Truyen3h.Co

Vkook | Cai Thuốc Lá

8,

lizttna

Buổi học của Jungkook kết thúc thì cũng chính là lúc cậu nhận ra sự có mặt của Taehyung.

Cả hai đã trao cho nhau một nụ cười trước khi họ cùng nhau ra khỏi lớp học. Anh đã dẫn cậu đến phòng bảo vệ để lấy một số đồ và họ cùng nhau trở về nhà.

Trên đường đi, không khí không còn im lặng nữa thay vào đó là những tiếng cười nói vui vẻ của cả hai. Và có vẻ Jungkook yêu thích điều đó.

"Sao anh không đợi em tan lớp rồi chúng ta cùng đi mua sắm chung cơ chứ?"

"-Anh nghĩ em sẽ mệt."

Jungkook không trả lời, cậu cúi mặt nhìn xuống đôi chân đang bước đi của mình và cười thật khẽ.

Taehyung không giỏi biểu lộ cảm xúc, mặc dù anh đã nói ra lời quan tâm đó bằng gương mặt vô cảm nhưng cậu cảm nhận được sự chân thành của anh dành cho cậu.

Họ đã đến nhà Jungkook không lâu sau đó, ý kiến được Jungkook đưa ra đã được Taehyung đồng ý. Vì nhà của Taehyung thì có hơi xa trường của họ nên Jungkook đã mời anh cùng ở lại nhà mình cho gần cũng như không quá mệt mỏi khi phải di chuyển xa.

Khi vào trong nhà thì Jungkook lên lầu đi tắm còn Taehyung ở bếp chuẩn bị cho mọi thứ. Taehyung đã đảm nhận công việc nấu nướng cho bữa tối của họ.

Và khi Jungkook bước xuống lầu với cái áo thun trắng mỏng, cổ áo xẻ ngực cùng quần jeans đen chính là lúc cậu thấy hình bóng nam tính của người đàn ông kia trong cái tạp dề hình thỏ hồng của cậu.

Lúc anh ấy tập trung luôn nam tính như vậy sao?

Jungkook đã tiến lên đến đứng kế anh và tò mò hỏi:

"Món gì vậy anh?"

"-Thịt bò xào và thịt lợn chua ngọt thôi."

"Ò..."

Jungkook ồ một tiếng, nở nụ cười như tán thưởng cho người lớn hơn đang làm việc cực kì chăm chỉ trước mắt.

"Thường thì người ta sẽ ôm sau lưng khi người còn lại nấu ăn đóooo."

Jungkook cười và nhận ra người kia cũng cười trước câu nói đùa của mình. Nhưng Jungkook lại muốn làm chúng, làm những hành động thân mật trước người đàn ông của mình. Cậu không chần chừ liền đưa hai tay vòng qua eo của Taehyung từ phía sau.

Cậu cảm nhận được người Taehyung có hơi nảy lên nhưng anh đã dịu dàng dùng tay mình áp lên bàn tay đang đặt trên eo của bản thân. Có lẽ anh không ngờ tới rằng Jungkook sẽ làm như vậy, nhưng anh cực kì vui sướиɠ khi thấy Jungkook đã thể hiện tình cảm của mình đối với anh.

(Fic chỉ được đăng trên wattpad lizttna, vui lòng không đọc trên các web reup)

Bây giờ thì Jungkook nghĩ họ cứ như chồng chồng son vậy. Một người chăm chú nấu ăn, một người nhẹ nhàng ôm lấy người lớn hơn kia rồi im lặng đứng đó. Thật ấm áp và hạnh phúc. Suy nghĩ đó nhanh chóng bị cậu gạt bỏ với gương mặt đã đỏ bừng của mình. Cậu cảm giác mặt mình có thể đem đi nấu ăn được luôn rồi.

Họ cùng nhau ăn một bữa cơm tại nhà của cậu. Có vẻ điều đó khiến cậu hạnh phúc lắm. Bởi đến mức miệng cậu luôn mỉm cười khi dùng bữa lận mà.

Sau khi ăn uống no nê, Taehyung đã nói rằng anh hãy để đó anh rửa bát. Nhưng đời nào Jungkook chịu để anh rửa. Jungkook nghĩ mình đã để anh nấu cơm rồi, để anh rửa bát nữa thì nào có được. Như vậy đâu khác gì đang ức hϊếp anh ấy đâu. Vì vậy Jungkook đã nhanh chóng ôm lấy đống bát và bày tỏ rằng để mình rửa.

Taehyung cũng đành đồng ý để cậu rửa. Tuy nhiên, anh vẫn đứng bên cạnh và chờ Jungkook. Thấy Jungkook đã rửa xong, Taehyung liền nói sẽ giúp Jungkook cất bát lên kệ. Jungkook cũng không từ chối, và họ đã cùng nhau đứng đó. Anh một chiếc, em một chiếc mà úp bát lên kệ.

Giờ thì suy nghĩ như ''chồng chồng son'' của Jungkook cũng không phải là quá sai đi.

Khi mà tất cả mọi thứ đã được dọn dẹp xong xuôi, họ cùng ra tới phòng khách. Cùng xem phim và trò chuyện vui vẻ với nhau thì lúc này điện thoại của Taehyung ở túi áo khoác được treo trên ghế kêu lên inh ỏi phá tan bầu không khí yên bình đẹp đẽ này.

Taehyung nhanh chóng đứng dậy với lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi áo và kiểm tra xem người gọi đến là ai. Nhìn vào hàng chữ trước mặt đang chạy thì đó là cậu em trai yêu quý của mình. Bấy giờ Taehyung mới chợt nhớ ra việc anh ở lại nhà của Jungkook vẫn chưa báo cho Jimin biết một tiếng. Taehyung vội bắt máy:

"-Là anh đây."

"Taehyung à, anh về trễ thế?"

"-Xin lỗi Jimin nhé, có thể đêm nay anh sẽ không về đâu."

"Cái gì cerr???"

Anh có thể lờ mờ đoán ra vẻ mặt nhăn nhó của thằng nhóc Jimin qua cái giọng điệu đó. Chắc hẳn bên kia màn hình thằng bé đang nhiều dấu chấm hỏi trên đầu lắm đây.

"-Anh sẽ gọi Yunki đến."

"Taehyung! Em không quen cậu ta!!!"

"-Hai đứa giận nhau à?"

"Không! Không! Không!"

"Ý em là, em có quen biết ai tên Yunki đâu mà giận dỗi cơ chứ?"

Sau một tràng từ không cùng lời biện hộ không thể ba chấm hơn của cậu em trai mình. Thì cũng là tiếng dập máy ngang của nhóc con đang tức giận. Và anh dám cá rằng hai đứa nhỏ đang giận nhau. chuyện Yunki và Jimin yêu nhau anh đã biết từ lâu rồi. Chúng nó ít tuổi hơn anh, ít trải sự đời hơn thì làm sao có thể che giấu trước anh cơ chứ? Nhưng anh chẳng muốn nói ra vì anh muốn chính Jimin sẽ là người nói chuyện đó với mình. Anh tôn trọng quyền riêng tư của em trai mình.

Anh trở lại ghế sofa, nơi Jungkook đang tròn mắt dõi theo anh và hy vọng có thể nghe lén được anh nói chuyện với ai. Tính tò mò của Jungkook đã nổi dậy, Jungkook hướng tới Taehyung hỏi:

"Sao vậy anh?"

"-Không sao, Jimin gọi đến thôi."

"Ò..."

Họ lại tiếp tục im lặng và theo dõi bộ phim hoạt hình đang được chiếu trên màn hình TV. Dường như không khí có trở nên hơi gượng gạo hơn lúc nãy. Trong khi không khí vẫn còn đang im lặng, chỉ có âm thanh từ TV phát ra thì đột nhiên một âm thanh khác chen vào. Đó vẫn là âm thanh tiếng chuông điện thoại của Taehyung.

Anh lần nữa đứng dậy kiểm tra xem người gọi có phải Jimin hay không. Thì nhận ra cái tên hiển thị không phải, đôi mày hơi nhíu lại, vẻ mặt anh lại mang nét khó chịu rõ ràng.

Jungkook đã lén lút nhìn vào điện thoại của anh và thấy dòng chữ "Jang Sawon" đang chạy trên màn hình.

Cậu không suy nghĩ nhiều, chỉ đơn giản nghĩ đó là một người con gái nào đó có quen biết với anh mà thôi.

Anh cầm lấy điện thoại và bước ra ngoài ban công nghe máy.

"-Chuyện gì?"

"Taehyung không nhớ chị sao?"

"-Đừng vòng vo."

"Gặp chị một lần cuối được không Taehyung?"

"-Địa chỉ?"

Cho tới khi Taehyung quay trở phòng khách anh không nói một lời nào. Chỉ đơn giản mà cầm lấy áo khoác của mình và rời đi. Anh không một câu thông báo với Jungkook rằng mình sẽ đi đâu.

Jungkook cảm thấy thật kì lạ, cậu đã cố gắng nghĩ rằng Taehyung thật sự ổn. Nhưng không thể, cậu đã thấy Taehyung thật lạ và điều đó khiến cậu cảm thấy lo lắng cho anh.

Jungkook cũng nhanh chóng nốt gót anh bước ra khỏi nhà. Phải gọi là theo dõi mới đúng.

Với tính cách của Taehyung, cậu đã được nghe Jimin kể qua rồi. Anh ấy rất dễ tức giận với một điều nhỏ nhặt gì đó và có thể sẽ khiến tâm trạng của anh ấy trong cả ngày hôm đó tuột dốc trầm trọng.

Anh ấy sẽ làm mấy điều ngu ngốc khi để bản thân tức giận quá mức. Đó là lý do Taehyung luôn cố gắng kìm chế cơn tức giận của bản thân. Mặc dù nhiều lúc anh đã muốn đấm vào mặt những kẻ làm anh khó chịu phát điên lên, nhưng cuối cùng anh đã không làm vậy.

Anh không đi đến chỗ nào đó bằng xe bus hay taxi mà lại lựa chọn đi bộ. Điều đó đồng nghĩa với việc chỗ đó chẳng cách nhà của cậu bao xa và chẳng mất bao nhiêu thời gian để họ đến được đó.

Đó là một quán cafe được trang trí với màu chủ đạo là màu đỏ nâu. Trông nó có vẻ lãng mạn, Jungkook tự hỏi liệu anh đến đây vì lý do gì?

Sự tò mò trong cậu càng dâng cao khi thấy một người phụ nữ khí chất cao quý đã chờ Taehyung ở cửa ra vào, thấy Taehyung người phụ nữ đó liền vui vẻ cùng anh đi vào bên trong quán.

Jungkook cũng liền đi theo anh vào bên trong. Sau đó, Jungkook dường khi chết lặng khi chứng kiến cảnh tượng ôm nhau thân mật giữa họ. Từng tế bào trong cơ thể nhỏ bé của Jungkook như thể đang dừng hoạt động tập thể vậy. Cậu bé nhỏ nhắn đang dựa lưng vào tường rồi ngồi thụp xuống dưới đất.

Những người trong quán và cả nhân viên cứ vậy đi qua đi lại và nhìn vào hình dáng nhỏ nhắn của cậu. Người thì thấy rằng cậu thật khó hiểu, người lại cảm thấy thật đáng thương vì có lẽ cậu đã nhận được cú sốc nào đó nên mới suy sụp như vậy, người cảm thấy cậu thật kì lạ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co