Truyen3h.Co

xk traf xanh

87

kimmchiiiiiiiii

Chương 87

Điền Chính Quốc há miệng không trả lời, nhưng xúc động trong ánh mắt lại là thật, còn có tình ý ẩn giấu trong đó không có chút giả vờ nào.

Cậu không trả lời, Kim Thái Hanh cũng không vội, ngồi bên giường vươn tay vuốt ve sợi tóc của Điền Chính Quốc, dáng vẻ vô cùng thân mật lại tự nhiên, dù sao động tác như vậy cũng không phải lần đầu tiên xảy ra.

"Vì sao lại thích em? Em không tốt..."

"Em rất tốt, không ai tốt hơn em, cũng không có ai thích hợp hơn em."

Kim Thái Hanh vươn tay nâng hai má Điền Chính Quốc lên, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve, ánh mắt ôn nhu.

"Ngay lần đầu tiên anh gặp em, anh đã có một suy nghĩ và cảm xúc khó hiểu, không ngờ lại phát triển thành tình huống như hiện tại. Nếu anh biết anh sẽ thích em, anh chắc chắn sẽ yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên."

Điền Chính Quốc ngẩn ra, hơi suy nghĩ mà mở miệng, ánh mắt mang theo chút khiếp sợ nhưng lỗ tai lại càng đỏ, cậu rũ mắt xuống, đưa tay nắm lấy lòng bàn tay Kim Thái Hanh, nhẹ nhàng gật đầu.

"Ừm."

"Ừm, ý của em là gì? Chính Quốc không nói rõ, anh sẽ hiểu lầm."

"Ý em là, anh không cần theo đuổi nữa, em muốn ở bên anh."

Có lẽ những lời này đã dùng hết dũng khí của tiểu dẫn đường, mặt Điền Chính Quốc đỏ bừng, Túi Sữa bên cạnh lại làm nũng không ngừng cọ cằm báo đen, Liệt Phong cũng đặc biệt sủng nịnh, vươn móng vuốt nhẹ nhàng ấn Túi Sữa vào lòng, liếm lông cho nó.

Hành vi thân mật của hai thú lượng tử khiến người ta không thể nhìn thẳng, Bánh Sữa ghét bỏ chạy ra khỏi phòng, Điền Chính Quốc cũng không dám ngẩng đầu nhìn tới.

"Tối hôm qua ôm anh khóc cũng không biết xấu hổ, sao lúc này lại thẹn thùng rồi?"

Kim Thái Hanh cố ý kề sát lỗ tai Điền Chính Quốc, rõ ràng thấy vành tai nhỏ phấn hồng run lên, thật giống như tai mèo.

"Em là, là say rượu..."

"Uống say là có thể ôm người làm nũng, trêu chọc xong liền chạy, em là tiểu lưu manh sao?"

Kim Thái Hanh dùng sức đẩy Điền Chính Quốc lên giường, trong biển ý thức đưa ra chỉ thị cho Liệt Phong, đối phương rất ăn ý cõng Túi Sữa của Điền Chính Quốc rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, vẫn duy trì tư thế mập mờ như vậy, Điền Chính Quốc chỉ cảm thấy gương mặt trước mặt mình khiến người ta có chút kích động, trong lòng cậu cũng hơi không khống chế được.

007 nhìn thấy cảnh tượng này, tự giác trở lại thức hải xử lý lỗi hệ thống, quyết định chờ hai ba tiếng sau mới đi ra, nhưng lần này nó thật sự đã đoán sai.

Kim Thái Hanh cúi đầu dùng mũi cọ cọ mũi Điền Chính Quốc, khóe miệng mang theo nụ cười, nựng hai má Điền Chính Quốc.

"Lát nữa anh phải đi trường học, Chính Quốc có thể ở nhà một mình không?"

"Đương nhiên có thể, em cũng không phải là con nít..."

Điền Chính Quốc bị bộ dáng ôn nhu cưng chiều của Kim Thái Hanh làm cho xấu hổ, rũ mắt không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đối phương.

"Anh đến trường học làm gì..."

Mặc dù có chút thẹn thùng nhưng trong giọng điệu Điền Chính Quốc vẫn mang theo ý tứ làm nũng, giọng nói của cậu vốn rất dễ nghe, sau khi thả nhẹ lại càng khiến lòng người run rẩy, ánh mắt Kim Thái Hanh thâm sâu, nhìn chằm chằm vào môi Điền Chính Quốc, thầm nghĩ nếu Điền Chính Quốc dùng giọng điệu này nói gì đó, chỉ sợ hôm nay hắn sẽ không đi ra ngoài.

"Chuyện này phải giải quyết."

Ánh mắt Kim Thái Hanh trở nên tàn nhẫn, giọng điệu cũng cứng rắn: "Anh biết em đã biết người đứng sau là ai, cũng biết em không muốn làm gì với cô ấy, nhưng làm em tổn thương không phải là việc nhỏ. Anh sẽ lấy lại công bằng cho em."

"......Nhưng cô ấy chắc cũng không phải cố ý, là em đột nhiên xuất hiện, làm phiền anh quá nhiều..."

"Nói ngốc gì đấy."

Kim Thái Hanh hôn lên trán Điền Chính Quốc, giọng điệu thương tiếc: "Là cô ấy có tâm tư không nên có, còn em rất tốt."

Điền Chính Quốc không nói gì, ôm lấy Kim Thái Hanh, nằm ở trong lòng đối phương trong chốc lát.

Thời gian hẹn với hiệu trưởng là 10 giờ sáng, Kim Thái Hanh chuẩn bị bữa sáng xong mới rời khỏi căn hộ của Điền Chính Quốc, chờ đến khi hắn đến trường thì phòng hiệu trưởng đã đầy người.

Hiệu trưởng, Tô Sỹ, còn có hai người đàn ông cũng mặc quân phục, Kim Thái Hanh vừa vào cửa đã nhìn thấy khuôn mặt của hai người đàn ông này.

"Thái Hanh, đến đây, hai vị này chắc cậu đã biết."

Kim Thái Hanh gật đầu, khẽ khom lưng với hai người trước mặt: "Điền nguyên soái, Điền tướng quân."

"Thầy Kim, ngưỡng mộ đã lâu."

Gia tộc Kim cũng được coi là một gia tộc lớn giống như Điền gia, cho nên Điền Duệ và Điền Tử Hàn cũng đã từng nghe qua Kim Thái Hanh.

Nhìn hai người đàn ông khí thế bất phàm trước mặt, còn có khuôn mặt giống nhau của bọn họ, trong lòng Kim Thái Hanh đã có đáp án.

"Điền nguyên soái, Điền tướng quân, chuyện này là học viện quân sự chúng tôi không xử lý tốt, thật sự xin lỗi vì đã để bác sĩ Điền bị phỉ báng như vậy."

Giọng điệu hiệu trưởng đầy áy náy.

"Là Tiểu Quốc không muốn quá phô trương, hơn nữa việc này cũng không phải ngoài ý muốn, là có người cố ý làm, không liên quan gì đến học viện quân sự."

Điền Duệ tuy rằng đau lòng con trai của mình, nhưng cuối cùng ông vẫn là có lý lẽ.

"Chuyện này là lỗi của tôi."

Biểu tình của Tô Sỹ không tốt lắm: "Là tôi không sớm phát hiện ra vấn đề, cũng không có bảo vệ tốt cho tiểu thiếu gia, tôi..."

"Tiểu Tô, đừng nói như vậy."

"Rõ!"

Tô Sỹ chào kính lễ.

Điền Tử Hàn vẫn đứng bên cạnh Kim Thái Hanh, anh luôn cảm thấy trên người đối phương có một cảm giác đặc biệt quen thuộc, suy nghĩ một lát, Điền Tử Hàn phóng thích ra một tia tinh thần lực, sau đó biểu tình thay đổi.

"Sinh viên và các phương tiện truyền thông đã ở trong hội trường, chúng ta bây giờ đi qua đó."

"Ừm, Tử Hàn, đi thôi."

"......Dạ, cha."

Điền Tử Hàn liếc nhìn Kim Thái Hanh một cái, đè nén vấn đề ở trong lòng, đi theo phía sau Điền Duệ.

Lần này bọn họ sẽ tổ chức một hội nghị phát sóng trực tiếp ở trường để làm rõ cho Điền Chính Quốc, nhân sự và thiết bị đã sẵn sàng.

"Đờ mờ! Tôi đã nói bác sĩ Điền là người tốt mà mấy người không tin! Bây giờ chờ bị vả mặt đi!"

"Còn không phải sao, gia tộc to lớn, là con trai của nguyên soái, em trai của tướng quân, chính Đế quốc muốn bảo vệ hậu duệ quân nhân nên mới không cho anh ấy đi tiền tuyến làm quân y, kết quả còn bị mấy người vũ nhục!"

"Thật sự ghê tởm, một đám người bị dắt mũi..."

Tất cả những người từng nhục mạ Điền Chính Quốc tiên sinh đều đã bị thu thập chứng cứ, sẽ căn cứ pháp luật Liên Tinh để xử lý, học sinh quân sự sẽ hủy bỏ tư cách thăng chức sau ba năm..."

Kim Thái Hanh nói xong đoạn này, chương trình phát sóng trực tiếp chấm dứt, Tô Sỹ vội vàng rời đi.

Đoàn người đi vào phòng nghỉ, Điền Tử Hàn đột nhiên bước lên túm lấy cổ áo Kim Thái Hanh, dấu hôn màu đỏ liền đập vào mắt anh. Điền Tử Hàn cắn răng, giọng nói lạnh lùng.

"Chính Quốc bây giờ đang ở đâu, cậu và em ấy có quan hệ gì?!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co