Truyen3h.Co

[WINNER] Nhịp Khát Khao.

8.

Shelly-M

"Cậu chủ đã về ạ!"

"Jinwoo tỉnh dậy chưa vậy chị?"

Seunghoon mệt mỏi hỏi cô gia nhân đang cung kính cúi chào mình.

"Đã tỉnh dậy từ trưa rồi ạ. Nhưng vẫn chưa chịu ăn gì... Còn..."

"Còn?"

"Còn không chịu mặc quần áo... Chỉ quấn chăn quanh người và đứng vẽ tranh thôi ạ..."

"Hả??"

Seunghoon dùng một lực đẩy nhanh cánh cửa căn phòng dành cho khách ra, khó chịu huơ tay đuổi khói thuốc đang mù mịt bay về phía mình khi hắn đi thẳng đến chỗ của Jinwoo. Người mới bước vào còn chưa kịp mở miệng, Jinwoo đã cười cười cất giọng ôn hòa, dù cho đôi mắt anh thì vẫn chỉ chú tâm nhìn vào bức tranh màu nước đang vẽ dở dang ở trước mặt.

"Gia nhân bảo ở nhà cậu cấm tuyệt đối việc hút thuốc nên hoàn toàn không có lấy một cái gạt tàn. Thế mà chẳng hiểu sao... tôi lại tìm thấy cái này."

Seunghoon có hơi giật mình nhìn chằm chằm vào món đồ Jinwoo đang giơ lên ở trong tay sau khi anh tùy tiện đặt bảng pha màu xuống giường. Rất nhanh, nét mặt hắn can trường giữ nguyên vẻ bình thản, quyết không để lộ ra dù chỉ là một thoáng bối rối trong ánh mắt.

"Phiên bản giới hạn đó! Tôi đã từng đắn đo lắm trước khi quyết định bán nó. Giờ thì tôi hết cần tiền rồi, nên hãy làm ơn bán lại nó cho tôi nhé, cậu fan cuồng quái gở?"

Jinwoo cắn môi cười trêu chọc, thích thú quan sát từng thay đổi nhỏ nhặt trong phản ứng của Seunghoon, cái biểu hiện lạnh lùng đến cả ánh mắt cũng toát ra vẻ xa cách dù có thể trong lòng đang hoang mang dữ lắm của hắn, thực sự khiến anh chỉ muốn nhón chân lên để ôm lấy khuôn mặt đó mà cấu véo cho thỏa chí.

"... Tôi chỉ là muốn giúp anh hỗ trợ cho lũ trẻ."

Nụ cười trên môi Jinwoo càng giãn rộng ra hơn, cái tên cao kều đang đứng ở trước mặt anh rốt cuộc cũng đã chịu lên tiếng, hắn xem chừng đã nhận ra rằng có tìm cách chối bỏ thì cũng vô ích rồi.

"Phải, và giờ tôi muốn thay mặt cho bọn trẻ, bày tỏ lòng cảm kích chân thành và sâu sắc nhất đến cậu, vị cứu tinh."

Jinwoo cao giọng ngọt ngào, ngước mặt nhìn lên Seunghoon cùng hai cánh tay vươn ra vòng quanh cổ của hắn, mảnh chăn dày vì cử động ấy mà tuột khỏi người anh. Jinwoo đã hoàn toàn ở trong tình trạng khỏa thân khi anh nép cơ thể sát vào người đàn ông cao hơn mình một cái đầu, hai phiến môi phớt hồng chạm nhẹ lên vành tai của hắn đầy dụng ý.

"Bức tranh trừu tượng kia có vẻ quá lỗi thời rồi, tôi đang muốn vẽ cho cậu một bức khác đây. Nhưng lần này sẽ là tranh chân dung nhé? Coi nào, nghiêng sang đây với tôi một chút đi... Để tôi nghiên cứu cho thật kỹ mọi đường nét trên khuôn mặt cậu..."

Seunghoon kiên quyết kéo Jinwoo ra ngay khi anh vừa ghé môi hôn thật nhẹ lên xương hàm của hắn. Trong phút chốc nhận ra những báu vật bí mật của hắn đều đã bị lộ tẩy, từ hoang mang, Seunghoon dần cảm thấy bực bội.

"Ai cho phép anh bước vào phòng làm việc của tôi?"

"Haha, là tự tôi cố tình vào đó để khám phá tường tận hơn về con người thật của cậu đấy! Dù chị giúp việc nhà cậu đã kịch liệt ngăn cản... Thế nên đừng trách mắng chị ấy, nhé? Tôi đã nhờ chị ấy mua dụng cụ vẽ tranh về cho mình và đổi lại tôi sẽ trả hết mọi đồ đạc về vị trí cũ, nhưng có vẻ như chị ấy không nhận ra... vị trí cũ của chúng vốn dĩ thuộc về tôi... là của tôi cơ mà..."

Seunghoon sượng cứng người nhìn Jinwoo khẽ nâng tay vuốt một đường từ gò má xuống bờ ngực của hắn, nơi có thứ đang vì ánh mắt say mê và sự động chạm từ anh mà đập dồn dập, căng thẳng. Seunghoon không dám chắc liệu hắn có hiểu đúng về ánh mắt của Jinwoo khi anh nhìn chăm chú vào bờ ngực của mình hay là không, cũng không dám chắc liệu những thứ mà Jinwoo đang nói tới chỉ đơn giản là mấy món đồ vật mà anh từng đem rao bán kia, hay là trái tim của hắn?

... Hay là cả hai vế??

Đối với một chàng trai ưa bỡn cợt như Jinwoo, đối với đúng người mà hắn đang mê đắm, Seunghoon chẳng dám chắc gì cả, hắn rất sợ mình đặt kỳ vọng vào nhầm chỗ.

Chuyện hắn luôn rất dễ bị yếu lòng trước Jinwoo, trước những gì liên quan đến Jinwoo, Seunghoon hiểu rất rõ. Cũng giống như việc hắn không chỉ đơn giản muốn được nhìn thấy khuôn mặt hạnh phúc ấy, được nâng đỡ cho tâm hồn luôn chứa chan tình thương dành cho người khác ấy... Seunghoon đã mua lại những món đồ của Jinwoo, rồi cẩn thận giữ gìn chúng, kể cả khi anh không hề biết về điều đó, kể cả khi chúng là những món đồ hắn chẳng thể nào ưa thích nỗi, chỉ bởi vì chúng đã từng thuộc về Jinwoo, chúng phản ánh con người thật của Jinwoo, của một chàng trai rất có thể sẽ không bao giờ chịu dừng cuộc chơi lại vì bất cứ ai.

Vậy nên việc lưu lại những món đồ Jinwoo xem trọng, là biện pháp tuy nhút nhát nhưng phù hợp mà Seunghoon chọn, để giữ lại cho riêng hắn một chút gì đó thuộc về chàng trai mà hắn rất xem trọng.

Và bây giờ Jinwoo đã phát hiện ra chúng. Thật sơ suất! Sao hắn có thể để anh được tự nhiên đi loanh quanh trong nhà mình mà không nghĩ đến trường hợp đó kia chứ?? Sẽ thế nào nếu cái đầu thông minh của Jinwoo nhìn ra được điểm yếu của hắn?? Seunghoon không muốn bị anh chê cười đâu!

"Số tiền quyên góp ấy thực sự không hề nhỏ... Cậu đã kiếm ở đâu ra nhiều vậy?"

"Tôi có quỹ tiết kiệm của riêng mình."

"Quỹ tiết kiệm?"

"Tôi đã thắng rất nhiều cuộc thi."

"Cậu vì tôi mà dùng đến cả quỹ tiết kiệm?"

"Tôi vì lũ trẻ."

"Thế sao không đi thẳng tới nhà tình thương để quyên góp luôn?"

"Bởi do... ngại."

"Ha... Mà này, cho dù tên fan cuồng quái gở đã cứu tôi một bàn thua trông thấy, thì đám bạn mất nết của tôi vẫn cứ ngày qua ngày nhắc về cậu ta như một trò đùa suốt dạo ấy, bằng toàn những từ cợt nhã khó nghe... Cậu cũng thường có mặt những lúc đó, cậu đã vì muốn giúp tôi mà chấp nhận nghe bọn họ xuyên tạc như thế về mình à?"

"Tôi không quan tâm đến những câu nói đùa."

Những kẻ thích nói đùa đều trông rất khó ưa qua góc nhìn của hắn. Ngoại trừ anh.

"Chính bởi vậy mà tôi luôn cảm thấy rất tò mò về cậu. Lee Seunghoon, con người cậu chứa rất nhiều điểm lạ lùng."

Đấy là tại vì tính cách của chúng ta quá khác nhau thôi, Seunghoon thầm nghĩ thế khi hắn buồn bã nhìn xuống nét mặt của Jinwoo, khóe môi anh đang hơi nhếch lên tựa như vừa làm sáng tỏ được một điều gì mới mẻ, rồi đôi mắt xinh đẹp của anh bỗng nhìn thẳng lên hắn.

"Này, hỏi thật lòng nhé, cậu còn gì muốn bày tỏ với tôi không?"

Seunghoon nghiến răng kéo bàn tay Jinwoo ra khỏi người hắn, nhìn thấy thái độ thích thú của anh khi nhướn mày hỏi hắn câu đó lại chợt làm Seunghoon nhớ đến chuyện ngày trước, hắn cũng đã bị Jinwoo dùng chính kiểu dò hỏi đó, chính sự úp mở đó để biến tình cảm cá nhân của mình thành trò đùa.

Kim Jinwoo, anh thừa biết, anh rõ ràng là đã sớm biết từ lâu! Hết thảy những gì hắn muốn thổ lộ. Nhưng anh lại không chịu nhìn nhận chúng một cách nghiêm túc, anh xem nhẹ chúng, anh đem chúng ra làm trò chơi thử thách sức chịu đựng của hắn!

"Tôi không có. Mặc quần áo vào đi."

Jinwoo chớp mắt chưng hững nhìn thái độ của Seunghoon thoắt cái đã thay đổi khi hắn lạnh lùng nghiêm giọng trả lời anh. Thật khó hiểu, anh rõ ràng đã cố tình tạo một cơ hội tốt để rút ngắn khoảng cách giữa hai người, điều mà Jinwoo cho rằng Seunghoon cũng mong muốn. Thế nhưng hắn lại đột nhiên nổi cáu lên với anh, dù Seunghoon đã rất bình tĩnh chế ngự cảm xúc ấy ở lại trong ánh mắt của hắn. Bộ Jinwoo đã nói gì động chạm đến lòng tự trọng của hắn sao? Câu hỏi của anh không hề mang ác ý kia mà...

Jinwoo nheo mắt, trầm tư rít một hơi thuốc, rồi nhả khói ra giữa lúc sự chú ý của anh vẫn đổ dồn vào Seunghoon.

"Tôi không mặc. Cậu ép buộc làm gì nếu không định đá tôi ra khỏi nhà chứ?"

Jinwoo vừa giở giọng ngang bướng vừa quay lưng lại với Seunghoon để cúi người nhặt mảnh chăn đang nằm chơ vơ ở trên sàn.

"Hơn nữa, sự gò bó của vải vóc khiến tôi bị giới hạn khả năng sáng tạo."

"Tùy anh vậy."

Seunghoon thở mạnh ra một hơi rồi khoanh tay đứng giương mắt nhìn Jinwoo, anh lại tiếp tục cầm cọ lên vẽ trong tình trạng trên người chỉ quấn độc mỗi một cái chăn, anh có vẻ đang dỗi hắn, hắn cũng vì bực bội mà không muốn nhiều lời thêm với anh.

Dù sao thì cảnh tượng ở trước mắt cũng không hẳn là quá dị thường gì với hắn. Seunghoon nhớ có một lần, thuở hắn và anh còn học chung trường nghệ thuật, Seungyoon có việc muốn nhờ vả Jinwoo nên đã rủ hắn cùng cậu đến tìm anh ở phòng trọ...

Lần đó tuy trong phòng có thêm sự hiện diện của Seunghoon và Seungyoon, nhưng Jinwoo vẫn ăn mặc hệt như lúc mới ra mở cửa cho hai người họ. Một cái áo thun quá khổ màu trắng chỉ dài qua khỏi mông bị dính lấm lem đủ thứ màu nước, lấp ló bên dưới nó là cái quần boxer màu đen ôm sát đùi, càng làm nổi bật hơn cho vùng da chân trắng trẻo của Jinwoo.

Anh đứng đó, bên cạnh Seungyoon, ở đằng trước cái dự án chưa hoàn thiện mà hai anh em họ đang cùng say sưa thảo luận. Anh đứng đó, trước một bức tranh mang đậm phong cách hội họa của riêng mình, được vẽ bằng màu nước nhưng không theo trường phái nào nhất định, môi ngậm một điếu thuốc lá, mắt nheo nheo bên dưới hàng lông mi cong và dày, miệng phì phèo nhả khói...

Anh đứng đó, trông đối lập hoàn toàn với Seungyoon, với cậu bạn trai của Seunghoon lúc bấy giờ. Thế nên mới khiến lòng hắn ngổn ngang bao nghĩ suy, mâu thuẫn.


--------------

Baby, can't you see? I'm calling. A guy like you should wear a warning. It's dangerous. I'm falling.

--------------


"Seunghoon này."

Hắn quay mặt sang nhìn người vừa đẩy cửa bước vào phòng làm việc của mình, đã gần hai tiếng trôi qua kể từ lúc Seunghoon bỏ mặc Jinwoo lại để quay trở về với công việc của hắn.

"Nhà cậu có máy pha cà phê không? Tôi bỗng dưng thấy thèm Espresso quá."

"Có. Để tôi bảo chị giúp việc."

Seunghoon cố trả lời với tông giọng hờ hững, mặc dù trong lòng hắn đang thầm gào thét vì quan ngại cho lối sống thiếu khoa học của anh. Jinwoo đã không ăn gì kể từ lúc tỉnh dậy, chỉ hút thuốc, rồi bây giờ lại còn đòi uống cà phê. Sao anh lại có thể sống cẩu thả với cái kiểu tự hủy hoại sức khỏe của chính mình như vậy??

"Thôi, tôi đã phiền chị ấy nhiều rồi."

"Vậy nhờ bác quản gia."

Seunghoon rời khỏi ghế và Jinwoo ngay lập tức đứng ra chắn lối đi của hắn.

"Tôi có thể tự pha được mà."

Jinwoo cười tự tin, nhưng rồi anh chợt phát giác thấy ánh mắt của Seunghoon đang liếc xuống người mình, trước khi nó nhìn thẳng vào mặt anh, cái ánh mắt tỏ rõ thái độ không hài lòng của hắn.

"À, ra là cậu không muốn tôi ăn vận như thế này xuống phòng bếp."

"Anh đang khiến nhà của tôi trông rất là thiếu tôn nghiêm đấy."

Seunghoon nhỏ giọng phê phán, ấy vậy mà Jinwoo lại thấy vẻ mặt khó chịu của hắn trông rất là đáng yêu, bởi vì hắn cứ liên tục thể hiện rõ phản ứng bất bình với cách ăn mặc của Jinwoo trong nhà riêng của mình, nhưng lại chẳng hề có ý muốn đuổi anh đi.

"Thế thì đổi cho tôi bộ cậu đang mặc nhé?"

Jinwoo đưa tay lên mân mê cổ áo pijama của Seunghoon, dù là ở ngoài phố hay trong nhà, hắn cũng vẫn cứ trung thành với một phong cách ăn mặc duy nhất, là kín đáo. Hệt như cá tính con người hắn.

"Bởi vì cậu biết đấy... Để trông chỉnh tề hơn..."

Và chính cái vẻ ngoài kín đáo của Seunghoon lại càng khiến Jinwoo ham muốn được nhìn thấy thân hình không che đậy của hắn nhiều hơn.

"Sao nào? Không phản đối chứ?"

Seunghoon im lặng nhìn xuống vùng cổ với phần xương quai xanh quyến rũ của Jinwoo, trước khi rê mắt đi nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh như ngấn nước của anh. Chúng trông thật mê hoặc khi chúng ánh lên vẻ chờ đợi hắn. Chúng khiến hắn nảy sinh một khát khao đen tối...

Hay là đè anh xuống ngay tại đây và bạo liệt thao lộng anh?

... Thao lộng anh cho đến khi đôi mắt long lanh kia thực sự phải trào lệ.

"Không."

Seunghoon mạnh tay kéo tấm chăn xuống khỏi người Jinwoo.

"Á! Xin thứ lỗi!!"

Cả hai người bọn họ cùng giật mình hướng mắt nhìn ra phía cửa phòng, nơi chị giúp việc vừa nép sang một bên, quay lưng của chị ấy lại với cảnh tượng hết sức nhạy cảm ở đằng sau.

"Có chuyện gì vậy chị?"

Seunghoon lên tiếng hỏi sau khi đã trùm chăn lại cho Jinwoo.

"Ông bà chủ đang chờ cậu ở dưới nhà đấy ạ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co