Truyen3h.Co

VKook | Thù Đồ [Chuyển ver]

C46

YumiKookie97

Xung đột giữa Trầm Kế cùng Trầm Thừa rất nhanh đã bị Điền phụ biết.

Nghe tin Trầm Kế nổi giận đùng đùng rời khỏi công ty, trong lòng Điền phụ không khỏi dâng lên một tia thất vọng.

Điền phụ biết tình cảm của Trầm Kế dành cho Vân Nhu, giống như Lục Cách Sâm nói, Trầm Kế đã dồn rất nhiều tâm huyết vào Vân Nhu, hơn nữa nó còn có ý nghĩa đặc biệt đối với Trầm Kế, vì thế Điền phụ có thể lí giải vì sao Trầm Kế cực lực phản đối việc bán lẻ Vân Nhu, nhưng lí giải cũng không đại biểu là đồng ý.

Trong lòng Điền phụ, Vân Nhu đã bắt đầu liên lụy Trầm Kế, sự tồn tại của nó nhắc nhở ban giám đốc rằng Trầm Kế đã từng phạm lỗi. Điền phụ muốn loại bỏ toàn bộ những tai tiếng bất lợi của Trầm Kế trong ban giám đốc, biện pháp duy nhất chính là nhanh chóng loại bỏ Vân Nhu khỏi Điền thị, đáng tiếc Trầm Kế luôn suất sắc như vậy lại cố tình cố chấp việc này như vậy.

Theo Điền phụ, Trầm Thừa cũng không làm sai, mặc kệ xuất phát vì công ty hay vì Trầm Kế đều tốt cả, huống chi cuộc giao dịch này cũng không tính lỗ, so với giá mua năm đó, cho dù không có khoảng lợi nhuận của Vân Nhu mấy năm nay thì giá cả cuộc giao dịch này cũng đem lại chút tiền lời cho Điền thị, vì thế ngay cả Cao Thu Lâm cũng khen ngợi Trầm Thừa vài câu.

Điền phụ thở dài một hơi, A Kế trưởng thành quá thuận buồm xuôi gió, hơn nữa ông lại bảo hộ A Kế quá tốt, hi vọng thông qua việc này có thể làm A Kế trưởng thành.

Trầm Kế sau khi rời khỏi công ty, nhất thời cũng không biết nên đi đâu. Những chuyện phát sinh liên tiếp gần đây làm cuộc sống của anh loạn thành một đoàn. Liếc mắt nhìn đám người vội vàng đi lại trên đường, Trầm Kế thầm cười khổ, đây đã là lần thứ mấy anh rời khỏi công ty trong thời gian làm việc, một mình đi lang thang bên ngoài.

Trầm Kế cảm thấy trong lòng mình rất ngột ngạt, có rất nhiều lời muốn nói bị kiềm nén, anh muốn tìm một người tâm sự một phen, nhưng lúc mở danh bạ điện thoại, mặc kệ anh cố ý bỏ lơ bao nhiêu lần thì cuối cùng tầm mắt vẫn dừng lại ở ba chữ Kim Thái Hanh.

Trầm Kế chần chờ nhìn cái tên này, nghĩ nghĩ một lúc vẫn nhấn nút gọi.

"Thái Hanh, đang ở công ty à? Tôi tới tìm cậu."

"Ok!"

Chữ ok dứt khoát của Thái Hanh làm cơn ức chế trong lòng Trầm Kế cuối cùng cũng tiêu tán một ít, nửa tiếng sau, Trầm Kế xuất hiện trước mặt Thái Hanh.

Làm bằng hữu nhiều năm, Thái Hanh liếc mắt một cái liền nhìn ra tâm tình Trầm Kế không tốt. Sau khi bảo trợ lý pha hai tách cà phê, Thái Hanh đặt phần văn kiện trong tay xuống, nhìn về phía Trầm Kế: "Xảy ra chuyện gì?"

Trầm Kế uống một ngụm cà phê, phun ra một ngụm ấm ức: "Tôi với A Thừa có chút tranh chấp."

"Có liên quan tới Điền thị không?" Thái Hanh hỏi thử.

Trầm Kế 'ừ' một tiếng: "A Thừa đưa kế hoạch giao dịch trước kia tôi vẫn luôn áp xuống báo cho ban giám đốc, ban giám đốc đã phê duyệt."

Thái Hanh rất nhanh phản ứng lại: "A Thừa dấu cậu?"

Trầm Kế có chút chán nản gật đầu.

Thái Hanh khó hiểu: "Cậu không nói chuyện liên hệ với tập đoàn Đồng Bảo Lợi cho A Thừa biết sao?"

Trầm Kế lắc đầu: "Phụ thân khăng khăng muốn bán Vân Nhu, căn bản không chịu nghe ý của tôi. Tôi vốn định sau khi bàn chuyện với bên Đồng Bảo Lợi xong thì mới bàn với phụ thân. Vì tránh rắc rối có thêm người nói ra nói vào, chính là không ngờ A Thừa đã trực tiếp báo cuộc giao dịch kia cho ban giám đốc."

Thái Hanh thật không ngờ Trầm Thừa lại làm vậy, không khỏi an ủi nói: "A Thừa cũng không biết những chuyện phía sau đâu, nó hiện giờ là tổng giám đốc Điền thị, báo cáo các cuộc giao dịch do A Thừa báo lên ban giám đốc chỉ là trình tự bình thường, cũng không thể đổ lỗi cho A Thừa."

Trầm Kế gật đầu, cười khổ: "Tôi biết, kì thực tôi biết mình không nên trách A Thừa, chính là ta có chút mất khống chế. Tất cả mọi người cảm thấy tôi vì tình cảm với Vân Nhu mà luyến tiếc bán nó đi, ngay cả phụ thân cũng không chịu ngồi xuống nghe suy nghĩ của tôi. Điền thị mấy năm năm cứ mù quáng đầu tư vào thị trường tài chính, thoạt nhìn như không ngừng phát triển, nhưng kì thực càng ngày ý tưởng càng lệch khỏi quỹ đạo ban đầu của Điền thị. Vân Nhu vốn là một cơ hội tốt, nếu Vân Nhu thành công vừa lúc để Điền thị nghiêng về công thương nghiệp, chính là không ngờ..."

Trầm Kế thất vọng lắc đầu: "Có lẽ căn bản quan niệm phát triển Điền thị của tôi cùng phụ thân không giống nhau."

Đây là lần đầu tiên Trầm Kế tỏ ra thất vọng như vậy trước mặt Thái Hanh, Thái Hanh đứng dậy đi tới bên cạnh Trầm Kế, dùng sức vỗ vỗ vai đối phương: "Có suy nghĩ khác cũng không phải vấn đề, quan trọng là cậu giải quyết vấn đề thế nào. Mấy năm nay cậu vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, người lớn tuổi khó trách sẽ có chút cố chấp, không bằng cậu cứ thử giải thích với cữu cữu một phen. Thẳng thắn mà nói, theo tình hình kinh tế trước mắt, tôi cũng không xem trọng thị trường tài chính."

Trầm Kế gật đầu, trong lòng lại không ôm hi vọng lắm: "Để tôi thử xem."

Nhìn lướt qua thời gian, Trầm Kế đổi đề tài: "Tối nay ra ngoài uống một ly không?"

Thái Hanh dứt khoát từ chối: "Hôm nay không được."

Trầm Kế nhướng mi: "Phải bồi Chính Quốc à?"

Thái Hanh lắc đầu: "Đợt triển lãm lưu động Minh Phi tham gia ở nước ngoài đã chấm dứt, hôm nay mẫu thân sẽ cùng nó quay về. Trước đó đã gọi điện thoại, tối nay phải về nhà."

"Chính Quốc cũng đi?" Trầm Kế thuận miệng hỏi.

"Tiểu Quốc không đi, mẫu thân vẫn chưa biết chuyện tôi với Tiểu Quốc."

Trầm Kế có chút ngoài ý muốn: "Cậu chưa nói với cô cô sao?"

Thái Hanh gật đầu: "Mẫu thân ở nước ngoài suốt, nói qua điện thoại tôi sợ mẫu thân sẽ có hiểu lầm với Tiểu Quốc, vẫn để gặp mặt nói rõ thì tốt hơn."

Trầm Kế sửng sốt, lập tức mỉm cười: "Cậu vì Chính Quốc suy nghĩ nhiều vậy, nó tốt vậy sao?"

Thái Hanh nghiêm túc nhìn Trầm Kế: "Mặc kệ người khác thấy thế nào, Tiểu Quốc trong lòng tôi rất tốt."

Trầm Kế thấy ánh mắt nghiêm nghị của Thái Hanh thì không nói thêm gì nữa.

Bởi vì tối nay phải về Kim gia nên Thái Hanh cố ý gọi điện thoại báo cho Chính Quốc. Trong điện thoại còn nghiêm túc căn dặn Chính Quốc buổi tối phải hảo hảo ăn cơm, phải nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai anh sẽ về sớm. Mẫu thân cùng Minh Phi ở nước ngoài hơn một tháng, anh không thể ăn cơm xong liền trực tiếp bỏ lại mẫu thân trở lại bồi Chính Quốc, hơn nữa anh tính toán thừa dịp tâm tình mẫu thân vui vẻ vì mới trở về, thẳng thắn nói ra chuyện của mình với Chính Quốc. Nghĩ tới những phản ứng có thể phát sinh của mẫu thân, Thái Hanh đã làm tốt chuẩn bị.

Nhận được điện thoại của Thái Hanh, đối với chuyện tối nay anh không về, lúc đầu Chính Quốc cũng không để ý lắm. Nhưng sau khi cúp điện thoại, Chính Quốc một mình nấu cơm, một mình ăn cơm, một mình dọn dẹp nhà cửa, nhìn xung quanh, Chính Quốc cứ cảm thấy dường như thiếu thiếu gì đó.

Bật TV, Chính Quốc vô thức chuyển tới kênh tài chính và kinh tế, thẳng đến khi nghe thấy tin tức về thị trường chứng khoáng, Chính Quốc mới giật mình phát hiện đây là kênh Thái Hanh thường xem, đối với nó cậu hoàn toàn không có chút hứng thú nào. Qua quýt bật qua kênh khác, tầm mắt Chính Quốc không khỏi dừng ở mặt bàn trà trước sô pha, trên đó là một chồng tạp chí tài chính và kính tế xếp gọn do Thái Hanh mang về. Theo tầm mắt Chính Quốc đảo qua căn phòng, trên giá áo gần cửa là áo khoác của Thái Hanh, trên bàn làm việc rải rác số văn kiện anh xem dở tối qua, trên tủ đầu giường trong phòng ngủ là chiếc đồng hồ Thái Hanh cởi ra, lại càng miễn bàn trong tủ quần áo có phân nửa không gian do đồ đạc Thái Hanh chiếm cứ.

Chính Quốc đột nhiên cảm thấy buồn bực, lúc cậu không chú ý, Thái Hanh cứ từng chút xâm nhập vào cuộc sống của cậu. Trong phòng khắp nơi đều tràn ngập hơi thở của Thái Hanh, so với lúc cậu sống một mình ban đầu, hiện tại mỗi một ngóc ngách trong nhà, mỗi một đồ vật tựa hồ đều có thể liên hệ tới Thái Hanh .

Chính Quốc nhăn mặt nhíu mày, nghĩ nghĩ một chút sau đó gọi điện cho lão K.

Lúc Chính Quốc tới nhà lão K, bữa tối ở Kim gia cũng vừa chấm dứt. Minh Phi ngồi trong phòng khách hưng phấn kể cho Kim phụ nghe cuộc sống của mình cùng mẫu thân ở nước ngoài, Kim phụ vui vẻ ngồi nghe. Trong một góc phòng khách, Thái Hanh dìu Điền Bích Tuyết ngồi xuống: "Mẫu thân, con có chuyện muốn nói."

Điền Bích Tuyết kì quái liếc mắt nhìn Thái Hanh, mỉm cười nói: "Chuyện gì mà trịnh trọng như vậy?"

Thái Hanh ngồi xuống đối diện Điền Bích Tuyết, vẻ mặt nghiêm túc: "Con cùng Tiểu Quốc ở cùng một chỗ."

Điền Bích Tuyết lúc đầu cũng không hiểu rõ ý Thái Hanh, thẳng đến khi những lời của con trai xoay chuyển vài vòng trong đầu, bà mới phản ứng lại.

"Con cùng Chính Quốc ở cùng một chỗ?" Điền Bích Tuyết cảm thấy nhất định mình bị lãng tai rồi, bà không dám tin lặp lại, gằn từng tiếng, đồng thời nhìn chằm chằm biểu tình Thái Hanh, ý đồ tìm kiếm chút dấu vết đang đùa giỡn.

Thái Hanh dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của mẫu thân, vẻ mặt tự nhiên gật đầu.

Điền Bích Tuyết chỉ cảm thấy trong lòng có một luồng khí xông thẳng lên đỉnh đầu, lạnh lùng nói: "Cùng một chỗ là có ý tứ gì?"

Câu này vừa ra khỏi miệng nhất thời hấp dẫn sự chú ý của hai người còn lại trong phòng, Kim phụ thầm biết Thái Hanh đang nói chuyện gì, chỉ nhíu mày không mở miệng. Minh Phi thật cẩn thận liếc mắt nhìn về phía mẫu thân, sau đó ngoan ngoãn co mình thành bối cảnh trong phòng khách.

Vẻ mặt Thái Hanh không hề thay đổi, không chút nghĩ ngợi trực tiếp mở miệng.

Thái Hanh sớm đoán mẫu thân sẽ có phản ứng như vậy, vì thế cũng không quá bất ngờ, chỉ là biểu tình chuyển thành thành khẩn thuyết phục Điền Bích Tuyết: "Mẫu thân, Tiểu Quốc tốt lắm, con muốn cùng em ấy ở cùng một chỗ, hảo hảo chăm sóc em ấy. Trước đó không phải mẫu thân cũng hi vọng con có thể chăm sóc Tiểu Quốc nhiều hơn sao?"

"Mẹ là bảo con trong phạm phi có thể mà giúp đỡ nó, chứ không phải bảo con chăm sóc rồi lăn lên giường luôn." Điền Bích Tuyết cấp bách liền nói mà không lựa lời, vẻ mặt hoài nghi nhìn về phía Thái Hanh: "Có phải do Chính Quốc không?"

Điền Bích Tuyết còn chưa nói hết ý Thái Hanh đã hiểu ý, trong mắt không khỏi hiện lên một tia đau lòng, trực tiếp đánh gảy lời mẫu thân: "Không liên quan tới Tiểu Quốc, là con dụ dỗ em ấy."

"Điều này sao có thể?" Điền Bích Tuyết không chịu tin.

Thái Hanh trịnh trọng lặp lại: "Mẫu thân, là con dụ dỗ Tiểu Quốc."

Điền Bích Tuyết kinh ngạc nhìn Thái Hanh, thật sự không hiểu vì sao con trai mình lại thích Chính Quốc? Không phải bà cảm thấy Chính Quốc không tốt, mà là vứt bỏ quan hệ huyết thống giữa hai đứa, cuộc sống của Thái Hanh cùng Chính Quốc cơ bản không có bất cứ điểm nào giao nhau, bà thật sự không hiểu nỗi hai đứa làm thế nào có thể ở cùng nhau. Nếu nói lúc đầu bà theo bản năng hoài nghi Chính Quốc chủ động câu dẫn Thái Hanh vì một mục đích nào đó, thì bà cũng có khả năng sẽ tin tưởng Thái Hanh động tâm với Chính Quốc trước, chính là điều này sao có thể?

Tầm mắt Điền Bích Tuyết dừng lại trên người Kim phụ, nhận thấy Kim phụ cũng không có gì bất ngờ, Điền Bích Tuyết do dự mở miệng: "Anh đã biết rồi?"

Kim phụ gật đầu: "Nếu Thái Hanh thích thì cứ tùy Thái Hanh đi."

"Này...?" Điền Bích Tuyết vẫn cảm thấy chính mình không thể tiếp thu được chuyện này, theo bản năng muốn tìm lý do gì đó để phản đối.

Nếu phản ứng đầu tiên của Điền Bích Tuyết là không chịu tin tưởng, thì Minh Phi chính là hoàn toàn bất ngờ. Hoảng hốt nhìn chằm chằm anh trai nhà mình, Minh Phi không ngừng tiêu hóa đoạn nói chuyện mình vừa nghe thấy, nói vậy sau này anh họ Chính Quốc sẽ trở thành người một nhà với bọn họ?

Tuy mẫu thân thoạt nhìn có vẻ muốn phản đối chuyện này, nhưng trong lòng Minh Phi vẫn cảm thấy rất cao hứng. Như vậy, sau này cậu có thể thường xuyên đi chơi với anh họ? Cho dù cữu cữu không thích anh họ Chính Quốc, có bọn họ làm người nhà, có phải sau này sẽ không còn ai dám khi dễ anh họ Chính Quốc nữa?

Tâm tư Minh Phi không ai biết, Điền Bích Tuyết hồi phục lại tinh thần, nhìn Thái Hanh: "Các con ở cùng một chỗ bao lâu rồi?"

"Từ lúc mẫu thân xuất ngoại thì cùng nhau."

Điền Bích Tuyết thở dài, cuối cùng vẫn phất tay: "Hôm nay cứ vậy đi, mẹ mệt rồi, có gì để mai nói." Dứt lời, Điền Bích tuyết liền không nhìn tới những người khác, trực tiếp xoay người trở về phòng.

Kim phụ cũng theo sát Điền Bích Tuyết, đợi đến khi bóng dáng hai người biến mất, Minh Phi lập tức đi tới ngồi cạnh anh trai nhà mình: "Anh hai, anh thật sự cùng anh họ Chính Quốc cùng một chỗ?"

Thái Hanh 'ừ' khẽ một tiếng, vẻ mặt Minh Phi trở nên vui sướng: "Sau này có phải em có thể thường xuyên ở cùng một chỗ với anh họ Chính Quốc không? Có chúng ta, có phải sẽ không còn ai dám khi dễ anh họ Chính Quốc nữa?"

Thái Hanh ngẩn ra, cười cười gật đầu, tránh đi vấn đề đầu tiên của đứa em: "Ừ, về sau không để người khác khi dễ anh họ Chính Quốc của em nữa."

Lúc Thái Hanh nói những lời này, Chính Quốc đang nhận điện thoại của Triệu Văn Bình.

"Ăn cơm? Ở đâu?"

Triệu Văn Bình đọc địa chỉ, Chính Quốc liền nhíu mày: "Tôi biết rồi, tôi tới tìm mọi người."

"Xảy ra chuyện gì?" Lão K nhận ra biểu tình Chính Quốc không đúng.

Chính Quốc nghiêm mặt: "Trần Chí Vĩ dắt mọi người trong đoàn ra ngoài ăn cơm, đụng phải đoàn của Trầm Dung, Lạc Duy gặp chút phiền toái."

"Triệu Văn Bình giải quyết không được?"

Chính Quốc lắc đầu: "Có người bên cục điện ảnh."

Lão K túm lấy áo khoác: "Tôi đi với cậu."

Chính Quốc cự tuyệt: "Không cần, cái tên Điền tam thiếu vẫn rất hữu dụng."

Lúc Chính Quốc chạy tới địa chỉ Triệu Văn Bình nói trong điện thoại, người ở bên trong cũng không nhiều, hiển nhiên vì có người của cục điện ảnh nên không phải ai cũng có thể ngồi trong này. Lúc này một người đàn ông ục ịch khoảng bốn mươi tuổi nương nương theo cơn say mà dựa sát vào người Phương Lạc Duy, cố ý muốn Phương Lạc Duy uống ly rượu trong tay mình.

Trên mặt Phương Lạc Duy tràn đầy nhẫn nại, Triệu Văn Bình đang cố gắng ngăn cản người đàn ông kia, ở bên cạnh nói gì đó, Trần Chí Vĩ ở bên cạnh đã nằm vật ra sô pha bất tỉnh nhân sự.

"Sao, không chịu cho tôi chút mặt mũi à?"

Triệu Văn Bình trong lòng thầm mắt không thôi, nhưng vẻ mặt vẫn phải tươi cười vui vẻ: "Cục trưởng Hách, Lạc Duy vẫn là người mới, lần đầu tiên gặp phải tình huống này, để tôi uống dùm cậu ấy."

Người đàn ông được gọi là cục trưởng Hách kia liếc mắt nhìn qua Triệu Văn Bình: "Hết Trần Chí Vĩ lại tới mày, mày có tư cách gì?"

Cứ việc gì nói thẳng mặt như vậy nhưng vẻ mặt Triệu Văn Bình vẫn không có chút biến hóa nào, vẫn tươi cười như cũ, đang định mở miệng thì không ngờ đột nhiên ở bên cạnh có người đưa tay cầm lấy ly rượu: "Tôi uống!"

Theo sau câu 'tôi uống', Chính Quốc không thèm liếc mắt một cái đã trực tiếp xuống sạch ly rượu trong tay.

"Tam thiếu!" Triệu Văn Bình thấy thanh niên đứng trước mặt thì không khỏi thở phào một hơi, nếu không anh thực sự sắp cản không được. Khoảnh khắc Phương Lạc Duy nhìn thấy Chính Quốc thì ánh mắt hiện lên một tia kinh hỉ.

"Được chưa?" Chính Quốc chán ghét nhìn về phía người đàn ông đối diện.

Người nọ ngẩn người, định nói gì đó thì hai người đàn ông trung niên khác trong phòng cười tủm tỉm sáp qua: "Ông Hách, uống nhiều rồi!"

"Tam thiếu, đừng để ý, ông Hách có chút tật xấu, cứ uống nhiều liền nháo loạn, hiểu lầm a hiểu lầm!"

Đối phương cười ha ha kéo người đàn ông kia trở về. Chính Quốc nghiêm mặt liếc mắt nhìn đối phương một cái, lia nhanh qua Trầm Dung ngồi ở phía sau, trực tiếp kéo tay Phương Lạc Duy: "Chúng ta đi!"

Triệu Văn Bình hường về phía mọi người trong phòng cười cười, sau đó đỡ Trần Chí Vĩ đi theo sau Chính Quốc ra ngoài.

Từ lúc Chính Quốc xuất hiện, tầm mắt Trầm Dung đã dừng lại trên người Chính Quốc, nhưng Chính Quốc ngay cả liếc mắt cũng không thèm nhìn tới một cái, biểu tình Trầm Dung có chút vặn vẹo, nghĩ tới loại thuốc bị bỏ trong rượu lại khôi phục nụ cười lạnh lùng. Phương Lạc Duy cùng Triệu Văn Bình, không biết đêm nay Chính Quốc sẽ tiện nghi a.

Đám người nhanh chóng đi ra khách sạn, gió lạnh thổi tới, Chính Quốc đột nhiên cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa đang bùng cháy, cơ thể theo bản năng thấy nóng lên, mềm nhũn hệt như không thể đứng vững.

Phương Lạc Duy là người đầu tiên phát hiện Chính Quốc không đúng: "Tiểu Quốc?"

Chính Quốc cố gắng đứng thẳng, theo ánh đèn chiếu xuống, gương mặt Chính Quốc là một mảng đỏ bừng, ánh mắt đầy sương mù.

Phương Lạc Duy lập tức nghĩ tới, hẳn trong rượu có gì đó, cậu cẩn thận đỡ Chính Quốc, Chính Quốc cắn răng, nhỏ giọng mở miệng: "Đưa tôi về nhà."

"Làm sao vậy?" Triệu Văn Bình nhét Trần Chí Vĩ vào xe xong mới chú ý hai người kia vẫn còn đứng trước cửa khách sạn, lập tức quay ngược trở lại. Lúc nhìn thấy bộ dáng của Chính Quốc, Triệu Văn Bình nhất thời sửng sốt, vội vàng tiếp nhận chìa khóa trong tay Chính Quốc, giúp cậu mở cửa xe.

Chính Quốc trầm mặc ngồi trên ghế phó lái, Triệu Văn Bình nhìn về phía Phương Lạc Duy, vốn muốn hỏi xem cậu có biết lái xe hay không, nào ngờ Phương Lạc Duy đã trực tiếp mở cửa xe leo vào: "Tôi đưa Tiểu Quốc về, đạo diễn Trần đành nhờ anh."

Triệu Văn Bình nhìn Phương Lạc Duy thật sâu, gật gật đầu.

Theo xe khởi động, Chính Quốc khó nhịn phát ra một tiếng rên rỉ. Tay Phương Lạc Duy run lên, không khỏi nhìn về phía Chính Quốc. Dưới ngọn đèn lờ mờ, Chính Quốc híp mắt, vẻ mặt quyến rũ không nói nên lời.

Phương Lạc Duy phảng phất bị mê hoặc, kìm lòng không được sáp qua: "Tiểu Quốc!"

Tiếng Tiểu Quốc này quá mức quen thuộc, Chính Quốc vô thức dựa về phía Phương Lạc Duy, khẽ mở miệng: "Anh họ!"

Phương Lạc Duy nhất thời giống như bị tạt một gáo nước lạnh, cả người lập tức tỉnh táo.

Ánh mắt phức tạp nhìn Chính Quốc nửa ngày, sắc mặt Phương Lạc Duy cuối cùng trở nên ảm đạm. Cẩn thận tắp xe vào bên đường, Phương Lạc Duy nhẹ nhàng đặt một nụ hôn như chuồn chuồn lướt lên môi Chính Quốc, sau đó lập tức lui về phía sau, chậm rãi dời tầm mắt.

Tìm số điện thoại Thái Hanh, ngón tay Phương Lạc Duy đặt lên đó, nhẹ nhàng ấn xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co