27
"Bây giờ em đến công ty sao ?"
Chiếc xe của Lan Hương vừa thắng lại trước cổng trường đại học. Ái Phương vừa gỡ dây thắt an toàn ra vừa hỏi
"Ừm !! Cả ngày hôm qua em chỉ lo đi tìm Phương chắc bây giờ có hàng đống việc đang chờ"
"Ừ". Ái Phương trả lời với gương mặt không vui cũng không buồn
Thấy Ái Phương như thế Lan Hương liền đưa hai tay áp vào má chị, kéo mặt chị lại đối diện mình
"Phan Lê Ái Phương!! Nhìn em này"
Ái Phương miễn cưỡng nhìn vào mắt em
"Em yêu Phương, chỉ yêu một mình Phương, chuyện với Minh Lý em không hề muốn, em cũng rất khó xử nhưng nếu em....."
"Đừng nói nữa !! Chuyện này đã nghe rồi". Ái Phương cắt ngang
"Phương nói là sẽ không giận em nữa mà"
"Thì có giận đâu"
"Thế thái độ như thế là gì ? Trả lại Phan Lê Ái Phương ngốc nghếch thường ngày của em đi"
"Thì tôi vẫn ngốc đấy thôi. Vẫn ngốc như thường ngày, ngốc nên em nói dối tôi mới không biết"
"Phan Lê Ái Phương". Lan Hương quát to
"Thôi lên lớp đây". Ái Phương đẩy tay Lan Hương ra, chị nói rồi quay sang mở cửa bước xuống xe
Lan Hương thật muốn khóc mà, lúc nảy vừa mới năn nỉ, bảo là ừ không giận nữa thế mà vẫn cứ giận dai. Nàng ngửa đầu ra sau tựa vào ghế và bắt đầu thở gấp, cảm thấy mệt ở tim, Lan Hương đưa tay lên vuốt ngực trái
Nhưng không được
Phải làm cho Ái Phương hết giận
Lan Hương bật dậy mở cửa xe bước ra ngoài
Nàng mở điện thoại lên xem thời khóa biểu của chị
Tầng 13 khu D
*cạch*
Tiếng mở cửa phát ra ở góc bên trái cuối lớp
Giáo sư đang giảng bài trên bục, mọi người đang tập trung nên cũng không ai để ý, ngay cả Ái Phương cũng thế
Ái Phương đang ngồi ở bàn gần cuối, góc bên phải và đang ngồi cạnh một nàng gái nào đó
Chưa gì hết mà thấy tức rồi, dám ngồi cạnh gái
Lan Hương đi vòng ra phía sau hàng ghế cuối để đi đến góc bên phải chỗ Ái Phương đang ngồi
*cốc cốc*
Lan Hương gõ xuống bàn hai cái
"Nè !! Ra chỗ khác ngồi đi". Nàng nói với bạn nữ ngồi cạnh Ái Phương
Bạn nữ ngẩng đầu đẩy cặp kính cận dày cộm lên sát mắt nhìn lại Lan Hương
"Tại sao ?". Hai chữ phát ra một cách thật chậm rãi
Lan Hương cười khẩy, nàng chắc chắn một điều là con người này ngố y chang Phan Lê Ái Phương lúc trước
Ừ có tướng phu thê đó
Lan Hương hất mặt qua phía Ái Phương
"Đó là người yêu của tôi"
"Thì sao ?". Nàng bạn một lần nữa lại nói với trạng thái thật chậm rãi
Lan Hương như mất hết kiên nhẫn, nàng moi ví ra lấy vài tờ tiền dúi vào tay cô bạn
"Nhanh đi"
Cô bạn xòe ra từ từ đếm rồi gật gù dọn tập sách dời xuống bàn phía sau
Lan Hương quạo hết sức, nàng cố tình ngồi một cách mạnh bạo xuống ghế để gây sự chú ý đến Ái Phương nhưng chị chả thèm ngó ngàng gì
"Phan Lê Ái Phương đừng có giả vờ không thấy em nữa. Em tàng hình sao ?"
"...". Ái Phương không trả lời, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước
Lan Hương kéo ghế sát lại Ái Phương hết mức rồi hôn nhanh lên má chị một phát làm người ta giật mình
"Làm cái gì vậy ? Ở đây là lớp học đó"
"Lớp học thì sao ?". Lan Hương hất gương mặt mèo con xinh xắn của mình lên thách thức
Dễ thương vậy ai chịu nỗi
Ái Phương không thèm đôi co, lơ đi và tiếp tục học bài
"Ưmm~ Phương không thương em". Lan Hương tựa đầu vào vai chị, lắc lư cánh tay chị nhõng nhẽo
Âm lượng tiếng nói của Lan Hương làm cả bàn ngồi phía trước nghe thấy, năm sáu gương mặt tò mò quay xuống nhìn đôi trẻ
"Nhìn cái gì ?? Chọc cho mù mắt bây giờ". Lan Hương đanh đá lườm
Mấy con người kia hoảng hốt quay lên cái rụp một phát đồng đều
"Phương ~". Tiếp tục mè nheo
"Sao em không đến công ty đi ?"
"Phương giận em thế này sao em đi được, Phương quan trọng hơn"
"Chồng sắp cưới của em lo đấy"
"Nói gì vậy ? Sắp cưới khi nào ?"
"Em nói nhỏ được không ? Đây là lớp học"
"Em thích nói to đấy ! Ai dám làm gì em ?"
Ái Phương thở hắt
"Dạo này Phương dám trả treo với em, Phương dám cãi lời em, Phương hết thương em rồi"
"Hai em ngồi góc bên phải bàn gần cuối lớp ra ngoài đi, hai em ồn ào quá". Ông thầy già với mái tóc bạc lơ phơ nhìn đôi trẻ với ánh mắt đầy thiện cảm
Cả trăm con mắt cũng ngoái xuống nhìn theo hai người
"Bị đuổi rồi kìa ! Đi thôi". Lan Hương quơ tay gom hết tập sách của Ái Phương trên bàn cho vào balo rồi kéo tay chị đi
.
.
"Lâu rồi không gặp chị, Minh Hằng". Ánh Quỳnh hớn hở đi đến kéo ghế ra cho Hằng ngồi
Hằng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi ngồi xuống. Hôm qua Ánh Quỳnh đã gọi điện mời cô đi ăn, đáng lẽ ra cô đã từ chối nhưng kịp suy nghĩ lại. Cuối cùng cô vui vẻ đồng ý vì có vài điều cô muốn tìm hiểu
"Em dạo này thế nào ?"
"Em vẫn thế thôi ! Vẫn thích chị". Ánh Quỳnh nói đùa
Nhưng là thật
"Thôi nào !!"
"Lan Hương với Minh Lý đang yêu nhau sao ?"
"Ừm !! Là bố mẹ em đã ép buộc chị ấy chứ chị ấy không muốn đâu". Ánh Quỳnh hớp một ngụm nước rồi nói
"Vậy em có biết lí do tại sao không ?"
"Hình như là Chị Hương đang quen một ai đó và bị bố phát hiện"
"Ừm". Hằng gật gù
"Sao thế ? Dạo này chị không gặp chị của em à ?"
"Ừm !! Do bận quá nên cũng ít gặp"
"Thôi đừng nói chuyện đó nữa...nói chuyện của chúng ta đi". Ánh Quỳnh mỉm cười
"Chúng ta có chuyện gì sao ?"
"Có chứ !! Chuyện em....."
"Chị có chuyện này, em có muốn nghe không ?". Minh Hằng biết Ánh Quỳnh sắp nói gì nên cố tình cắt ngang
"Em....muốn...". Ánh Quỳnh ngập ngừng gật đầu
"Chị đang thích một người"
"Hh...hả...?". Ánh mắt Ánh Quỳnh chùng xuống thấy rõ "Là ai thế ?"
"Em.....đừng thích chị nữa, việc đó chỉ làm lãng phí thời gian của em thôi"
"Tại sao em phải thế ? Em thích chị là việc của em, còn việc chị không thích em thì cũng...."
"....mặc kệ chị"
"Xin lỗi em". Minh Hằng đeo túi xách vào rồi đứng lên cất bước đi
___________________
spoil trc cho mí cưng
đem khăn giấy ra đọc mấy chương tiếp theo
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co