9,
Đã hơn 1 tuần kể từ sau khi Taehyung đến quán cà phê nói chuyện rõ ràng với cô người yêu cũ. Mọi chuyện đã được Taehyung giải quyết êm xuôi và anh đã cảnh cáo cô ta. Đừng bao giờ làm phiền đến cuộc sống của anh nữa. Vì vốn anh đã tôn trọng quyền riêng tư của cô ta thì tốt nhất cô ta cũng nên biết điều một chút.
Chả là cô ta gọi điện nói rằng bạn trai mới bị vỡ nợ một số tiền lớn. Nhớ lại rằng khi xưa cô ả dám mạnh miệng sỉ nhục rồi bỏ rơi anh vì chê anh nghèo không có điều kiện tốt. Vậy mà bây giờ lại mặt dày chủ động liên lạc muốn vay mượn tiền để giúp đỡ tên người yêu mới của ả. Ngay từ khi yêu nhau Taehyung đã chẳng có tí tình cảm nào với cô ta. Đơn giản vì khi ấy cuộc sống quá buồn chán mới dẫn đến việc anh đi tìm thú vui nhất thời. Không nghĩ đến bây giờ lại bị làm phiền tới vậy.
Taehyung không để tâm đến chuyện của cô ta. Điều anh lo lắng bây giờ là người thương nhỏ đã cố ý tránh mặt anh suốt 1 tuần qua. Anh đã đến nhà cậu nhưng cậu ấy đều không có ở nhà. Taehyung đã cố tình đến trường để tìm cậu nhưng cũng chẳng được. Vì cậu ấy đã xin đổi lịch học của mình. Mặc dù có liên lạc bằng điện thoại nhiều lần nhưng ngoài tiếng nói lạnh băng bên tổng đài ra thì chẳng có tín hiệu gì khác. Cậu như muốn cắt đứt toàn bộ mọi thứ với anh vậy.
Không ngờ một Jeon Jungkook lại có thể làm ảnh hướng đến anh tới như vậy. Hằng ngày Jimin thấy anh trai mình luôn ôm vẻ mặt buồn chán trở về nhà cũng có phần lo lắng. Cậu cũng đã sớm nhận ra tình hình của cả anh trai và Jungkook đang không được ổn cho lắm.
Taehyung bước từng bước với tâm trạng nặng nề trở về phòng của mình. Ngã người lên chiếc giường một cách mệt nhọc. Tay anh cầm lấy điện thoại di động không ngừng ấn liên lạc với người thương trong lòng.
Nhưng rốt cuộc cũng chẳng nhận được gì, Taehyung nằm thả mình trên chiếc giường êm ái đến khi ngủ quên khi nào chẳng hay.
Jimin ngoài này muốn liên lạc với Jungkook để điều tra rõ vụ việc giữa hai người. Jimin tin tưởng Jungkook vì cậu ấy có sức ảnh hưởng đến anh trai của cậu tới như vậy. Cậu còn giúp anh trai mình cai thuốc lá nữa cơ mà. Quả thật ai chỉ mới nghe qua cũng có thể biết rằng Taehyung kia đã u mê con người này như thế nào.
Tiếng chuông điện thoại vang lên không lâu liền có người bên kia bắt máy. Đầu dây phía đối diện vang lên giọng nói của một chàng trai. Nếu nghe kĩ liền có thể nhận ra giọng của cậu trai đó đã có phần khàn đi.
"Jungkook, chúng ta gặp nhau có được không?"
Jimin nói với giọng điệu lo lắng khi nghe thấy giọng người bạn của mình có phần trầm khàn đi nhiều. Có lẽ là do việc khóc nhiều nên đã dẫn đến tình trạng như vậy.
"Vậy chiều nay 5:00 tại quán cũ, tạm biệt cậu."
Sau khi nghe đầu dây bên kia đồng ý, Jimin liền tắt máy, hiện rõ vẻ lo lắng trên gương mặt đáng yêu búng ra sữa của mình.
(Fic chỉ được đăng trên wattpad lizttna, vui lòng không đọc trên các web reup)
Jimin thật sự muốn anh trai mình và bạn thân trở thành một cặp, vì cậu biết Taehyung đã rất cô đơn trong suốt thời gian qua. Kể từ khi bị ba mẹ ruồng bỏ, anh trai lay lắt ở đâu mình không rõ, còn Jimin thì được cả gia đình nuôi nấng. Chính vì vậy cậu luôn cảm thấy có lỗi vì bản thân được an ổn mà sống cho đến khi lớn lên còn anh trai mình lại chịu cảnh ở một cô nhi viện hoàn toàn xa lạ. Không được ăn uống thoải mái, không được mặc những thứ anh ấy thích, không được nũng nịu với ai, khi buồn bực không có ai cùng tâm sự, và anh phải tự lập từ rất sớm vì không có điều kiện.
Sau khi rời khỏi cô nhi viện, theo Jimin được biết thì Taehyung trước kia từng làm việc vất vả đến mức ngất đi vì kiệt sức. Và anh đã từng bị chấn thương vai vì tai nạn giao thông. Trong lúc sức cùng lực kiệt như vậy thì vô tình chính Jungkook là phép màu giúp anh ấy cảm thấy không còn cô đơn, trống trải. Là người đem đến sự ấm áp, đã giúp anh ấy vui vẻ trở lại. Khiến anh ấy như được quay về tuổi thơ của mình.
Thời gian lặng lẽ trôi thật nhanh, cũng đã đến đầu giờ chiều. Bây giờ Jimin đang chuẩn bị ra ngoài thì cũng là lúc Taehyung vừa bước ra khỏi phòng của mình sau giấc ngủ dài.
"-Đi đâu đấy?"
"Em gặp bạn một lát sẽ về, em đi đây."
Taehyung chẳng để tâm, mặc thằng nhóc muốn đi đâu thì đi vì anh đơn giản nghĩ nó chỉ là đi gặp bạn bè bình thường. Chính anh cũng không nghĩ em ấy đã đi gặp Jungkook nhỏ xinh của anh. Nếu biết anh đã bám theo luôn rồi.
Taehyung hôm nay hoàn toàn rảnh rỗi vì anh không phải đi làm thêm. Taehyung buồn chán tắm rửa qua loa rồi nằm lăn ra sofa xem phim truyền hình.
Mấy bộ phim trên màn hình cứ theo thời gian mà đi đến hồi kết, anh vẫn cảm thấy coi phim thật không đủ để khiến anh ngưng để tâm đến người yêu của mình. Có lẽ sẽ chẳng có gì thỏa mãn ý muốn được nhìn trực tiếp gương mặt xinh đẹp của Jungkook, ngoại trừ việc gặp em ấy và hôn em ấy đến ngã ra.
Jungkook à, anh nhớ em... Có phải em đang đùa giỡn với anh không vậy?
Taehyung tiến đến nhà kho, nơi này thường không có ai lui đến. Vốn dĩ nơi này chỉ để cất giữ những thứ còn mới mà chưa dùng đến hay đơn giản là những cái thùng giấy dùng để gói đồ. Taehyung vào đây với ý định tìm cuốn sách cũ của mình. Anh không biết đã để nó ở đâu, đang loay hoay lục tìm thì ánh mắt anh vô tình thấy một lượng thuốc lá lớn được để ở đây, rồi tự nhiên bật cười.
Anh chẳng tin nổi trước khi em bước vào cuộc đời anh, anh lại là gã nghiện thuốc đến như vậy.
Thành thật mà nói, đến Taehyung bây giờ còn phải bất ngờ trước cái thùng thuốc lá mà anh trước đây đã mua về để thủ sẵn trong nhà, thật hết nói nổi kẻ nghiện thuốc trong anh mà.
Taehyung từ bỏ ý định tìm quyển sách cũ của bản thân vì anh chẳng còn hứng đọc nó nữa, lúc này ngoài cửa vang lên âm thanh ding dong báo hiệu có ai đó đang đứng ngoài cửa.
Taehyung tiến đến từ từ mở cánh cửa, là Yunki, có lẽ nó đến tìm Jimin chăng.
"-Jimin ra ngoài rồi."
"Em không tìm Mine."
Nói đến đây, Yunki đẩy phăng cái cửa với vẻ mặt lém lỉnh mà phi thẳng vào ghế sofa bên trong. Taehyung vốn cũng chẳng khó chịu mấy vì anh đã quen với tính cách nghịch ngợm này của Yunki.
Cả anh và Yunki đã cùng nhau coi bộ phim dành cho con nít mà thằng nhóc kia đã bật. Không khí coi phim thật yên tĩnh, chỉ có tiếng tv vẫn vang lên nếu không muốn nói quạch toẹt ra là cực kì kì quặc. Âm thanh từ bộ phim Tom và Jerry vẫn vang lên đều đều, Taehyung vốn muốn hỏi xem lý do thằng nhóc kia đến đây vì lí do gì. Nhưng chưa kịp mở lời đã nghe tiếng thằng nhóc kia lên tiếng trước.
"Anh này, anh và Jungkook đang giận nhau nhỉ?"
"-Không biết nữa... em ấy đột nhiên ngắt liên lạc."
"Anh rất lo phải không? Vì anh vô cùng yêu cậu ấy mà."
Yunki tuy vẫn còn là thiếu niên chỉ vừa mới lớn, nhưng lại hiểu chuyện và là một người rất biết suy nghĩ.
Taehyung không trả lời, anh chỉ gầm gừ nhẹ trong miệng.
"Anh cũng biết chuyện em và Mine đang yêu nhau phải không?"
"-Anh biết, anh muốn điều đó sẽ do chính Jimin nó nói vì anh tôn trọng thằng bé."
"Anh là một người anh trai rất tốt đó, anh xứng đáng có được một tình yêu đẹp, làm ơn hãy mau kéo Jungkook về bên anh đi."
"-Cảm ơn em, nhưng anh thật sự ngu ngốc khi để mọi chuyện tồi tệ như bây giờ."
"Trước khi chuyện này xảy ra anh không làm gì chứ?"
"Không hẳn, anh đã tức giận khi Sawon liên lạc và anh đã bỏ đi mà không nói tiếng nào với em ấy. Nhưng em ấy không phải kiểu người giận dỗi vì chuyện nhỏ nhặt như vậy, anh tin điều đó."
"Anh này, em nghĩ mọi chuyện thật sự tệ và bây giờ em nên nói cho anh biết. Thật ra em đến đây vì Jimin thông báo rằng cậu ấy sẽ gặp Jungkook và giúp anh một tay trong việc tiến triển mối quan hệ của hai người. Hãy nhân cơ hội này mà thổ lộ với cậu ấy đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co