9.
"Không phải ba mẹ bảo Giáng Sinh này sẽ đến Ireland du lịch sao?"
Seunghoon hỏi giữa đoạn đường đi xuống, hắn chẳng ngờ rằng cha mẹ mình sẽ ghé sang thăm ngay trước chuyến du lịch thường niên của ông bà.
"Bà ấy đột nhiên lại muốn qua gặp con trước khi lên máy bay."
"Aru à! Nghe nói con đã mang một người bạn về nhà hả??"
Seunghoon thoáng khựng lại khi nghe mẹ mình hào hứng hỏi, rồi hắn tỏ ý khiển trách nhìn sang chị giúp việc đang cúi mặt tránh né ánh nhìn của hắn, giờ thì đã biết được lý do tại sao bà chủ lại đòi ghé thăm đột xuất đến như vậy.
"Vâng. Nhưng chỉ là một người bạn bình thường thôi ạ."
Seunghoon bình tĩnh trả lời, hắn thừa hiểu người mẹ tinh quái của mình đang mong ngóng điều gì.
"Ừ, nhưng vẫn là người bạn đầu tiên con chủ động đưa về nhà kia mà! Lúc chúng ta còn sống chung mẹ đã từng tìm đủ mọi cách để rủ rê bạn bè con về chơi suốt, thế mà con đã lần nào chịu đáp ứng cho mẹ đâu! Bao giờ cũng chỉ muốn ở riêng một mình... Cũng may là con chưa bị bạn bè tẩy chay đấy!"
Seunghoon miễn cưỡng ngồi xuống ghế khi mẹ hắn hấp tấp choàng tay kéo đứa con một quý báu của bà ấy đến cạnh bên.
"Vậy nên mẹ thực sự đang rất hiếu kỳ muốn làm quen với người bạn này của con. Cậu ấy đâu? Đang còn ở trên lầu hả? Để mẹ lên tìm nhé?"
"Yongsun à..."
"Mẹ, chỉ là một người bạn bình thường thôi mà, anh ta đang bệnh, không thể xuống đây tiếp chuyện với mẹ được đâu."
"Cái thằng nhóc này, nói cứ như thể mẹ sẽ tin ấy! Và mẹ chỉ định lên hỏi han vài câu thôi chứ có làm gì bạn con đâu mà phải kiêng cử chứ? Người bệnh gặp mẹ còn thấy như được tiếp thêm sinh lực để phục hồi nữa là..."
Seunghoon đang đứng đôi co với mẹ của hắn ngay dưới chân cầu thang thì chợt trông thấy Jinwoo đang bước xuống, anh đã chịu mặc bộ quần áo được chuẩn bị sẵn, còn lễ phép cúi đầu chào người phụ nữ đang sáng mắt mừng rỡ, nhất thời gạt con trai của bà ấy qua một bên để niềm nở làm quen với cậu nghệ sĩ xinh đẹp mà bà ấy đã từng thấy trên các phương tiện truyền thông.
"Chào cô ạ."
"Ừ, cô chào con. Tên con là Kim Jinwoo phải không? Cô đã từng thấy con vài lần trên mấy cái chương trình quảng cáo ấy, cả tạp chí thời trang nữa. Thật không ngờ con lại có quen biết với Aru nhà cô."
Seunghoon lắc đầu ngán ngẩm, hắn đã từng rất nhiều lần nhờ mẹ mình đừng ở trước mặt người ngoài, gọi hắn bằng cái tên thân mật do bà ấy tự đặt, nhưng bà ấy sẽ không bao giờ chịu tôn trọng nguyện vọng đó của hắn.
"Cô tên là Kim Yongsun, còn kia là chồng của cô. Con có đang bận gì không? Mình cùng ngồi xuống nói chuyện với nhau một chút nhé?"
Jinwoo nhoẻn miệng cười nhìn người phụ nữ sở hữu nước da trắng và khuôn mặt trẻ trung đang phấn khích hỏi han anh, bà ấy có một ngoại hình vô cùng khỏe khoắn, xinh đẹp, và một nụ cười rất tươi tắn, rạng rỡ, bà ấy biểu đạt rất thật tình mong muốn được biết thêm về Jinwoo. Đứng trước một người phụ nữ dễ mến như vậy, anh càng thấy thật khó để chối từ. Thế nhưng Jinwoo cũng không muốn làm cho cái tên đang đứng nghiêm mặt, khoanh tay ở đằng sau bà ấy thêm khó xử.
"Xin lỗi cô, cháu đang có việc phải đi rồi ạ."
"Ở lại ăn tối với cô chú đi mà, sẽ không chiếm của cháu quá nhiều thời gian đâu. Chứ lần đầu tiên cô mới thấy Aru nó chịu dẫn ai đó về nhà."
Seunghoon đảo mắt than thở.
"Lại nữa, mẹ có muốn đăng chuyện đó lên trang bìa tạp chí của con luôn không?"
"Ô, mẹ đã từng muốn đăng ký cho con vào kỷ lục guinness thế giới đấy! Nhưng mà cái tên nhận điện thoại của mẹ lại chỉ phá lên cười và khuyên mẹ nên tham gia vào hạng mục Bà Mẹ Hài Hước Nhất Thế Giới."
Jinwoo bật cười nhìn Seunghoon nhíu mày tỏ vẻ không thể tin nỗi với chính mẹ của hắn, trông bà ấy ngây ngô và vô tư tới mức người khác không dám chắc lúc nào thì bà ấy đang nói đùa.
"Nào Jinwoo, theo cô vào phòng ăn, cũng sắp đến giờ cơm tối rồi còn gì!"
"Không phải chuyến bay của ba mẹ sẽ cất cánh trong nửa giờ sau à?"
"Đã dời giờ bay rồi, dời đến tối muộn luôn rồi ông xã nhỉ? Nào nào Jinwoo, vào đây với cô, bữa ăn rất quan trọng, đừng bỏ bữa."
Seunghoon quay sang khẩn trương tìm kiếm sự trợ giúp từ cha của hắn, thế nhưng ông ấy lại chỉ nhún vai nhận thua, việc mà cô vợ nhiệt huyết của ông đã muốn làm, chưa ai từng cản được.
-
-
-
-
"Vậy ra hai đứa đã biết nhau từ hồi đại học hả? Aru chẳng bao giờ cho cô đến thăm nó ở ký túc xá hay là trường đại học cả, lễ tốt nghiệp còn không chịu nói cho cô biết bạn bè nó ở đâu. Chẳng ngoan chút nào hết!"
Yongsun vừa đưa mắt lườm cậu con trai đang ngồi ở bên cạnh vừa ghim mạnh xuống miếng thịt bò trên đĩa, Seunghoon thì vẫn như trước nay, không thèm để ý tới cái kiểu giận dỗi quen thuộc của mẹ hắn.
"Jinwoo à, trông Aru của cô lúc ở trường đại học như thế nào? Cô biết nó cũng chịu khó tham gia nhiều hoạt động nổi trội lắm, nhưng nó chẳng chịu kể cho cô nghe gì cả, suốt ngày chỉ toàn lôi chuyện học hành ra để dập tắt hứng thú của cô thôi. Còn học theo ba nó, đem mấy cái thành tích và giải thưởng ra làm tấm vé thông hành để được tự quyết định đủ chuyện trên đời hết, nên chỉ có ba nó là cảm thấy tự hào với mấy thứ hình thức rập khuôn đó của nó thôi!"
"Kìa, Yongsun."
"Bộ em nói có gì sai lệch à? Jinwoo, cháu cũng thấy con người nó khô khan lắm đúng không? Mặc dù cô đã luôn dạy nó, không nên chú tâm nhiều đến hình thức bên ngoài, quan trọng là nội tâm của mình cảm thấy như thế nào! Quan trọng là phải sống sao cho thật vui, thật thoải mái! Đừng quá cứng nhắc, cứng nhắc không tốt cho sức khỏe đâu!"
"Dạ, cháu hiểu ý của cô. Nhưng Seunghoon ở trường cũng không hẳn là một tên khô khan, cứng nhắc đâu ạ."
"Vậy à??"
"Vâng..."
Jinwoo gật đầu mỉm cười thành thật với Yongsun, rồi anh chợt trông thấy ánh mắt của người ngồi đối diện ở phía bên kia của bàn ăn đang đổ dồn về phía mình, dù chỉ trong giây lát, trước khi hắn hướng sự tập trung trở lại vào bữa tối, vờ như không hề quan tâm đến những lời nói của anh.
Phát hiện ra phản ứng đặc biệt đó của Seunghoon, Jinwoo thầm mỉm cười ở trong lòng, anh thích thú ngẫm nghĩ trong vài giây.
"Con trai của cô ở trường đại học... là một tên sinh viên không những luôn giữ vững được phong độ học tập, mà còn rất tỏa sáng ở những hoạt động ngoại khóa."
"Bá đạo thế! Jinwoo, con mau kể cho cô nghe chi tiết hơn nữa đi!"
"... Có một lần, cậu ấy đã đứng ở trước toàn trường, giơ tay phát biểu cảm nghĩ của mình về chiến dịch vận động gây quỹ từ thiện của hội trưởng hội học sinh. Có nhiều điểm vô lý rất dễ nhận thấy được trong chiến dịch của anh ta, thế nhưng bởi vì đó là con trai của ngài phó hiệu trưởng, hầu hết mọi người đều đã chọn nhắm mắt làm ngơ, chỉ trừ Seunghoon là vẫn kiên quyết lên tiếng..."
Jinwoo cẩn trọng theo dõi những chuyển biến trên sắc mặt của hắn khi anh cố tình kể với tốc độ chậm rãi, hi vọng rằng anh rồi sẽ được nhìn thấy một thoáng ửng hồng trên khuôn mặt đang vờ tỏ ra xa cách kia. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên Jinwoo tiết lộ câu chuyện này.
"Hai người họ đã có một màn tranh luận khá quyết liệt, bởi chẳng ai chịu nhường ai xíu nào cả, nhưng sau cùng thì hội trưởng cũng đã chịu cam kết rằng sẽ xem xét lại những gì Seunghoon đã nêu ra, vì thật khó để bác bỏ sự hợp lý của những đóng góp đó."
"Oa! Thực sự oai phong lẫm liệt tới vậy à?? Cô vẫn biết rằng Aru của cô là một người đàn ông rất có bản lĩnh! Hào khí ngất trời luôn kia mà!"
Jinwoo phì cười nhìn mẹ của Seunghoon đang phấn khích vỗ tay, rồi còn choàng vai bá cổ, kéo hắn xuống để vò đầu khen ngợi.
"Vâng, oai phong lắm. Khiến cháu cảm thấy rất ấn tượng. Bởi vì dù sao thì đó cũng là lần đầu tiên cháu trông thấy cậu ấy..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co