|2.8|
Vì hợp tác điều tra, nên tang lễ được tổ chức khá muộn. Mới tờ mờ sáng, gia nhân đã tất bật đi lại chuẩn bị mọi thứ, Hoseok cùng Sana cũng dậy từ sớm phụ mọi người.
Tang lễ diễn ra trong hai ngày, Hoseok đều không ngủ. Cậu đứng một góc, ôm chặt tấm di ảnh trong tay.
Thiếu ngủ trầm trọng, Hoseok tiều tụy đến muốn ngất đi, bọng mắt đỏ au sưng lên trông đến thương. Cả gian phòng phảng phất hương khói, không khí vô cùng tang thương. Sana bưng bát canh còn nghi ngút khói lại gần, đưa lên ý muốn anh uống một chút. Nhưng Hoseok lắc đầu.
Đôi mắt vô hồn nhìn vào một khoảng không vô định, Hoseok chợt khóc nấc lên.
- Hoseok..
- Anh Taehyung?
- Để đây cho anh, em về nghỉ ngơi đi.
Đặt lại bát canh xuống bàn, Sana mệt mỏi đỡ lấy trán. Ngồi xuống rót cho mình một ly nước, nhìn quanh lại chẳng thấy Jungkook đâu. Cô thất vọng uống cho xong ly nước, lại thấy phía xa xa có bóng dáng mảnh mai thập thò ngoài cổng.
Chưa kịp chạy ra lại đã thấy người ấy bước vào. Thiếu nữ đeo khẩu trang che khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt màu hazel đẹp đến kinh diễm. Nhưng cô gái này rất quen mắt..
- Xin lỗi.. tôi đến phúng viếng.
Lờ đi ánh mắt đầy nghi hoặc của Sana, thiếu nữ nhanh chân bước vào.
- Hoseok.. uống chút canh nóng được không? Em đã không ăn gì suốt hai ngày rồi.
Không có lời đáp, Taehyung thở dài. Đưa bát canh lên miệng, uống một ngụm đầy, rồi truyền cho Hoseok.
Hoseok ngạc nhiên nhưng không phản kháng, cậu đã chẳng còn chút sức lực nào đẩy người kia ra, chỉ đành thuận theo mà nuốt lấy.
Taehyung nhu thuận nâng cằm em, lại rất nhẹ nhàng hôn lấy môi em, truyền canh nóng vào khoang miệng, rồi ép em nuốt xuống. Phút chốc bát canh cũng đã hết, gã mỉm cười, hài lòng ôm lấy em, để em dựa cả cơ thể nhẹ bẫng vào lồng ngực gã.
Hoseok gầy, gã xót.
Hoseok khóc, gã đau.
Gã chợt nhận ra, bản thân đã từ lâu có cảm tình với em, muốn nhu thuận, muốn chiều chuộng em, lại muốn em mãi sau này chỉ có thể dựa vào gã.
Nhận ra tiếng giày cao gót bước trên nền gạch, Hoseok vội thoát khỏi vòng tay của gã.
Đã quá 12 giờ, còn có người đến viếng sao?
Thiếu nữ gật đầu với Hoseok và Taehyung, rồi cởi bỏ đôi cao gót, quỳ xuống giữa đại sảnh, gập người thật sâu.
Taehyung bất chợt nhíu mày.
Không phải chỉ mình Sana, mà cô gái này quả thực rất quen mắt.
~~~
Điện thoại vẫn đổ chuông, nhưng không có người nhấc máy. Chiếc điện thoại vốn đã yên vị dưới sàn gạch, cùng quần áo và một vài vật dụng khác.
Nhẹ hôn lên mái tóc người trong lòng, Jungkook đưa tay nghịch những lọn tóc xoăn vì mồ hôi mà bết lại. Người kia lại vô cùng thoả mãn dựa vào lồng ngực hắn mà thở dốc.
- Không đến sao?
- Cậu ta quan trọng hơn em sao?
- Vẫn là người của anh.
- Em ghen sao?
" Ghen..? "
- Phải! Vậy nên họ Jeon anh phải hứa ở bên em đấy.
Cô gái cười cười, lại nũng nịu ôm lấy cổ hắn, trao cho hắn một nụ hôn sâu.
~~~
Bế bổng Hoseok lên phòng mặc cho em lắc đầu phản kháng, Taehyung nhẹ nhàng đặt em nằm lên giường, còn không quên đe doạ nếu em dám trốn liền hôn em đến ngất. Hoseok vì thế mà nằm im re.
Gã chuẩn bị nước ấm, lại chu đáo đưa em vào, tắm cho em thật sạch. Ngồi trong lòng cảm nhận bàn tay gã đang cẩn thận lau mái tóc ướt cho mình, Hoseok có chút không quen. Đối với một tràng ôn nhu này, em chợt cảm thấy sợ.
Sợ bản thân sẽ rơi vào tình yêu, mà quên đi những nỗi đau trong quá khứ.
Khi cả hai đều đã yên vị trong chăn bông ấm áp, Taehyung liền tìm đến hõm cổ em dụi dụi một chút, lại ngửi ngửi một chút. Hương vanilla của em thật khiến gã đê mê. Tham lam chiếm lấy tiện nghi nơi em, lại chẳng biết tự bao giờ áo em đã xộc xệch để lộ vùng bụng phẳng lì trắng trẻo.
Gã yêu chiều hôn lấy từng tấc da thịt em, rải đều những nụ hôn từ cần cổ trắn ngần xuống đến xương quai xanh quyến rũ, lại xuống đến khuôn ngực nhỏ nhắn đang phập phồng theo từng nhịp thở khó khăn.
Hoseok thở dốc, lấy tay ngăn người không cho người kia làm loạn trên cơ thể mình.
- Taehyung.. tôi không muốn.
Gã dừng động tác, lại rướn lên hôn lấy môi em lâu thật lâu. Hai tay vẫn không an phận vuốt ve lấy eo em, cuối cùng tiếc nuối dừng nụ hôn, kéo theo sợi chỉ bạc lấp lánh.
- Đều chiều em.
Chỉnh lại áo em phẳng phiu, gã hôn lên trán em, rồi ôm em mà chìm vào giấc ngủ.
Hoseok cuối cùng cũng có thể ngủ ngon.
~~~
Jungkook về nhà vào sáng sớm, lại gặp Sana đang ngồi thất thần trên sofa.
- Anh đã đi đâu hai ngày qua?
- Nhóc không cần quan tâm đâu.
- Hoseok đã rất mong anh về..
- Không phải chuyện của anh.
- Jungkook!
- Đừng gây rối, Sana.
" Jungkook.. anh thực sự tồi tệ đến vậy sao "
- Vậy anh đã biết gì chưa..
...
- Anh.. đang bị truy nã.
- Cái gì!
- Họ đang tìm anh.. ở khắp nơi.
- Jungkook à.. nói em nghe đi, sao anh lại làm vậy?
- Anh đã làm gì!!?
Vì Hoseok được Taehyung đưa đi nghỉ, nên Sana là người duy nhất ở lại dọn dẹp. Xong xuôi mọi thứ cũng đã là 5 giờ sáng, cô uể oải ngồi xuống sofa, lấy điện thoại tùy tiện đọc vài dòng tin tức.
Tin tức mới nhất, lại là hình ảnh Jeon Jungkook cùng dòng chữ đỏ chói: " Đã tìm ra thủ phạm vụ án của gia tộc họ Jung "
Sana hoảng loạn vứt điện thoại xuống đất, vừa hay thấy được Jungkook mở cửa bước vào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co