;28
"chào chị, đến sớm thật, còn jay đâu?"
đôi mắt inhye lướt qua gương mặt kiêu sa cùng nụ cười mập mờ nửa miệng - đúng y chất jay, ruột gan cô như bị kim đâm xuyên suốt.
gấp gáp lái xe đến, là vì người đàn bà này?
"gặp bạn cũ. sẽ đến sớm." cô sửa vai, chậm rãi ngồi xuống, cố giữ giọng mình điềm đạm.
"không tức giận khi biết tôi sẽ tham gia vào cuộc hẹn hò của hai người sao?"
"có tức giận, vậy cô sẽ rời đi chứ?"
lắc đầu, haseul nhoẻn miệng cười. "chị vẫn như xưa, quá trực tiếp."
tựa người ra sau ghế, inhye bắt chéo chân, tay khoanh lại không chút thiện cảm. cô từ xưa đến giờ chưa bao giờ hứng thú với trò chơi rượt đuổi từ ngữ khách sáo này, thế nên nhanh chóng mất đi kiên nhẫn.
"cô muốn gì?"
"jay."
"không được."
"vì sao? chờ đến ngày chị phát điên thì anh ấy vẫn thuộc về tôi thôi."
lắc đầu cự tuyệt, cô nhìn chằm chằm vào haseul. "điều gì khiến cô nghĩ rằng mình còn phải chờ nữa?"
kang haseul ngập ngừng, bàn tay luồn vào vuốt nhẹ tóc khi quan sát con người trước mặt. "ý chị nói mình đã phát bệnh?"
"cô nói xem." nhếch miệng cười nhẹ, inhye chồm người đến chống tay lên bàn, mắt mở to mang đầy nghi vấn thuần túy. "tôi có giống không?"
haseul bất giác ngồi thẳng dậy, mắt lóe lên tia sợ hãi, nhưng chỉ là một giây ngắn ngủi.
"tại sao vẫn còn cố chấp không buông? nếu chị yêu jay thì nên buông tha anh ấy. ngày đó rời đi không liên lạc với tôi không phải cũng vì không muốn kéo anh ấy xuống nước? đã năm năm rồi, cớ gì vẫn cố chấp quay lại?"
"thứ nhất, tôi không yêu jay. kẻ tôi yêu là park jongseong." inhye ngẩng đầu, biểu hiện lạnh lùng. "thứ nhì, tôi không phải con người hy sinh cao cả. cho dù tôi có rời khỏi anh ấy đi nữa, cũng không chấp nhận cho cô thế vào chỗ trống của mình."
"chị... không có tư cách để sở hữu anh ấy như thế." haseul chồm đến, ánh mắt dữ dội khi rít khẽ qua kẽ răng. "tôi đã chờ chị một năm, cũng không biết đã rải biết bao người tìm kiếm, viết bao nhiêu lá thư, gọi bao nhiêu cuộc điện thoại... nhưng rốt cục là thời khắc đó chị ở đâu? chị có biết jay của ngày nay chính là cấu thành từ đau khổ tuyệt vọng mà chị đã gây ra hay không? nếu ngày đó chị quay về đúng lúc, anh ấy cũng không cần trở nên đáng sợ như hiện tại! vậy mà bây giờ, chị còn định quay về gây thêm đau thương cho anh ấy?"
quay đầu, inhye không đáp lời, ánh mắt mông lung dõi ra bên ngoài cửa sổ. cô hiểu rõ nỗi đau mình gây ra cho anh sâu đậm đến cỡ nào, bởi bản thân trải nghiệm cũng cùng một loại cảm xúc trong suốt năm năm. nhưng anh còn có hận thù chống đỡ bản thân, trong khi cô đến cả một chút ý chí phấn đấu cũng không nhen nhóm nỗi. nếu không phải vì những mẫu tin nhỏ nhặt về anh bác sĩ son phải dày công mới thu lượm được, cô vốn đã không còn lòng sinh tồn...
"lần này quay về, chị dự định sẽ ra đi nữa, đúng không?"
gật đầu. cũng chẳng hiểu nỗi tại sao lại phải nói thật với cô gái này.
"vậy nên, chị vốn không còn tư cách ở bên anh ấy nữa rồi."
"tôi không muốn tranh cãi về tư cách với cô. thật nhạt nhẽo. cô cũng không phải không biết tôi trước giờ chỉ làm những gì mình muốn."
"muốn?"
"đúng." inhye dứt khoát trả lời, thái độ bình hòa, giọng điệu thanh thản, song đối với haseul mà nói, đây chính là giây phút thật sự gây bất ngờ.
phản diện, dù có qua bao thay đổi, vẫn cứ là phản diện.
"tôi chính vì muốn jay yêu mình suốt đời mà nhẫn tâm bỏ rơi anh, vì muốn anh nhớ tôi suốt kiếp mà quay lại, vì muốn anh khắc cốt ghi tâm mà lại định đoạt bỏ đi."
'đây là hạng người gì?' haseul sững sờ, toàn thân bất động trước phản hồi quá quắt của cô gái ngồi đối diện 'những lời này cũng có thể nói ra?'
"rốt cục chị có còn là người không, làm sao có thể tha thứ cho bản thân mỗi khi nhìn vào gương?"
đối phương nheo mắt nhìn chòng chọc vào cô, khóe miệng nhếch khẽ, lẩn khuất đâu đó một nụ cười yếm thế khi thốt ra những từ ngữ tiếp theo:
"ý nghĩ đáng khinh đáng tởm như thế nào đi nữa, ít ra khi nhìn vào gương, tôi trông thấy chính tôi."
trong lòng chợt có gì đó chùn xuống, haseul bất giác cụp mắt né tránh cái nhìn thiêu đốt của cô gái đối diện.
mắt vẫn bình thản nhìn thẳng haseul, kẻ này tiếp lời. "có biết bao người con gái trên thế giới này luôn tự nghĩ tình yêu đích thực là trông thấy người mình yêu hạnh phúc. thế nhưng định nghĩa mà chuẩn mực xã hội áp đặt lên mình là một chuyện, thực tế tâm lý lại là một chuyện khác. một cô gái đau khổ đứng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên cạnh kẻ khác, trong lòng cố cảm thấy thanh thản. đó không nhất thiết là tình yêu đích thực trong thế giới của tôi, có thể chỉ là một sự khuất phục mang cảm tính vì không thể níu kéo, hoặc sự hèn nhát không dám đối đầu với gian nan. đối với những kẻ đem tình yêu đi nhường nhịn, tôi lại càng khinh rẻ. cô ta có bao giờ hỏi qua đương sự muốn được nhường chưa? có từng nghĩ cô gái kia vốn không tài nào đem lại hạnh phúc vẹn toàn cho người đàn ông suốt đời chỉ yêu mình? tôi không muốn nhường jongseong cho một ai, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ. chừng nào đầu óc choi inhye này vẫn còn minh mẫn, cho dù là hận hay yêu, trong tâm park jongseong sẽ mãi chỉ có một người."
kang haseul thở hắt ra, miệng nhếch cười bất mãn khi lạnh lùng tiếp lời. "nếu chị đã nói thế, thì đừng trách có một ngày anh ấy quay về bên tôi."
"đã có gan đứng ra giành giật, tôi vốn đã chuẩn bị đón nhận quả báo. chuyện sau này cô có khiến jongseong động tâm hay không là của sau này. hiện giờ, anh ấy vẫn là của tôi."
"đừng quá tự tin vào bản thân, inhye. năm năm nay người ở bên cạnh anh ấy không phải là chị, người sẻ chia vui buồn cùng anh ấy không phải là chị, người hiểu rõ từng thói quen sở thích của anh ấy không phải là chị, chị làm sao biết được vị trí của mình vẫn chưa bị thay thế? có thể jay bây giờ vẫn chưa nhận ra. nhưng một khi đã có thể đem thù hận ném ra khỏi tâm trí, anh ấy sẽ yêu tôi."
inhye cắn chặt môi. đó quả thật là điều cô không chắc. mọi chuyện trên đời này, một khi đã liên quan đến park jongseong cô đều không chắc, cũng không dám chắc.
trông thấy biểu cảm tối sầm trên gương mặt cô, haseul tỏ vẻ hả dạ, vì thế càng thêm phần lấn lướt. "vả lại, lần này về nói cho cùng cũng chỉ vì muốn trả thù chị. chị thực sự dại khờ đến nỗi cho rằng sau bao nhiêu năm đau khổ, jay còn muốn làm lại từ đầu cùng người đàn bà mình hận thấu xương?"
không ngờ rằng đối phương chẳng hề do dự khi đáp lời.
"tôi biết."
mắt haseul mở to. "chị biết?"
"tôi biết."
trầm lặng một lúc.
"chị thật sự đã điên rồi." haseul lắc đầu sau nhiều giây nhìn chằm chằm vào gương mặt không biến sắc của người đàn bà trước mặt, miệng lắp bắp liên hồi như bị thôi miên. "thật sự điên rồi."
"..."
lại không có tiếng trả lời. không gian trong phút chốc chợt rơi vào sự đè nén đáng sợ. kang haseul trong cuộc đời này chưa bao giờ cảm thấy tâm tư dằn xéo như thế này. đối với với con người trước mặt, cô không còn rõ bản thân sở hữu những cảm giác gì nữa. tay vuốt nhẹ lên váy, đôi mắt vị nữ cường nhân họ kang trong một giây lóe lên khi chạm vào đối thủ bản thân từng một thời gắt gao thần tượng. rồi, chợt tắt ngấm như ngọn đèn trước gió. cho đến mãi về sau, khi đối mặt lần nữa trong những vị trí khác nhau, inhye vẫn không tài nào hiểu được bất cứ điều gì đã diễn ra trong đầu cô gái trẻ vào lúc này đây.
"vốn tôi còn có chút tội lỗi vì đã giấu giếm chuyện xưa với jay, nay đã ra cơ sự này tôi nhất định sẽ không để một người điên rồ như chị ở bên cạnh anh ấy."
"nếu cô có năng lực đó, cứ tự nhiên." inhye thầm thở phào trong bụng. vậy ra, cô ta vẫn chưa cho anh biết mọi chuyện.
thế nhưng, tâm tư yên bình đó không giữ được lâu.
kang haseul đã mỉm cười, nụ cười muôn phần cay độc khi ngã lưng thốt ra những chữ tiếp theo. "chị không biết gì sao, chúng tôi vốn là có quan hệ đó."
chân mày inhye nhướng lên. 'quan hệ đó'?
"à, chị biết đó, quan hệ người tình."
ánh mắt inhye đột nhiên dừng dao động. không hề bận tâm đến vẻ sững sờ trên gương mặt đối thủ, khóe môi kang haseul cong lên ngạo nghễ khi tiếp lời. "đã bắt đầu từ khi anh ấy lấy simona moretti."
đau.
đã chuẩn bị tâm lý trước cho chuyện này thì sao chứ? tận tai nghe thấy vẫn cứ là đau.
vơ lấy ly rượu trước mặt nuốt ực xuống, chất lỏng chát ngọt tràn vào cuống họng quá bất ngờ khiến cô thiếu điều muốn sặc mửa. cô biết bản thân đang phản ứng như một con ngốc trước mặt đối thủ, song lại không làm cách nào ngăn được dòng cảm xúc dâng trào. vết thương này vốn đã bắt đầu toạt da từ ngày người đàn ông của mình kết hôn cùng kẻ khác, qua mấy năm đằng đẳng không biết đã bao lần mở khép. cứ tưởng nỗi đau đã chai lì, nhưng rốt cục nó vẫn là đeo bám như những cơn bệnh người già trường kỳ, đêm về trở gió nằm cuộn mình trong cô đơn thì lại dấy lên hành hạ tâm can...
"như vậy cô thật là lợi hại, năm năm tai áp mặt kề mà vẫn không thể khiến con người đó yêu mình." inhye đanh giọng, chua chát giễu cợt. cô trước giờ không bao giờ chọc tức người ta mà không có mục đích, đến bây giờ đã bị haseul kích đến gần bùng nổ, do đó biết rõ mình đang lãng phí thời gian châm chích nhưng vẫn không tài nào ngừng lại.
người thiếu nữ đối diện cô một chút phật lòng cũng không tỏ vẻ, chậm rãi đứng dậy, đôi mắt tự tin kiêu kỳ dõi xuống cô qua sóng mũi thẳng tắp.
"chị có nhận ra chiếc váy này?"
đưa mắt lên bộ y phục màu hồng phấn ôm sát thân hình gợi cảm, đâu đó trong ký ức inhye có chút lôi kéo. hình bóng một cô bé gượng gạo với đôi mắt sáng và nụ cười hiền từ ôm chầm lấy mình trong cửa hiệu thời trang hôm nào dần dần quay lại, không khỏi khiến bản thân có chút đắng lòng.
"chị đã từng nói với tôi: đồ tuy không chọn người."
tay chống xuống bàn, haseul cúi người xuống áp sát mặt kẻ đối diện, mắt ánh lên thứ lửa tà ám.
"nhưng người thì có thể."
"chính câu nói đó của chị đã mang lại cho tôi niềm tin trong suốt bao năm nay. nếu đã không vừa, tại sao không dùng kéo cắt tỉa? trớ trêu quá phải không? hảo ý nhất thời lại chính là động lực thúc đẩy đứa con gái khác giật đi người yêu của mình?"
nếu là thường tình inhye đã có thể dễ dàng làm ngơ những lời châm chọc như thế. song đối phương lại là kang haseul. cứ mỗi lần hình ảnh jongseong ấp ủ ả đàn bà này trong lòng đập vào tâm thức, lại là một lần ruột gan bị xé nát, nỗi giận cũng theo đó mà dâng trào như sóng cồn gặp bão. cô tức đến nỗi môi run lên, tay nắm chặt, móng lún vào da thịt gần như rướm máu, toàn thân vùng dậy toan lao vào cấu xé con người kia - bất kể bản thân tự hiểu rõ hành xử như thế chẳng khác nào những ả hoạn thư vô kiểm soát...
... nếu trong tình yêu còn có hai từ "kiểm soát", inhye từ đầu đã không bất chấp nguy hiểm để lặn lội quay về đây.
ý định chợt đóng băng khi đôi mắt phóng qua bờ vai haseul, bất giác bắt gặp hình bóng đang chậm rãi tiến về phía họ.
kang haseul có thể thề rằng giờ phút đó chính là thời khắc thứ nhì - và cũng là cuối cùng - bản thân bị choáng ngợp hoàn toàn bởi một cá nhân cụ thể, khi người con gái dung mạo hệt thiên sứ đối diện mình đổi thay sắc mặt.
nụ cười lóe lên không tà mị, cũng chẳng tự tin như trong phán đoán của cô.
là sự sầu thảm vô hạn. cùng lòng biết ơn - vì chúa! - là lòng biết ơn cơ đấy!
"đúng là người có thể chọn đồ." bỗng lao vào ôm chầm lấy cô rồi nấc lên rõ to, giọng nói con người đó - trái ngược thay - lại như sự châm biếm rót khẽ vào tai. "nhưng cô em đã quên mất một điều."
con người này lúc bấy giờ đây, lời nói và hành động, rõ ràng không hề đồng nhất.
kang haseul bần thần khi inhye vỗ nhẹ lưng cô, miệng êm ái khẽ thêm vào vài từ - chỉ đủ nhỏ để hai người họ nghe thấy.
"ngày trước, cũng như bây giờ, kẻ thành thạo với cây kéo hơn, vẫn là tôi."
đó, đối với jay da costa, chính là giọt nước làm tràn ly.
khi phải đối mặt với cảnh tượng hy hữu trước mặt.
inhye đôi cánh tay dang rộng, ôm chầm lấy kang haseul.
rồi, bắt đầu khóc.
"xin lỗi em, haseul, chị thật sự không ngờ..." nấc lên nức nở, gương mặt người thiếu nữ khổ sở vô cùng, chất giọng run rẩy chua xót. "nếu quả thật chị đã gây cho hai người khó xử như vậy... chị thật sự xin lỗi... em đã làm biết bao điều cho jongseong, chị tự nhận không bằng, nhất là sau ngần ấy năm làm khổ anh ấy..."
khóe mắt đương sự được nhắc đến trong tràng tâm sự cảm động lòng người khẽ giật, cả bàn tay cũng nắm chặt, lộ cả khớp gân trắng hếu.
"... ngày đó chị đã nợ em một ân huệ, nên hiện giờ cũng không muốn tổn thương em, càng không muốn tự tổn thương mình và anh jongseong nữa. chuyện ba người lần này, rõ ràng chị là kẻ thứ ba. vậy nên, vậy nên..."
inhye vùi đầu vào vai người con gái mình đang ôm siết, nghẹn ngào vài khắc.
"...vậy nên, anh jongseong, chị sẽ trả lại cho em."
thế là mọi vật vỡ òa.
lớp mặt nạ kiên cố xây dựng suốt năm năm, giờ phút này đã chính thức sụp đổ đến thảm hại.
quên mất cả phép lịch sự gắn liền với máu thịt suốt năm năm trời, nụ cười sẵn sàng trên môi cũng tan biến như sương khói, ngài chủ tịch costa tay bấu vào bả vai đứa con gái nhỏ nhắn kéo mạnh ra, động tác bất ngờ và thô bạo, khiến cả hai nữ nhân - một thì mất đà lao thẳng vào lòng anh, một lại giật lùi ngã người vào ghế.
"jay...?!" cô gái với mái tóc ngắn kiểu cách chậm rãi ngẩng đầu, bỡ ngỡ nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, đôi mắt đen mở to bàng hoàng. hệt như một phản ứng tự nhiên, sau đó lập tức chuyển sang người đàn bà trong lòng anh.
kang haseul thề, trên gương mặt thuần khiết kia, nhất quyết đã thoáng qua ánh nhìn đắc thắng.
cô bất ngờ đến nổi chỉ biến trơ mắt ra nhìn hai con người trước mặt.
"cô không cần ở lại hàn quốc nữa. về ý ngay lập tức."
rồi, không cần biết phản ứng từ đối tượng mình vừa trút giận vào, jay siết tay tù nhân của mình kéo xệch ra khỏi nhà hàng huyên náo. ra đến xe, chẳng nói chẳng rằng, anh mạnh mẽ nhét cô vào ghế và tự mình hằn hộc ngồi vào chỗ, chân nhấn ga lao đi với tốc độ còn trên cả tử thần.
inhye răng lún sâu vào môi, mày nhíu lại đầy lo sợ. cô biết rõ mình đang bước đi trên băng mỏng, nhưng quả thật giờ phút vừa rồi vì quá tức giận mới diễn ra màn kịch oái oăm đó, cốt chỉ mong anh trút giận lên người đàn bà kia. đâu ngờ chính bản thân cũng đã dồn ép mình vào thế tiến thoái lưỡng nan. sự việc với yang jungwon còn chưa nguôi ngoai, cô đã vội dại khờ đổ thêm dầu vào lửa, giờ thì chỉ biết ngồi đây đợi chờ bị cháy rụi.
xe thắng gấp, cô lao người về phía trước, khuỷu tay va vào thành xe đau điếng.
"em xuống đây đợi. anh có chuyện cần làm."
giọng anh rất dịu dàng, thậm chí kèm theo cả nụ cười nhạt trên môi. không hiểu sao lại khiến chân tay cô run lẩy bẩy.
"nhưng..." inhye khổ sở cắn môi nhìn quanh "... đây là đường cao tốc..."
"XUỐNG XE!"
bất chợt la lên khiến cô giật nẩy mình, con người trước mặt cô giờ đây thay đổi thái độ nhanh còn hơn sấm chớp. có vẻ như park jongseong đã hoàn toàn thất bại trong việc níu kéo chút jay da costa còn sót lại trong mình.
cửa xe đóng sập, gương mặt vẫn nhìn thẳng, gã đàn ông dứt khoát đạp ga lao xe đi, chẳng hề đoái hoài đến hình bóng nhỏ bé trơ trọi giữa con đường vắng vẻ - ngay cả đến một cái nhìn lướt qua vào kính chiếu hậu cũng chẳng mảy may ban phát.
là vì... trái tim không cho phép.
đây là gì? chẳng phải bản năng con người là bảo toàn lấy bản thân khỏi thương tổn hay sao? một lần bị phỏng, đáng ra nên co người lại, rút tay về, chìm sâu trong cái vỏ kén bảo vệ. vậy mà tên đàn ông mang họ park gia ẩn sâu trong dòng máu anh lại cứ luôn lao đầu vào lửa. rõ ràng biết rõ đứa con gái vô tâm đó chỉ có thể mở ra những lỗ hổng sâu hoắm đã khô máu lâu ngày trong quả tim chết lặng, vậy mà vẫn không cam tâm lao đầu vào như loài thiêu thân. thương trường như chiến trường, tình trường như chiến trận, vậy cớ gì một chiến thần như anh cứ mãi thảm bại trong tình ái?
địch quân, lại chỉ là một con người nhỏ bé.
nếu cái ngày của hai tuần trước, người đàn bà đó không dùng vẻ mặt yêu thương triền miên dõi thẳng vào anh, liệu một da costa có mềm lòng trì hoãn đến hiện giờ?
nếu không phải vì đôi bàn tay vuốt nhẹ cùng nụ hôn trộm khẽ khàng vào sáng sớm nay, khi anh đáng ra phải đang say ngủ, park jongseong liệu có điên rồ đến nỗi nhen nhóm lên một tia hy vọng?
nếu không phải vì đem thứ hy vọng thối nát đó kiềm nén bản thân, anh liệu có chìm sâu vào thất vọng như hiện giờ?
cảm thấy bản thân mình thật khốn nạn.
lần đầu tiên trong năm năm, jay da costa nghi ngờ vào sự sáng suốt và sức phán đoán của bản thân - khi gấp rút quay về nơi này.
"nếu con muốn quay về gia tộc này, đứa trẻ đáng thương của ta, nên nhớ một điều: park jongseong đã chết. kể từ nay, con là một da costa."
câu nói hà khắc của rodrigo ngày nào trong bệnh viện, đứa cháu của ông vẫn còn nhớ rất rõ. không phải ông là ông của nó, mà vì nó - trong giờ phút đó - không còn là nó nữa.
'lần này quay về, không phải để làm sống lại tên park gia si khờ vẫn còn ngoi ngóp trong bể khổ yêu đương kia!' anh nhắm mắt, tay lái lỏng đi trong vài khắc ngắn ngủi dù xe vẫn còn lăn bánh. tiếng xe phanh gấp trên mặt đường vắng vẻ khiến không gian chợt nhuốm màu chết chóc. mở mắt, người đàn ông thở gấp, mắt nhìn chằm chằm như thôi miên vào con lươn chỉ còn cách mũi xe vài phân, biểu hiện trên gương mặt anh trong phút chốc lộ vẻ dày xéo, đôi tay bám chặt trên vô lăng cũng run lên theo từng nhịp thở.
'lần này quay về, là để hắn vĩnh viễn bình yên an nghỉ!' jay dường như thét lên trong tâm trí 'cho dù mày có còn yêu ả. nên nhớ rằng, trên đời này có những thứ còn lớn lao hơn tình yêu!'
đầu gục xuống đôi tay gác nặng trên vô lăng, anh nhắm mắt định thần, cố gắng để lý trí quay về thao túng cảm xúc. lý trí là thù hận, cảm xúc là yêu thương. và không phải con người nào cũng có thể dùng lý trí lấn áp cảm xúc, đặc biệt khi chính lý trí cũng được dựng nên từ những yếu tố sơ khai của loại cảm xúc đó.
khi hai chiều hướng cùng gốc rễ đấu tranh trong một con người, có thể khiến thân chủ mệt mỏi cực độ.
trời gầm rít.
dùng dằng suốt cả buổi sáng, cơn mưa đầu mùa cuối cùng cũng xé toạt bầu trời đen kịt ùa xuống như thác đổ. nặng nề và khát khao tàn phá.
cũng không khác tâm trạng con người đang đổ gục bên dưới nó là mấy.
...
"ông trời thật biết chọn lúc để khóc nhỉ?" một giọng nữ êm ái tràn vào không gian, lấn áp cả tiếng mưa tạt mình xối xả xuống mặt đường.
jay đầu không ngẩng, thân không cử động, cơ hồ còn không hề để ý đến những giọt mưa thấm đẫm bờ vai, chứ đừng nói chi đến nhân vật đang đứng cạnh xe mình.
có tiếng gót giày nện xuống mặt đường ẩm ướt, cửa xe phía bên kia được mở ra rồi đóng lại. người thiếu nữ đưa những ngón tay thon thả nhấn vào nút kéo mui xe, sau đó chậm rãi thở đều cho đến khi không gian hoàn toàn trả lại sự tĩnh lặng của thời khắc.
"anh cần về thay đồ." giọng nói lại một lần nữa trỗi lên.
đối phương chậm rãi ngẩng đầu, những đường nét như tạc trên gương mặt anh cứng đờ, đôi mắt vẫn hướng về phía trước. lạnh lẽo và tàn nhẫn. thể như sự tồn tại của mình chưa bao giờ có thứ gì gọi là hơi ấm.
kang haseul rùng mình. sợ rằng độ chính xác của nó chẳng còn đơn giản nằm ở hai chữ "thể như" nữa rồi...
"không cần hỏi. em không an tâm nên đã đi theo hai người." cô lên tiếng sau nhiều giây nhìn chằm chằm vào con người băng lãnh bên cạnh - lúc bấy giờ vẫn dõi mắt vào một điểm vô định nào đó bên ngoài xe, hoàn toàn làm ngơ sự hiện diện của cô.
"ha..." cười nhạt, người thiếu nữ đầu cúi gằm sau một lúc chờ đợi trong vô vọng, giọng cất lên mang đầy sự khuất phục. "thật không ngờ có một ngày em lại được gặp lại thiếu gia như thế này nhỉ?"
"tại sao còn chưa về ý?" vẫn không quay sang haseul, jay tiếp lời, giọng phẳng lì không cảm xúc. rõ ràng từ 'thiếu gia' đã khơi dậy chút gì đó trong vị chủ tịch trẻ.
"nhìn anh ra đi trong tâm trạng đó, làm sao em có thể an tâm?"
"ra khỏi xe."
"xem nào, jay. anh luôn tự hào mình là kẻ lý trí, chuyện vừa rồi nào phải lỗi của em?"
"ra khỏi xe." ánh mắt anh kiên định, vẫn không hề chạm đến người thiếu nữ ngồi kề. "và jay không phải để cho nhân viên gọi ông chủ của mình."
haseul lắc đầu, đôi mắt trong phút chốc lộ vẻ đau thương, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên vuốt đi mái tóc ẩm ướt trên gương mặt sắc lạnh.
"em biết chứ. anh nào phải jay." cô cười khổ não. "cũng chẳng phải là da costa. chưa bao giờ và sẽ không."
nước mắt tuôn rơi, kang haseul áp đầu vào lồng ngực người đàn ông mình hết mực yêu quý, giọng nói lần đầu tiên trong nhiều năm lộ vẻ chua xót.
"park jongseong, anh có biết em khổ vì anh nhiều lắm rồi không? dù biết rõ con người anh hướng đến mãi mãi vẫn là cô ta, vậy mà năm năm nay em vẫn phải dại khờ lừa gạt bản thân. em yêu anh đến nỗi mù quáng, tự thay đổi đến nỗi khi nhìn vào gương, cũng chẳng nhận ra bản thân mình nữa rồi. mấy năm qua em biết anh đối xử tốt với bố con em không phải vì mang ơn. anh cũng từng chính miệng nói thẳng sẽ không chịu trách nhiệm vì bất cứ cống hiến hy sinh gì mà bản thân không đòi hỏi từ em. bất quá chỉ là... em khiến anh nhớ đến cô ta, đúng không?"
"đúng."
giật lùi lại như chạm phải lửa, nước mắt làm nhòe cả gương mặt điểm trang tinh xảo, haseul cảm thấy trái tim nóng rát còn hơn bị bỏng.
vậy mà, đôi mắt kẻ đối diện vẫn lạnh buốt.
"từ mùi nước hoa, thói quen, lời ăn tiếng nói, trang phục, màu sắc yêu thích... mỗi một người đàn bà đi qua cuộc đời anh đều mang đến một cái gì đó của inhye, bản thân anh có nhận ra điều này?"
"có."
khóe môi jay cong lên một nụ cười không thần thánh, anh quay sang ném cho haseul một cái nhìn hờ hững. "và em chính là tổng hợp của những đặc điểm trên. nếu không, nghĩ làm sao tôi có thể giữ em bên cạnh lâu như vậy?"
"anh...!" kang haseul nghẹn ngào, không ngờ người đàn ông này có thể thản nhiên thừa nhận sự ám ảnh của mình đối với một người đàn bà như thế. hoàn toàn không sự phủ nhận, hoàn toàn không chối bỏ cảm xúc của mình...
"... đó là em chưa nhắc đến những lúc vui vẻ cùng nhau, cái tên mà tôi gọi tuyệt đối không phải kang hase..."
bốp!
đôi mắt mở to bàng hoàng, kang haseul lắc đầu nguầy nguậy khi nhìn thẳng vào người đàn ông mình yêu thương. mái tóc đen ướt đẫm rũ xuống che đi màu mật ong từng một thời dõi vào cô với tia cười ấm áp. sợ rằng đến cả chút ánh sáng đó cũng là mộng ảo do bàn tay ác ma gầy dựng nhằm phỉnh lừa thế gian.
"anh đang làm gì thế, jay? đây không phải là anh!" haseul thở hắt ra, bàn tay nắm chặt lại bên hông. "anh không phải là con người khốn nạn này! rốt cục thì em đã làm gì khiến anh phải làm đau em đến độ này?!"
ngón tay chạm khẽ lên chỗ vừa bị tát, gã đàn ông trước mặt cô cười khẽ.
bầu không khí, trong một giây, bỗng tràn ngập sự quỷ dị.
"cô đã cho inhye ân huệ gì?"
"cái gì?!" haseul thản thốt.
"đừng vờ. những gì hai người nói ít nhiều cũng lọt qua tai tôi. đàn bà đó không phải là con người dễ dàng mang ơn người khác. tôi muốn biết chính xác chuyện gì đã xảy ra giữa hai người ngày đó."
phải mất vài chục giây kang haseul mới tiêu hóa hết ý nghĩa trong câu nói này. biểu hiện trên gương mặt cô biến đổi từ ngạc nhiên, tức giận, đau khổ. rồi cuối cùng là - sự châm biếm tàn độc.
"vậy ra, cuối cùng, cũng là vì cô ta?" cười nhạt, cô đưa tay lên sờ lấy thái dương. "anh làm tôi đau là vì cô ta đã khiến anh đau?" bất chợt quay sang jay, haseul thổn thức. "không! tôi đã lầm rồi! anh không phải là một kẻ khốn nạn. anh còn trên cả thế nữa!"
vẫn với nụ cười khẩy trên môi, jay dõi đôi mắt vô cảm vào kẻ đối diện, không hề có một chút phật lòng vì bị sỉ nhục. "em theo tôi đã năm năm nay, vậy mà vẫn chưa rõ ràng điều đó sao? đáng thất vọng thật."
bàn tay giơ lên toan giáng xuống bỗng bị chộp lại, đôi mắt nâu dần dần sẫm màu khi xoáy thẳng vào người thiếu nữ đang trong cơn phẫn nộ cực cùng.
"một lần đã đủ." jay rít qua kẽ răng. "nếu không phải nể tình kang saehun đã cứu tôi ngày đó, tôi đã có thể kết thúc em dựa vào hành động vừa rồi."
haseul thở dốc, mắt long sọc hướng thẳng vào jay.
"tôi muốn câu trả lời. hoặc em nói. hoặc tôi sẽ giao kang saehun lại cho park gia. thiết nghĩ những tên già cỗi cổ hũ đó sẽ rất vui mừng để tiếp đón một kẻ được cho là quân phản bội?"
vài phút trôi qua trong sự căng thẳng tột độ, đến cuối cùng bị cắt đứt bởi giọng nữ điềm đạm.
"anh muốn biết? được." đôi môi đỏ mọng cong lên tạo thành một nụ cười hoàn mỹ, người thiếu nữ đưa bàn tay còn lại lên chạm khẽ vào má đối phương. "em hiện giờ cần chút rượu và một kẻ bầu bạn. nếu anh có thể khiến em hài lòng. có lẽ khi say rồi sẽ cho anh biết."
"đừng giở trò với tô..."
"ấy, đừng nóng. anh không phải nôn nóng muốn biết ân huệ em đã ban cho inhye là gì, để có thể thay cô ta trả dứt hay sao?" lại cười, cô dịch chuyển tay xuống lồng ngực jay, mắt phất lên đầy ẩn ý. "anh có biết lúc người ta thoải mái, lời thật mới tuôn ra không?"
đôi mắt anh nheo lại nhìn cô đầy dò xét.
"anh không muốn nghe em nói dối đâu nhỉ?"
vậy là, trong làn mưa tầm tã và sắc xám của bầu trời ủ ê, ánh đèn đỏ trong phút chốc láy lên nhòe nhoẹt, chiếc xe đen tuyền sau đó phóng đi trên con đường đẫm nước, để lại phía sau không gì hơn là một ít dư vị của đắng cay và tình yêu bị thương tổn.
tình yêu là gì nhỉ? nó khiến con người ta đâm đầu vào những chuyện ngu xuẩn nhất.
như choi inhye giây phút này vậy.
chuyện ngu xuẩn nhất trên đời cũng đã làm ra rồi.
cô đợi.
dù biết rằng kẻ bỏ đi sẽ chẳng quay lại.
ông trời thật kỳ lạ, cứ luôn khiến cho mỗi người trong chúng ta khi rơi vào chuyện yêu thương, luôn cảm thấy bản thân là nhân vật trung tâm của cả vũ trụ. nắng vào những lúc ấm nồng nhất, mưa vào những lúc tang thương nhất, thời tiết đổi dời ngẫu nhiên sao lại luôn khớp trùng với tâm trạng hay đổi thay của người con gái.
có lẽ, trời cũng là nữ nhân chăng?
nữ nhân đó, giờ đây có lẽ đang khóc cho cô?
inhye bật cười châm biếm bản thân. đây là gì? những đoạn độc thoại rẻ tiền trong tiểu thuyết? trời khóc? cho dù có khóc đi nữa, nhất định cũng không khóc cho choi inhye này.
cô biết mình đã đi quá đà, lại một lần nữa thương tổn anh trầm trọng. ngày đó rời bỏ chẳng đã phũ phàng với anh rằng bản thân là quan trọng nhất? đến giờ này, tệ hại hơn, lại đặt cả một người con gái lẽ ra là tình địch của mình trên anh.
nước mưa trên cơ bản không thể ngấm vào da thịt, ấy vậy mà sự lạnh lẽo lại xuyên thấu cả dòng máu nóng. nó khiến cô tỉnh lại, ý thức được lý do anh đưa cô đến gặp haseul. inhye không phải đồ ngốc. cô biết rõ dù thù hận, anh vẫn còn yêu cô, nếu không đã không dùng đến phương pháp trẻ con như vậy trả đũa lại cô. nhưng buồn cười thay, cô vào lúc đó còn dại khờ hơn cả anh. chỉ vài lời khiêu khích từ kang haseul đã khiến cô mất cả lý trí, sự xấu xa ẩn tiềm trong xương cốt lại rỉ ra thao túng hành động.
trả anh lại cho kang haseul?
cô đùa với ai đây? ngày đó là bán đứng anh cho park joohyuk. đến giờ lại muốn dâng anh cho người đàn bà khác? cho dù tất cả chỉ là dối trá thì đã sao? cô cũng đâu hề muốn anh biết rõ chân tướng - ít ra là, cho đến khi cô có thể hoàn toàn rời khỏi anh cùng căn bệnh đáng nguyền rủa của mình.
đúng vậy. inhye đúng là có ý định cho anh biết toàn bộ sự thật sau khi đã rời đi. cô đã hoàn toàn chân thật với haseul khi bảo rằng bản thân muốn anh khắc ghi hình bóng mình cả đời.
chuyện khiến con người ta khắc cốt ghi tâm, ngoài thù hận ra. còn có hối hận.
choi inhye, đúng là khốn nạn không ai bằng nữa rồi...
những tháng ngày lưu lạc tại xứ người, một đứa con gái nông nỗi chưa qua hai mươi như cô, tránh làm sao khỏi oán trời trách phận? trái tim cô vốn không rộng lớn, thế nên không tài nào chấp nhận bất hạnh của bản thân như một phần của số mệnh. đối với cái gọi là ý trời này, cô vật vã. ngày jay da costa thành hôn cùng simona morretti, cô đã nghĩ mình có thể ngừng thở cho xong.
con bị mất. chồng thành hôn cùng người đàn bà khác. người thân duy nhất cũng dần dần chìm vào điên dại. tất cả đều vì nó.
cô căm ghét nó, oán hận nó, khinh rẻ nó. vậy mà cả đời này, xem ra sẽ không thể nào thoát khỏi nó.
trách đời, hận trời, vậy nên oán cả người mình yêu. đã không biết bao lần tỉnh giấc giữa đêm khuya, cô tự đấm vào lồng ngực mà nguyền rủa bản thân, nguyền rủa ông trời, nguyền rủa kẻ đã sinh ra cô, và cả anh.
cô oán anh vì sao không thể siết chặt cô vào lòng những lúc đau khổ tột cùng, oán anh vì sao lại nhẫn tâm ôm ấp người phụ nữ khác trong khi tâm vẫn còn yêu thương cô, oán anh vì sao không thể đột ngột xuất hiện trước mặt cô vào ngay giờ phút mất mát nhất cùng lời thề: "dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn mãi yêu em..."
chỉ toàn những oán trách vô lý. lý trí gào rằng cô không có quyền, trái tim ích kỷ lại gồng lên phản đối.
thật ra, cô biết anh có thể chứ. chỉ là, lời nói là một chuyện, khả năng lại là một chuyện khác.
tương lai của họ ít nhiều cũng có vài phần cơ hội tươi sáng. song, inhye lại quá hèn nhát để đánh cược vào vài phần ít ỏi đó. sinh mạng bé nhỏ bị mất đi vào năm nào đã khiến con người tự tin sôi sục của ngày xưa, bỗng dưng rơi vào tình trạng phủ nhận trường kỳ. cô không nghĩ. không muốn nghĩ. không dám nghĩ. sự tin tưởng vào mặt sáng của tương lai đối với cô tồn tại ở mức dường như không tưởng.
quá khứ cứ như một cơn ác mộng. con người không ai lại tự tìm về đau thương. vậy mà có những chuyện không thể không nhớ. cô căm ghét cái nhìn sợ sệt của son hyomin những khi bệnh tình cha mình trở nặng, căm ghét nụ cười buồn bã của cô ta ngày rời đi cùng gã đàn ông khảo cổ, ghét cả cái cách bàn tay mềm mại vuốt nhẹ từ biệt trên má cô cùng những giọt nước mắt mà cô nghi ngờ mang tính giải thoát nhiều hơn là luyến tiếc. người đàn bà đó là thứ gần nhất với người mẹ mà cô từng sở hữu. khoảng thời gian bà ta yêu thương choi seungcheol còn lớn hơn số tuổi của cô, ấy vậy mà đến cuối cùng vẫn không thể chấp nhận một con người khiếm khuyết về mặt tinh thần.
vậy điều gì có thể đảm bảo sẽ có người có thể chấp nhận cô?
anh, đối với cô không ràng buộc máu thịt. cô mất đi bản thân rồi, sớm muộn cũng mất luôn anh. mà con người ta thì, không hề muốn mất đi lý do tồn tại cuối cùng trên đời này chút nào.
con người, rõ ràng có quyền ích kỷ, đúng không?
đặc biệt khi con người đó lại là một kẻ phản diện.
inhye bật cười khổ não, đầu lắc nhẹ khi một chiếc xe khác dừng trước mặt cô. người đàn ông trẻ tuổi cầm lái cũng giống như bao kẻ đi trước dùng đôi mắt thương xót dõi vào dáng vẻ mỏng manh của người thiếu nữ, miệng không ngừng hối thúc cô vào xe mình, ít nhất thì cũng để họ đưa cô đến một chỗ có thể trú mưa. đối với tất cả, cô đều cười nhẹ rồi lắc đầu từ chối.
tay vòng qua ôm chặt lấy bản thân, inhye bắt đầu cảm thấy cái lạnh xâm chiếm xương cốt, răng cũng từ từ đánh vào nhau lập cập. rõ ràng biết người sẽ không quay về, cô vẫn ngoan cố đứng chờ. cô không phải đang tự hành hạ bản thân, càng không phải làm dáng làm kiểu. đến giờ phút này, cô đứng đây đội mưa đội nắng chỉ đơn giản vì một việc: anh muốn thế.
sự trả thù cô trông chờ rốt cục không phải đã đến rồi sao? và cũng chính là một tay cô gây ra mà thôi.
cho dù chỉ là mang tính bộc phát, việc anh thả cô đứng chờ ngay giữa xa lộ vắng vẻ, không có lấy một đồng bạc, điện thoại hay bất cứ vật tùy thân gì trên người, lại chẳng phải là trừng phạt hay sao?
là anh muốn trừng phạt, cô sẽ bị trừng phạt. là anh muốn cô khổ, cô sẽ khổ.
vậy đó, nhưng trong lòng cũng không khỏi dao động, mắt chốc chốc lại bất giác nhướng tìm, tim nhói lên khi bất cứ chiếc xe màu đen nào ngẫu nhiên lọt vào tầm mắt.
con người là một sinh vật kỳ lạ. miệng nói là biết rõ, tâm dù gì vẫn cứ bất chấp mà hy vọng...
chợt, cảm thấy bản thân còn trên cả ngu xuẩn.
cơn mưa bất chợt kéo dài suốt cả buổi chiều hôm ấy, lúc tạnh lúc đổ rào, thất thường như chính vị chủ nhân cao ngất ngưỡng của nó. bầu trời lúc bấy giờ đã nhuốm màu u ám, báo hiệu sự kết thúc của một ngày dài đầy sóng gió.
inhye, một cách khó khăn, ngẩng đầu lên nhìn về phía chân trời xa tít tắp.
cả một góc trời hừng đỏ lên thế này, làm thế nào lại bảo là kết thúc? những tháng ngày rong ruổi dưới vòm trời tibet, inhye đủ hiểu biết để nhận ra đây chính là báo hiệu của cơn bão sắp đến.
cả thân người nép vào thành cầu lúc bấy giờ cũng tê liệt hoàn toàn. cô chậm rãi đưa bàn tay lên cảm nhận trán và cổ, hơi nóng tỏa ra khiến mắt cay xè, đầu óc say xẩm. gượng gạo đứng dậy, cô tự nhủ với lòng, chiếc xe tiếp theo ngang qua có ý định giúp đỡ, cô nhất định sẽ chấp nhận. inhye không ngốc đến nỗi vì muốn "trả nợ" cho park jongseong mà liều luôn cả cái mạng. nếu còn đứng đây cả đêm trong bộ y phục hớ hênh và tình trạng phát nhiệt này, nếu không chết vì sốt thì cũng bị bão thổi bay đi.
cái đêm ấy, không biết vì lý do kỳ diệu nào đó, cuối cùng inhye vẫn mò được về đến gangnam. loạng choạng bước đến bàn bảo vệ, cô chuyện trò nhờ vả ông eun vài câu khi chỉ tay về chiếc taxi vẫn còn đứng chờ trước cổng, sau đó bất chấp thái độ quả quyết cầu tương trợ của người bảo vệ già tốt bụng, cô nhân lúc ông ra ngoài trả tiền cước xe mà quay sang tóm lấy chìa khóa dự phòng và bước nhanh về phía thang máy.
chỉ một lúc nữa, sẽ trông thấy anh. mọi việc, rồi sẽ ổn - cô tự nhủ khi ngã người vào thành thang máy thở dốc, cảm giác như bản thân đang bước đi trên bùn nhão.
"về nhà. tôi muốn về nhà."
không biết bao nhiêu lần inhye đã lặp đi lặp lại khao khát đó - cả trong tâm thức lẫn những lời nguyện cầu thiết tha cùng sao trời. cô thậm chí còn không rõ nhà của mình là nơi đâu. có phải là ngôi nhà gỗ đơn sơ trên toshima? biệt thự hào nhoáng mình và choi seungcheol chung sống? căn hộ nhỏ được trang trí giản đơn, một chiếc bàn coffee nhỏ và chiếc giường trắng toát, cửa sổ rộng cao hơn cả con người dõi ra cảnh thành phố náo nhiệt...?
nhà, vốn không chỉ đơn giản là một địa điểm nữa rồi.
nhà, là bất cứ nơi nào một cá nhân nhất định tồn tại.
trong lòng bình yên lại đôi chút khi nhớ ra chính bản thân đang hướng về cá nhân đó - mặc dù trái tim ý thức được: những gì chờ đón mình hứa hẹn sẽ chẳng dễ chịu một chút nào.
cô đẩy cửa, có phần ngạc nhiên vì nó không được khóa. đứng lại trước cổng, cô lóng ngóng toan sửa lại y phục và chỉnh trang đầu tóc, song nghĩ sao đó rồi lại thôi, miệng hít một hơi dài để lấy lại sự tỉnh táo. biết rõ anh chính là mong muốn trông thấy hình dáng thảm hại của mình, inhye dĩ nhiên sẽ diễn tròn vai trò con mồi bị đày đọa.
ba bước thôi, cái gọi là diễn đó, cuối cùng đã chuyển mình biến thành đày đọa thực sự.
park jongseong, vào đêm ấy, chính là nếm trải thiên đường trong tận cùng địa ngục.
hay là ngược lại nhỉ?
à, cũng giống nhau cả thôi...
kang haseul. ả đàn bà này, với nụ cười khinh rẻ trên môi, đã đưa anh đến cái giáo đường khốn nạn ngày nào - nơi mà ả cho rằng là điểm thích hợp nhất để bắt đầu câu chuyện của mình.
một câu chuyện hài. rất, rất hài.
kang haseul nói rất nhiều về một cuộc diễn trò ngoạn mục của nhân vật mang tên choi inhye, rằng cô đã gạt lừa anh ra sao, đến cuối cùng cốt chỉ mong anh thoát ra xứ người toàn tâm lập nghiệp, thế rồi một mình bỏ đi để cầu anh hạnh phúc vì bản thân mắc phải một căn bệnh bất trị không tiện nhắc tên.
nếu không phải tận mắt tận tai đối diện với nụ cười tà mị và giọng điệu mang chất trào phúng đầy kịch nghệ của cô nàng, jay đã có phần tin vào sự hy hữu trong câu chuyện thối nát đó. cho dù là bịa đặt đi nữa, cũng không nên vẽ nên một inhye cao cả thánh thiện như vậy. nó khiến cho cái gọi là bi kịch đột nhiên buồn cười một cách đáng sợ.
"anh hỏi em có nói thật hay không?" tại một lúc nào đó trên xe, cô nàng bỗng bật cười khanh khách, quay đầu sang nhìn anh đầy giễu cợt pha lẫn xót xa. "tùy xem thái độ em lúc mở lời có vui vẻ hay không. tiếc thật, anh không chú ý sao?"
dồn xuống ý định muốn giết người, jay cười nhẹ khi đưa con người này về nhà mình. rượu, sau đó, dĩ nhiên được dùng đến để đem đến cho ả đàn bà cái gọi là "tâm trạng vui vẻ."
"ân huệ lớn nhất mà cô ta nợ em chính là một cá nhân." haseul cười lớn khi dốc hết chất lỏng đỏ thẫm xuống cổ họng.
"là ai?"
đôi mắt cô lờ đờ, thân áp sát vào anh, mắt phất lên châm chọc. "nếu em nói chính là anh, anh có tin không?"
"dừng trò này lại, haseul." giọng anh hằn học, càng lúc càng không thoải mái trò đùa quá đáng này.
"sao? không tin những gì em nói?" khẩy cười một cái, cô vỗ mạnh lên vai anh, ánh mắt khiêu khích. "hay không dám tin? hay sợ tin?"
hất cả hai bàn tay đang tựa vào vai mình khiến cô mất đà ngã vào bức tường phía sau, vẻ mặt jay ngày càng u tối khi áp sát vào cô đầy đe dọa.
"tôi cần sự thật."
"chẳng phải em vừa cho anh biết sự thật sao?"
quay sang một bên, jay bất đắc dĩ cười hắt ra một tiếng, khi quay lại ánh mắt lại bừng lên dữ dội. "nếu con người cô nói đến là inhye, tôi bây giờ có thể leo lên cái thập tự giá kia vào vai jesus. cô có thấy jay da costa này, thậm chí chỉ là việc cầu nguyện đơn giản đã từng làm qua chưa?"
"chậc chậc." đối phương lắc đầu, nụ cười nở trên môi càng thêm giễu cợt, hơi thở thoát ra toát đầy men rượu. "ngài chủ tịch của chúng ta và chúa? thật là không thể dồn vào một câu. trừ khi câu đó chứa đựng từ 'nguyền rủa', ha?"
"cô đùa xong chưa?"
"em có sao?"
jay quay người, hung hăng bước về phía bàn ăn rót cho mình một ly đầy rượu rồi ngửa cổ nốc cạn, sự kiên nhẫn ngày càng cháy rụi. anh hiểu rõ con người kang haseul, thái độ bất cần đời, cách vờn đuổi nửa giả nửa thật đó cũng là ả học từ anh mà ra. chuyện mà anh muốn biết từ ả, e rằng đến cả đời cũng không thể khai thác. haseul có cách biến một việc vô cùng khó tin trở nên thiết thực muôn phần. nếu ả muốn dối trá anh thì không có bất cứ đe dọa nào có thể lôi ra sự thật từ cái miệng gian xảo đó.
chợt, có đôi bàn tay luồn qua lồng ngực anh khẽ siết chặt, con người phía sau đột nhiên run lên nhè nhẹ. đến cuối cùng cũng không khóc mà chỉ đứng bất động như thế một lúc lâu.
"một lần. chỉ cần một lần thôi, một lần anh đừng xem em là cô ấy."
lời nói toát ra run rẩy, thiết tha.
đây là loại đàn bà gì? jay nhướng mày, bực bội dốc cạn một ly khác xuống cổ họng, trong đầu bất giác nhớ về hình dáng mỏng manh trong chiếc váy trắng hớ hênh đã dấy lên trong anh sự si cuồng suốt cả ngày nay. anh có thể đáp ứng được yêu cầu trên ư? không phải anh không muốn, mà là không thể!
đột ngột quay lại, anh dang tay ôm xộc thân hình mềm mại vào lòng, đầu cúi xuống ngấu nghiến môi cô, trong óc đến một chữ "haseul" cũng không lưu lại nỗi.
choi inhye!
gào lên cái tên trong tâm thức, con người đó khiến anh muốn nổi điên, tâm đột nhiên đau đớn, lòng dâng lên một khát khao khiến bản thân dường như trầm mình trong lửa. chỉ việc nhớ đến ả cũng đủ khiến anh chán ghét các người đàn bà khác trên thế gian này. gặp lại ả, đáng nguyền rủa thay, đã khiến cái chán ghét đó trở nên cực đoan vô hạn.
hơi thở ấm áp mang mùi bơ sữa phả nhẹ lên hõm cổ, làn da nóng ẩm tỳ áp vào lồng ngực, đôi bàn tay nhỏ nhắn xoa nhẹ trên tấm lưng trần. tất cả và thứ chất lỏng khiến người u mị đang dần dần ngấm vào huyết quản khiến toàn thân anh nóng ran. cơ thể, theo phản ứng sinh lý thông thường, dĩ nhiên dậy lên ham muốn nguyên thủy.
đáng ra không nên uống vào thứ chất lỏng đó.
nhất là, vào lúc tâm trạng bị kích động như vầy.
tâm rõ ràng cảm nhận được cô, tay rõ ràng chạm vào được cô, mũi rõ ràng hít vào hương thơm ngọt ngào ám ảnh ngày đêm.
vậy mà, khi đôi mắt hé mở, park jongseong biết rõ, đó không phải là cô.
vì cô đang đứng trước mặt anh.
không như những ảo ảnh tưởng tượng của anh, cô xuất hiện không hào nhoáng, không xa hoa, không thoát tục tao nhã. mái tóc đen óng mượt của nhân vật trước mặt anh giờ đây xõa ra xơ xác, mặt mày trắng bệch, quần áo nhăn nhúm và dáng người xiêu vẹo khổ sở.
trong lòng anh chợt nhói đau âm ĩ.
là thật.
bởi vì, ảo ảnh của anh, sẽ không bao giờ có biểu hiện đó trong mắt.
nỗi đau cùng cực. đau đến nỗi khiến bản thân dường như trong suốt.
đột nhiên cảm thấy con người đương âu yếm cùng mình toàn thân bất động, giác quan nhạy cảm của người phụ nữ mách bảo haseul quay đầu lại, đập vào mắt là sự trông đợi - buồn cười thay - không được trông đợi nhất.
tay vẫn không rời cổ người đàn ông, cô chậm rãi quay về ngước mắt nhìn anh, nước mắt không biết tự bao giờ vỡ lăn trên gò má khi trông thấy sự yêu thương khổ lụy trên gương mặt quen thuộc còn hơn da thịt. trong đầu tuy có rất nhiều không nỡ, nhưng bản thân cũng tự biết đây chính là kết thúc.
"thật đáng tiếc." thu hết mọi nỗ lực cuối cùng, haseul nở một nụ cười châm biếm, môi lướt nhẹ qua môi anh toan thì thầm điều gì đó, song rồi lại thôi. đổi lại, những từ ngữ thốt ra lại muôn phần cay nghiệt:
"cá nhân mà cô ta xem trọng nhất, anh mãi mãi không bao giờ thắng được."
đoạn, người thiếu nữ bước nhanh qua một inhye vẫn còn sững ra như tượng, tay nhanh chóng cài lại khuy áo và vơ lấy túi xách rời khỏi, bỏ lại sau lưng hai con người vướng mắc với nhau bằng những mối liên kết phức tạp nhất trên đời: tình yêu và thù hận.
...
cửa thang máy đóng lại, không gian bỗng ngập tràn sự chua xót.
"tôi biết."
câu nói sáng nay từ miệng inhye đã đánh tan mọi quyết tâm trong người con gái trẻ. thứ mà kang haseul trông thấy trong inhye vào giờ phút đó, e rằng cả đời chính bản thân người đàn bà này sẽ không bao giờ nhìn ra.
đối với người ngoài tại sao thật hiển nhiên. vậy mà hai kẻ trong cuộc lại mù lòa vô hạn.
cô dù đã quyết định buông tay ngay khoảnh khắc đó, cũng không cao cả như các nhân vật phản diện "ngộ đạo bất chợt" trong phim ảnh. cho dù có từ bỏ, cô cũng không muốn tự tay giải quyết hiểu lầm để họ quay về với nhau. vì thế đã cố tình gây ra tình cảnh này, đến cuối cùng lại để lại câu nói mang tính khiêu khích đó. sự việc về sau có tiến triển theo chiều hướng tốt hơn hay xấu đi, kang haseul không quan tâm, không muốn quan tâm.
cũng không rõ là làm thế để họ càng hiểu lầm nhau sâu nặng, hay từ đả kích này mà giải phóng mọi bức xúc nữa...
thở dài, kang haseul gục đầu vào tấm gương lạnh trong thang máy. kẻ nào đó đã nói thật đúng, thiện và ác trong bản thân mỗi người, thật khó mà phân biệt - ngay cả với chính con người đó.
nhưng ít ra - nhủ thầm khi ngẩng mặt lên nhìn vào gương, mắt giờ đây đã ngừng rơi lệ - con người mình trông thấy bây giờ, chính là kang haseul.
trong buồng thang máy lạnh lẽo đang lao nhanh xuống tòa nhà gangnam giữa đêm bão táp, thoáng qua đâu đó là tiếng thở dài ảo não của một người thiếu nữ.
"đến cuối cùng thì, thần tượng của em à, INHYEclubmaster vẫn chỉ là INHYEclubmaster..."
cười nhẹ. nụ cười đẹp đến không ngờ.
"vẫn không thể nào trở thành một inhye được..."
cô rốt cục thì, vẫn cứ chỉ là một kẻ hâm mộ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co