28
"Lan Hương!! Em đang ở đâu thế ?"
Dòng tin nhắn của Minh Lý hiện lên trên màn hình điện thoại
Ái Phương đang ngồi ngay bên cạnh em nên cũng thấy được
"Trả lời người ta kìa". Ái Phương nói
"Không có giận đấy nhé !!"
Lan Hương cầm điện thoại lên tính nhắn lại cho Minh Lý nhưng có một cuộc gọi đến từ Bùi phu nhân
"Con nghe đây mẹ"
"Bố muốn gặp con, con về nhà đi"
Lan Hương vừa nghe xong câu nói đã thấy có điều gì đó không hay sắp xảy ra nữa rồi, nàng quay sang nhìn Ái Phương bằng ánh mắt lo lắng rồi trả lời
"Vâng ạ"
Đầu dây bên kia tắt máy, Lan Hương đặt điện thoại xuống bàn
"Có chuyện gì hả ?". Ái Phương hỏi
"Bố muốn gặp em". Lan Hương thở dài
"Thế em về nhà đi"
"Ừm". Lan Hương gật đầu, nàng nhanh chân đi thay quần áo
"Chắc là sẽ ăn tối cùng bố mẹ nên Phương ra ngoài mua gì đó ăn đi nha". Lan Hương lấy trong ví ra vài tờ tiền đưa cho chị
Ái Phương nhăn mặt
"Chị có tiền, sau này đừng làm như thế nữa, chị không phải con của em"
Thấy Ái Phuong có vẻ giận nên nàng ôm ngay lấy chị
"Em xin lỗi ! Em chỉ sợ...."
Nói tới đây Lan Hương chợt khựng lại, nói là 'sợ chị không có tiền' nghe có quá khinh thường Ái Phương không
"Thôi không sao, em đi đi"
Lan Hương ngẩng mặt lên hôn lên môi chị
"Em đi nhé !!"
.
.
"Chào bố mẹ"
Lan Hương bước vào nhà ôm lấy mẹ, hình như là mẹ nàng đang chuẩn bị đi đâu đó
Gương mặt cố gắng tươi cười nhưng thật sự bên trong đã đầy rẫy những nỗi lo lắng
Nàng chẳng thể đoán được hôm nay lại phải xảy ra chuyện gì nữa đây
"Mẹ đang tính đi đâu sao ?"
"Ừm !! Mẹ có hẹn với một vài người bạn cũ"
Giọng bà nhỏ dần lại thì thầm vào tai con gái
"Con ở nhà nói chuyện với bố, đừng có mà cãi lời, ông ấy sẽ nhốt con ở nhà đấy"
Lan Hương gật đầu " Dạ "
Bùi phu nhân rời đi
Lan Hương vẫn còn đứng ở đấy, nàng đang quan sát thái độ của bố, nàng thật sự rất lo sợ, bên ngoài có cả mấy tên vệ sĩ, nàng có muốn chạy cũng không thể thoát
Bố Bùi thì vẫn bình thản nhâm nhi hớp từng ngụm trà
Bầu không khí căng thẳng tột độ
"Ngồi xuống đi, sao phải đứng như thế ?"
Lan Hương nhẹ nhàng đi đến đặt chiếc túi xách lên bàn rồi ngồi xuống
"Bố nghe nói, hai hôm nay con không có đến công ty"
"À...dạ...con mệt nên...không đến"
"Minh Lý nhắn tin hay gọi điện con đều không nhấc máy, có chuyện gì sao ?"
"Chỉ là....chỉ là con mệt thôi ạ !!"
"Con mệt hay con bé kia mệt ?"
Lan Hương nhăn mặt
Lại bắt đầu nữa rồi, với tính tình thường ngày của nàng thì chắc chắn nàng sẽ trả treo lại ngay lặp tức nhưng bây giờ thì không được, phải nghe lời mẹ, hó hé tiếng nào lại bị nhốt ngay ở trong nhà
"Là con mệt mà bố"
"Nghe nói cái nhà là con mua cho con bé đó"
"Dạ....không là chị ấy tự mua"
"Nghèo như nó thì mua nỗi thứ gì. Thôi chút tiền cỏn con coi như bố thí"
"Bố nói gì vậy ? Sao bố có thể nói như thế chứ ?". Giọng Lan Hương có lớn hơn bình thường
"Đụng đến con bé đó là con lại hầm hố lên như vậy sao ?"
"Bố không được nói Ái Phương như thế"
Ông Bùi cười khẩy
"Lan Hương!! Con ngốc lắm, nó là đang lợi dụng con đấy thôi, khi con đã cho nó đầy đủ mọi thứ thì nó sẽ đá con một phát đau đớn"
"Phan Lê Ái Phương không phải là người như thế"
"Để rồi xem, điều bố nói chỉ có thể là thật". Ông Bùi chắc nịch
"Con không đôi co với bố"
"Tuần sau gia đình Minh Lý sẽ đến để bàn chuyện cưới hỏi". Ông Bùi vắt chéo chân, khoanh tay trước ngực tựa lưng vào ghế
Lan Hương tức phát khóc, chuyện của mình mà ông ấy tự quyết định không thèm hỏi qua ý kiến
"Con không cưới". Nàng gào thét
Ông Bùi không thèm quan tâm, ông vẫn ngồi nhắm mắt thưởng thức ly trà nóng trên tay
"Như con đã nói, con sẽ không cưới "
"Một lát nữa Minh Lý sẽ đến đón con"
Lan Hương không thèm nói chuyện với ông, nàng cầm túi xách lên và đi nhanh ra xe. Trong lòng lại lo sợ, nàng sợ mấy tên vệ sĩ sẽ tóm nàng lại mất
Nhưng không, nàng lướt qua một cách nhẹ nhàng và không có sự cản trở nào
Sao hôm nay bố nàng dễ dàng để nàngrời đi thế kia ?
"Chuyện ta đã sắp xếp con có muốn cãi cũng chẳng được"
.
.
"Cô là Phan Lê Ái Phương"
Bùi phu nhân nghiêm mặt, khoanh tay trước ngực nhìn Ái Phương bằng ánh mắt không mấy thiện cảm
"Vâng ạ !! Cháu là Ái Phương". Ái Phương rụt rè trả lời
"Mối quan hệ giữa cô và con gái của tôi là gì ?"
"Dạ....dạ là bạn ạ". Cô ngập ngừng
Bùi phu nhân cười khẩy
"Là bạn mà sống cùng nhau lại còn ôm hôn nhau thì là bạn gì hả ?"
"Cháu....cháu xin lỗi"
"Lần đầu gặp mặt mà cô đã nói dối ta như thế rồi thì còn gì là thiện cảm nữa"
"Cháu xin lỗi bác, cháu và Lan Hương .....yêu nhau". Ái Phương nói nhưng mắt không dám nhìn thẳng vào bà ấy, bà ấy rất đáng sợ
"Yêu nhau ??". Bùi phu nhân lên giọng
"Vâng cháu yêu Lan Hương và Lan Hương cũng..."
"Hai đứa con gái thì yêu nhau kiểu gì ?". Bùi phu nhân cắt lời
"Tình yêu thì không cần phải phân biệt ạ". Ái Phương lặp lại lời lúc trước em đã nói với mình
Bùi phu nhân lại cười điệi cười nửa miệng
"Nực cười"
Ái Phương cúi gầm mặt, cô thật sự đang rất sợ, cô không sợ mẹ Lan Hương mắng mình hay thậm chí là đánh mình. Bà ấy có thể làm thế, gì cũng được chỉ là đừng bắt mình phải rời xa em
"Cô nhìn lại mình xem, trong tay cô đang có gì mà đòi yêu con gái tôi ?"
"Cháu....cháu không có gì hết". Ái Phương nói lí nhí trong miệng "Nhưng sau khi ra trường cháu sẽ đi làm, cháu sẽ cố gắng hết sức để lo cho Lan Hương"
"Cô nghĩ cô sẽ xin được việc ngay sau khi ra trường sao ?"
"Cháu...."
"Cô nghĩ cô cùng đẳng cấp với Lan Hương sao ? Vừa ngốc nghếch, khờ khạo lại vừa nghèo khổ...vậy cô lo cho con gái tôi bằng thứ gì đây ?". Bùi phu nhân lớn tiếng
Ái Phương im lặng, cô yên lặng lắng nghe những lời cay đắng buông ra từ miệng mẹ em. Điều mà cô lo sợ nhất có lẽ cũng sắp xảy đến
"Cô yêu con gái tôi sao ?"
"Vâng ạ ! Cháu yêu Lan Hương"
"Yêu nhiều không ?"
"Có ạ !! Yêu rất nhiều"
"Vậy cô có muốn dành hết tất cả những điều tốt đẹp nhất cho người cô yêu không ?"
"Có ạ"
"Vậy thì chấm dứt với Lan Hương đi"
Cuối cùng thì...bà ấy đã nói ra
Ái Phương ngẩng đôi mắt long lanh lên nhìn Bùi phu nhân
"Bác....cháu...."
"Điều tốt đẹp nhất đối với Lan Hương là một người chồng, một gia đình trọn vẹn, một cuộc sống đầy đủ. Vậy cô có biết điều không tốt đang ảnh hưởng đến cuộc sống của Lan Hương là gì không ?"
"Cháu...."
"Là chính cô đó..Phan Lê Ái Phương "
Giọt nước mắt cô vô thức lăn dài xuống hai gò má, cổ họng nghẹn đi đến khó thở
Mình là điều không tốt sao ? Mình là điều xấu sao ? Chính mình đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống của em sao ?
"Tôi chỉ nói bao nhiêu đó thôi. Cô học cao như thế chắc cũng hiểu được những điều vừa nảy. Nếu yêu Lan Hương thì hãy nghĩ cho nó, hãy nghĩ nó sẽ thế nào khi ở bên cạnh cô và hãy nghĩ nó sẽ có một cuộc sống tốt đẹp như thế nào khi rời xa cô"
Bùi phu nhân nói rồi cầm túi xách lên ra xe trở về nhà
Ái Phương vẫn cúi gầm mặt suy nghĩ, những dòng nước mắt cứ tuôn ra mãi không ngừng
Mẹ em nói đúng, mình là đứa khù khờ, ngốc nghếch lại còn nghèo khổ, ở bên cạnh mình thì em sẽ không có được một cuôc sống đầy đủ, mình cũng không phải là đàn ông, không phải là một người có bờ vai đủ lớn, đủ vững chắc để em tựa vào nhưng...... Minh Lý thì có, anh ấy có mọi thứ Lan Hương cần và có thể lo cho Lan Hương tốt hơn mình rất nhiều
Lan Hương không có mình thì cũng sẽ sống tốt... Mình có là gì đâu chứ, rồi em ấy sẽ quên mình nhanh thôi
Được rồi
Ái Phương quẹt đi hai hàng nước mắt trên má, lấy vào cơ thể một hơi thật sâu rồi đứng lên
Quyết định vậy đi
Đeo balo vào rồi cất bước ra về
Mình sẽ chia tay em
Mình và em sẽ kết thúc
Cho dù nó có đau lòng nhưng không sao cả
Vì em, vì muốn em có được một cuộc sống hạnh phúc
Ái Phương đi chẫm rãi từng bước, từng bước chân buồn bã, cô đang suy nghĩ xem sẽ nói với Lan Hương như thế nào để không khiến em buồn
"Chị Phương à"
Giọng nói quen thuộc của ai đó gọi cô từ phía xa
"Minh Hằng"
_______________________
tôi muốn mấy người đau khổ, khuyến cáo nhớ mang khăn giấy để đọc những chương tiếp
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co