Truyen3h.Co

Xà Dẫn (Edit)

Chương 37: Chị dâu

medaomatcuatieuthu


Edit: medaomatcuatieuthu.

Em nói như thế nào ở nhà đợi anh nửa ngày cũng không thấy trở về, hoá ra là ở đây uống rượu a." Lâm Dung hai tay khoanh trước ngực nhướng mày một cái.

"Tần lão sư, đây là em trai cậu sao?" quản lý Triệu thấy bầu không khí giữa hai người không bình thường, thuận miệng hỏi.

Nhan Khanh để ly rượu xuống, sải bước nhanh chân đi tới cửa, cầm tay Lâm Dung kéo đi vào trong: "Trước đi vào đã."

Bước chân tràn đầy vội vàng.

Lâm Dung ngược lại không có phản kháng, quay đầu cười hì hì cùng quản lý Triệu nói: "Đúng, tôi là em trai của anh ấy."

"Vậy là người một nhà a, cùng nhau chơi đùa thôi!" Frank lên tiếng, mọi người liền ồn ào bảo Nhan Khanh tiếp tục uống rượu phạt, quản lý Triệu còn hỏi Lâm Dung có muốn cùng nhau chơi trò chơi hay không.

Nhan Khanh bước chân dừng một chút, hướng Frank nói xin lỗi: "Ông chủ, em ấy còn đang đi học, không thể uống rượu."

Frank nhìn thấy sự tương tác qua lại trong mắt giữa hai người họ, xua tay ra hiệu không sao cả, Nhan Khanh nhân cơ hội ngồi xuống với Lâm Dung, nói với mọi người, "Tôi sẽ uống ly rượu bị phạt vừa rồi. bây giờ, các bạn tiếp tục chơi.

Bọn họ ngồi vị trí dựa vào trong góc, Frank thẳng thắn đem vị trí này nhường cho "Huynh đệ" hai người, cùng những đồng nghiệp khác ngồi vào cùng một nhóm để ca hát chơi trò chơi.

"Em sao đột nhiên lại chạy đến đây?" Thấy chung quanh không có ai đang nhìn hai người bọn họ, Nhan Khanh cắn răng nghiến lợi thấp giọng nói với Lâm Dung, "Thời điểm nào khôi phục? Bụng của em....."

Lúc trước ánh sáng tối tăm khoảng cách lại xa anh không thể thấy rõ, anh nhìn kỹ trang phục của Lâm Dung một chút, phát hiện Lâm Dung so với thời điểm hình người lúc trước tròn trịa hơn một chút, mặc trên người áo T--shirt và quần jean rộng thùng thình mà thoải mái.

Hoàn hảo, còn biết phải che khuất bụng bầu.

Chỉ là trang phục này có chút quen mắt, sao lại giống như đúc bộ lúc trước anh mua?

"Quần áo này của em..." Nhan Khanh nheo mắt lại.

Lâm Dung đôi mắt chuyển động, cũng không hề né tránh, nói thẳng: "Quần áo trước đây nhìn không đẹp, nên tôi đến tủ quần áo của anh lấy một bộ."

Cuối cùng còn để sát vào hỏi: "Ca ca sẽ không để tâm chứ?"

Hai từ ca ca này cắn đến mức rất nhẹ, âm điệu âm cuối tăng lên, giống như là cố ý lại giống như là vô ý mà trêu chọc.

Thật là muốn mạng mà, Lâm Dung vậy mà mặc quần áo của anh!

Phía dưới áo kia đầu vú phấn nộn mà anh thích liếm nhất, trong quần là cái mông cao  vểnh anh thích đánh xoa nhất, thời điểm mỗi lần va chạm đều sẽ đong đưa ửng hồng.

Nhan Khanh chợt cảm thấy miệng khô lưỡi khô, một tay nắm thật chặt lòng bàn tay Lâm Dung, một cái tay khác giơ ly rượu lên liền hướng trong cổ họng rót, uống xong ba ly mới phát giác được cỗ tà hỏa kia lắng xuống một chút.

"Điện thoại di động của anh đâu?" Lâm Dung bĩu môi, hỏi vấn đề quan tâm nhất.

"Ôi, em trai a, để tôi nói cho cậu biết, điện thoại di động của cậu ta bị tạm giữ trên bàn, ai bảo màn hình điện thoại di động của cậu ta đến bây giờ còn không sáng lên, bị phạt rượu! Phạt xong mới có thể lấy về."

Quản lý Triệu không biết lúc nào chen chúc tới, ngồi xuống bên cạnh Lâm Dung, một bộ dáng muốn nói chuyện phiếm.

"Em trai, cậu đang học đại học sao? Đã có đối tượng chưa?"

Vấn đề này Lâm Dung biết a, hắn buông tay Nhan Khanh ra, hơi di chuyển cái mông về phía quản lý Triệu: "Tôi đang học đại học, vẫn chưa có đối tượng đâu, anh là....?"

"Tôi là quản lý Triệu trong cơ quan của anh trai cậu, tôi có một cháu gái, cũng không có đối tượng đây, bên trong điện thoại di động tôi hình như có ảnh, để tôi tìm xem a, "Quản lý Triệu nói xong liền lấy điện thoại di động ra bắt đầu lật xem album ảnh, một bên vừa lật vừa nói, "Em trai lúc thường đều ở cùng với anh trai và chị dâu sao?"

"Chị... dâu?" Lâm Dung nhất thời chưa kịp phản ứng.

"Đúng, anh của cậu cả ngày theo chúng tôi nhắc đến chị dâu cậu, mở miệng ngậm miệng chính là "bà xã tôi", chị dâu cậu có phải là rất đẹp lại đặc biệt hiền lành không a?"

Nghe thấy Nhan Khanh nói với người khác "bà xã tôi", Lâm Dung liền đoán được này tám phần mười là anh ấy đang nói về chính hắn.

Ai thừa nhận là bà xã anh ấy chứ? bản thân hắn đã đồng ý đâu?

Nhan Khanh con rắn già này, ở bên ngoài mỗi ngày đều nói nhảm.

Nhưng mà sau khi cân nhắc kỹ lại, Nhan Khanh làm sao có thể tiết lộ thân phận đã kết hôn đơn giản như vậy với thế giới bên ngoài, càng cân nhắc càng thấy có chút ngọt ngào.

Nếu như lúc này có đuôi, long miêu nhất định đã sớm vẫy vẫy đuôi lên, như vậy có thể sẽ không che giấu được chút ý tứ kia.

May mắn là hình người, hình người thật tốt a.

Lâm Dung liếc mắt nhìn Nhan Khanh, thấy anh ấy cố ý nghiêng đầu không nhìn hắn, lỗ tai lại có chút hồng, liền hắng giọng một cái nói: "Chị dâu hiền lành hay không thật khó nói, anh của tôi ngược lại rất hiền lành."

"Anh của cậu hiền lành? Cậu đây là dùng sai từ đi, tôi đã nói với cậu anh ta rất là lợi hại, trong trường học của chúng tôi cái kỹ thuật kia a... Tìm được rồi! cậu nhìn xem một chút, đây là cháu gái tôi ..." quản lý Triệu một công đôi việc, lời còn chưa nói hết, đột nhiên xuất hiện một cái tay đem màn hình điện thoại di động của hắn đè lại, chỉ nghe Nhan Khanh thanh âm lành lạnh vang lên: "Không cần tìm nữa, em ấy không cần tìm đối tượng."

Quản lý Triệu sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn hai người bọn họ, mới hậu tri hậu giác phát hiện đến không khí vi diệu ở đây.

"Dựa vào cái gì a?" Lâm Dung liền muốn làm trái lại, ngược lại còn thật giống như đứa nhỏ không nghe lời, "Anh đều có chị dâu, em tại sao không thể có đối tượng!"

Mi tâm Nhan Khanh nhảy lên, thật muốn đem cái gia hỏa vừa trêu người vừa phản nghịch này mang về hảo hảo "Giáo huấn" ngay lập tức, nhưng mà anh cũng không muốn chuyện riêng tư của bọn họ bị bàn tán trên bàn, anh cúi đầu ở bên tai Lâm Dung gằn từng chữ: "Còn nói hưu nói vượn nữa, anh liền đem em ấn làm ở đây."

Lâm Dung mặt liền đỏ lên, có thể đại khái gần đây hắn cùng Nhan Khanh làm tình quá thường xuyên, trong đầu hắn vậy mà không nhịn được bắt đầu hiện lên một vài hình ảnh không thể nói.

Nếu là ở đây... nếu là ở đây... Hắn bị Nhan Khanh ấn ở bên trong thao lộng... Ghế sô pha da trơn trượt như thế khẳng định quỳ không được, Nhan Khanh dùng chân chống đỡ để cho hắn không bị tuột xuống, dùng dương vật tàn nhẫn mà thao lộng ở trong thân thể hắn, làm cho hắn chỉ có thể dựa vào anh ta chống đỡ thao lộng cái mông, nếu là tinh dịch màu trắng bắn ở trên ghế sô pha màu đen, vậy... vậy cũng quá sắc tình đi...

"Quản lý Triệu, thật sự không cần. Em ấy chính là chỉ đùa một chút." Nhan Khanh cùng quản lý Triệu chào hỏi, đem Lâm Dung cả người đều che ở phía sau mình, bộ dáng mười phần "Che chở".

Quản lý Triệu nhìn một chút bộ dáng hai người, hồi tưởng lại một chút lúc trước giao lưu, bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhanh chóng hạ thấp giọng đối Nhan Khanh nói: "Tần lão sư a, lúc thường cậu và bà xã cái kia cái nọ, cũng phải khắc chế một chút chứ. Người ta thanh niên máu nóng, chậc chậc, đã hiểu đã hiểu."

Nhan Khanh ngoài cười nhưng trong không cười mà nghẹn ra một câu: "Đã biết, quản lý Triệu."

Quản lý Triệu sau khi nói lời thấm thía mới vỗ vỗ vai Nhan Khanh, hài lòng đi.

Phía sau đột nhiên yên tĩnh lại, Nhan Khanh quay đầu, nhìn thấy sắc mặt Lâm Dung ửng hồng, ánh mắt thủy nhuận, tâm lý giật mình, nhanh chóng hỏi: "Phát tình rồi?"

Lâm Dung ngẩng đầu lườm hắn một cái, lắc lắc đầu, có chút không được tự nhiên sửa lại vạt áo T-- shirt một chút.

Nhan Khanh cúi đầu nhìn một chút địa phương nơi bị vạt áo che lại, nhếch nhếch khóe miệng, để sát vào bên tai Lâm Dung nhẹ nhàng thổi một hơi nói: "Trở về trừng trị em, đệ đệ."

*

Buổi tối sau khi về đến nhà đã hơn 10 giờ, Nhan Khanh mượn cớ trong nhà có việc sớm mang theo Lâm Dung ly khai.

Dọc theo đường đi Nhan Khanh không cùng Lâm Dung nói một câu, nhưng vừa mới vào cửa, thậm chí còn chưa bật đèn, Nhan Khanh liền đem Lâm Dung áp ở trên ghế sô pha trong phòng khách, cúi đầu hôn xuống.

"A..." Lâm Dung giãy giụa mấy lần, nhưng căn bản không thể thoát ra được, Nhan Khanh liền ở bộ vị nhạy cảm trên người hắn dùng lực đạo vừa phải mà nhào nặn mấy cái, eo hắn lập tức liền mềm nhũn xuống.

Bốn cánh môi dán vào nhau, môi răng tương giao, là cảm giác thân mật lâu không gặp.

Nhan Khanh dùng đầu lưỡi linh hoạt khai mở hàm răng Lâm Dung, tiến sâu vào trong miệng đối phương tùy ý chiếm lấy, lưỡi thô ráp liếm qua hàm trên cùng hàm răng, cùng đầu lưỡi Lâm Dung quấn quýt.

Nói đến cũng không biết là tiếc nuối hay là bất ngờ, hai người bọn họ chân chính hôn môi, đây vậy mà chỉ là lần thứ hai.

Lần đầu tiên là ở phòng dụng cụ sân bóng rổ trong trường học, Lâm Dung sau khi bày tỏ cùng anh, còn chưa kịp nói thêm cái gì, Dung Dung liền biến thành long miêu.

Trước mắt đây là thân thể anh ngày nhớ đêm mong, là người mà anh ba năm trước ngày ngày đều để ở trong lòng nhớ mãi không quên.

Nhan Khanh đem bàn tay tiến vào bên trong áo T -- shirt rộng rãi, chạm đến bụng mang thai nhô ra, nhẹ nhàng an ủi, bụng mang thai hình người cùng hình thái long miêu rất không giống nhau, long miêu là lông xù ấm vù vù, hình người là căng tròn chặt chẽ bóng loáng.

Không quản là hình thái gì, đều thuộc về Nhan Khanh hắn.

Tay anh hướng lên trên, từ bên eo chạm tới đầu vú. Đại khái là liên quan đến mang thai, nơi này so với ba năm trước muốn to hơn một ít.

Dùng móng tay nhẹ nhàng quét qua đầu vú, khối thân thể mẫn cảm này sẽ run cầm cập. Dùng lòng bàn tay xoa nắn, đầu vú sẽ càng ngày càng ngạnh, trong miệng cũng sẽ phát ra tiếng giống như mèo kêu.

Mỗi một cái phản ứng thành thực trên thân thể Lâm Dung, đều khiến cho dương vật anh cứng đến nỗi phát đau.

Hắn thả môi Lâm Dung ra, để trán của mình vào trán em ấy.

"Ngày hôm nay muốn làm đệ đệ, hay là muốn làm chị dâu?"

Còn chưa có từ bên trong tình dục hoà hoãn lại Lâm Dung há hốc mồm hơi thở hổn hển, dựa vào bản năng hỏi.

"Có... có chỗ nào khác nhau sau ?"

"Đệ đệ không thể gả cho ca ca."

Nhan Khanh từ trong túi quần lấy ra một chiếc hộp nhung màu đen, mở ra đem đồ vật sáng lấp lánh bên trong lấy ra, chậm rãi đeo vào ngón tay đeo nhẫn bàn tay phải của Lâm Dung.

"Chị dâu có thể."

Lâm Dung giơ tay lên, trên ngón tay đeo nhẫn chiếc nhẫn kia tỏa ra ánh sáng rực rỡ dưới ánh trăng xuyên vào từ cửa sổ.

"Dung Dung, tháng lương đầu tiên của anh, chỉ mua được chiếc nhẫn này."

Ánh sáng dường như quá sáng, khiến tầm nhìn của Lâm Dung có chút mơ hồ.

"Sau này anh sẽ dành những điều tốt đẹp nhất của mình tất cả đều cho em."

Nhan Khanh ở giữa chân mày Lâm Dung ấn xuống một nụ hôn.

"Gả cho anh đi."

--------------------

Vào trang để đọc truyện trên trang chính chủ. Truyện chỉ đăng trên w.a.t.t.p.a.d

https://www.wattpad.com/story/288774343?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=medaomatcuatieuthu&wp_originator=EIchWmLIZeV0RMYEVKYdKGyoMmrto59fbRBKCwMX8N8LnJ9f0diQFErSzXYbabyEKoMClL7XSvjOdB7so1DgZsN9NcaBk5WDk%2FHgdqj9MaHSI5Gbr%2FqvL72PSBHuiuL9

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co