10
Chương 10
Những lời này của Điền Chính Quốc khiến cả sân thể dục trong nháy mắt yên lặng, giọng nói của cậu không nhỏ mà còn rất rõ ràng. Cả người đứng thẳng như cây tùng bách, nhưng cảm nhận từ đuôi mắt đỏ bừng và âm cuối run rẩy thấy được cậu không hề bình tĩnh, dường như đã phải chịu đựng rất nhiều oan ức khiến người ta xót xa.
Mấy nam sinh đối diện sửng sốt không biết nên nói gì, ánh mắt nhìn Điền Chính Quốc đều mang theo khiếp sợ.
Hít sâu một hơi, Điền Chính Quốc xoay người nắm lấy cổ tay Kim Thái Hanh, nhẹ nhàng kéo hai cái, sau đó giương mắt thấp giọng nói.
"Chúng ta trở về đi, tớ muốn trở về lớp đọc sách."
"Ừm."
Trong lòng Kim Thái Hanh hiện tại đừng nói là không thoải mái, nhìn vành mắt đỏ hồng cùng đôi môi tái nhợt của Điền Chính Quốc, hắn vừa đau lòng vừa giận dữ, ôm bả vai Điền Chính Quốc quay về, còn không quên quay đầu hung hăng trừng mấy nam sinh kia.
Vẻ mặt tàn nhẫn cùng ánh mắt cảnh cáo khiến trong lòng Giang Thần run lên, nhưng trong lòng hắn vẫn còn chấn động trước những lời vừa rồi của Điền Chính Quốc.
Mấy nam sinh khác trong ký túc xá nhìn đám người Giang Thần, sắc mặt cũng không tốt nổi. Vừa rồi vì lời nói của Điền Chính Quốc mà khiếp sợ không chỉ có Giang Thần mà còn có cả bọn họ, hơn nữa hiện tại bọn họ đã chấp nhận Điền Chính Quốc là người của mình, lúc này ngược lại rất bảo vệ con nhỏ.
"Dám tới đây tìm chết, các anh cũng không xong đâu."
Các bạn cùng lớp của Điền Chính Quốc ở bên cạnh nhìn vào sân thể dục. Ánh mắt của những người còn lại đều mang theo vài phần chán ghét cùng kim tởm, bọn họ vốn định trở về lớp học nhìn Điền Chính Quốc, nhưng người trong sân lại quá nhiều, không để cho bọn họ thoải mái quay về hóng hớt.
Thử nghĩ xem, Điền Chính Quốc là một nam sinh có lòng tự trọng rất cao, cậu cần thời gian tự mình bình tĩnh lại, nếu có nhiều người thì cậu ấy sẽ càng khó chịu hơn.
Bạn cùng phòng một đường hộ tống Điền Chính Quốc trở lại lớp học, bọn họ đều là nam sinh ngay thẳng, trong đó một hai người còn là nam thẳng, căn bản không biết nên an ủi người khác, càng không biết làm cách nào an ủi Điền Chính Quốc trong tình huống này.
Chỉ có thể khó xử nhìn Điền Chính Quốc nở nụ cười xin lỗi với bọn họ, nhẹ nhàng lên tiếng.
"Hôm nay...hôm nay cảm ơn các cậu, thật sự rất xin lỗi, lại gây thêm phiền phức cho các cậu rồi, còn làm cho các cậu mất mặt với tớ...."
Cậu khoanh tay cắn chặt môi ngồi trên ghế, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng, tuy vẫn đang mỉm cười, nhưng nụ cười này lại khiến người ta đau lòng không thôi.
"Tớ...tớ biết mọi người chỉ trích tớ rất nhiều, cũng biết các cậu thật ra cũng không thích tớ, ừm, rất cảm ơn các cậu đã bao dung tớ trong khoảng thời gian này."
Điền Chính Quốc run rẩy nói từng chữ, hoàn toàn không giống người vừa rồi mạnh mẽ phản kháng. Ngược lại giống như một con thỏ nhỏ chịu nhiều ủy khuất, Kim Thái Hanh nhìn cậu mà trong lòng vừa chua xót vừa mềm mại, muốn ôm nam sinh gầy yếu trước mặt vào lòng, nghe Điền Chính Quốc nói lông mày hắn liền nhíu lại, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.
"Đừng nói như vậy, tất cả mọi người đều là bạn học, hơn nữa tụi này...aaaa, chuyện đó là tụi này sai."
Điền Chính Quốc lắc đầu, nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve khóe mắt, dường như muốn gạt đi nước mắt, trong mắt mang theo ánh nước mỉm cười với bọn họ.
"Thật ra, tớ quyết định từ lâu rồi, chỉ là hơi luyến tiếc các cậu, tớ sẽ nộp đơn với giáo viên, từ tuần sau sẽ bắt đầu học ngoại trú, không làm phiền các cậu nữa."
"Ngoại trú? Tại sao?"
Giọng nói của Kim Thái Hanh hơi nâng cao, nhưng không ai chú ý tới việc này, bởi vì họ cũng bị lời này của Điền Chính Quốc dọa cho ngây ngốc.
"Đúng vậy, tại sao lại học ngoại trú, phòng ngủ của chúng ta không phải rất hoà thuận sao?"
"Đúng vậy, đừng học ngoại trú, phiền phức lắm!"
Tâm tình Lý Hạo đột nhiên không thoải mái, anh mở miệng.
"Có phải vì chuyện trước đây không? Trách tôi, thật xin lỗi, tôi thật sự không tốt, không cần phải học ngoại trú đâu, tôi xin lỗi cậu."
"Không phải, chuyện trước đây tớ đã không trách các cậu nữa, thực ra là tớ ảnh hưởng đến các cậu, hiện tại lại mang đến phiền phức cho các cậu, tớ cũng không thể để cho bọn họ dùng những lời khó nghe này mà nói các cậu được."
"Cậu chưa bao giờ là phiền phức của tôi."
Kim Thái Hanh đứng ở một bên lên tiếng, hắn không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh Điền Chính Quốc, tay đặt trên vai cậu, ngón tay sờ vào cổ cậu, cảm thụ nhịp đập và làn da cậu.
"Xu hướng giới tính từ trước đến nay chưa bao giờ có phân biệt đúng sai, hơn nữa bày tỏ tình yêu của mình với một người là một biểu hiện dũng cảm."
"..."
Điền Chính Quốc ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Kim Thái Hanh, trong lòng không biết làm sao có hơi nóng lên. Những lời này của Kim Thái Hanh khiến cậu có cảm giác ấm áp dị thường, nếu như cậu gặp được người như Kim Thái Hanh ở tuổi 17. Có lẽ cuộc sống sau này của cậu sẽ không khó khăn như năm đó.
"Cậu rất tốt, không cần vì lỗi của người khác mà nghiêm khắc với mình, Giang Thần không đáng để cậu thích, về sau cậu sẽ gặp được người tốt hơn."
"Đúng vậy, Chính Quốc, anh Kim nói rất đúng, mặc dù lúc trước tụi tôi cảm thấy khó xử nhưng hiện tại tụi tôi đều đã hiểu, yên tâm, về sau phòng ngủ của chúng ta chính là anh em tốt nhất, cậu đừng chuyển đi mà."
"Đúng vậy, dọn đi mệt lắm!"
Các nam sinh khác cũng lên tiếng phụ họa, thật ra trải qua thời gian dài như vậy, trong lòng bọn họ vẫn cảm thấy không được tự nhiên. Nhưng hôm nay nghe Điền Chính Quốc nói vậy, lại nghe Kim Thái Hanh bày tỏ, cục u trong lòng cũng được nhổ bỏ.
Điền Chính Quốc thích nam sinh hay thích nữ sinh, điều không ảnh hưởng đến bọn họ, chỉ cần không thích bọn họ là được.
Kim Thái Hanh ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ bừng của Điền Chính Quốc, trong mắt hiện lên một tia đau lòng, không dấu vết đặt tay lên đầu gối Điền Chính Quốc, sờ sờ ngón tay hơi lạnh của cậu.
"Đừng sợ, tôi bảo vệ cậu."
Bi thương trong lòng không kiềm nén được nữa vỡ ra, nước mắt Điền Chính Quốc không kiềm chế liên tục rơi xuống, cậu khóc rất đẹp, trên mặt còn treo nụ cười, nước mắt không đọng lại dấu vết trên mặt, giống như hạt châu bị đứt dây nặng nề rơi xuống, khóc đến lê hoa đái vũ.
Đôi mắt hoa đào lại càng thêm vẻ đa tình.
Cậu cúi đầu vùi mặt vào cổ Kim Thái Hanh, hơi nóng và hương thơm trên người khiến thân thể Kim Thái Hanh cứng ngắc. Phải một lúc lâu sau mới chậm rãi đặt tay lên lưng Điền Chính Quốc vuốt ve, xoa dịu cảm xúc của người trong lòng.
Lý Hạo nhìn cảnh tượng trước mắt không hề cảm thấy ghê tởm, cũng không cảm thấy không thể chấp nhận được. Chỉ là trong lòng không biết tại sao có chút không vui, muốn thay thế vị trí của Kim Thái Hanh.
Như cảm nhận được ánh mắt của anh, Kim Thái Hanh ngẩng đầu nhìn anh, dùng khẩu hình kêu bọn họ trở về chỗ ngồi, để lại không gian cho Điền Chính Quốc.
Các nam sinh đều lục đục rời đi, Kim Thái Hanh ôm người trong lòng, dung túng hai tay đối phương nắm lấy vạt áo của mình, khóc đặc biệt thương tâm, mà nội tâm của hắn lại giống như biến thái, tràn ngập cảm giác thỏa mãn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co