Chương 7.
Mùa xuân này, Hàn Vũ đã bước sang tuổi hai mươi ba.
Năm năm trôi qua kể từ ngày Lưu Tĩnh biến mất, chàng thiếu niên thanh tú ngày nào giờ đây đã trưởng thành, mang vẻ ngoài rực rỡ và quyến rũ đến kinh ngạc. Cậu cao hơn rất nhiều, vai rộng và bờ ngực vững chãi, tạo nên một khí chất hoàn toàn khác biệt so với Hàn Vũ năm đó, người luôn mang vẻ gầy gò, khuôn mặt có phần dễ thương của tuổi trẻ. Khuôn mặt cậu giờ đây không chỉ là thanh tú, mà còn điển trai và tinh tế, mỗi đường nét đều sắc sảo hơn.
Hàn Vũ, một lập trình viên tự do, đã mở một quán cà phê sách nhỏ ở khu phố cổ, mang tên "Tĩnh Lặng".
Quán được thiết kế với không gian ấm áp và hoài niệm, với những chiếc ghế sofa da cũ kỹ, mùi cà phê rang xay và hương giấy cũ. Tên quán là một ám ảnh tinh tế, một lời nhắc nhở thường trực về người mà cậu đã mất.
Nụ cười của Hàn Vũ, nụ cười ấm áp và dịu dàng, là điểm thu hút lớn nhất của quán. Những vị khách nữ quen thuộc đến đây không chỉ vì cà phê, mà còn vì sự an ủi và sự lãng mạn mà nụ cười của cậu mang lại. Họ thấy ở cậu một sự điềm tĩnh và lịch thiệp hiếm thấy.
"Hôm nay, anh lại uống Espresso ạ?"
Một nữ sinh viên thường xuyên đến đây hỏi, gương mặt ửng hồng.
Hàn Vũ cười, ánh mắt cậu dán vào cốc cà phê đen đậm, không đường, giống hệt sở thích của Lưu Tĩnh ngày xưa.
"Ừm. Cà phê càng đậm, càng giúp tôi tỉnh táo để giải quyết những vấn đề phức tạp,"
Cậu đáp, giọng nói trầm ấm và từ tốn.
Vấn đề phức tạp mà cậu nói đến không phải là lỗi lập trình hay hợp đồng làm việc. Vấn đề của cậu luôn chỉ có một: Lưu Tĩnh.
Khi đồng hồ điểm Mười hai giờ đêm, quán cà phê "Tĩnh Lặng" đóng cửa.
Hàn Vũ lau dọn bàn ghế, thay đổi không khí ấm áp, mời gọi ban ngày bằng sự lạnh lẽo và âm u của một kẻ săn mồi.
Cậu bước xuống tầng hầm, nơi đặt phòng làm việc riêng của mình. Không gian này hoàn toàn đối lập với quán cà phê: ánh sáng lạnh lẽo từ ba màn hình máy tính, dây cáp mạng chằng chịt, và sự im lặng tuyệt đối.
Đây là phòng điều khiển của Hàn Vũ, nơi cậu từ bỏ vẻ ngoài ấm áp để trở thành kẻ truy vết vô cảm.
Hàn Vũ, với tấm bằng lập trình viên xuất sắc, giờ đây là một kẻ xâm nhập bất hợp pháp có đạo đức (theo quan điểm của riêng cậu). Cậu gõ những dòng mã phức tạp, truy cập vào các mạng lưới thông tin an toàn, phân tích dữ liệu, rà soát mọi tin tức học thuật quốc tế.
Năm năm. Cậu đã truy vết không ngừng. Cậu biết Lưu Tĩnh đã học ở một trường đại học danh tiếng ở Boston, biết anh đã tốt nghiệp thủ khoa, biết anh đã tham gia nhiều dự án lớn với thành tích xuất sắc như năm nào.
Nhưng đó chỉ là những thông tin công khai. Những thông tin cốt lõi mà cậu cần, số điện thoại cá nhân, địa chỉ nhà hiện tại, hay lý do anh biến mất, vẫn bị che giấu kỹ lưỡng.
Tối nay, Hàn Vũ đang tập trung vào một tạp chí khoa học chuyên ngành, nơi Lưu Tĩnh vừa công bố một bài báo.
Cậu phóng to bức ảnh của anh. Vẫn là gương mặt lạnh lùng và điển trai ấy, nhưng đôi mắt anh dường như còn sâu thẳm hơn, mang theo sự mệt mỏi và kiệt sức.
Hàn Vũ đưa tay chạm vào màn hình, vuốt ve khuôn mặt ảo đó. Nụ cười ấm áp ban ngày của cậu đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười vô hồn, méo mó vì sự ám ảnh.
"Anh không thể trốn em mãi được, Lưu Tĩnh,"
Cậu thì thầm, giọng nói khàn đặc.
"Anh đã dạy em không lãng phí thời gian. Năm năm qua, em đã dùng mọi phút giây để hoàn thiện bản thân và tìm ra anh."
Cậu nhấp chuột, một cửa sổ mã hóa phức tạp hiện ra. Cậu đang cố gắng phá vỡ tường lửa của cơ quan nghiên cứu nơi Lưu Tĩnh làm việc. Đây là hành vi điên rồ và nguy hiểm, nhưng Hàn Vũ không còn quan tâm đến hậu quả.
"Anh lấy đi mọi thứ. Anh lấy đi niềm tin, sự ngây thơ, và cả một phần linh hồn của em,"
Cậu nói, nụ cười vô hồn càng trở nên rõ nét.
"Anh đã là ánh sáng, và khi anh đi, anh đã mang theo tất cả ánh sáng của em."
Màn hình nhấp nháy, hiển thị dòng cảnh báo lỗi mã hóa. Dấu vết của Lưu Tĩnh được bảo vệ quá tốt, có lẽ chính anh đã thiết lập hệ thống bảo mật đó.
Sự bế tắc khiến Hàn Vũ gần như phát điên. Cậu đấm mạnh xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong căn phòng kín. Cơ thể mạnh mẽ của cậu run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự khao khát chiếm hữu không thể kiểm soát.
Cậu đứng dậy, đi đến góc phòng, nơi có một tấm gương lớn. Cậu nhìn vào chính mình: một người đẹp trai, thành công, có mọi thứ. Nhưng đôi mắt cậu lại lộ rõ sự đói khát và ám ảnh.
"Em đã thay đổi hoàn toàn vì anh. Em đã trở thành một kiến trúc sư của sự kiểm soát,"
Hàn Vũ lẩm bẩm, giọng nói xen lẫn sự điên loạn và cam chịu.
Cậu quay lại bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Lưu Tĩnh trên màn hình, ánh mắt cậu trở nên sắc bén, dứt khoát.
Cậu hít một hơi sâu, đưa ra lời thề bằng thứ ngôn ngữ mà cậu đã thông thạo, thứ ngôn ngữ của lý trí và mục tiêu, thứ ngôn ngữ mà anh đã dùng để chinh phục thế giới:
"I will tear down every wall you build, just to have you back. You are mine to keep, and I will prove it."
(Em sẽ phá sập mọi bức tường anh xây dựng, chỉ để có được anh trở lại. Anh là của em, để giữ lấy, và em sẽ chứng minh điều đó.)
Sau câu nói đó, Hàn Vũ ngồi xuống, tiếp tục gõ những dòng mã lạnh lùng, người thợ săn đã hoàn toàn thay thế người tình. Cậu biết, cuộc chạm trán tiếp theo sẽ không còn là một buổi hẹn hò lãng mạn dưới ánh hoàng hôn. Nó sẽ là một cuộc chiến của ý chí và sự kiểm soát.
Cậu sẽ tìm thấy anh, và cậu sẽ không bao giờ buông tay lần nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co