc thì em sẽ tự đương đầu." cô đáp, đoạn ngước lên đối mặt người đối diện, sự kiên quyết hằn rõ trong cái nhìn đanh thép. "và tên anh ấy là jongseong. họ - park gia vốn đã bị jongseong chối bỏ từ lâu."
jaeyun lắc đầu. "em và anh đều biết quá rõ chuyện đó không mang ý nghĩa gì. park jonggun chưa một lần công khai chấp nhận sự ly khai đó."
"em biết. nhưng có ly khai hay không không đến lượt chúng ta nói nhiều. hãy cứ để thời gian phán xét."
sim jaeyun lại thở dài, lần này đã hoàn toàn khuất phục. anh biết trước kết quả sẽ như thế này, nhưng vẫn cố chấp muốn thử. nếu là bình thường, anh sẽ không lo lắng cho cô như vậy. bởi choi inhye mà anh biết thay bạn trai như thay áo, tiêu chí chỉ hướng về vẻ đẹp bên ngoài, nào có vướng mắc chút cảm xúc bên trong. tuy nhiên, lời nói của cô trong thang máy gangnam ngày trước đã khiến anh chột dạ. inhye có lẽ đã cặp kè rất nhiều người, song chưa từng chính miệng nói yêu ai.
'thì em đến nhà người em yêu chứ sao.'
anh nhắm mắt trước sự lên tiếng của ký ức. có chút vỡ lẽ. rất nhiều đau xót.
jaeyun vốn đã chú ý đến cô từ hơn hai năm trước, trong một bữa party thuộc giới thượng lưu. sự đeo bám công khai một anh chàng vệ sĩ điển trai của cô đã thu hút nhiều sự chú ý. và jaeyun, dù lúc đó không ưa huyên náo, đã không thể thoát khỏi sức thu hút của cái gọi là quyết tâm nồng nhiệt từ cô gái trẻ. song mãi đến hai năm sau, anh mới đưa ra quyết định đeo đuổi cô, vì nghĩ rằng cô đã đủ chững chạc để chấp nhận một mối quan hệ bền vững. mọi việc tưởng như suông sẻ, thuận lợi đến không ngờ. cô đã đồng ý, dù đó là lần đầu tiên chạm mắt đến anh.
cho đến khi park jongseong xuất hiện.
và giờ đây, nhìn thấy cô như thế này: mái tóc nâu kiểu cách nay đã trở nên đen tuyền, quần áo sành điệu giờ lại hóa thục nữ, anh còn có thể nghi ngờ những lời nói trong thang máy được chăng? hụt hẫng nhiều hơn đau nhói.
anh vốn là con người trầm lặng, từ nhỏ đã chững chạc đến không ngờ, ngay cả trong tình yêu cũng rất lý trí. việc anh chịu đứng trong bóng tối đợi chờ cô suốt hai năm không phải đã chứng tỏ quá rõ? anh đã yêu cô rồi, yêu sâu sắc. nhưng lại theo cách riêng của mình.
nếu, cô có bị bỏ rơi hay vấp ngã, anh sẽ tiếp tục đợi chờ, rồi dang tay đón nhận.
nếu, cô nay đã có người mình thật tâm yêu thương, anh sẽ lẳng lặng chúc phúc.
nhưng nếu, người đó lại là park jongseong.
anh tuyệt đối sẽ không buông tay.
"em thật sự không còn chút cảm xúc gì với anh?" jaeyun mở lời, giọng cố tình lộ sự chua xót.
cô nhìn sâu vào mắt anh, đoạn thở dài. "nếu nói không thì là nói dối. nhưng đem so với cảm xúc của em đối với jongseong, thì thua rất xa."
"em vẫn rất thật thà." anh cười khổ.
lặng thinh vài phút, cô chậm rãi đứng lên, tay còn nấn ná trên tách cà phê uống dở, tay kia chặn lại động tác đứng dậy của jaeyun, ánh mắt cô cương quyết.
"đừng theo em nữa, jaeyun. park jongseong là một người rất chiếm hữu. lần này em theo anh cũng để nói rõ điều này. em không muốn lần sau nhìn thấy anh là trong bệnh viện, hay tệ hơn nữa..."
vốn nghĩ điều tệ hơn bệnh viện phải là nhà xác, hay nghĩa địa, thế nên thiếu gia nhà họ sim không tài nào hiểu nỗi điều quái gỡ gì đã khiến inhye thốt lên sáu chữ cuối cùng:
"hội trường học viện hangsang."
điều kinh khủng gì đã xảy ra với cô tại cái hội trường truyền thuyết đó chăng?
à, chỉ biết thắc mắc của anh đã khép lại sự kiện động trời thứ nhì của ngày hôm đó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co