Truyen3h.Co

Yêu Phải Đồ Ngốc [ AP-BLH ]

32

ur_nepptune

*ting ting*

Lan Hương đang trên đường về

Là tin nhắn từ điện thoại Minh Hằn , là tên bảo vệ ở công ty Lan Hương đã nhắn cho cô, cô đã mua đứt tên bảo vệ đó cho kế hoạch lần này của mình

Minh Hằng đọc dòng tin nhắn rồi ngẩng mặt lên nhìn chị

Ái Phương đang rất lo lắng, chị ấy cứ ngồi đấy mà bóp lấy từng ngón tay mình

"Ái Phương!! Lan Hương sắp trở về rồi". Minh Hằng đi đến ngồi bên cạnh, cô nói với giọng điệu có vẻ khẩn trương

Ái Phương nhắm chặt mắt suy nghĩ

Phải thế nào đây ? Có nên tiếp tục làm theo kế hoạch không ?

Nhưng nếu như không thì mình lại phải tiếp tục mối tình đau khổ này

Không được, mình không muốn phải khổ sở nữa, mình đã đau buồn quá nhiều

"Em làm đi". Ái Phương nhìn Minh Hằng bằng ánh mắt đầy kiên quyết

Minh Hằng gật đầu với chị, cả hai cùng vào phòng ngủ

Cô vào sau nhẹ nhàng đóng cửa. ái Phương đã ngồi xuống giường, cậu chống hai tay rũ rượi gục mặt xuống

Mình sắp phải làm chuyện có lỗi với Lan Hương

Nhưng sao phải mãi nghĩ cho em ấy

Em ấy cũng đã ngủ với Minh Lý còn gì

Em làm được thì tôi cũng làm được

Minh Hằng đứng đó nhìn chị một lúc, cô cảm nhận được nổi đau hiện lên trên gương mặt chị. Nhưng thời gian không cho phép nếu cứ mãi chần chừ như thế sẽ hỏng kế hoạch mất

"Ái Phương!!". Cô khẽ cất tiếng gọi chị

"Chị biết rồi". Không để cho Minh Hằng kịp nói, Ái Phương dứt khoác đứng lên tiến đến chỗ em, đứng trước mặt Minh Hằng "Chị phải làm gì đây ?"

Minh Hằng nở một nụ cười nhẹ tênh rồi nằm xuống giường "Hôn em đi"

Ái Phương lại chần chừ... nhưng cuối cùng cũng phải đồng ý. Cậu tiến lại gần Minh Hằng , trườn lên phía trên em

"Hôn ở đây này". Minh Hằng chỉ tay vào chiếc cổ trắng ngần "Em muốn có vài dấu đỏ"

Ái Phương ngoan ngoãn gật đầu, Minh Hằng đang mặc trên mình chiếc áo sơ mi, muốn hôn ở cổ thì có hơi khó một chút. Cậu chủ động đưa tay lên gỡ một nửa hàng cúc áo rồi dừng lại

"Gỡ hết đi, dù sao cũng phải cởi". Minh Hằng thì thào vào tai chị

Ái Phương lại một lần nữa ngoan ngoãn làm theo, cậu gỡ hết hàng cúc áo, vội kéo vạt áo sang hai bên

Cậu không dám nhìn những thứ đang hiện ra trước mắt mình, phải cố gắng làm nhanh cho xong

Ái Phương nhanh chóng hôn lên cổ Minh Hằng, mút lấy nó tạo thành một vài dấu đỏ như ý em muốn. Xong việc cậu liền đứng nhanh dậy. Thật xin lỗi Minh Hằng nhưng chẳng có một tí cảm giác gì

Minh Hằng mỉm cười vì hành động gấp rút ấy, cô ngồi dậy cởi luôn chiếc áo sơ mi ra khỏi người

Ái Phương giậy mình xoay lưng lại, thật sự cậu không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì trên cơ thể Minh Hằng.... vì như thế sẽ có lỗi với Lan Hương

Một lần nữa cậu lại nghĩ cho em

Minh Hằng tiếp tục cởi luôn chiếc váy ngắn, chiếc áo bra và cả chiếc quần nhỏ

"Nếu không muốn nhìn thì có thể nhắm mắt lại". Cậu thì thầm vào phía sau gáy Ái Phương làm chị rùng mình

Ái Phương không biết sao lại cảm thấy sợ hãi, cậu chạy nhanh vào phòng tắm đóng chặt cửa

Minh Hằng bật cười. Ái Phương thật ngốc, đồ ăn dâng tận miệng mà còn chẳng thèm nhìn.. thì lấy gì chịu ăn. Cô thì có thua Lan Hương ở điểm nào chứ, thậm chí còn thấy mình ngon hơn cậu ta rất nhiều

Minh Hằng đi ra phòng khách quăng áo, váy tứ tung mỗi nơi một thứ, cứ như nơi này vừa diễn ra một cuộc ân ái mãnh liệt

Đứng cười mãn nguyện rồi trở lại vào trong

Ái Phương vẫn chưa chịu ra ngoài, nhìn xuống body nuột nà của bản thân

Cô có xấu xí đâu mà Ái Phương lại sợ đến như thế

Minh Hằng trèo lên giường, cô nằm đắp chăn lại rồi nói to cho Ái Phương nghe

"Em lên giường rồi, chị ra ngoài đi, sẽ không nhìn thấy gì đâu"

2 3p sau mới thấy Ái Phương rụt rè he hé cửa. Ái Phương phải chắc chắn rằng Minh Hằng đã lên giường và đắp chăn kĩ càng thì mới dám bước hẳn ra ngoài

"Bộ em xấu lắm hả ?". Minh Hằng hỏi với giọng điệu đầy sự giận dỗi

"Kh...không !! Chỉ là không phải người yêu của nhau nên không thể nhìn". Ái Phương ngây ngô nghĩ điều gì trong đầu liền nói ra ngay

"Chị đúng là đồ ngốc"

"Chị ra ngoài đi, khi nào Lan Hương về đến thì giả vờ như ngăn cản cậu ấy, không cho cậu vào đây. Hãy nghĩ là chị đang diễn một vai diễn ngoại tình, cứ làm theo những điều hôm qua em dặn, đừng phá hỏng kế hoạch của em"

Ái Phương buồn bã gật đầu rồi xoay lưng ra ngoài

"Nè chị làm cho đầu tóc, quần áo nhìn xộc xệch một tí đi, như vậy mới giống". Minh Hằng nói thêm một câu

Ái Phương lại gật đâu, cậu ra ngoài chờ đợi

Minh Hằng một mình ở trong căn phòng lạ lẫm này...trong đầu lại bắt đầu hiện lên hàng đống suy nghĩ. Cô đang nằm trên giường của họ, trong phòng của họ, liếc nhìn lên chiếc tủ bên cạnh, cầm lấy khung hình của hai người, họ thật sự đã rất vui vẻ

Họ rất đẹp đôi

Đây là mối tình đầu tiên của Lan Hương, cũng là lần đầu mình thấy Lan Hương biết yêu một người, biết hạnh phúc là thế nào. Vậy mà... mình đang chính tay phá vỡ hạnh phúc của cậu ấy

Mình làm thế có quá đáng không ?

Rất quá đáng

Lan Hương đã từng là người bạn thân nhất của mình thế mà giờ đây mình lại làm những điều tồi tệ này chỉ vì đồ ngốc Phan Lê Ái Phương

Ái Phương có gì để mình phải giành giật với cậu ấy như thế cơ chứ ?

Nhưng rõ ràng mình là người thích Ái Phương trước cơ mà. Là Lan Hương đã cướp Ái Phương của mình cơ mà

Sao lại vìÁi Phương, vì thứ tình yêu mù quáng này mà mình trở mặt thành một con người khác hoàn toàn thế ? Một con người mình chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành, một kẻ thứ ba, kẻ chen chân vào tình yêu của họ, kẻ mưu mô, thủ đoạn khiến họ chia tay, kẻ khiến họ rơi vào tình cảnh khốn khổ

Làm như thế thì có chắc là mình sẽ có được tình cảm của Ái Phương không ? Có chắc là mình sẽ vui, mình sẽ hạnh phúc không ? Hay lại ép buộc Ái Phương phải yêu mình rồi cuối cùng

Nhận lại được điều gì ?

Cô chợt nghĩ đến Ánh Quỳnh

Em ấy đã theo đuổi cô suốt mấy năm qua...thế mà cô vẫn không thèm để tâm đến em ấy. Sau buổi gặp cuối cùng với Ánh Quỳnh, cô không nhìn thấy em ấy nữa, em ấy cũng không liên lạc với cô, cũng không đi tìm cô, làm phiền cô như lúc trước. Cô thì mãi lo chạy theo kế hoạch của bản thân mà cũng chẳng bận tâm đến việc em biến mất

...

Về phíaÁi Phương, cậu uể oải trở ra phòng khách, ngồi xuống ghế sofa... rồi cũng như Minh Hằng, cậu bắt đầu bị vằn vặt bởi những suy nghĩ

Lan Hương...em ấy chắc sẽ giận mình lắm

Em ấy chắc sẽ rất đau lòng

Chắc em sẽ khóc

Sẽ không ngừng khóc

Nghĩ đến hình ảnh Lan Hương ngồi khóc nức nở, trong lòng cậu lại thấy đau nhói

Mình không muốn thấy em khóc, không muốn em nhìn thấy cảnh tượng người yêu mình ân ái cùng người khác trong chính ngôi nhà của mình, chính ngôi nhà mà em chung sống cùng mình suốt những ngày tháng qua, chính ngay chiếc giường mà cả hai đã từng ngủ cạnh, từng có với nhau những khoảnh khắc hạnh phúc, cảm giác đó chắc sẽ kinh khủng lắm, mình sợ em sẽ không chịu nỗi

Nhưng

Nghĩ lại những điều Lan Hương đã làm với mình xem, Minh Hằng từng nói Lan Hương cho tiền mình vì xem mình như một kẻ nghèo hèn, em ấy vì không muốn đi cùng một kẻ ngốc nghếch, quê mùa như mình nên mới muốn mình thay đổi vẻ bên ngoài, em muốn mình phải làm theo lời em thì mới xứng đáng để đứng cạnh em. Lan Hương còn nói dối mình, còn ngủ cùng với người khác

Một mớ suy nghĩ mâu thuẫn cứ chạy lòng vòng trong trí óc

Mình phải làm sao đây ?

Một nửa muốn tiếp tục, một nửa muốn dừng lại

Mà hình như

Nửa muốn dừng lại bây giờ lại có phần hơn

nó đang lấn dần sang phần còn lại

là nó đang chiếm lấy phần còn lại

Không được rồi

Phải dừng lại thôi

Mình yêu Lan Hương, tình yêu của mình lớn hơn những nỗi hờn trách đó. Bao nhiêu đó cũng không sao, mình có thể chịu đựng, có thể bỏ qua hết. Mình không thể đứng nhìn Lan Hương đau khổ, mình tin em ít ra cũng có một chút yêu mình mà

Ái Phương đứng phắt dậy gom lại hết áo váy của Minh Hằng rồi chạy nhanh vào phòng mình

"Minh Hằng à ! Chị không muốn làm nữa, dừng lại đi"

Minh Hằng ngẩng mặt lên nhìn chị

"Sao thế ?"

"Chị muốn dừng lại, chị không muốn nhìn thấy Lan Hương khóc, chị không muốn em ấy đau khổ, chị sợ điều đó lắm Minh Hằng à, làm ơn dừng lại đi". Giọng Ái Phương nói như sắp khóc

"Đến tận bây giờ...thì điều duy nhất chị sợ vẫn là Lan Hương sẽ đau khổ sao ?"

Ái Phương gật đầu liên tục "Những điều mà Lan Hương làm với chị, không sao cả, chị có thể bỏ qua hết, chị có thể chịu đựng được" cậu đặt áo váy trên tay mình lên giường "Em nhanh mặc vào đi"

"Chị ngốc thật"

Minh Hằng lặng người nhìn chị một lúc

Cô là lại đang phải suy nghĩ, cô phải từ bỏ kế hoạch này sao ? Kế hoạch cô đã gầy công thực hiện suốt mấy ngày qua chỉ để đến được hôm nay, đến được bước đi cuối cùng này thì lại phải dừng lại sao ?

...

Người bạn thân của cô

Lan Hương...

Phan Lê Ái Phương...

Chần chừ một lúc cuối cùng Minh Hằng cũng đã quyết định

"Mình dừng lại thôi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co