3
Ngày mới lại đến, và Y/N vẫn giữ thói quen rời khỏi khách sạn vào buổi sáng cùng Linh. Cả hai quyết định đi khám phá thêm một số địa điểm trong thành phố. Hôm nay, Linh muốn đến một quán cà phê nổi tiếng, nơi có bánh ngọt rất ngon và không gian yên tĩnh.
"Cậu muốn thử bánh bông lan cuộn ở đây không?" – Linh hỏi, vừa mở cửa quán, hít một hơi sâu. "Nghe nói ở đây rất ngon đấy."
Y/N cười nhẹ, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô không thực sự nghĩ về món bánh, mà chỉ mơ màng nhìn dòng người qua lại ngoài đường. Lòng cô vẫn còn vương vấn những buổi tối yên tĩnh, khi cô đến sân băng và lặng lẽ quan sát Hanyu tập luyện. Mỗi lần như vậy, cô đều cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với anh, dù không hề nói chuyện hay giao tiếp gì.
"Ừ, mình thử đi." – Y/N trả lời, lấy lại sự chú ý vào cuộc trò chuyện.
Cả buổi sáng, Linh và Y/N đi dạo trong các khu phố, ghé thăm vài cửa hàng quần áo, chụp ảnh lưu niệm và thưởng thức những món ăn đường phố đặc trưng của Nhật Bản. Nhưng tâm trí của Y/N thì không thể rời khỏi hình ảnh của Hanyu. Cô không thể hiểu tại sao mình lại cảm thấy vậy, chỉ biết là mỗi lần nhìn anh trượt băng, cô lại thấy một cảm giác đặc biệt dâng lên trong lòng.
Khi hoàng hôn buông xuống, hai người trở về khách sạn. Linh tắm rửa và chuẩn bị đi ngủ, còn Y/N lại chuẩn bị cho buổi tối của mình. Cô không nói gì với Linh về việc mình sẽ lại đến sân băng một mình, chỉ bảo rằng cô cần một chút thời gian yên tĩnh. Linh chỉ cười nhẹ rồi quay vào phòng.
Lần này, Y/N đi thẳng đến sân băng, như đã thành thói quen. Đêm tối, không có ai xung quanh, chỉ có ánh đèn vàng vọt chiếu xuống mặt băng, phản chiếu từng động tác của Hanyu. Cô đứng ở góc xa, lặng lẽ quan sát, không muốn làm anh phải chú ý.
Hanyu vẫn đang luyện tập, như mọi khi, anh trượt băng với sự điêu luyện, mỗi cú xoay người đều mạnh mẽ nhưng nhẹ nhàng, như thể anh đang bay. Y/N đứng im, đôi mắt không thể rời khỏi anh. Trong bóng tối của sân băng, mọi thứ xung quanh dường như mờ đi, chỉ còn lại anh và cô.
Đột nhiên, một cú trượt mạnh mẽ, rồi Hanyu dừng lại. Anh quay đầu lại, mắt nhìn về phía góc khuất nơi Y/N đang đứng. Cô giật mình, tim đập mạnh. Dù đứng xa, nhưng dường như anh đã phát hiện ra sự có mặt của cô.
Một lúc im lặng trôi qua. Hanyu vẫn nhìn về phía cô, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, như thể anh nhận ra có điều gì đó không ổn. Y/N cảm thấy nghẹt thở, không biết phải làm gì, nhưng chỉ biết đứng im và không dám di chuyển.
Cuối cùng, Hanyu nhẹ nhàng bước đến gần, nhưng không tới gần quá, vẫn giữ khoảng cách. Anh đứng ở cuối sân băng, ánh mắt vẫn không rời khỏi Y/N. Cô không thể chịu đựng được sự im lặng đó nữa, và mở miệng nói nhỏ, giọng có chút run rẩy:
"Xin lỗi... Tôi chỉ... tôi chỉ muốn xem anh tập thôi." – Y/N không dám nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng có thể cảm nhận được sự quan tâm trong ánh mắt anh.
Hanyu nhìn cô một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Mọi ngày hay xem tôi luyện tập à?" Anh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự tò mò lạ thường.
Y/N không biết phải trả lời sao, cô cảm thấy có chút bối rối. "Tôi không biết... chỉ là... tôi thấy anh trượt băng rất đẹp." Cô nói với một nụ cười ngại ngùng.
Hanyu nhìn cô thêm một lúc, rồi cuối cùng chỉ khẽ mỉm cười. "Cảm ơn." Anh nói rồi quay lại, tiếp tục tập luyện, nhưng dường như có chút gì đó thay đổi trong động tác của anh. Cô đứng đó, vẫn nhìn theo anh, cảm giác lạ lùng không thể lý giải.
Vài phút sau, cô quyết định quay đi, không muốn làm phiền anh thêm nữa. Nhưng khi quay lại, cô thấy Hanyu đang nhìn theo mình, ánh mắt anh sáng lên một cách khó hiểu, như thể đã nhận ra điều gì đó từ cô. Y/N cảm thấy trái tim mình đập mạnh, nhưng không dám quay lại nhìn anh lần nữa. Cô lặng lẽ rời đi, biết rằng mình không thể mãi đứng đó, nhưng trong lòng lại không thể ngừng nghĩ về anh.
Sau buổi tối hôm đó, Y/N không thể quên được ánh mắt của Hanyu khi anh nhìn cô. Đó là một ánh nhìn khác biệt, không phải là sự lạnh lùng hay đơn giản là một cái nhìn thoáng qua. Anh đã dừng lại giữa sân băng, nhìn cô thật lâu, và điều đó khiến trái tim cô không ngừng đập mạnh.
Cô trở về khách sạn với những suy nghĩ lộn xộn trong đầu. Mỗi lần nghĩ về buổi tối, cô lại cảm thấy mình không nên ở đó. Cảm giác ấy thật khó tả, vừa lo lắng lại vừa khó chịu. Cô không thể giải thích lý do tại sao mình lại đến xem anh mỗi tối, tại sao những buổi tối ấy lại quan trọng đến thế.
Sáng hôm sau, Linh như thường lệ lại muốn đi dạo cùng cô, nhưng hôm nay, Y/N có một cảm giác khác lạ. Cô không thể tập trung vào cuộc trò chuyện, tâm trí vẫn vẩn vơ về những khoảnh khắc tối qua. Linh chú ý đến sự thay đổi này và hỏi:
"Cậu có chuyện gì à? Mặt cậu trông hơi mệt mỏi đấy."
Y/N cố gắng cười, lắc đầu. "Không có gì đâu. Chắc chỉ là mệt thôi."
Linh không hỏi thêm nữa, nhưng sự im lặng giữa hai người đã làm Y/N cảm thấy nặng nề hơn. Cô muốn rời đi khỏi tất cả, muốn quay lại sân băng, muốn gặp lại Hanyu, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể cứ như vậy mãi được. Nhưng cái cảm giác ấy, nó cứ dai dẳng, thôi thúc cô quay lại.
Tối hôm đó, như một thói quen không thể bỏ, Y/N lại một mình ra ngoài, lần nữa bước về phía sân băng. Mỗi bước đi của cô đều nặng nề hơn những lần trước, nhưng cô vẫn không thể ngừng. Khi đến gần, cô nhìn thấy anh đang luyện tập, giống như mọi buổi tối trước đó. Hanyu vẫn như vậy, yên tĩnh và lạnh lùng, nhưng không phải với cô.
Lần này, khi Y/N đứng quan sát, Hanyu không quay lại nhìn cô ngay lập tức. Nhưng không hiểu sao, trong lòng cô lại có một sự chờ đợi kỳ lạ. Cô nhìn anh trượt băng, những động tác của anh dường như đã quen thuộc với cô, nhưng lần này, cô cảm thấy rõ ràng một điều: cô không chỉ là một người ngoài cuộc nữa.
Đột nhiên, Hanyu dừng lại giữa sân băng và quay đầu lại, ánh mắt anh lướt qua Y/N. Cô lập tức quay đi, nhưng khi bước đi một chút, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau mình. Cô quay lại, tim đập loạn nhịp. Hanyu đã đến gần.
"Lại đến xem tôi tập à?" Anh hỏi, giọng anh không còn lạnh lùng như mọi khi, mà là một chút quan tâm lạ lùng.
Y/N không biết phải đáp sao, chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng. "Tôi chỉ là... thích xem anh trượt băng thôi." Cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng có phần lúng túng.
Hanyu đứng đó, nhìn cô một lúc lâu. Không khí giữa họ dường như trở nên đặc biệt, một sự im lặng nặng nề nhưng cũng đầy sự kỳ vọng. Cô không dám nói thêm gì, cũng không biết phải nói gì. Cảm giác của cô lúc này giống như một cái gì đó rất khó tả, giống như đang đứng trên bờ vực của một điều gì lớn lao nhưng lại không thể tiến về phía trước.
Cuối cùng, Hanyu khẽ mỉm cười. "Cảm ơn vì đã đến. Tôi không nghĩ là có người quan tâm đến những buổi tập như vậy."
Y/N ngạc nhiên khi nghe câu nói ấy. Cô chỉ biết cười nhẹ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Không có gì đâu." Cô thì thầm, rồi nhanh chóng quay người bước đi.
"Chắc là cậu sẽ đến đây mỗi ngày đúng không?" Hanyu gọi với theo, giọng anh nhẹ nhàng, nhưng lại có chút gì đó như một lời chào, một lời nhắc nhở.
Y/N quay lại nhìn anh một lần nữa, cảm giác trong lòng lại càng lạ lùng hơn. "Ừ... có lẽ vậy." Cô đáp, rồi vội vã bước ra khỏi sân băng, không dám ở lại lâu hơn.
Sau khi rời khỏi sân băng, Y/N bước đi giữa màn đêm tĩnh lặng, tiếng bước chân của cô vang vọng trong không gian vắng lặng của Tokyo. Cô không vội vã, để tâm trí mình dần ổn định lại sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Hanyu. Cảm giác ấy vẫn còn đọng lại trong lòng cô, không phải vì anh đặc biệt hay nổi bật hơn ai khác, mà vì một sự kết nối vô hình mà cô cảm thấy trong những động tác của anh.
Những cú trượt của Hanyu không phải là những bước đi đơn giản, chúng có một thứ gì đó rất riêng, một loại cảm xúc được truyền tải qua từng chuyển động. Y/N không thể lý giải hết được, nhưng cô nhận ra rằng mỗi cú nhảy, mỗi cú xoay người đều mang một cảm xúc rất đặc biệt. Nó không chỉ là kỹ thuật, mà là sự thể hiện một phần con người anh, một phần nội tâm mà có thể chỉ những người thực sự yêu thích nghệ thuật mới cảm nhận được.Cô không phải là người duy nhất hiểu điều đó, nhưng cảm giác ấy lại khiến cô cảm thấy mình có một sự kết nối thật sự với anh. Nhìn anh trượt băng, Y/N không chỉ thấy một vận động viên tài ba, mà thấy được cả một câu chuyện không lời – một câu chuyện mà cô không thể diễn đạt bằng lời, chỉ có thể cảm nhận qua từng chuyển động. Cô tự hỏi liệu có ai khác ngoài cô cũng cảm nhận được những điều này, nhưng cô biết mình không thể chắc chắn.
Điều này khiến cô cảm thấy tò mò hơn bao giờ hết về Hanyu. Cô muốn biết anh là ai, tại sao anh lại trượt băng như vậy, và những gì anh muốn truyền tải qua từng động tác của mình. Cô không phải là người duy nhất có thể hiểu anh, nhưng cô cảm thấy mình có thể hiểu thêm về anh qua cách anh thể hiện nghệ thuật.
Khi về đến khách sạn, Y/N cảm thấy tâm trí mình vẫn chưa nguôi ngoai. Cô đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn Tokyo chiếu sáng trên con đường vắng. Linh đã ngủ say, để lại không gian yên tĩnh cho Y/N suy nghĩ.
Mặc dù chưa thể lý giải rõ ràng về cảm giác của mình, nhưng Y/N cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã rẽ. Mỗi lần đến xem Hanyu tập luyện, cô không chỉ đơn giản là một người quan sát, mà là người đang dần hòa mình vào thế giới của anh – một thế giới của nghệ thuật, sự tự do, và những cảm xúc chưa bao giờ được thổ lộ. Cô không thể dừng lại, mỗi ngày lại muốn đến gần hơn, không phải vì sự nổi tiếng hay kỹ năng của anh, mà vì sự cảm nhận sâu sắc về những gì anh truyền tải qua từng cú trượt.
Cô tự hỏi liệu mình có thể hiểu thêm được gì nữa về Hanyu qua mỗi lần nhìn anh biểu diễn? Liệu những buổi tối như thế này có thể giúp cô tìm ra một phần con người anh mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy?
________________________________________
Sáng hôm sau, khi ánh sáng yếu ớt xuyên qua rèm cửa, Y/N tỉnh dậy và thấy Linh vẫn đang nằm ngủ say. Cô nhìn bạn mình, cảm giác có chút áy náy dâng lên trong lòng. Những ngày qua, dù đi chơi với Linh, nhưng tâm trí cô lại luôn bị cuốn theo những buổi luyện tập của Hanyu, không thật sự chú ý đến cô bạn thân. Hôm nay, cô quyết tâm sẽ dành trọn vẹn thời gian cho Linh – người bạn duy nhất trong chuyến đi này, người đã luôn bên cạnh cô, đồng hành trong từng bước đi, từng hành trình khám phá mới.
Linh từ từ tỉnh dậy, ánh mắt ngái ngủ nhìn Y/N. "Chào buổi sáng," cô nàng mỉm cười, nhưng vẫn còn hơi ngái ngủ. "Cậu thức sớm thật đấy."
Y/N mỉm cười, cảm thấy hơi xấu hổ. "Cũng không sớm lắm đâu. Nhưng hôm nay tớ muốn dành trọn vẹn thời gian cho cậu."
Linh ngồi dậy, ngạc nhiên nhưng cũng cảm thấy vui. "Ồ? Thật sao? Cậu hứa đấy nhé! Cả ngày hôm nay chỉ có hai đứa mình, không có chuyện gì khác đâu đấy!"
Y/N khẽ gật đầu, mỉm cười. "Cậu xứng đáng được như vậy. Mấy ngày qua, tớ không tập trung vào cậu, tớ biết cậu cảm thấy bị bỏ rơi."
Linh lắc đầu, nụ cười vẫn không rời khỏi khuôn mặt. "Không sao đâu mà, tớ hiểu mà. Chỉ là... cậu cứ mải mê với anh chàng trượt băng đó, thế là tớ phải chịu thôi."
Y/N đỏ mặt, thừa nhận một cách chân thành. "Tớ thực sự xin lỗi vì đã bỏ bê cậu, nhưng tớ sẽ bù đắp lại hôm nay. Chúng ta sẽ có một ngày thật vui vẻ."
Linh nhìn cô với ánh mắt đầy cảm thông, rồi mỉm cười. "Được thôi, cậu hứa rồi đấy nhé!"
Cả hai đứng dậy, nhanh chóng chuẩn bị xong rồi ra ngoài. Hôm nay, Tokyo sáng đẹp hơn mọi khi, ánh nắng len lỏi qua những con phố tấp nập. Hai người cùng đi dạo qua những khu phố mua sắm sầm uất, thăm những cửa hàng quà lưu niệm, nơi có đủ thứ từ áo kimono truyền thống đến các món đồ thủ công tinh xảo.
"Nhìn kìa, cậu thích món này không?" Linh chỉ vào một chiếc vòng tay bạc, mắt sáng lên đầy phấn khích. "Tớ thấy nó thật đẹp, mà có vẻ hợp với cậu đấy!"
Y/N nhìn theo hướng Linh chỉ, rồi mỉm cười. "Ừ, đẹp thật đấy. Nhưng... không biết có hợp với tớ không?"
Linh gật đầu. "Đẹp chứ, cậu cứ thử đi, không sao đâu!"
Cả hai bước vào cửa hàng, Y/N thử chiếc vòng tay mà Linh chọn. Cô không thể không nghĩ đến những món đồ mà Hanyu có thể thích – một kiểu suy nghĩ mà cô chưa từng có trước đây, nhưng giờ thì chẳng thể ngừng tưởng tượng. Tuy nhiên, cô cố gắng không để những suy nghĩ đó làm phiền, vì hôm nay là ngày của Linh.
Một lúc sau, cả hai ngồi lại ở một quán cà phê gần đó. Linh, như mọi khi, luôn trò chuyện không ngừng.
"Y/N này, cậu thực sự thích cái gì vậy? Ngoài việc bây giờ bắt đầu thích xem yuzuru hanyu trượt băng, cậu có những sở thích nào khác không?"
Y/N ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp. "Thực ra tớ rất thích xem biểu diễn nghệ thuật,không chỉ trượt băng đâu. Cái cảm giác mà những nghệ sĩ truyền tải qua từng động tác, từng cái chạm của cơ thể... tớ nghĩ đó là một cách tuyệt vời để thể hiện cảm xúc."
Linh ngạc nhiên nhìn cô, ngẫm nghĩ. "Cậu giỏi thật đấy. Tớ thấy cậu hiểu rất sâu về nghệ thuật. Nhưng... sao lại là trượt băng? Tớ chỉ đơn thuần là thấy anh ấy giỏi thôi."
Y/N cười nhẹ. "Có thể, nhưng đối với tớ, nó không chỉ là kỹ thuật. Mỗi lần Hanyu trượt băng, tớ cảm giác anh ấy đang kể một câu chuyện, không phải bằng lời mà bằng cơ thể. Và tớ thấy, dù mình không thể hiểu hết, nhưng cái cảm giác đó thực sự đặc biệt."
Linh gật đầu, ánh mắt đầy sự tôn trọng. "Tớ không hiểu hết về cái cảm giác đó, nhưng nhìn cậu nói về nó, tớ thấy cậu thực sự nghiêm túc và say mê. Cảm ơn cậu đã chia sẻ với tớ."
Y/N mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh hoa anh đào bắt đầu rơi xuống nhẹ nhàng trong gió. "Chúng ta sẽ tiếp tục chuyến đi của mình, đúng không? Nhưng hôm nay, chỉ có cậu và tớ thôi, không có gì khác."
Linh cười tươi, kéo tay Y/N. "Đúng rồi, hôm nay là ngày của hai đứa mình, không có anh chàng trượt băng nào can thiệp đâu."
Cả hai lại tiếp tục cuộc dạo chơi, trong lòng Y/N, có một cảm giác thỏa mãn khi biết rằng Linh đã không cảm thấy cô bỏ bê. Và mặc dù trong tâm trí cô vẫn có một góc nhỏ dành cho Hanyu, hôm nay, cô muốn tập trung hoàn toàn vào người bạn thân này của mình
Sau một ngày dài dạo chơi khắp Tokyo, trời dần tối và hai người bạn đã trở về khách sạn. Y/N cảm thấy mình đã làm tròn lời hứa với Linh, khi cả hai có một ngày trọn vẹn bên nhau, không phải bận tâm đến những buổi luyện tập hay những buổi biểu diễn của Hanyu. Lúc này, cô mới cảm thấy thoải mái hơn, như thể một phần trong lòng mình đã được nhẹ nhõm.
Linh mệt mỏi bước vào phòng, thả mình xuống giường, thở phào một hơi dài. "Ôi, hôm nay vui thật đấy. Cảm ơn cậu nhiều nhé, Y/N. Tớ chưa bao giờ đi chơi vui như vậy.Y/N cười, ánh mắt sáng lên, làn da mịn màng dưới ánh đèn phòng khách sạn làm cho cô càng thêm thu hút. Mái tóc dài, mềm mại của cô xõa nhẹ trên vai, những sợi tóc lấp ló dưới ánh đèn tạo nên một khung cảnh đầy êm dịu. Cô đưa tay vào túi xách, lấy ra đồ skincare đã chuẩn bị từ trước.
"Thực ra, tớ cũng cảm thấy rất vui khi được cùng cậu khám phá mọi thứ " Y/N nói nhẹ nhàng, đôi môi mỏng cong lên thành một nụ cười.
Linh nhìn Y/N, không khỏi ngẩn ngơ khi thấy cô bạn thân bắt đầu chăm sóc bản thân với những động tác tỉ mỉ, nhẹ nhàng. Da cô mịn màng, ánh lên một vẻ đẹp tự nhiên, không chút cầu kỳ nhưng đầy thu hút. Mỗi động tác của Y/N như thể đang chăm chút từng phần trên cơ thể mình, từ đó tỏa ra một vẻ dịu dàng, tinh tế khiến cô bạn bên cạnh không thể rời mắt.
Linh tò mò, ngồi gần hơn và hỏi, "Y/N ,cậu làm gì mà da đẹp dữ vậy?"
Y/N khẽ cười, tiếp tục thoa kem dưỡng lên mặt. "Cũng không có gì đặc biệt đâu.Tớ chỉ nghĩ, chăm sóc bản thân là một cách để thể hiện sự yêu thương với chính mình,vậy thôi"
Linh gật gù, mỉm cười. "Tớ nghĩ tớ nên bắt đầu chăm sóc bản thân như cậu."
Y/N cười nhẹ, lau mặt và nhìn Linh với ánh mắt ấm áp."Ừm ".Cô quay lại nhìn đồng hồ ,kim ngắn đã chỉ đến số mười một ,quay sang nói "Giờ cũng muộn rồi ,đi ngủ thôi". Hai người lặng lẽ trở về giường , nhắm mắt cùng nhau chìm sâu vào giấc ngủ .
________
Sáng hôm sau, Tokyo.
Buổi sáng tại Tokyo luôn có một vẻ đẹp yên bình kỳ lạ, khác hẳn với sự sôi động của những giờ cao điểm. Y/N và Linh cùng nhau bước ra khỏi khách sạn, không vội vàng, không hối hả, mà chỉ thong thả đi trên con phố nhỏ gần khu vực Shinjuku, nơi các cửa hàng chưa mở cửa, còn một vài người dân địa phương đang đi bộ chậm rãi, tận hưởng không khí mát mẻ của buổi sáng.
Cảnh vật xung quanh như một bức tranh sống động. Những chiếc xe điện chạy qua, mang theo âm thanh nhẹ nhàng, vang vọng trên những con đường sạch sẽ, được lát gạch bóng loáng. Những quán cà phê nhỏ lấp ló bên góc phố, những tòa nhà cao tầng với ánh sáng phản chiếu từ mặt kính sáng bóng, hòa vào làn gió nhẹ, tạo nên không gian thật dễ chịu.
Y/N cảm thấy thư thái, đôi mắt lướt qua mọi thứ như để đón nhận vẻ đẹp của thành phố này. Cô không nói gì, chỉ im lặng đi bên cạnh Linh, đôi mắt mở rộng ra, như thể đang tận hưởng từng khoảnh khắc. Đôi bàn tay cô khẽ nắm lấy túi xách, cảm nhận sự ấm áp từ bên trong, và không quên quay lại nhìn Linh.
"Tokyo thật đẹp" Y/N khẽ nói, giọng nhẹ nhàng. "Mình thích sự bình yên của nó vào buổi sáng."
Linh gật đầu, ánh mắt cũng nhìn xung quanh với vẻ ngạc nhiên. "Đúng vậy, cậu thấy không? Con phố này, ngay cả những điều bình thường nhất cũng có sức hấp dẫn riêng biệt."
Y/N cười, đáp lại một cách tự nhiên, tay thỉnh thoảng đưa lên vuốt tóc. "Mỗi thành phố đều có nhịp sống riêng của nó. Mình cảm thấy một chút gì đó rất khác biệt khi ở đây."
Cả hai dừng lại trước một quán ăn nhỏ, không gian tràn ngập hương thơm của món mì ramen vừa mới được phục vụ. Quán ăn không quá lớn, nhưng sự ấm cúng và mùi vị thơm lừng từ nước dùng làm cho họ cảm thấy thật sự đói bụng. Họ ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ, nhìn ra đường phố Tokyo sôi động từ bên trong.
"Đây là món ramen mà mình nghe nói rất nổi tiếng ở khu này đấy," Y/N nói, nhìn vào thực đơn. "Cậu thử một lần xem."
Linh nhanh chóng gật đầu, tay cầm chiếc thực đơn lên, đôi mắt sáng lên khi thấy những món ăn hấp dẫn. "Nhìn thôi đã thấy thèm rồi. Mình chưa bao giờ ăn ramen kiểu Nhật như thế này."
Y/N khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng ngời. "Chắc chắn cậu sẽ thích. Món ăn này mang đậm bản sắc của người Nhật, mỗi hương vị đều tinh tế."
Sau khi ăn xong, Y/N và Linh bắt đầu cuộc dạo chơi quanh Tokyo.
Cả hai bước ra khỏi quán ramen ấm cúng, ánh sáng chiều tà chiếu rọi lên những tòa nhà cao tầng. Tokyo buổi chiều có vẻ tấp nập hơn, nhưng cũng không thiếu những góc nhỏ yên tĩnh, làm dịu đi nhịp sống nhanh của thành phố. Dưới những tán cây anh đào, hai cô gái vừa đi vừa trò chuyện. Linh kéo Y/N vào một cửa hàng quà lưu niệm, nơi bày bán những món đồ thủ công tinh xảo.
"Chắc chắn là cậu sẽ thích món quà này!" Linh nói, đưa cho Y/N một chiếc hộp đựng trà mạ, chiếc hộp làm bằng gỗ có khắc họa tiết hoa anh đào.
Y/N mỉm cười, nhận lấy chiếc hộp từ tay Linh, nhưng rồi lặng lẽ ngắm nghía, không nói gì. "Trà mạ... Mình luôn nghĩ có một ngày sẽ tìm hiểu về trà Nhật Bản," cô đáp, giọng nhỏ nhẹ, ánh mắt vừa ngước lên nhìn Linh, vừa nhìn những món đồ tinh tế trên kệ.
Linh không nhận ra sự mơ màng trong đôi mắt Y/N, cứ tiếp tục miệt mài chọn lựa những món quà lưu niệm khác, nhưng Y/N vẫn không thể rời khỏi những suy nghĩ của mình. Từ lúc đến Tokyo, cô đã bắt đầu cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với thành phố này, đặc biệt là với những gì mình đã cảm nhận được từ Hanyu trong những lần xem anh tập luyện.
Cả hai tiếp tục dạo chơi qua những con phố, vào một vài quán cà phê, ngồi xuống thưởng thức đồ uống và trò chuyện về những chuyện nhỏ nhặt, từ những cuốn sách đã mua đến những kỷ niệm khi còn học đại học. Linh kể về những chuyến đi trước đó của mình, còn Y/N chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng chia sẻ một vài suy nghĩ ngắn gọn.
"Tokyo thật khác so với những gì tớ tưởng tượng," Linh nói, giọng hứng thú khi bước ra từ một cửa hàng sách. "Tớ cứ nghĩ nơi đây sẽ lúc nào cũng ồn ào, nhưng có nhiều góc thật bình yên."
Y/N cười nhẹ, gật đầu. "Cậu nói đúng. Mình luôn thấy Tokyo có một sự hòa hợp kỳ lạ giữa nhịp sống nhanh và những khoảnh khắc tĩnh lặng."
Cả hai tiếp tục dạo quanh khu phố, trước khi dừng lại tại một quán trà truyền thống. Không gian ở đây thật sự thư thái, với những chiếc bàn gỗ tối màu và những bức tường phủ kín bằng tranh vẽ phong cảnh Nhật Bản. Y/N và Linh ngồi xuống, thưởng thức trà xanh và bánh ngọt,cùng nhau trò chuyện cho tới tận tối.
Tối đến, khi ánh đèn của Tokyo sáng lên lung linh, cả hai trở về khách sạn để nghỉ ngơi ,sáng nay hai người đã đi qua hết những quán ăn nổi tiếng ở gần khu khách sạn ,giờ chân đã mỏi nhừ,nhưng dường như có một thứ gì đó trong Y/N vẫn đang không ngừng thôi thúc cô phải đến xem người con trai ấy tập luyện.
Một hồi lâu sau ,Y/N rời khách sạn, lặng lẽ bước ra ngoài.
Cô không nói gì với Linh về việc mình sẽ đi đâu, chỉ khẽ đóng cửa phòng lại.Tokyo về đên thật đẹo ,ánh đèn đường vẫn lung linh, phản chiếu trên mặt đất ướt, nhưng không gian vẫn tĩnh mịch như mọi khi. Y/N lặng lẽ bước đi trên con phố vắng, bước chân nhẹ nhàng, lòng có chút bồi hồi. Mấy ngày qua, những buổi tối như thế này đã trở thành một phần trong nhịp sống của cô. Cô không thể từ bỏ việc đến xem Hanyu luyện tập, dù có chút ngượng ngùng khi nhận ra rằng Hanyu dường như đã chú ý đến cô.
Mỗi tối, cô đều đến một mình, đứng ở góc khuất của sân băng để ngắm nhìn những động tác trượt băng hoàn hảo của Hanyu. Dù cô không phải là chuyên gia về trượt băng, nhưng cô có thể cảm nhận được sự khác biệt trong từng động tác của anh. Những cú nhảy vút lên không trung, những động tác vươn dài, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp của sự kiên nhẫn và đam mê, mà chỉ có những ai thực sự yêu thích môn nghệ thuật này mới cảm nhận được.
Hôm nay cũng vậy, Y/N đứng lặng yên, quan sát Hanyu trượt băng một cách tỉ mỉ. Tuy nhiên, cô lại có cảm giác khác. Cảm giác như có điều gì đó thay đổi, như thể anh đang cố tình trượt chậm lại, rồi đôi mắt anh lại hướng về phía cô, mỗi lần như vậy lại kéo dài hơn một chút.Đúng lúc đó, Hanyu dừng lại giữa sân băng, đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía Y/N. Lần này, cô không thể không nhận ra sự chú ý trong ánh mắt của anh
Khi Y/N định quay lưng rời đi, Hanyu bỗng lên tiếng. Giọng anh không lạnh lùng như những lần trước, mà có một chút gì đó vừa nhẹ nhàng vừa tò mò:
"Vì sao hôm qua không đến xem tôi luyện tập?" Hanyu hỏi, ánh mắt anh không rời khỏi Y/N, như thể muốn xác nhận lý do vì sao cô lại vắng mặt.
Y/N đứng khựng lại, có chút bất ngờ vì anh biết cô đã đến xem anh mỗi tối. Cô im lặng một chút, rồi mỉm cười nhẹ, đáp lại:"À... hôm qua tôi đã có một số việc bận, nên không đến được." Giọng cô bình thản, nhưng ánh mắt lại có chút không tự nhiên. Cô không biết vì sao mình lại cảm thấy có lỗi khi anh hỏi như vậy.
Hanyu quan sát cô một lúc lâu, đôi mắt anh có vẻ lấp lánh một chút, nhưng anh không hỏi thêm gì nữa. Thay vào đó, anh chỉ đơn giản nói:
"Hiểu rồi. Vậy hôm nay... sẽ ở lại xem đến cuối chứ?" Hỏi xong, anh mỉm cười nhẹ, không có vẻ gì là ép buộc, chỉ như một lời mời mộc mạc.
Y/N gật đầu, cảm thấy tim mình như đập nhanh hơn một chút. Cô đứng một lúc, nhìn anh tiếp tục luyện tập. Nhưng giờ đây, cô không chỉ nhìn anh như một vận động viên trượt băng, mà trong mắt cô, Hanyu là một phần của một câu chuyện đầy cảm xúc mà cô bắt đầu cảm nhận được từ sâu thẳm trong lòng.
Khi buổi luyện tập kết thúc, Y/N bước về phía cổng sân băng. Hanyu đang chuẩn bị ra về, nhưng trước khi cô đi, anh lại lên tiếng một lần nữa:
"Thực ra, tôi rất thích khi có người đến xem tôi luyện tập. Nó làm tôi cảm thấy có thêm động lực." Anh nói, giọng trầm ấm, nhưng không phải là lời khen ngợi, mà như một lời chia sẻ từ một người nghệ sĩ với một người hiểu được cái đẹp trong công việc của anh.
Y/N mỉm cười, đáp lại: "Vậy tôi sẽ tiếp tục đến xem." Cô quay lại nhìn anh, cảm nhận rõ sự gắn kết trong ánh mắt của anh. Đó không chỉ là sự tò mò, mà còn là một sự hiểu biết, như thể anh đã bắt đầu nhận ra rằng cô thực sự hiểu được những gì anh thể hiện qua từng động tác, qua từng cú nhảy.
Với một ánh mắt đầy sự giao cảm, Hanyu nhìn Y/N, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn."
Y/N chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Cô quay lưng bước đi, cảm thấy những bước chân của mình nhẹ hơn bao giờ hết. Nhưng trong lòng cô lại có một cảm giác khó tả. Dường như, lần này, mọi thứ không còn đơn giản là sự ngưỡng mộ đối với một vận động viên trượt băng nữa, mà có lẽ, đó là sự khởi đầu của một câu chuyện mà cô không thể đoán trước được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co