Truyen3h.Co

villain | jay x you [edit]

;13

narcissusie

tính ra thì, inhye cũng phục bản thân lắm. vì đã không chút ngạc nhiên khi trông thấy jongseong đứng tựa vào bảng vẽ quảng cáo trước cửa quán cà phê.

chẳng là... cô đang bị choáng ngợp bởi một cảm xúc khác ấy mà.

không biết sao, vào những phút giây như thế này, lúc mình không ngờ nhất, sự hiện diện của một cá nhân nào đó lại... mang sức công phá trái tim mãnh liệt đến vậy...!

cô nhào đến khoác tay anh, miệng cười ngây ngô. "anh làm sao biết em ở đây?"

jongseong có vẻ hơi giật mình, đoạn quay lại nhìn cô chăm chú. trông thấy vẻ mặt bừng sáng của cô, sự vô cảm đến rùng rợn trên biểu hiện mới tan đi đôi chút. một nụ cười nhỏ lộ diện khi anh đưa tay chạm khẽ vào tai cô, mắt khóa chặt vào vật thể xanh thẳm đầy quen thuộc.

"à." cô sực tỉnh, nụ cười càng tươi hơn. "sẵn đường nên em nhờ người ta đưa đến tiệm nữ trang lấy luôn thứ này. sao? nhìn đẹp không? em thấy đẹp thế làm móc khóa thì rất uổng phí, nên đã biến nó thành hoa tai. anh không ngại chứ?"

"không." anh đáp nhẹ, mắt lúc này đã trở về khuôn mặt cô.

tác dụng của nụ cười dù nhỏ đến đâu cũng thật kỳ diệu. nó khiến những đường nét thường ngày căng thẳng trên gương mặt anh, trong một giây chợt dịu dàng đến bất ngờ.

tim cô bắt đầu đổi nhịp.

"à, nhưng anh chưa trả lời em..." cô cười cười, cố khống chế cảm xúc đang dâng trào. "anh làm sao biết em đang ở đây?"

lại chạm vào chiếc hoa tai pha lê mang hình dáng hoa hồng, mắt anh sáng lên sự châm chọc ẩn ý khi thốt ra vỏn vẹn ba chữ.

"nhờ thứ này."

"...?"

không hiểu. nhưng thôi kệ. cái con người này có bao giờ nói chuyện đầy đủ đầu đuôi đâu. nhạy bén như cô mà óc còn phải "hóa bùn" mỗi lần trò chuyện cùng anh cơ mà...

ánh mắt đang nồng đượm bỗng chuyển sang lạnh buốt khi dõi về khoảng không phía sau. inhye theo hướng nhìn của anh quay lại, bắt gặp vẻ mặt đau xót của người đàn ông trong com lê xám, dáng đứng cô độc tưởng chừng toan đổ vỡ. còn chưa kịp phản ứng thì jongseong đã nắm chặt lấy tay cô lôi đi, bước chân dài và vội vã. cô phải chật vật lắm mới theo kịp con người này.

đến ngã tư, anh dừng lại. bấy giờ cô mới có thời gian để thở dốc, mắt nhìn quanh, phát hiện ra họ đang đứng tại một góc đường hẻo lánh. cô quay sang, bắt gặp khuôn mặt tối sầm của anh, trong lòng không hiểu bệnh hoạn thế nào mà lại... cảm thấy vui vui. đúng là tình yêu quái lạ thật! lúc người ta buồn thì "lây" sang mình, lúc bực bội lại khiến mình vui vẻ.

gọi nó là biến thái quả không ngoa chút nào!

cô làm ngơ cái nhìn chết người của anh khi gắng sức gỡ tay anh ra. sau đó lại áp tay mình vào lòng tay để ngửa của người nào đó, sự tiếp xúc da thịt có phần khiến cô rùng mình.

những ngón tay đan vào nhau, khít chặt.

"đây mới gọi là nắm tay nè." cô cười, mắt nhìn anh đầy châm chọc. "cứ lôi em đi xềnh xệch như lúc nãy có khác nào cha dắt con?"

jongseong thẫn ra một lúc, mắt cứ chăm chú vào những ngón tay bé nhỏ bám chặt lấy mình, như thể đây là lần đầu tiên trông thấy việc lạ như thế.

rồi, lặng lẽ khép những ngón tay thuôn dài lại.

cô nhìn anh, không khỏi kinh ngạc trước chút sắc đỏ hiện lên trên khuôn mặt điển trai. anh đang... ngượng sao? một park jongseong khiến cô quên mất đường về vì những nụ hôn cuồng nhiệt, một park jongseong thản nhiên ngắm nhìn cô thay đồ mà không hề mảy may xấu hổ, nay lại vì cái nắm tay thông thường mà... chúa ơi... đỏ mặt?!

"anh lạ thật đấy." cô bất giác nói lớn, mặt vẫn sững sờ. "hôn người ta đến líu lưỡi thì không sao, nay việc thường tình như nắm tay mà cũng ngượng?"

"thường tình lắm sao?" anh hỏi khẽ, không hề né tránh cái nhìn của cô.

"dĩ nhiên rồi! cặp bồ ai chẳng như thế? đây là bước rất cơ bản đấy."

"vậy em đã làm thế này với tất cả những bạn trai trước kia?"

cô mở miệng toan đồng tình, song bắt gặp nét mặt sa sầm của anh, đôi môi mọng ướt bất giác nở nụ cười nhỏ. "anh ghen?"

"ừ."

người ta trả lời không hề do dự...

nên khiến cô lại cười. thật tươi.

"có gì vui sao?" anh hỏi.

"không biết nữa." cô thật thà đáp. "tự nhiên thấy vui mà không hiểu tại sao."

trầm ngâm đôi lúc...

"là vì em yêu tôi."

lời nói thoát ra mang tính khẳng định nhiều hơn nghi vấn, như thể đó là việc hiển nhiên nhất trên đời vậy.

có người nào đó lại đỏ mặt, rồi khẽ gật đầu đồng tình.

theo độ tiến triển tự nhiên của tình huống, cô lúc này nên âu yếm hỏi lại "vậy anh có yêu em không?". nhưng inhye biết mình không nên, bởi anh sẽ chẳng trả lời thật thà đâu. thay vào, cô nhây nhây môi mình vài giây, rồi quay sang nói anh nghe nghi vấn vẫn phiền hà bản thân nãy giờ.

"vậy sao anh không ghen với sim jaeyun?"

"có ghen."

"nhưng... dựa theo tính khí của anh thì... quay mặt bỏ đi không phải là quá dễ dãi sao?"

"vậy em muốn tôi làm gì anh ta à?"

nếu là một đứa con gái bình thường, có lẽ cô đã chối bay biến. song, inhye lại chưa bao giờ không phải là inhye cả.

nên cô đã gật đầu, dù rất khẽ.

"đúng là hơi thất vọng chút chút..."

ai đó bỗng nhiên bật cười thành tiếng, tay chạm vào má cô và vuốt ve nhè nhẹ.

"chỉ câu này thôi đã mang tính sát thương tuyệt đối với hắn rồi, còn điều gì tệ hơn sao?"

cô tròn mắt nhìn anh, rồi vỡ lẽ, rồi lắc đầu và cười mỉm chi.

'à... ác ma thì vẫn là ác ma nhỉ?'

cả hai cứ nắm tay bước đi trên con đường vắng vẻ. tính ra thì, người thành phố này rất ít thả bộ, đường bộ tuy vắng nhưng xe cộ lại tấp nập. lắm kẻ cưỡi xe ngang qua mà cứ ngoái đầu nhìn lại cặp nam thanh nữ tú với đôi mắt hâm mộ, thèm thuồng. nhưng tình yêu có ma lực thật kỳ lạ, nó khiến con người ta quên cả mặt đất mình đang đứng, chứ đừng nói đến con người bước đi trên đó. và đối với hai kẻ đang dắt tay nhau kia, cái gọi là ma lực dường như đã đạt đến đỉnh siêu cấp.

nữ thì nghĩ: quan tâm làm gì bọn "khoai tây" xung quanh, trong khi bên cạnh là cả một chàng "lai tây" lộng lẫy...?

nam thì rằng: chỉ muốn dùng liềm dọn sạch bọn khoai tây nhốn nháo này.

siêu cấp, quá siêu cấp...

đến một nhà hàng nhật nơi góc đường, kẻ siêu cấp a tỏ ý không muốn đi, thế là xông xáo kéo tay chàng siêu cấp b lao vào.

thì ra... siêu cấp đến mấy cũng biết đói bụng nhỉ?

nếu kẻ siêu cấp a kia biết trước rằng, một bước vào đó đã chính thức mở ra sự kiện thứ ba, cũng là khởi đầu cho những giông tố thật sự của đời cô sau này, thì có đói chết cô nhất định sẽ không tiến bước.

à, nhưng đó chỉ là "nếu" một từ mang tính giả thuyết vô cùng.

"vì em có phân nửa người nhật mà." inhye hoan hỉ ngồi xuống, tay phe phẩy menu trước mặt jongseong. anh đón lấy rồi nhếch môi cười một cách ẩn ý.

"tôi biết."

mắt cô hơi nheo lại. anh biết thì không lạ, nhưng có cần cười như thế không? nó làm cô liên tưởng đến bí mật được sẻ chia bởi một người minh mẫn và một kẻ mất trí. không cần hỏi cũng biết cô rơi vào cột sau.

nữ phục vụ đẩy cửa bước vào, cô quay sang anh hỏi ý. anh khẽ lắc đầu rồi giao hết cho cô toàn quyền xử lý, chỉ bảo rằng không phải món cay là được. cô lúc đó lom lom nhìn anh, miệng suýt nữa đã nói toạc ra câu "không ăn được cay mà sao ghen phát khiếp!" song chợt nhớ lại khả năng "hồi đáp động trời" của người nào đó, thế là thôi. thật tình không muốn bị lộn ruột trước khi ăn chút nào.

sau một hồi líu lo, huyên thuyên đủ điều với người phục vụ, cô quay về anh với khuôn mặt hết sức hồn nhiên, đan tay lại và chống cằm ngắm nhìn chăm chú. vì trong phòng đâu còn gì đáng dể ngắm nữa.

"chuyện gì?" không rời mắt khỏi màn hình điện thoại, anh lên giọng trầm khàn.

"anh hôm nay rất lạ." cô thật thà đáp.

đặt điện thoại xuống, anh ngước mặt lên nhìn cô, cái nhướng mày một bên thay lời nghi vấn.

"anh không nóng nảy như trước nữa..." cô nghiêng nghiêng đầu như để quan sát kỹ hơn "... và lại cười rất nhiều."

"như thế không tốt sao?"

cô lắc lắc đầu. "tốt chứ. chỉ có điều làm người ta hơi sợ chút."

"...?"

"thì như cái cách biển lặng thật lặng trước cơn bão ấy mà." cô cười. "... hay quả bom im lìm đang chờ bị kích nổ cũng nên."

phần thưởng cho câu nói vô cùng lãng... xẹt này của cô là một nụ cười cùng cái lắc đầu khuất phục. cô nhìn anh say sưa, cái cách khóe môi phải luôn nhếch cao hơn bên trái, hay sắc nâu trong mắt anh chuyển màu hổ phách huy hoàng... cô cá trên thế giới số người có diễm phúc nhìn ra những điều này đếm không quá năm đầu ngón tay. và có lẽ, cô đứng đầu danh sách đó.

chợt, nhận ra cảm giác nhoi nhói trong tim mỗi lần nhìn thấy anh cười cũng mang sức gây nghiện ghê gớm...

'biến thái quá đi...'

"nếu em cứ nhìn tôi như thế này..." bàn tay vươn đến toan đặt lên đầu cô. "... thì bom nào cũng không kích hoạt được."

thoáng ngỡ ngàng khi cô chặn tay anh lại, rồi nắm lấy áp lên má mình. "em không thích anh xoa đầu em như người nào đó lúc trước đâu."

cô đã từng ước ao được anh xoa đầu và dịu dàng đối xử như minju ngày trước, nhưng rồi đã thôi khi nhận ra những hành động đó thật ra xuất phát từ chính khát khao được bảo bọc của bản thân anh. dù chưa bao giờ nhìn thấy, cô cũng dám cá cả mạng mình park jonggun đã từng xoa đầu anh hệt như thế. cô không muốn làm kẻ thế thân, dù là cho chính park jongseong.

vì inhye thì chỉ muốn làm mỗi inhye mà thôi.

"xem ra cậu ngày càng bạo dạn đấy, jongseong."

inhye giật mình, trong lòng bức bối ghê gớm, quay sang toan mắng mỏ kẻ vô duyên nào đó lại dám chen ngang giờ phút "trở bệnh" của mình.

song, lời lẽ chua ngoa đã vội bay biến khi trông thấy người đàn ông trung niên nơi ngưỡng cửa để mở.

park joohyuk.

tuổi chưa vượt quá ba mươi, đẹp trai, lịch lãm. là cái vỏ "ngụy trang bạch diện" của tập đoàn park gia.

inhye dĩ nhiên là biết chứ. cô đã "làm bài tập" đầy đủ trước khi tiến hành kế hoạch theo đuổi thiếu gia park gia nhà ta mà. ngoại trừ những bí mật gia tộc được che giấu kỹ lưỡng, từ gia thế, nguồn gốc, thậm chí đến cả hệ thống cái tập đoàn quy mô khủng bố, cô dường như đã nắm trọn trong tay.

con người này lại càng khó thoát tầm càn quét của cô, bởi anh ta luôn xuất hiện trên các bìa tạp chí doanh nhân thế giới, với đại danh cao quý: tổng giám đốc công ty điện tử mang tính hình thức của tài phiệt park gia.

một con người như thế... sao lại ở hàn quốc lúc này nhỉ? không phải nên "lềnh bềnh" đâu đó trên vịnh san francisco, hay "chết mất xác" trong thung lũng sillicon rồi chứ?

nghĩ ra thì tràn lan như thế, chứ thật chất mọi việc chỉ diễn ra không quá ba giây.

"chào, đã lâu không gặp." không thấy ai có phản ứng gì, người này tiếp tục vui vẻ lên tiếng. "không định mời tôi vào sao?"

đến lúc này, cô mới chú ý đến bàn tay dường như đông cứng trên má mình. lo lắng quay sang anh, để rồi vô cùng kinh ngạc trước biểu hiện trên gương mặt tuấn tú quen thuộc. cô không giỏi đọc sắc diện kẻ khác, nhưng đủ giỏi để nhận ra thứ cảm giác lẩn khuất, đan xen cùng cơn giận lạnh buốt thường ngày trong người mình yêu.

nỗi sợ.

"như thế thì tôi tự làm khách vậy."

dứt lời, người đàn ông trung niên nhàn nhã bước vào, di chuyển đến kề bên inhye toan khụy chân quỳ xuống.

nhanh như chớp.

cô bị xốc lên một cách bất ngờ, thân đổ nhào về phía anh. chưa kịp hoàn hồn thì jongseong đã vòng tay qua đẩy cô về phía sau mình. đối mặt cô bấy giờ là tấm lưng vững vàng cùng cánh tay dang ra đầy bảo bọc.

tiếng đổ vỡ của ly tách và chân bàn cạ vào sàn ken két. lúc ló đầu ra nhìn thì chỉ thấy chân anh đã ở trên cạnh bàn, xem ra đã đạp một cú thật mạnh, khiến cả con người park joohyuk bị đổ nhào về phía sau, bụng bị kẹp chặt giữa chiếc bàn nhỏ và bức tường gỗ mỏng manh.

"đừng...!" jongseong đay nghiến từng chữ. "bao giờ đến gần cô ấy!"

người đàn ông nọ chật vật ngồi thẳng dậy, song không thể do sức lực quá kém so với kẻ hành hung mình. không một chút xót thương cho tình trạng nạn nhân của mình, lực trên chân jongseong giờ đây lại càng mạnh. giọng anh rất trầm, nhưng cảm xúc luồn lách bên dưới lại muôn phần nguy hiểm.

"cả nghĩ đến cũng không được!"

rồi, anh nắm tay cô lao khỏi gian phòng đó, khỏi nhà hàng đó, khỏi con người đó, bước đi như chạy suốt gần mấy phút, hoàn toàn không để tâm đến những người đi bộ bị họ va vào đến xiểng niểng dọc đường.

"anh... anh jong...?" giọng cô gấp gáp, có phần run rẩy khi gọi với theo anh.

khựng lại.

chưa kịp điều hòa hô hấp thì đã bị vòng tay rắn chắc siết gần nghẹt thở. nụ hôn mãnh liệt ập xuống không mang chút dục vọng, mà là khao khát tự do, ước ao được cứu rỗi. anh cứ hôn lấy hôn để, rồi dồn cô vào sát tường, tiếp tục uống cạn mọi sinh lực từ cô...

ban đầu, cô có phần kháng cự do quá bất ngờ và không thở nỗi. lúc sau, không hiểu là cảm nhận được tâm trạng không ổn định của anh, hay đơn thuần đã quá u mị vì nụ hôn nồng nhiệt, cô luồn tay qua bám víu vào lưng anh và bắt đầu hôn lại. dần dà rồi phản hồi dịu dàng của cô đã được đáp trả. tiết tấu anh chậm lại, vòng tay cũng nới lỏng.

đến lúc này, nụ hôn thật sự mới bắt đầu...

rúc mặt vào cổ cô thở dốc, thân hình anh dường như đổ sụp lên cô và bức tường sau lưng. đôi tay cô vẫn ôm choàng qua lưng anh, lực siết ngày càng tăng theo từng nhịp thở gấp rút. không hiểu sao, sau nụ hôn cuồng nhiệt, mắt cô lại ngấn nước.

có lẽ là do con người đang tựa đầu vào cổ cô lúc này, đúng vậy.

sự yếu đuối được bộc lộ một cách kỳ lạ qua hành động chiếm hữu. khi môi giao môi, bao nhiêu xót xa từ anh bỗng đâu dâng tràn, làm choáng ngợp cả tâm hồn lẫn thể xác cô.

và cả nỗi sợ. cùng cơn giận âm ĩ.

tỳ sát hơn má mình vào vai anh, mặc kệ cho sức nặng đổ dồn lên mình, cô dùng hết sức ôm chặt lấy anh, đôi mắt bừng lên thứ cảm xúc dữ dội.

đột nhiên lại muốn vươn cánh ra che chở cho một ai đó...

"người đó là ai?" cô hỏi, sự yếu mềm vài giây trước đã bị lấn áp một cách triệt để.

ngừng một nhịp thở, anh không nói gì, vẫn tiếp tục ôm chặt lấy cô.

"đừng giấu em, jongseong."

lặng đi hồi lâu, xung quanh chỉ có tiếng động cơ và kèn xe inh ỏi, giọng nói của anh cuối cùng vang lên, sự trống rỗng thấm nhuần trong từng chữ thoát ra vô cảm.

"park joohyuk. người tình của park jonggun."

trong cuộc sống muôn màu muôn vẻ, chắc bản thân bạn cũng từng trải qua không ít những giây phút bị kẹt trong cái gọi là: "miệng hại lây thân"?

inhye cũng thế, vô số là đằng khác. chỉ có điều...

lần này, cô không chắc là hại hay lợi nữa.

giữa không gian chan chứa những cảm xúc rối bời, tình cảm dâng tràn đến một mức độ khó bề kiểm soát, đáng ra phải ôm chầm lấy nhau liếm láp vết thương, xoa dịu phiền muộn, sẻ chia nỗi buồn...

vậy mà, người nào đó lại "kiềm lòng không đặng," một lần nữa đã... hớ hênh vô bờ.

"ể?!" cô đứng thẳng dậy, bất chợt đẩy anh ra để cùng mặt đối mặt. "vậy là đến ba năm!? anh sống cùng hai kẻ gay đến ba năm?!"

sự vô cảm trong một giây bỗng tan biến trên gương mặt điển trai. chút kinh ngạc trở về đôi mắt nâu sẫm. anh đứng thẳng dậy, hai tay chống vào tường rồi nhíu mày nhìn cô đầy thắc mắc.

"nghe nói... người đồng tính rất hay 'hút' nhau một cách vô thức. tên park joohyuk đó thích anh như vậy, khô... không lẽ..." cô lắp bắp, lạc đi trong suy nghĩ của riêng mình, môi trễ xuống gần như mếu máo.

park jongseong đầu óc bỗng như bị nước lũ càn quét, bao nhiêu ám ảnh quá khứ vài giây trước đây thoắt cái đã trôi sạch. đứa con gái này đang nói cái quái gì đây?!

"nói nghe, anh không phải là gay luôn đấy chứ?!"

cái người bị nghi ngờ giới tính giờ đây đã chính thức sững ra toàn tập.

trong cái thời điểm này... mà cả câu này cũng nói ra được...?

nếu không phải có người nào đó đang dùng đôi tay bé xíu của mình ra sức xốc cổ áo anh lên, thì park thiếu gia nhà ta đã đuối chân quỵ ngã!

"mà không đúng! anh... anh... hôn được như thế..." nhìn vào khoảng không vô định lầm bầm một lúc, cô chợt quay sang ghì mạnh cổ áo anh xuống, đôi mắt pha lẫn sự kinh hoàng và sợ hãi bất ngờ.

"anh... không phải là bi chứ?!" 

im ắng một cách đáng sợ.

xung quanh dường như ngừng chuyển động, duy có giọng nói thanh và cao của cô là lấp đầy không gian.

"anh tuyệt đối không được là bi! em không cho phép anh thích đàn ông đâu!"

dĩ nhiên... là không có tiếng trả lời rồi.

vì bộ não ai kia giờ đây dường như đã... hoàn toàn nghẽn tắc.

người đi bộ ngang qua hầu hết đều dừng lại, tần ngần đứng nhìn cặp nam nữ thanh tú kỳ lạ nhất thế giới. nữ tay siết chặt cổ áo người ta, mặt đỏ gắt lên sự quyết tâm trong khi mắt dường như ngấn lệ, trông vừa đáng sợ, vừa đáng yêu lại lẫn đáng thương.

nam đờ đẫn đến nỗi bải hoải, không rõ đã đóng băng toàn thân hay ngừng luôn việc thở.

người không hiểu họ đã đối thoại những gì thì ngẩn ra vì cảnh hôn quá nóng bỏng. kẻ hiểu chuyện lại phản ứng không hề thua kém nam đương sự bao nhiêu.

bất động.

về sau, khi được thuật lại lại sự kiện này, phó tướng heeseung chỉ thộn mặt ra vài giây, rồi lắc đầu ảo não và phán một câu xanh rờn: "ném cái tổ ong vào cuộc họp liên hiệp quốc nghe còn đỡ 'sốc' hơn!"

à, tất cả là vì ai kia không kiềm được bức xúc nhất thời, để một tình thế vốn lâm ly bi đát nay lại hóa ra dở khóc dở cười. có thể nói là trong họa có phúc. đúng, đúng.

chỉ là, với nàng hồ ly của chúng ta thì... không biết là phúc hay họa đây.

người bị nghi ngờ giới tính cuối cùng cũng thoát khỏi "đòn đóng băng" của hồ ly, thình lình nắm tay cô nàng lôi đi xềnh xệch, gương mặt không rõ mang thứ cảm xúc gì, chỉ biết răng đang nghiến chặt ra chiều quyết tâm vô cùng.

được một lúc thì người phía sau la lên oai oái, than vãn trần ai vì hôm nay đã bị bầm tím quá nhiều. thế là có người chột dạ, mắt liếc ngang cổ tay nõn nà trắng muốt - giờ đây quả thật đã đỏ tẩy và hơi sưng sưng, lòng lại thầm đổ tội cho da dẻ người ta... nghĩ nghĩ sao đó. cuối cùng lại vác cả thân hình nhỏ bé qua vai.

"thả xuống đi! em mắc chứng sợ độ cao! như thế này thì sợ...!"

nói chưa hết lời thì đã bị tống vào ghế sau taxi, hồn chưa hoàn kịp thì xe đã lăn bánh. xe chạy được một lúc, tiểu hồ ly mới lồm cồm ngồi dậy, khép nép về phía bên kia cửa, mắt không dám chạm vào nhân vật vẫn đang bừng bừng lửa giận ngồi kề bên mình.

đúng vậy. cuối cùng thì người nào đó cũng đã nhận thức ra.

'mình đã hớ hênh quá mức!'

thiệt là... lo quá mất khôn mà! đang lúc người ta "tâm trạng" dồi dào, sao cô có thể "quăng" vào những câu... vô tâm đến thế!

chỉ là... khi dòng thông tin "park joohyuk là gay" vừa thông qua đại não, bản năng người đang yêu lại trỗi lên sôi sục, lời lẽ chưa được kiểm soát đã vội bay tuột ra ngoài...

cô sống gần hết mười hai năm ở nhật, vốn đã quá quen với những chuyện "lung lay giới tính". những chuỗi ngày trên chiếc RV cùng ba rong ruổi suốt nửa phần nước nhật, cô đã ít nhiều nghiệm ra vài điều về lãnh vực này và hoàn toàn thoải mái với nó.

song, khi việc có liên quan đến người mình yêu thì... quả thật không thoải mái chút nào!

vậy nên, inhye lại một lần nữa... "miệng hại lây thân" rồi!

xe dừng trước cửa gangnam, cô chưa kịp mở cửa leo xuống thì từ bên kia một vòng tay đã luồn qua eo kéo lại. bị lôi ra khỏi taxi như một giỏ hàng thì không nói gì, nhưng cái người tâm thái thất thường kia lại một lần nữa ném cô ngang vai, bước đi hiên ngang như một chiến thần vào đại sảnh đông đúc.

máu dồn xuống đầu, cô xây xẩm mặt mày vì sự dằn xốc và độ tai tiếng của tình huống, bèn không còn cách nào ngoài việc nhắm mắt giả chết.

chẳng biết là một, hai, hay ba phút sau đó, thế giới mới đảo ngược trở lại, mặt đất mới quay về dưới chân.

ý... mà hình như không phải mặt đất...

mềm mại như thế này... phải là nệm ngủ cơ!

mắt mở choàng, cô chợt nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ. nhìn kỹ lại, thì là phòng của anh chứ ai! chưa kịp nhổm người ngồi dậy thì đã bị người nào đó nằm đè lên, cản lại mọi cử động của cơ thể.

"anh... anh làm gì vậy?" cô lắp bắp khi anh thình lình rúc đầu vào cổ cô và hôn tới tấp, cô quờ quạng đôi tay trên nệm để lấy đà nhổm dậy, nhưng... nào có ích gì.

môi vẫn tỳ vào làn da nhạy cảm, anh luồn tay vào lưng và xốc bổng thân cô lên, gấp rút phán ra bốn chữ:

"khảo nghiệm giới tính."

"hả!?"

chưa kịp mở miệng hỏi thì bỗng cảm thấy mát lạnh bờ vai... áo khoác... bị tuột mất rồi!

"anh..."

chữ chưa thành lời thì đã bị môi anh nuốt mất, thăng bằng chưa kịp giữ thì lại bị anh đè lún xuống nệm. sự gần gũi và tư thế nằm khiến tín hiệu cháy trong đầu cô lóe sáng, toàn thân không báo trước mà nóng lên như lửa bỏng. vậy mà... bàn tay ai đó khi mơn man trên da còn muôn phần nóng hơn...

hơi lạnh xộc vào khi thân anh rời khỏi khiến tâm trí cô dần dần tỉnh giấc, trí óc lẩn quẩn quanh bốn chữ "khảo nghiệm giới tính" chưa được ba giây thì đã bị cuốn trôi mất bóng.

trước... cảnh tượng trước mặt.

người ta... nào có phải tha cho cô đâu...

chỉ là... ngừng lại để cởi áo!

"khoan... khoan!" tận dụng lúc anh đang bận bịu xử lý những chiếc nút cứng cổ, cô chống tay, nhổm người lên cố xê dịch ra sau. "em... em tin rồi! anh tuyệt đối không phải là gay!" cô gấp gáp, lưỡi gần như líu lại. "tuyệt đối không phải!"

người nào đó đâu có hề để ý đến giọng nói khẩn nài của cô, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào cô với sự mãnh liệt đan xen giữa nhiều thứ cảm xúc rắc rối. chỉ biết, cường độ trong ánh nhìn đó dường như có ma lực. nó khiến mắt cô không tài nào rời đi chỗ khác, nhịp tim không tài nào dịu lại, thân nhiệt không tài nào hạ xuống...

'nguy hiểm!' tín hiệu trong đầu lại vang lên réo rắt 'lần này là nguy hiểm thứ thiệt!

dường như cảm thấy tiểu hồ ly của mình sắp sửa chạy thoát, cái người giết người bằng ánh mắt kia thôi không thèm chật vật với hàng nút chết tiệt nữa, mà... kéo toạt áo ra. nút văng ra tung tóe, rơi lạch cạch trên sàn.

cô sững người nhìn người đàn ông ngực trần trước mặt mình, suýt nữa đã cắn phải lưỡi khi anh tóm lấy eo cô và kéo trở về vị trí ban nãy.

dùng sạch sự minh mẫn còn sót lại, hồ ly cố cười, giọng khẩn nài yếu ớt.

"thật đó, em tin rồi. thật không cần khảo nghiệm gì đâu! anh đùa dai quá... ngừng lại được rồi..."

người nào đó chân mày khẽ nhíu lại. đùa? anh có đùa sao?

nếu như cô có thể nhìn thấy bản thân mình qua đôi mắt anh lúc này, mắt mơ màng, gò má hồng ửng, làn môi vẫn còn sưng phồng sau nụ hôn vội vã, mái tóc hơi rối trải ra bất cẩn trên đệm trắng, thì cô tuyệt đối sẽ không có gan bảo rằng anh đùa. đúng là ban đầu anh chỉ muốn dọa cô, nhưng ai bảo lại dại dột chạm vào người cô, lại hít vào hương vị ngọt ngào quen thuộc, lại khuyến khích sự chiếm hữu điên cuồng của mình bằng cách ném cô lên giường làm chi...

nhưng đầu tiên là, lại để bản thân bị kích động bởi những lời lẽ ngây ngô vô tình của cô...

"ngừng?" cúi xuống sát cô, anh khẽ khàng hỏi, giọng bỗng nhiên khàn đi thấy rõ. "em nghĩ ham muốn của đàn ông có công tắc bật/mở không?"

ý, sao lại hỏi câu cắc cớ như vậy...?

ý nghĩa câu hỏi không cần đáp này vừa chạm đích, thì người nào đó lại không thể chờ nổi mà lao vào hôn cô tới tấp, vồ vập trên môi, trên má, trên cổ... thiếu điều khiến cô đau buốt...

bị choáng ngợp vô cùng, trong lòng tự biết lần này anh sẽ không để cô thoát ra nguyên vẹn đâu. nghĩ kỹ thì trai gái yêu nhau đến cuối cùng cũng đều đi đến nước này. xem cũng đã nhiều rồi, đọc cũng không ít, cô nghĩ mình bây giờ phải dạn dĩ lắm, có thể bình thản đón nhận anh như biết bao thiếu nữ đồng trang lứa.

khổ nỗi... thẹn thay... cho đến cuối cùng khi trải nghiệm thực tế, thì cô vẫn cứ là một đứa con gái siêu cấp ngây ngô!

nếu không... sao cô run đến thế chứ...?

lại sợ như vậy chứ...?

'biến thái. biến thái. biến thái!'

tâm trí đang hỗn loạn thì bàn tay vuốt ve thân người cô bỗng dừng lại, môi lưỡi cũng thôi không tấn công cô nữa. người nào đó dường như ngừng hẳn cử động. chỉ còn duy nhất tiếng thở hổn hển và hơi nóng phả mạnh vào hõm cổ nhạy cảm của cô...

rồi, anh bật người ngồi dậy, bước xuống giường và đi thẳng ra ngoài.

à...

là lỗi của cô, chắc chắn rồi, ai mượn lại run như vậy chứ...?

cô nhìn theo bóng anh khuất sau cửa phòng tắm, trong lòng thình lình nảy ra ba lựa chọn:

lựa chọn 1: giả vờ ngủ.

lựa chọn 2: giống như lần trước, tẩu vi thượng sách, bỏ của chạy lấy người.

lựa chọn 3: nằm yên một chỗ chờ anh quay lại rồi... muốn làm gì tiếp thì làm.

nghĩ đi nghĩ lại, chọn lựa đầu tiên vừa đập vào óc là đã thấy vớ vẩn, thứ nhì thì khả quan nhất - song sẽ làm tổn thương ai đó... nên cuối cùng hồ ly đành vơ lấy chọn lựa cuối cùng.

vốn lòng đã rất quyết tâm, nên khi anh mở cửa bước ra, cô đâu hề nhắm mắt, lại cũng chẳng né tránh cái nhìn. có điều, người ta đầu tóc ướt sũng, áo quần thay đổi đâu vào đấy, trông thấy cô vẫn còn ngồi đấy thì có vẻ ngạc nhiên, rồi lại đảo mắt sang cánh cửa ra vào ra chiều thắc mắc, cứ như có thể đoán được dự định trốn chạy ban đầu của cô vậy...! rồi, không nói năng gì mà đến mở cửa tủ, lục lạo gì đó đem đến bên cô.

còn chưa nghĩ ra anh định làm gì thì có người đã giũ thẳng chiếc t-shirt thùng thình, bình thản tròng vào cổ cô, tay nắm tay khiển khiến cô đột nhiên giống như con búp bê cỡ lớn. cuối cùng, khi đã kéo vạt áo xuống hết cỡ thì mới luồn tay tụt đi chiếc váy phía trong.

đoạn, chẳng nói gì và lôi cô vào lòng, ngã người ra giường.

"ngủ đi."

mãi đến tận giờ, inhye vẫn không tài nào biết được vào cái hôm ấy, điều quái gỡ gì đã khiến cô để mặc anh thay đồ cho mình, trong khi bản thân lại đờ ra như hình nộm không dây.

chỉ biết đêm đó, rất lâu sau khi anh chìm vào giấc ngủ, có người vẫn còn dúi đầu vào lòng anh, đôi tay luồn qua ôm chầm lấy tấm lưng rộng. bất giác siết chặt hơn.

haizz... đây có nên gọi là... "miệng lợi lây thân" không nhỉ?

...

sáng ngày hôm sau, chuyện huyên náo thì đào không ra, nhưng náo động tâm hồn thì lại có thừa.

vốn dĩ cô đâu hề ngủ, thế là thức dậy đi trát bơ, nhồi bột, nướng bánh. sau đó đánh thức anh.

trông thấy bộ dạng mới thức của anh, đầu tóc rối bời, vẻ mặt không phòng bị, tướng đi ba phần chệnh choạng, có người nào đó lại tự nhủ sẽ học cách dậy sớm. mặc kệ cái quy tắc "8 tiếng tròn giấc" để giữ gìn nhan sắc của mình.

vì... chỉ việc nhìn thấy anh như thế này thôi... là đáng giá lắm rồi!

nhìn anh ngó những chiếc bánh sừng trâu với vẻ ngỡ ngàng, có phần không tự nhiên, trong lòng cô chợt chột dạ. có khi nào, anh lại thích ăn sáng theo kiểu truyền thống? mà cô thì... ngoài bột mì ra, hạt gạo cũng chưa từng động đến...

có phần buồn tủi.

lát sau, trông thấy anh ăn ngon lành, lại đâm ra vỡ lẽ.

anh chắc là... chẳng bao giờ ăn sáng rồi...

bữa sáng xong, cả hai chuẩn bị đến trường. vì lần này cô là người thức sớm hơn, nên người ta nào kịp mua đồ cho cô. đành vậy, cô mặc lại đồ cũ. anh dắt tay cô xuống sảnh, băng ngang qua khu vườn nhỏ vào ga ra, đến cạnh chiếc mô tô đua đen tuyền quen thuộc thì chợt khựng lại. dặn dò cô chờ vài phút, anh quay người trở ngược lên lầu.

ngồi đung đưa chân trên chiếc xe bề thế, cô tự thấy mình nhỏ bé đến mức buồn cười, trong khi tất cả về anh đều rất to, rất lớn, rất vĩ đại...

cảm giác này là gì nhỉ?

'được chở che?'

vậy mà, cô tưởng mình đã quên mất từ này lâu rồi...

mãi lo nghĩ sao đó, cô đâu hề để ý khi anh quay về bên cạnh. đến khi chiếc mũ bảo hiểm được ấn lên đầu, cô mới giật mình ngước lên. trông thấy vẻ mặt ai đó vẫn vô cảm như thường ngày, nhưng đôi tay gài mũ cho cô thì lại dịu dàng đến khó tin.

trong lòng chợt nhoi nhói.

xong việc, anh leo lên xe rồi rồ máy, đợi đôi tay cô luồn qua eo rồi mới bắt đầu nhấn ga. xe lao đi đến cổng khu dân cư, cô mới ngờ ngợ thiêu thiếu điều gì, ngước đầu nhìn lên mới bỡ ngỡ nhận ra những lọn tóc đen đang bay nhảy tự do.

"mũ của anh đâu?"

như thường lệ, không trả lời.

cô vẫn chưa chịu thôi, tay giật giật vạt áo trước của anh. "em đội rồi còn anh thế nào?"

"không sao." anh đáp gọn lỏn.

"nhưng nguy hiểm lắm đó."

"không sao."

"sẽ đập trúng đầu... nếu gặp tai nạn."

"không sao."

cô bắt đầu bất nhẫn. "chết rồi sao?"

"không sao."

"..."

thinh lặng một lúc, cô tựa đầu vào lưng anh, miệng hỏi nhỏ.

"anh có biết, cho là anh là gay hay bi, cho là anh thích đàn ông hơn đàn bà, cho là park joohyuk với anh có quan hệ mờ ám đi nữa... chỉ 'cho là' thôi, thì đối với em... sẽ thế nào không?"

mặc dù đang phóng đi trên con đường cao tốc, gió tạt vào át đi phần lớn tiếng động, cô vẫn chắc rằng anh có thể nghe thấy.

bởi thân hình cô đang dựa vào đột nhiên căng thẳng.

vậy nên... đôi tay nhỏ nhắn chợt siết chặt hơn. cô lắc lắc, dúi đầu vào lưng anh rồi khẽ thì thầm:

"sẽ không sao cả."

kẻ ngồi trước hơi quay đầu lại, tốc độ có phần giảm đi thấy rõ. rồi tăng lên bất chợt.

nếu người nào đó đã không sao, thì tội gì anh lại có sao nhỉ?

bóng đen quá khứ, giờ đã bị hiện tại xâm chiếm toàn phần.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co