Truyen3h.Co

xk traf xanh

86

kimmchiiiiiiiii

Chương 86

Âm nhạc sôi động, ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt xinh đẹp trước mặt cùng đôi mắt đa tình, khiến cho ánh mắt Kim Thái Hanh càng thêm thâm trầm.

Tửu lượng của hắn khá tốt nhưng lúc này lại cảm thấy chất lỏng mình vừa mới uống xuống nóng bỏng muốn đốt cháy cổ họng hắn, làm cho đầu óc hắn như bị mê hoặc.

"Thầy Kim, uống thêm một ly nữa được không?"

Điền Chính Quốc gần như là muốn dính lên người hắn, mùi rượu cũng không khó ngửi, khóe miệng vẫn nhếch lên, trong mắt là mê luyến nhưng cũng ẩn giấu sự bi thương.

Tất cả đều quá lắm rồi, Kim Thái Hanh đã không khống chế được ánh mắt của mình chứ đừng nói đến trái tim, mặc kệ Điền Chính Quốc giống như một đứa trẻ đưa ly rượu đến bên miệng hắn, chất lỏng trong ly theo khóe miệng trượt xuống, chảy đến cằm rồi xuống dưới.

Điền Chính Quốc lui về phía sau một chút, hơi nghiêng đầu, ánh mắt có chút mê mang, sau đó tiến lên rơi xuống một nụ hôn trên cằm Kim Thái Hanh, còn vươn đầu lưỡi liếm nhẹ một cái, động tác trở nên không tự chủ được, từ cằm đến cổ, cuối cùng ở yết hầu quyến rũ.

Không nói đến cảm xúc của Kim Thái Hanh, ngay cả không ít người vừa rồi nhìn về phía này cũng không chịu nổi được cảnh ve vãn như vậy.

Kim Thái Hanh chỉ cảm thấy cả người mình nóng bừng, hơi rượu đều tuỳ ý nóng lên trong đầu, khiến máu hắn sôi trào.

Đưa tay nắm lấy cằm Điền Chính Quốc nâng lên: "Chính Quốc, em có biết em đang làm gì không?"

Người bị hỏi không hề phát hiện nguy hiểm và dục vọng thâm trầm trong ánh mắt đối phương, nghiêng đầu cọ cọ ngón tay ở trên má.

"Ngon~"

Lý trí tan rã.

Kim Thái Hanh cố chịu đựng biển ý thức sắp nổ tung, khống chế dục vọng mãnh liệt của mình, ôm Điền Chính Quốc lên, để lại hóa đơn rồi lặng lẽ rời đi.

Phi thuyền bật chế độ tự động, Điền Chính Quốc bị Kim Thái Hanh ôm vào trong ngực không nhúc nhích được, hết lần này tới lần khác cậu lại giống như lưu luyến cực kỳ ôm chặt Kim Thái Hanh, vừa cọ vừa hôn trêu chọc người ta.

Kim Thái Hanh cắn chặt răng, tất cả nhiệt độ đều tụ tập ở một nơi.

Khoảng cách ngắn ngủi này cuối cùng cũng kết thúc, Kim Thái Hanh hai ba bước đi vào căn hộ, Liệt Phong và Túi Sữa vẫn còn dính chung một chỗ, chẳng qua bởi vì Điền Chính Quốc uống say nên tinh thần lực của cậu cũng có chút buông lỏng, Túi Sữa mơ màng như muốn chìm vào giấc ngủ.

Bánh Sữa thấy hai người trở về, kêu một tiếng rồi quay về khung leo của mình, Liệt Phong cũng ôm Túi Sữa sát vào người nó.

Điền Chính Quốc bị Kim Thái Hanh ôm vào phòng, nhưng hai tay lại ôm chặt cổ Kim Thái Hanh.

"Chính Quốc, thả ra một chút, anh lau người cho em."

Kim Thái Hanh nhẹ giọng thì thầm, hắn không phải không có dục vọng, cũng không phải không muốn làm gì đó với Điền Chính Quốc, nhưng là vì sự tôn trọng và thương tiếc với Điền Chính Quốc đã vượt qua dục vọng trong lòng hắn, cho dù bọn họ là lưỡng tình tương duyệt, hắn cũng không muốn thừa dịp người khác gặp nguy hiểm. Hơn nữa bọn họ hiện tại còn vẫn còn thiếu một bước.

Nhưng người trong lòng lại không cho hắn có cơ hội, lắc đầu mạnh mẽ rồi vùi mặt vào lòng đối phương, miệng lẩm bẩm không biết nói gì.

"Ngoan, nghe lời, đừng nghịch nữa."

Giọng điệu Kim Thái Hanh vẫn ôn nhu như trước, hắn muốn cứng rắn nhưng lại không khống chế được mình, chỉ là giọng nói của hắn không còn như bình thường mà có chút khàn khàn.

Kim Thái Hanh duỗi tay vén lại mái tóc dài của Điền Chính Quốc, không khống chế được hôn lên trán Điền Chính Quốc, ánh mắt đối phương dừng lại một chút, nhìn hắn rồi đưa tay sờ sờ nơi mình bị hôn, vẻ mặt sững sờ, nước mắt từ khoé mắt trào ra.

"Làm sao vậy? Chính Quốc, đừng khóc, đừng khóc..."

Kim Thái Hanh nhíu mày, chỉ cảm thấy trong lòng đau như bị kim đâm, hung hăng bóp chặt nơi mềm mại nhất trong lòng hắn.

"Đừng khóc, trái tim anh bị em khóc sắp đau chết rồi."

Điền Chính Quốc nức nở vài tiếng, chóp mũi đều đỏ, dáng vẻ ủy khuất làm người ta đau lòng không thôi.

"Vì sao lại đối xử với em như vậy. Hức...em không có cố ý, em chỉ rất thích anh thôi mà..."

Điền Chính Quốc vừa khóc vừa nói, giọng nói cũng đứt quãng nhưng lại có thể khiến Kim Thái Hanh nghe được ủy khuất trong lòng cậu.

"Em không nghĩ tới sẽ làm tổn thương cô ấy, hức...vì sao..."

Từ lời nói của cậu, Kim Thái Hanh có thể nhận ra được một chút nguyên nhân, bối cảnh của Điền Chính Quốc không đơn giản, có lẽ cậu đã tìm hiểu được toàn bộ mọi chuyện, cũng tìm được người đứng sau.

Kim Thái Hanh nhíu mày, trong lòng ngoại trừ đau lòng còn có một suy đoán mơ hồ. Người này, chỉ sợ là có liên quan đến mình, khả năng lớn là một người quen, trong lòng cũng có một phỏng đoán. Kim Thái Hanh siết chặt cánh tay, ôm chặt cậu vào lòng. Thả vô số nụ hôn lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu, giọng nói nhẹ nhàng như đang dỗ một viên pha lê mỏng manh.

"Anh đây, bé ngoan, Chính Quốc, anh sẽ bảo vệ em."

Hai người dựa vào nhau, những ý niệm kiều diễm trong lòng Kim Thái Hanh vẫn tồn tại như trước nhưng đã bị đau lòng chiếm thế thượng phong, kiên nhẫn an ủi người trong lòng.

"Thầy Kim, muốn về nhà...em muốn về nhà..."

Suy nghĩ của Điền Chính Quốc mơ hồ, men rượu làm cho tâm trí của cậu kiệt sức rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Một tiếng thầy Kim, gần như làm lá gan Kim Thái Hanh run lên, vốn ban đầu là một xưng hô chính trực, lúc này lại tràn ngập ý tứ khiêu gợi.

Kim Thái Hanh hít sâu một hơi kiềm nén đủ loại cảm xúc trong lòng, ánh mắt ôn nhu đưa tay lau nước mắt trên mặt Điền Chính Quốc rồi đặt một nụ hôn trên môi đối phương.

"Anh sẽ mãi mãi bảo vệ em."

...

Lúc Điền Chính Quốc tỉnh lại thì trời đã sáng, ánh mặt trời ngoài cửa sổ xuyên thấu qua rèm cửa chiếu vào khuôn mặt Điền Chính Quốc, mang đến một tia sáng ấm áp cho dung mạo của cậu.

Liệt Phong cùng Túi Sữa sáng sớm đã tiến vào canh giữ ở một bên, Bánh Sữa cũng rụt vào trong lòng Điền Chính Quốc.

Đưa tay sờ lông xù mềm mại, Điền Chính Quốc chậm rãi ngồi dậy, cả người đều sảng khoái.

"Tỉnh rồi?"

"Thầy Kim..."

Mặt Điền Chính Quốc đỏ bừng, khoé mắt cũng sưng lên giống như hai quả đào nhỏ, lúc này vẻ mặt cậu xấu hổ không biết nên ứng phó như thế nào.

Kim Thái Hanh ngồi ở mép giường, cầm khăn ướt lau mặt Điền Chính Quốc.

"Tối hôm qua em khóc rất dữ dội, biết anh đau lòng đến mức nào không?"

"......Em xin lỗi, thầy Kim."

"Em không nên xin lỗi anh, là anh không bảo vệ em tốt."

Kim Thái Hanh vén lại mái tóc dài của Điền Chính Quốc, giọng điệu ôn nhu, đè nén thô bạo ở đáy mắt.

"Em đã biết tất cả rồi đúng không?"

Chỉ khi biết hết tất cả mới có thể khiến người thiện lương này khóc đến khổ sở đến vậy.

"......"

"Là anh không xử lý tốt vấn đề này, thật sự rất xin lỗi."

Tay phải Kim Thái Hanh ở bên cạnh siết chặt, cảm giác tự trách vượt qua phẫn nộ.

"Chính Quốc, em nguyện ý cho anh một cơ hội không?"

"Cơ hội gì ạ..."

"Để cho anh bảo vệ em, chăm sóc em, cả đời."

Đôi mắt Điền Chính Quốc hơi mở to, bên trong loé lên kinh ngạc rõ ràng.

"Lúc trước là anh không kịp bày tỏ lòng mình, Chính Quốc, anh rất thích em, anh muốn vì mình tranh thủ một tư cách theo đuổi em được không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co