C77
Ánh mắt Thái Hanh dừng lại trên mặt Chính Quốc, trong mắt hiện lên rất nhiều tình tự, cuối cùng chỉ còn đọng lại sự thương tiếc.
“Tiểu Quốc!”
Chính Quốc trầm mặc tiến tới từng bước, tùy tay đóng lại cánh cửa sau lưng, ánh mắt thản nhiên nhìn Thái Hanh.
“Anh họ, anh tới lúc nào?”
Thái Hanh không trả lời mà đưa tay nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt Chính Quốc, ôn hòa nói: “Đau không?”
Động tác của ngón tay áp trên mặt vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi xẹt qua vết máu, trái tim Chính Quốc dần dần dâng lên một cảm giác thường, đợi đến lúc Thái Hanh mở miệng, trái tim Chính Quốc lại không thể khống chế bắt đầu run rẩy.
“Không đau!” Chính Quốc quay đầu đi, cũng không ngờ Thái Hanh đột nhiên cúi đầu, đầu lưỡi ẩm ướt xẹt qua, Chính Quốc giật mình sửng sờ ở nơi đó.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Chính Quốc, trong lòng Thái Hanh lại càng đau xót, nhẹ nhàng nắm tay cậu.
“Anh đều nghe được.”
Những lời này nằm trong dự kiến của Chính Quốc, nhưng phản ứng của Thái Hanh lại vượt khỏi suy đoán của cậu, Chính Quốc cúi đầu ‘ừ’ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Nhìn Chính Quốc trong lòng mình cúi đầu không nói chuyện, Thái Hanh chậm rãi mở miệng: “A Kế nhận được điện thoại của vệ sĩ, nói em một mình tới bệnh viện. Lúc ấy anh vừa lúc ở chỗ A Kế, A Kế vì A Thừa nên không tiện rời đi, liền nhờ anh tới đây xem thử. Lúc anh tới thì vừa lúc nghe thấy em hỏi cữu cữu, anh không cố ý nghe lén, nhưng tình hình đó anh vào trong cũng không thích hợp. Nhưng anh lại không muốn rời đi, anh khống chế không được muốn biết hết tất cả mọi chuyện về em.
Tiểu Quốc, anh yêu em. Không phải người anh tưởng tượng, mà chân chính là em. Anh không hi vọng nhìn thấy em giả vờ không có việc gì trước mặt mình, em có thể tức giận, có thể oán giận có thể bất mãn với những gì mình đã chịu, có thể nghi ngờ những việc mà thế hệ trước đã làm, anh sẽ không áp chế cảm xúc của em, anh chỉ hi vọng em thật sự là chính em.
Để anh cùng em, mặc kệ có chuyện gì, hãy để anh và em luôn ở bên nhau.”
Thái Hanh thấp giọng nói, bắt đầu từ câu đầu tiên Chính Quốc hỏi mình có phải đứa nhỏ của Điền gia hay không, cuộc nói chuyện trong phòng liền đi theo một hướng quanh co làm anh hoàn toàn bất ngờ. Nguyên nhân Hàn Nhu chết, Hàn gia suy tàn, cữu cữu chán ghét Chính Quốc, còn có cả loại oán hận khắc sâu của Chính Quốc đối với cữu cữu, đối với Điền gia.
Thái Hanh không thể nói được tâm tình của mình lúc nghe thấy chuyện này, có đủ loại tình tự hiện lên, nhưng cuối cùng lắng đọng lại chỉ còn cảm giác đau lòng đối với Chính Quốc. Vốn là gút mắt ân oán của đời trước, nhưng lại bất bình đặt lên đầu Chính Quốc.
Nghe thấy sự oán hận của Chính Quốc đối với Điền gia, Thái Hanh thậm chí không thể nói Chính Quốc không đúng, chuyện này từ đầu tới cuối hoàn toàn không phải lỗi của Chính Quốc, làm sai chính là bọn họ.
Trái tim Thái Hanh siết chặt, anh vẫn biết rõ, mình cùng Chính Quốc mặc kệ thân mật thế nào nhưng giữa hai người dường như vẫn còn một bức màn ngăn cách, nửa năm nay anh vẫn cố gắng từng chút một tiến tới gần Chính Quốc chân chính, nhưng anh ẩn ẩn cảm giác được Chính Quốc vẫn còn cái gì đó không muốn để anh biết.
Thẳng tới lúc nãy nghe thấy cuộc nói chuyện của Chính Quốc cùng cữu cữu, Thái Hanh mới phát giác, Chính Quốc trong phòng bệnh mới là Chính Quốc thật sự. Cậu oán giận Điền phụ, cậu bất mãn Điền gia, hoàn toàn không thoải mái như bình thường cậu tỏ vẻ. Từ cuộc nói chuyện có thể nghe ra, Chính Quốc tựa hồ đang điều tra gì đó, bằng không cũng không hoài nghi thân thế của mình.
Thái Hanh càng ôm chặt hơn, anh yêu Chính Quốc, anh hi vọng Chính Quốc có thể lộ ra bộ mặt chân thật với mình, chứ không phải luôn mang theo một chiếc mặt nạ, Chính Quốc như vậy làm anh rất đau lòng.
Dựa vào lòng ngực Thái Hanh, Chính Quốc im lặng nghe anh nói. Lúc phát hiện Thái Hanh rất có thể đã nghe thấy cuộc nói chuyện của mình cùng Điền phụ, Chính Quốc đã biết rất có thể phải đối mặt với sự chất vấn của Thái Hanh, mặc kệ là sự oán hận với Điền phụ mà cậu luôn che dấu hay lớp ngụy trang trước mặt anh. Nhưng phản ứng của Thái Hanh thật sự nằm ngoài dự kiến, không có chất vấn, không có chỉ trích, Thái Hanh chỉ giải thích lý do mình ở đây, hơn nữa còn lộ ra khoan dung ngoài dự kiến đối với hành động của mình, điều duy nhất anh muốn là mình thẳng thắn thành khẩn.
Lần đầu tiên Chính Quốc cảm thấy bản thân không thể đối mặt với tình cảm của Thái Hanh, từ khi sống lại tới nay, cậu chưa từng cảm thấy mình làm sai điều gì, nhưng đối với Thái Hanh, tựa hồ lựa chọn từ ban đầu của cậu đã sai lầm rồi. Tình cảm của Thái Hanh chân thành mà sạch sẽ, Chính Quốc dựa vào lòng ngực anh, lắng nghe tiếng tim anh đập, trong lòng đột nhiên dâng lên cơn xúc động muốn thẳng thắn hết thảy với anh, nhưng rất nhanh Chính Quốc liền áp chế ý niệm trong đầu.
Chưa đủ, báo ứng Điền phụ phải chịu vẫn chưa đủ, Điền gia vẫn chưa hoàn toàn hủy diệt, oán hận trong lòng cậu vẫn chưa phát tiết hết, kế hoạch của cậu vẫn chưa đi tới bước cuối cùng, sao cậu có thể chọn lựa từ bỏ cơ chứ. Cậu không biết lúc Thái Hanh biết rõ chân tướng sẽ có phản ứng gì, khi đó liệu anh còn có thể khoan dung như hiện giờ không?
Chính Quốc im lặng làm trái tim Thái Hanh trượt thẳng xuống đáy cốc, ánh mắt tràn ngập tình tự chua xót. Anh đã chạm tới Chính Quốc thật sự, nhưng Chính Quốc vẫn như cũ không muốn mở rộng cửa lòng với anh. Có thứ gì đó chăn giữa hai người, Chính Quốc vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng anh.
Thái Hanh hít sâu vài hơi, áp chế chua xót trong lòng, có lẽ anh vẫn chưa làm đủ, may mắn chính là Chính Quốc cùng anh một chỗ, anh có đủ thời gian để hoàn toàn rung động Chính Quốc. Quẳng hết mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, Thái Hanh cúi đầu hôn lên mặt Chính Quốc: “Tới bệnh viện cũng lâu rồi, muốn về nhà chưa?”
Chính Quốc mờ mịt ngẩng đầu nhìn Thái Hanh, khẽ gật đầu, hai người ăn ý bỏ qua những chuyện phát sinh trước đó.
Thái Hanh ôn nhu nhìn về phía Chính Quốc cười cười, ngẩng đầu xoa tóc cậu: “Tiểu Quốc ra ngoài chờ anh trước đi, anh nói với cữu cữu một tiếng.”
Chính Quốc đáp lời, xoay người đi về phía thang máy trong hành lang. Ở hướng ngược lai, Thái Hanh đẩy cửa phòng bệnh tiến vào, Thái Hanh nói gì với Điền phụ, Chính Quốc cũng không muốn biết, biết càng nhiều, cậu càng cảm thấy mình càng không thể đối mặt với phân tình cảm nặng trịch này.
Trong phòng bệnh im lặng, Điền phụ đã đoán được Thái Hanh đã tới, khoảnh khắc mở cửa trước đó ông loáng thoáng nhìn thấy bóng Thái Hanh, sớm đã nhận định anh tới cùng Chính Quốc. Lúc này thấy Thái Hanh tự nhiên sắc mặt rất khó coi, lập tức hừ lạnh một tiếng: “Thế nào, đứa bất hiếu kia nói chưa đủ, anh còn định giúp nó nói vài câu à?”
Điền phụ trước mắt hoàn toàn không phải Điền phụ trong trí nhớ Thái Hanh, nghĩ tới cuộc nói chuyện nghe thấy trước đó, Thái Hanh thầm thở dài một hơi.
“Cữu cữu!”
“Anh cùng đứa bất hiếu kia ở cùng một chỗ, đừng có gọi tôi là cữu cữu!”
Hai chữ ‘bất hiếu’ quá chói tai, Thái Hanh nhìn Điền phụ, kiên định mở miệng: “Tiểu Quốc cũng là con của cữu cữu!”
“Tôi thà không có đứa con này!” Điền phụ tức giận trừng mắt nhìn Thái Hanh, nghiến răng nghiến lợi, trong mắt không hề che dấu chán ghét.
Trái tim Thái Hanh đau đớn, vì Chính Quốc ở bên ngoài, nhịn không được hỏi: “Tiểu Quốc rốt cuộc đã làm sai gì? Chuyện đời trước có quan hệ gì tới em ấy? Chúng ta gây tổn thương em ấy nhiều năm như vậy vẫn chưa đủ sao?”
Những lời này làm Điền phụ nhất thời giận tím mặt, ông chỉ vào Thái Hanh gào to: “Cút! Anh cùng thằng bất hiếu kia cùng nhau cút đi!”
Biểu tình Điền phụ vì quá dữ tợn mà trở nên vặn vẹo, trán nổi gân xanh, đôi mắt trừng Thái Hanh. Trong mắt Thái Hanh toát ra tình tự thất vọng, không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng đi tới cửa.
Nháy mắt mở cửa, Thái Hanh quay đầu lại nghiêm nghị nhìn Điền phụ: “Con yêu Tiểu Quốc, con sẽ chăm sóc em ấy thật tốt, mặc kệ cữu cữu có nhận Tiểu Quốc hay không, là phụ thân của Tiểu Quốc, con hẳn nên nói một tiếng.”
Thái Hanh có thể tưởng tượng được Điền phụ vì câu này mà tức giận, nhưng anh muốn nói cho Điền phụ biết, Chính Quốc không phải cô độc một mình, cho dù không còn Điền gia, em ấy vẫn còn những người thân khác, mà anh nhất định sẽ cho Chính Quốc một gia đình.
Tối hôm nay, lúc về đến nhà, Chính Quốc cùng Thái Hanh đều biểu hiện như bình thường, giống như trước đó chưa từng phát sinh chuyện gì.
Chính Quốc im lặng tắm rửa xong đi ra, Thái Hanh tựa hồ đã ngủ. Dưới ánh đèn màu quả quýt, vẻ mặt vô cùng bình ổn, tất cả tình tự đều đặt trong đáy lòng. Chính Quốc do dự đi tới trước mặt anh, lẳng lặng đứng ở nơi đó. Không biết nhìn bao lâu, Chính Quốc chậm rãi đưa tay lướt qua mặt Thái Hanh, từng chút miêu tả gương mặt vô cùng quen thuộc trong lòng. Thật lâu sau, ánh mắt Chính Quốc hơi mờ mịt, nhẹ nhàng cúi người hôn lên mặt Thái Hanh.
Nháy mắt đứng dậy, Thái Hanh vốn đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt, đưa tay ôm lấy Chính Quốc, giây tiếp theo, trời đất quay cuồng, cả người Chính Quốc bị Thái Hanh đặt dưới thân. Chính Quốc còn chưa kịp mở miệng, nụ hôn nóng rực đã hạ xuống, gắt gao chặn môi cậu, không để cậu nói ra bất cứ lời nào.
Cơ thể Chính Quốc rất nhanh thả lỏng, vòng tay ôm lấy Thái Hanh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh. Hai người rất nhanh liền thành thực nổi lên phản ứng, Thái Hanh vừa nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người mình vừa vội vàng hôn Chính Quốc dưới thân, đồng thời cũng muốn lột sạch toàn bộ quần áo trên người Chính Quốc.
Chính Quốc đưa tay tắt đèn ngủ, trong bóng đêm thuận theo động tác của Thái Hanh. Lúc làn da tiếp xúc với làn không khí se lạnh, Chính Quốc ngăn cản Thái Hanh tiến thêm một bước, cậu xoay người ngồi lên người anh, cúi người, chủ động hôn lên môi Thái Hanh.
Nụ hôn kịch liệt làm nhiệt độ cơ thể hai người ngày càng tăng cao, Chính Quốc lấy ống thuốc bôi trơn trên đầu giường đặt vào tay Thái Hanh. Trong bóng tối, vật lạ tiến vào cơ thể càng cảm giác rõ rệt hơn, Chính Quốc cố gắng thả lỏng người tiếp nhận Thái Hanh tiến vào. Lúc hai cơ thể chặt chẽ lại cùng một chỗ, Chính Quốc nhịn không được rên rỉ thành tiếng, Thái Hanh nhận được sự cổ vũ từ âm thanh của Chính Quốc, nắm lấy thắt lưng cậu kịch liệt chuyển động.
Cứ việc bản thân ngồi phía trên nhưng Chính Quốc vẫn cảm thấy người nắm giữ quyền khống chế không phải mình, mà chính là Thái Hanh ở dưới thân. Trong cơn kịch liệt, Chính Quốc chỉ có thể vô lực quấn trên người Thái Hanh, để anh đưa mình tới cao trào. Trong phòng ngủ im ắng vang vọng tiếng va chạm kịch liệt, tiếng rên rỉ lúc có lúc không kéo dài tới tận nửa đêm mới dần dần ngừng lại.
Chính Quốc tới cuối cùng đã mệt tới mức không còn chút sức lực nào, được Thái Hanh ôm mình tắm rửa qua loa một phen liền nặng nề ngủ.
Thái Hanh ôm Chính Quốc vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve, chỉ hận không thể hoàn toàn dung nhập cậu vào cơ thể mình. Tối hôm đó, Thái Hanh một đêm không ngủ, lẳng lặng nhìn Chính Quốc ngủ trong lòng mình tới tận hừng đông.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co