Chương 36: Ca ca
Edit: medaomatcuatieuthu.
Ngay khi Nhan Khanh vừa bước vào Thuần Ca ghế lô, điện thoại di động liền bị lấy đi.
Trên chiếc bàn thật dài bằng kính màu đen, có hơn mười mấy chiếc điện thoại di động đặt cạnh nhau, tất cả mọi người đều là đang ca hát, uống rượu và chơi game.
"Đừng nóng vội, Tần lão sư, đây là một trò chơi nhỏ, điện thoại di động của mọi người đều đặt chung một chỗ, màn hình điện thoại di động của ai sáng lên trước tiên, bất kể là điện thoại hay là tin nhắn đều được, là có thể tự phạt ba chén rượu, lấy đi điện thoại di động của chính mình." Cô gái quầy lễ tân tiểu Mộng — cũng chính là người mới vừa rồi nhắn tin cùng Nhan Khanh, giới thiệu sơ lược một chút quy tắc trò chơi cho anh hiểu.
Nhan Khanh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy loại trận thế như thế này, may mắn đã sớm gửi tin nhắn qua cho Dung Dung, trong thời gian ngắn không liên lạc hẳn là cũng không có vấn đề gì.
Lại nói, Dung Dung sẽ trả lời tin nhắn cho anh sau? anh chỉ cần ngồi một lúc, khẳng định là có thể đem điện thoại di động cầm về.
"Frank ông chủ chúng ta thích nhất KTV, bởi vì nước Anh bên kia không có, hắn mỗi lần về nước đều sẽ đến KTV chơi." Tiểu Mộng một bên vừa mang amh đi đến trước mặt ông chủ lớn, một bên đơn giản giải thích vài câu.
Ông chủ lớn là một soái ca con lai buộc tóc đuôi ngựa định cư ở Anh, tên là Frank, bởi vì sở thích cá nhân, đặc biệt ở trong nước đầu tư một cái trường học kĩ thuật cưỡi ngựa như thế này, không ngờ rằng đúng lúc bắt kịp giai đoạn giáo dục trẻ em trong nước, lập tức liền đem cửa hàng này làm nên danh tiếng.
Đây là lần đầu tiên Frank nhìn thấy giáo viên mới trong truyền thuyết -- Tần Ngôn, "người có thể lực tuyệt vời" , "kỹ năng siêu phàm" , "thu hút mọi người ở mọi lứa tuổi" và "100% tỷ lệ phụ huynh đặt hàng sau khi cho trẻ trải nghiệm lớp học".
Tần lão sư thoạt nhìn có chút lạnh lùng, nhưng lại có dáng người đẹp, cơ bắp đường nét cũng rất đẹp, Frank đã xem qua ảnh Tần Ngôn dùng để tuyên truyền bên ngoài, lúc này gặp người thật, có thể trực tiếp cảm nhận được sức bật của anh ngay tại thời điểm cưỡi ngựa bắn tên, thần thái cùng động tác tuyệt đối có thể đem mọi người thuyết phục trong nháy mắt, không có gì đáng ngạc nhiên khi công trạng tốt như vậy...
"Tần lão sư, ngưỡng mộ đã lâu." Frank lộ ra một nụ cười thật tươi, chủ động mở miệng.
Nhan Khanh gật gật đầu, xem như là chào hỏi. Vẻ ngoài không kiêu ngạo cũng không khiêm tốn này ngược lại làm cho Frank càng thêm thưởng thức, hắn chủ động gọi Tần Ngôn tới ngồi xuống bên cạnh mình, bắt đầu hô hào tất cả mọi người cùng nhau chơi trò chơi.
Hắn thích nhất văn hóa Trung Quốc chính là các trò chơi đa dạng khác nhau được chơi trong hộp đêm và KTV, tuy rằng hắn thường thường bởi vì thói quen văn hóa cùng ngôn ngữ bất đồng mà phản ứng chậm, trở thành người bị phạt uống rượu, nhưng vẫn là làm không biết mệt.
Đêm nay đang chơi trò "Gọi Bảy", tất cả mọi người thay phiên nhau gọi số, mà mỗi lần đến 7 hoặc là bội số của 7, là người đó phải huýt sáo không thành tiếng, nếu như không cẩn thận phát ra tiếng, thì sẽ bị phạt rượu hoặc ca hát.
Thời điểm chơi trò chơi, không ngừng có người màn hình điện thoại di động sáng lên, bị ồn ào uống rượu, hoặc là gọi đến số 7 huýt sáo không cẩn thận phát ra tiếng bị phạt rượu.
Trong không gian còn xen kẽ mấy ca khúc ma âm tẩy não.
Nhan Khanh mắt thấy điện thoại di động từng cái từng cái lần lượt trở về với chủ nhân của chúng, nhưng từ đầu đến cuối không có đợi được màn hình điện thoại của mình sáng lên.
Điện thoại di động bị hỏng rồi? hết pin? Hay là Dung Dung đang ngủ?
Anh từ khi vừa mới bắt đầu trong cõi lòng tràn đầy tự tin, đến lúc sau chỉ cầu nguyện có thể sáng lên là được, căn bản không có tâm tình chơi trò chơi. Mỗi lần đến phiên anh "Gọi bảy" anh đều phạm sai lầm và bị phạt.
Cho đến tận cuối cùng chỉ còn lại điện thoại di động của anh và Frank.
Nhan Khanh đứng lên, sắc mặt nặng nề mà nói: "Tôi đi vệ sinh."
Sau khi anh bỏ lại câu nói này, bước nhanh đi ra lô ghế, tìm chỗ vắng người dựa vào bên tường ngẩn người.
Chất rượu ảnh hưởng, làm cho đầu óc của anh có chút trì độn, cũng đem một vài cảm xúc mặt trái tiêu cực hiện lên.
Ròng rã hai giờ, Dung Dung không có tìm anh, cũng không có trả lời tin nhắn của anh. Bên trong điện thoại di động của anh ngoại trừ Lâm Dung, bác sỹ Lý, chính là phương thức liên lạc đồng nghiệp ở Thương Cổ Sơn lúc trước cùng đồng nghiệp hiện tại.
Những người khác không có chuyện gì sẽ không tìm anh, anh chờ, bất quá chỉ là chờ một cái tin nhắn của Lâm Dung.
Anh đối với Lâm Dung ... thực sự không quan trọng sao? Từ sáng tới tối làm bạn, cẩn thận chăm sóc che chở, lúc này dường như đều đang chê cười hắn bị bỏ rơi bị lãng quên.
Nó rõ ràng chỉ là một trò chơi mang tính chất vui đùa bình thường, nhưng lại vạch trần hắn tự lừa mình dối người, đem chân tướng của sự thật sống sờ sờ mà bày ở trước mặt hắn.
Màn hình tối tăm từ đầu đến cuối kia dường như đang không ngừng mà cười nhạo anh "Xem, căn bản không ai nhớ ngươi, không ai quan tâm ngươi!"
Anh phải thừa nhận một cách khó khăn rằng Lâm Dung kỳ thực đối với anh cũng không có để ý như vậy. Có lẽ có yêu thích qua, từng có động lòng qua, còn có khoái cảm sinh lý.
Nhưng chung quy đó không phải là tình yêu.
Nếu như không phải anh vẫn luôn luôn nỗ lực cứu vãn, không biết xấu hổ mà dán lên, hai người bọn họ căn bản cũng sẽ không sinh hoạt cùng chung một chỗ.
Anh không khỏi bắt đầu suy nghĩ, liệu đây có phải là cuộc sống mà Lâm Dung mong muốn? Ở bên anh, Lâm Dung có hạnh phúc không?
Nếu như sau khi sinh xong bảo bảo Lâm Dung thật sự muốn đi, anh cũng không biết nên làm gì bây giờ.
Một cảm giác bực bội trước nay chưa từng có bao phủ tới, Nhan Khanh cho tay vào túi quần sờ soạng đồ vật bên trong, cố gắng thả lỏng bản thân để cho mình trấn tĩnh lại, nhưng phát hiện tất cả đều vô ích, cả người khó chịu có chút hít thở không thông.
Anh quay người đi vòng vèo rồi trở về ghế lô, Frank vậy mà đứng lên vỗ vỗ vai anh, cười xin lỗi: "Điện thoại di động của tôi mới vừa sáng, tôi đã uống xong ba ly rượu rồi, hiện tại cậu là người cuối cùng nha."
Các đồng nghiệp cũng bắt đầu ồn ào muốn anh uống sáu ly rượu, bởi vì người cuối cùng bị phạt cần phải tăng gấp đôi.
Nhan Khanh khóe miệng nhếch lên, ý cười cũng không đạt đến đáy mắt.
"Được, tôi uống."
Ai bảo anh không có ai yêu, đáng đời bị phạt.
Phạt thật tốt.
Anh cầm lấy ly rượu đã được chuẩn bị kỹ rót nửa ly xuống, mùi vị đắng chát tràn đầy chóp mũi, cửa ghế lô đột nhiên bị người gõ vang.
Quản lý Triệu cách gần nhất chạy đi mở cửa, một bên vừa mở vừa nói: "Rượu đừng sợ không đủ a, Tần lão sư cứ việc uống, có thể uống bao nhiêu tùy ý, nếu không đủ chúng ta bảo phục vụ... . . . Ôi chao? cậu là?"
Đứng ở cửa không phải người phục vụ.
Một người mặc áo T--shirt quần jean, tóc ngắn đen đẹp trai, toàn thân nam sinh tràn đầy khí tức thanh xuân đứng ở cửa, mặt mày cong cong cười trên khuôn mặt trứng ngỗng mang tính đặc trưng của cậu ấy, giống như là có chút đắc ý, có chút khoe khoang.
Tất cả mọi người đưa ánh mắt tập trung vào trên người cậu ấy.
Nhan Khanh gắt gao nhìn chằm chằm cửa, cùng nam sinh đối diện, trong tay nửa ly rượu cơ hồ toàn bộ đổ ra ngoài, nhưng hoàn toàn không có chú ý đến.
Chỉ nghe âm thanh trong trẻo của nam sinh vang lên.
"Ca ca, hoá ra anh ở đây a."
--------------------
Vào trang để đọc truyện trên trang chính chủ. Truyện chỉ đăng trên w.a.t.t.p.a.d
https://www.wattpad.com/story/288774343?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=medaomatcuatieuthu&wp_originator=EIchWmLIZeV0RMYEVKYdKGyoMmrto59fbRBKCwMX8N8LnJ9f0diQFErSzXYbabyEKoMClL7XSvjOdB7so1DgZsN9NcaBk5WDk%2FHgdqj9MaHSI5Gbr%2FqvL72PSBHuiuL9
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co