C33
Thái Hanh suy nghĩ rất nhiều, trong khoảng thời gian chờ đợi gần như vô vọng, anh nhớ lại lần mình cùng Chính Quốc gặp gỡ trên máy bay cùng những lần ở chung tới tận bây giờ.
Chính Quốc xa cách, Chính Quốc đề phòng, Chính Quốc dò xét, Chính Quốc ngoan lệ, Chính Quốc yếu ớt, còn có Chính Quốc trần trụi mà nhu hòa.
Những Chính Quốc bất đồng chồng điệp cùng dung hợp trong đầu Thái Hanh, cuối cùng hóa thành một bóng dáng sống động trong não bộ không có cách nào gạt bỏ.
Tình cảm cùng lý trí của Thái Hanh kịch liệt tranh đầu trong đầu, mỗi lần lý trí sắp giành chiến thắng áp ảo thì đạo quân tình cảm dường như đã tan rã lại một lần nữa chặt chẽ khống chế bước chân muốn rời đi của Thái Hanh.
Ngọn đèn trong hành lang hết tối lại sáng. Tâm tình Thái Hanh cũng theo đó mà chớp tắt.
Trong sự dày vò không nói nên lời này, Thái Hanh tự hỏi bản thân, mình rốt cuộc muốn làm gì? Anh rõ ràng biết mình cùng Chính Quốc hoàn toàn không có khả năng như Diệp Hàn nói, anh hẳn phải sớm chặt đứt phần tình cảm này. Chính là anh lại nhịn không được mà nghĩ tới, anh kì thật cũng không ôm bất cứ hi vọng gì, anh chỉ cần chút thời gian, một chút thời gian là tốt rồi, để anh chậm rãi chỉnh lại tâm tình của mình, chậm rãi rời xa Chính Quốc. Tình cảm của anh dành cho Chính Quốc tới quá đột ngột không kịp đề phòng, từ chút đồng tình ban đầu, tới thương tiếc, sau đó là vô thức bị Chính Quốc dụ dỗ, anh từng chút nhìn thấy bản thân nhảy vào vực sâu, ngay cả giãy dụa cũng có vẻ rất vô lực.
Thái Hanh thất bại tựa vào tường, nhắm chặt mắt rồi lại mở, tầm mắt dừng lại chiếc đồng hồ trên cổ tay, năm phút cuối cùng, anh chỉ cần năm phút nữa thôi.
Thời gian từng chút trôi qua, trái tim Thái Hanh cũng từng chút rơi vào vực sâu, thẳng tới khi kim giây cùng kim giờ chạm vào cùng một điểm, Thái Hanh trầm mặc đứng thẳng dậy chuẩn bị rời đi.
Âm thanh thang máy ngay lúc này đột ngột vang lên, cánh cửa dần hé mở, ánh đèn quả quýt trong thang máy chậm rãi chiếu sáng. Trong ánh sáng chói lọi Chính Quốc không chút để ý nhìn qua đây, Thái Hanh nhìn thân ảnh Chính Quốc thật sâu, trong mắt tràn đầy cảm xúc phức tạp ngay cả bản thân anh cũng không thể nói rõ.
Tối hôm đó, Thái Hanh vẫn ở lại.
Sau khi tắm rửa bôi thuốc, anh nói chuyện đã thảo luận tốt với Vương Lập hôm nay kể cho Chính Quốc. Chính Quốc tuy biết Thái Hanh chủ động đề nghị thì chắc chắn đã nắm chắc sẽ giải quyết ổn thỏa, nhưng lúc nghe thấy vẫn thở phào một hơi.
Thái Hanh cảm thấy hơi khó chịu: “Em cùng Phương Lạc Duy quan hệ tốt lắm sao?”
Chính Quốc gật đầu: “Không tệ.”
Chính Quốc không muốn Phương Lạc Duy có quan hệ gì với bên Điền gia, vì thế cũng thỉ đơn giản nói một tiếng không tệ, nhưng không biết giọng điệu của mình lọt vào tai Thái Hanh lại làm tâm tình đối phương tốt lên rất nhiều.
Mắt thấy thời gian đã gần khuya, Thái Hanh thúc giục Chính Quốc mau mau đi ngủ, Chính Quốc cũng thực thản nhiên mở miệng: “Anh họ, ngủ chung đi.”
Những lời này thành công làm cước bộ đang định đi ra nằm sô pha ngoài phòng khách của Thái Hanh khựng lại, anh giật mình quay đầu nhìn Chính Quốc, cố gắng áp chế sắc mặt vui sướng của mình, làm như thực tự nhiên mà đi tới nằm bên cạnh Chính Quốc.
Cơ thể Chính Quốc lưu lại mùi sữa tắm thơm ngát thản nhiên, dễ ngửi vô cùng. Thái Hanh kìm lòng không được hơi nghiêng đầu muốn nhích tới gần Chính Quốc một chút, nào ngờ Chính Quốc lại cuộn người lăn vào lòng anh. Trong lòng Thái Hanh dâng lên niềm kinh hỉ thật lớn, thử vươn tay khoát lên lưng Chính Quốc.
Trong lòng truyền ra một âm thanh trầm thấp: “Trước đây ông ngoại cũng thường ôm tôi ngủ như vậy.”
Động tác của Thái Hanh khựng lại, đột nhiêu hiểu ra vì sao Chính Quốc nguyện ý ngủ cùng mình. Cũng nghĩ tới hành động thân cận của Chính Quốc tối qua, tay Thái Hanh bắt đầu nhẹ nhàng vỗ về.
Chính Quốc quả nhiên rất thích, tiếp tục nhích tới gần hơn nữa.
Thái Hanh nghe thấy âm thanh lờ mờ của Chính Quốc: “Anh họ, trước kia anh có từng gặp qua ông ngoại của tôi chưa?” Anh không lập tức trả lời mà bắt đầu tìm kiếm mớ kí ức xa xưa trong đầu.
Một lát sau, giọng nói Thái Hanh vang lên, trầm thấp mang theo từ tính: “Lúc nhỏ hình như có gặp qua vài lần, trong ấn tượng Hàn lão rất tinh thần, giơ tay nhấc chân đều mang theo hơi thở tao nhã lắng đọng theo năm tháng. Anh nhớ rõ trong một buổi tiệc gặp gỡ mừng năm mới, phụ thân nói muốn dẫn anh đi gặp vài bậc cha chú, trong đó có Hàn lão. Hàn lão đối với anh rất hiền hòa, xác thực thì Hàn lão đối với tất cả đứa nhỏ đều như vậy, so với những bậc cha chú nghiêm nghị khác, đám nhỏ đều thực thích Hàn lão.”
“Lúc đó anh họ bao nhiêu tuổi?” Chính Quốc đột nhiên chen vào hỏi.
Thái Hanh cẩn thận nghĩ lại: “Đại khái bảy tuổi đi.”
Chính Quốc im lặng, Thái Hanh bảy tuổi thì mình vẫn chưa tới hai tuổi, không có bao nhiêu ấn tượng về ông ngoại khi đó, chính là cố gắng từ lời Thái Hanh tưởng tượng ra bộ dáng một ông cụ thật hiền hòa.
Thái Hanh nói tiếp: “Sau đó cũng lặp lại vài lần, nhưng chỉ là ở xa xa nhìn một cái, cũng không có ấn tượng khắc sâu gì.”
Lần cuối cùng Thái Hanh thấy ông ngoại Chính Quốc chính là ở lễ tang mẫu thân Hàn Nhu của Chính Quốc, ông cụ nho nhã tinh thần trong ấn tượng tựa hồ bị sự qua đời của Hàn Nhu hút hết tinh thần, cúi đầu đứng ở nơi đó, nếu không phải bên cạnh có người đỡ chỉ sợ đã sớm té ngã xuống đất.
Thái Hanh còn nhớ ngày đó mưa lâm râm, xung quanh tràn ngập không khí âm u lạnh lẽo. Anh nghe xung quanh có người thì thầm, Hàn Du sao vẫn chưa tới? Lúc anh nghĩ ra Hàn Du là ai thì đám người bên ngoài đột nhiên truyền tới một trận náo động. Rất nhanh tin tức Hàn Du trên đường tới lễ tang gặp tai nạn tử vong tại chỗ truyền vào. Không ai dám đi tới nói cho ông cụ đang cực kì bi thương bên kia, vẫn là ông ngoại chủ động đi tới nói ra tin tức này. Ông cụ kia không ngã xuống như dự kiến của mọi người, chỉ là vẻ mặt vô cùng mờ mịt nắm lấy tay ông ngoại, không ngừng lặp lại ‘Ông nói cái gì?’.
Thái Hanh chấm dứt hồi tưởng, lúc đó anh bất quá chỉ mơi 11 tuổi, còn không hiểu được vẻ mặt của ông cụ khi đó, thẳng đến khi chậm rãi trưởng thành mới hiểu được đó là một loại bi thương vô càn, bởi vì không muốn tin tưởng, vì thế mới cho rằng mình nghe lầm, muốn hi vọng có kì tích.
Thái Hanh trong đáy lòng thầm thở dài thật sâu, đột nhiên nhớ tới ngày lễ tang đó tựa hồ không nhìn thấy bóng dáng Chính Quốc, nghi hoặc nhíu mày, Thái Hanh cũng không nghĩ nhiều, cẩn thận chỉnh vị trí ngủ của Chính Quốc càng thoải mái hơn một chút. Chính Quốc tựa hồ đã ngủ, phát ra hơi thở khe khẽ.
Hôm qua một đêm không ngủ, hôm nay lại vội vàng cả ngày, Thái Hanh ôm Chính Quốc trong lòng chậm rãi thiếp đi.
Trong bóng đêm, Chính Quốc đột nhiên mở mắt, trở mình chống tay trầm mặc nhìn Thái Hanh. Trên người Thái Hanh cậu cảm nhận được cảm giác bất đồng, không giống như lão K hay Phương Lạc Duy, loại cảm giác này càng giống như ông ngoại cho cậu, ấm áp mà an tâm.
Chính Quốc chần chờ vươn một bàn tay tiến vào áo ngủ, đặt trên ngực Thái Hanh, cảm giác thực ấm áp, dường như có một dòng nước ấm mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể cậu.
Hố sâu trống rỗng trong lòng Chính Quốc lại một lần nữa kêu gào, muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
Ánh mắt tối tăm của Chính Quốc chăm chú nhìn Thái Hanh nửa ngày, chậm rãi thu hồi cảnh tay, dán sát người Thái Hanh nặng nề ngủ.
Tiếp đó vài ngày Thái Hanh đều ở lại chỗ Chính Quốc, Chính Quốc đối với sự xuất hiện của anh không hề có chút dị nghị, ngược lại càng ẩn ẩn có cảm giác thân cận.
Thái Hanh vì thân cận với Chính Quốc nên cứ kéo dài quyết định về nhà, cuối cùng cũng kéo tới tận cuối tuần.
“Anh họ phải đi sao?”
Thái Hanh ‘ừ’ một tiếng, muốn dứt khoát rời đi nhưng cuối cùng vẫn nhịn không được đưa tay sờ sờ đầu Chính Quốc: “Ngày mai anh sẽ trở lại xem em.”
Chính Quốc lộ ra biểu tình mờ mịt cười cười gật đầu nhìn Thái Hanh.
Thái Hanh đi rồi, Chính Quốc đứng bên cửa sổ nhìn ra xa xa mà xuất thần thì lão K gọi điện thoại tới.
“Alo!”
“Một tin tốt một tin xấu, cậu muốn nghe tin nào?”
“Tin tốt.”
“Tin tốt là tôi đã nghĩ ra biện pháp liên hệ với cổ đông lớn thứ hai của Điền thị, Cao Thu Lâm, người này tựa hồ có hứng thú với đề nghị của chúng ta.”
“Còn tin xấu?”
“Tin xấu là cố ý nhằm vào cậu, không phải cậu bảo tôi điều tra Thái Hanh sao? Tôi tra ra một bí mật nho nhỏ của anh ta, cậu muốn nghe hay không a?” Lão K cố ý nhấp nhứ.
“Cái gì?” Chính Quốc phối hợp truy hỏi.
“Kim Thái Hanh là GAY, thái độ của anh ta đối với cậu rất không tầm thường.” Lão K nói tới đây thì tựa hồ cảm thấy có chút không thể tin nổi: “Cậu có biết lịch sử của Thái Hanh trước kia sạch sẽ cỡ nào không? So với tiếng xấu của cậu thì anh ta quả thực có thể đi tranh cử giải thanh niên tốt của Trung Kinh.”
“GAY sao?” Chính Quốc trầm ngâm, không chút để ý tới nửa câu trêu chọc phía sau của lão K. Đúng là vì cậu cảm nhận được Thái Hanh đối với mình không tầm thường mới muốn điều tra một chút, chính là cậu chưa bao giờ nghĩ tới phương diện này.
Lời trầm ngâm của Chính Quốc lọt vào tai lão K, lão K đột nhiên hiện lên một suy nghĩ vớ vẩn trong đầu: “Này này, không phải cậu muốn…”
Chính Quốc hỏi lại: “Ông nghĩ tôi muốn gì?”
Lão K thấp giọng than thở: “Cậu biến thái như vậy, tôi sao đoán được chứ.”
Chính Quốc cười khẽ: “Trước tiên cám ơn ông khen ngợi, tiếp đó chuyện ông nghĩ chính là chuyện tôi nghĩ.”
Lão K nghiêm túc hẳn: “Nếu cậu muốn mượn tay Thái Hanh trả thù Điền gia, cá nhân tôi đề nghị tốt nhất không nên trêu chọc Kim gia.”
Chính Quốc lắc đầu: “Không liên quan tới chuyện Điền gia, chỉ là chút chuyện riêng thôi.”
Chính Quốc không nói rõ, chỉ là cậu đã đứng trong vực sâu nên cũng không để ý kéo thêm một người xuống cùng mình. Dù sao ấm áp trên người Thái Hanh cậu chưa từng cảm nhận được, nó cũng là khao khát trong lòng cậu.
Lão K chỉ có một ý niệm trong đầu: “Cậu đúng là kẻ điên!”
Chính Quốc mỉm cười: “Cần tôi cám ơn ông lần nữa không?”
Cứ việc lão K không đoán ra suy nghĩ trong lòng Chính Quốc, nhưng lão K đã cùng Chính Quốc đứng chung một chỗ, tự nhiên sẽ toàn lực giúp đỡ cậu. Dựa theo phân phó của Chính Quốc, lão K cố ý để chậm vài ngày mới đưa tư liệu cho Lục Cách Sâm, đối phương tựa hồ cũng không gấp, không hề thúc giục.
Trưa hôm đó Lục Cách Sâm nhận được toàn bộ tư liệu về Chính Quốc.
Kiên nhẫn cầm bản ghi chép từng tờ từng tờ xem xong, Lục Cách Sâm tháo mắt kính, cả người ngã về phía sô pha sau lưng.
Chính Quốc! Lục Cách Sâm thầm nhớ kĩ tên này, tư liệu liên quan tới Chính Quốc từng cái từng cái hiện lên trong đầu. Trong lòng Lục Cách Sâm hiện lên một tia áy náy, anh không nên thờ ơ với Chính Quốc.
Cứ việc Lục Cách Sâm biết Chính Quốc là thân nhân duy nhất trên đời này của mình, nhưng vì phẫn nộ giận chó đánh mèo, anh vẫn luôn cố tình che chắn hết tin tức về Chính Quốc. Lục Cách Sâm thở dài một hơi, anh biết mình làm vậy thật không có đạo lý nhưng vẫn như cũ không thể khống chế bản thân.
Nếu không phải mẫu thân Chính Quốc năm đó nằng nặc muốn gả cho Điền Đức Hàn, phụ thân của anh cũng không sớm qua đời như vậy, mà lúc đó anh cùng mẫu thân cũng chỉ mới gặp lại phụ thân, anh cũng không gọi là Lục Cách Sâm mà là Hàn Cách Sâm. Anh thậm chí còn không có cơ hội gặp mặt ông nội một lần, chờ đến khi anh cùng mẫu thân nhận được tin thì ông nội đã bệnh chết, mà Hàn gia đã đúng như Điền gia mưu tính xáp nhập vào Điền gia.
Cuộc sống đầu đường xó chợ cực khổ lúc còn bé làm anh tràn ngập oán hận với Điền gia, bao gồm cả Chính Quốc. Nhưng làm anh không ngờ chính là Điền Đức Hàn lại ngoan độc với Chính Quốc như vậy, dưỡng đứa con ruột của mình thành một đứa vô dụng không hơn không kém.
Lục Cách Sâm nhíu mày, anh phải nhanh chóng gặp mặt Chính Quốc, mặc kệ Chính Quốc ôm tình cảm gì với Điền gia cùng Điền phụ, trên người Chính Quốc dù sao cũng lưu giữ một nửa huyết thống Hàn gia, Chính Quốc có quyền biết sự thật năm đó.
Chính là, anh nên làm thế nào để thuyết phục Chính Quốc phối hợp kế hoạch của mình, Chính Quốc sẽ nghe theo anh sao?
Lục Cách Sâm nhíu mày suy nghĩ nên làm thế nào gặp gỡ Chính Quốc thì điện thoại đột nhiên vang lên.
“Cha nuôi!” Giong nói Lục Cách Sâm hiển nhiên rất vui sướng.
Người bên kia đầu dây cũng rất cao hứng: “Thế nào? Lấy được tư liệu về Chính Quốc chưa?”
Lục Cách Sâm cười khổ: “Lấy được rồi, chính là không ngờ Điền Đức Hàn lại ngoan độc như vậy, Chính Quốc bị lão dưỡng thành hỏng bét rồi.”
Người bên kia đầu dây thở dài: “Cũng tại cha, nếu cha nghĩ biện pháp tiếp cận Chính Quốc chỉ điểm một chút, nói không chừng nó cũng không giống thế này.”
Lục Cách Sâm lập tức phản bác: “Cha nuôi sao lại nói vậy? Cha cùng Chính Quốc không có chút quan hệ nào, nếu cha tiếp cận nó, Điền Đức Hàn sẽ càng hoài nghi hơn. Hơn nữa mấy năm nay cha trợ giúp con nhiều như vậy, người đã làm quá nhiều rồi.”
Người kia thở dài: “Không nói tới chuyện này nữa, con định khi nào sẽ gặp Chính Quốc?”
Lục Cách Sâm mở miệng: “Mau thôi, hiện giờ Trầm Kế bị Vân Nhu kéo xuống đúng là cơ hội tốt cho Chính Quốc.”
Người kia đồng ý nói: “Không tồi, trước kia Chính Quốc biểu thị không có ý tiến thủ vì nó không có cơ hội, hiện giờ cơ hội ở ngay trước mắt, trừ phi nó thật sự là bùn nhão, nếu không cho dù phải nâng đỡ thì cũng phải trét dính nó vào tường. Anh em các con bắt tay, ngày Hàn gia phục hưng đã săp tới.”
Lục Cách Sâm trịnh trọng ‘Dạ’ một tiếng: “Cha nuôi, con sẽ không làm người thất vọng.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co