Truyen3h.Co

[Zekayusi] Gia sư

🔞

doremifasollasibal

Warning: 🔞 lmh vị thành niên, cưỡng ép.
Không thích hãy click back, đừng nặng lời với tác giả, cũng đừng bế đi đâu.

—————————

Geonwoo không đưa em về căn biệt thự quen thuộc mà thẳng tay lôi xềnh xệch vào căn phòng tổng thống của khách sạn thuộc sở hữu gia đình . Cánh cửa gỗ nặng nề vừa đóng lại, Minhyung đã bị ném mạnh xuống lớp nệm mềm mại. Khi em chưa kịp định thần để bò dậy, bóng đen cao lớn của Geonwoo đã đổ ập xuống, đầu gối anh chen vào giữa hai chân em, khóa chặt mọi đường lui.

Bàn tay to lớn với những khớp xương cứng cáp bóp chặt lấy cằm Minhyung, ép em phải ngẩng cao đầu đối diện với gương mặt đang vặn vẹo vì phẫn nộ của mình. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng còn vương mùi rượu , giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền trước cơn bão.

"Em thích uống rượu lắm đúng không? Vậy anh uống với em."

Geonwoo với lấy chai rượu đặt trên kệ đầu giường, thô bạo bật nắp. Anh không dùng ly, mà trực tiếp đổ dòng chất lỏng cay nồng ấy vào miệng em. Minhyung ho sặc sụa, đôi mắt ngấn nước vì cay và sợ hãi, nhưng gọng kìm từ tay Geonwoo khiến em không thể quay đầu, chỉ biết nức nở tiếp nhận sự cưỡng ép nồng nặc mùi cồn. Rượu tràn khỏi khóe môi, thấm ướt cổ áo mỏng manh, khiến làn da trắng ngần của em lộ ra đầy mời gọi dưới ánh đèn vàng mờ ảo.

"Ưm... hức... dừng..."

Minhyung ho sặc sụa, dòng chất lỏng cay nồng xộc lên mũi khiến hốc mắt em đỏ hoe, nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa. Em vùng vẫy trong vô vọng, đôi tay nhỏ đẩy mạnh vào lồng ngực vững chãi như tường thành của Geonwoo, giọng nói nghẹn đặc giữa những tiếng nấc.

"Khụ... không... em không làm vậy nữa... hức... anh Geonwoo... em chừa rồi..."

Rượu mạnh đổ xuống quá nhanh, không chỉ tràn vào cổ họng mà còn chảy lênh láng xuống cổ, thấm đẫm chiếc áo sơ mi mỏng manh em đang mặc. Chất vải lụa đắt tiền khi gặp nước trở nên trong suốt, dính chặt lấy cơ thể em, phác họa rõ nét từng đường cong của lồng ngực đang phập phồng vì sợ hãi và vòng eo thon gọn. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng khách sạn, làn da trắng ngần ẩn hiện sau lớp vải ướt át cùng mùi rượu nồng nặc tạo nên một khung cảnh đầy kích thích.

Geonwoo nhìn chằm chằm vào món quà đang bày ra trước mắt, ánh mắt anh không còn một chút ấm áp nào của người thầy thường ngày. Anh buông cái cằm bị bóp đến đỏ ửng của em ra, nhưng thay vào đó là bàn tay luồn vào mái tóc, kéo ngược đầu em về phía sau để em phải nhìn thẳng vào sự điên rồ trong mắt anh.

"Chừa?" Geonwoo lặp lại, thanh âm trầm đục đầy nguy hiểm. "Em tưởng nói một câu là xong sao?"

Ngón tay cái của Geonwoo miết mạnh lên cánh môi căng mọng, đỏ ửng vì rượu và những tiếng nấc của Minhyung. Anh nhìn chằm chằm vào sự run rẩy ấy một giây trước khi cúi xuống, thô bạo chiếm lấy khuôn miệng nhỏ nhắn bằng một nụ hôn nồng nặc mùi cồn và dục vọng chiếm hữu.

Minhyung hoảng loạn, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy vai áo anh, cố sức đẩy ra nhưng vô ích. Geonwoo như một ngọn núi lớn vững chãi, hoàn toàn bất động trước sự kháng cự yếu ớt của em. Anh dùng lưỡi càn quét mọi ngóc ngách, ép em phải tiếp nhận nụ hôn sâu đến mức nghẹt thở.

Minhyung khóc nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt xinh xắn khi cảm nhận được từng lớp vải cuối cùng trên cơ thể bị Geonwoo thô bạo tước đoạt. Sự trần trụi khiến em hoảng loạn tột độ, đôi chân thon dài ra sức đạp loạn, cố tìm cách thoát khỏi gọng kìm của người đàn ông phía trên.

Chát.

Một tiếng động khô khốc vang lên. Geonwoo không dùng lực quá mạnh, nhưng cái tát nhẹ lên gò má đỏ bừng của Minhyung đủ để khiến em sững sờ, cả cơ thể cứng đờ lại vì sốc.

"Ngoan nào."

Geonwoo thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, hoàn toàn không có lấy một chút nhân từ. Anh cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ em, bắt đầu màn trừng phạt đầy tính chiếm hữu. Geonwoo không chỉ hôn, anh cắn mút kịch liệt lên vùng xương quai xanh tinh xảo, để lại những dấu vết tím đỏ đậm nét như muốn đóng dấu chủ quyền lên món đồ chơi quý giá của mình.

"Thầy ơi... đừng mà..."

Tiếng van xin của Minhyung vỡ vụn, lạc đi giữa những tiếng nấc nghẹn ngào. Đôi mắt em nhòe lệ, nhìn người đàn ông trước mặt bằng sự khẩn cầu tội nghiệp. Thế nhưng, Kim Geonwoo của lúc này đã hoàn toàn cởi bỏ lớp mặt nạ của người gia sư điềm đạm. Ánh mắt anh tối sầm, tràn ngập sự nguyên thủy và chiếm hữu đến đáng sợ. Anh không đáp lời, sự im lặng của anh còn khiến không khí trong phòng trở nên nghẹt thở hơn gấp bội.

Geonwoo thong thả quỳ giữa hai chân em, đẩy sát thứ nam tính to lớn, nóng rực đến ngay trước mặt Minhyung. Sự hiện diện quá mức chân thực và thô bạo của nó khiến em kinh hãi đến mức muốn lùi lại, nhưng tấm lưng đã chạm sát đầu giường, không còn đường lui.

"Mở miệng ra."

Thanh âm của Geonwoo trầm đục, mang theo mệnh lệnh tuyệt đối không thể chối cãi. Thấy Minhyung vẫn mím chặt môi, đầu lắc liên tục trong cơn hoảng loạn, Geonwoo mất kiên nhẫn. Bàn tay to lớn của anh một lần nữa siết chặt lấy hai bên hàm của em, dùng lực bóp mạnh ép Minhyung phải há miệng ra trong đau đớn.

"Ưm... hức..."

Minhyung bị ép đến mức nước mắt trào ra, đôi môi đỏ mọng run rẩy bị cưỡng ép mở rộng. Geonwoo nhìn chằm chằm vào khoang miệng nhỏ nhắn của cậu học trò, ánh mắt anh lóe lên tia thỏa mãn tàn nhẫn. Anh không vội vàng mà từ tốn áp sát, ép em phải cảm nhận trực diện sự nóng bỏng và hương vị nam tính áp đảo đang xâm chiếm không gian hít thở của mình.

Geonwoo ngửa cổ ra sau, đôi mắt khép hờ để mặc cho từng đợt khoái cảm rần rần chạy dọc sống lưng. Ánh đèn vàng đổ xuống gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đường xương hàm sắc lẹm và yết hầu không ngừng chuyển động theo từng hơi thở dốc. Sự vụng về của Minhyung, kẻ chưa từng biết đến sự đời chỉ biết dùng đôi môi run rẩy và những tiếng nấc nghẹn để tiếp nhận thứ to lớn ấy lại chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất đối với bản năng nguyên thủy của anh.

"Ngoan lắm..."

Geonwoo thầm thì qua kẽ răng, bàn tay to lớn luồn sâu vào mái tóc đang rối bời của cậu học trò. Khi cảm giác hưng phấn lên đến đỉnh điểm, sự kiên nhẫn còn sót lại trong anh hoàn toàn biến mất. Không để Minhyung kịp thích nghi, Geonwoo bất ngờ dùng lực ấn mạnh đầu em xuống sâu hơn.

"Ưm... khụ... hức!"

Minhyung cố gắng phối hợp, dùng chút sức lực tàn dư để nuốt trọn lấy sự to lớn của Geonwoo, hy vọng rằng sự ngoan ngoãn muộn màng này sẽ khiến anh mủi lòng mà dừng lại cuộc hành hạ. Nhưng em đã lầm, sự phục tùng của em chỉ càng làm ngọn lửa dục vọng trong anh bùng cháy dữ dội hơn. Với Geonwoo, đây không phải là lúc kết thúc, mà chỉ mới là bắt đầu cho một màn "dạy dỗ" triệt để.

Geonwoo lạnh lùng rút ra, mặc cho Minhyung đang hổn hển hít hà không khí. Anh thô bạo xoay người em lại, ấn vai em nằm dính chặt xuống nệm một lần nữa. Không cho em kịp định thần, anh quỳ phía trên đầu em, một lần nữa ép thứ nam tính nóng rực vào sâu trong khoang miệng nhỏ nhắn. Lần này, góc độ từ trên cao xuống khiến Minhyung hoàn toàn bị đóng đinh, đôi mắt em trợn trừng vì cảm giác căng chật đến nghẹt thở.

Thế nhưng, ngay khi Minhyung tưởng mình sẽ lịm đi, Geonwoo bất ngờ cúi thấp người xuống. Trong khi phần dưới vẫn đang xâm chiếm miệng em, anh lại vòng tay xuống, thâm nhập vào khoảng không gian giữa hai chân em. Trước sự ngỡ ngàng tột độ của Minhyung, Geonwoo ngậm lấy thứ nhỏ nhắn đang run rẩy của em vào miệng.

"Ưm... hức...!"

Dưới sự kích thích đầy điên rồ của Geonwoo, Minhyung vốn chưa từng trải đời nhanh chóng không chịu nổi. Cơ thể em run bắn lên, những ngón chân co quắp lại vì khoái cảm quá lớn. Em rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng khi dòng tinh dịch nóng hổi bắn ra, vương đầy trên tay và miệng của Geonwoo.

Geonwoo không dừng lại, cũng chẳng để em có thời gian nghỉ ngơi. Anh rút tay ra, dùng chính thứ chất lỏng trắng đục vừa rồi của em làm chất bôi trơn. Trong khi miệng Minhyung vẫn đang bị thứ to lớn của anh lấp đầy, Geonwoo đưa những ngón tay thon dài, ướt át trượt xuống phía dưới, bắt đầu nới rộng lối nhỏ còn chưa từng được khai phá của em.

"Ưm... ưm...!"

Minhyung trợn tròn mắt, đầu lắc liên tục trên gối. Cảm giác bị xâm nhập từ hai đầu khiến em hoảng sợ tột độ. Lối nhỏ chật hẹp, non nớt bị những ngón tay của Geonwoo thô bạo nong rộng, ép buộc phải làm quen với sự hiện diện của vật thể lạ.

Geonwoo gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, sự hưng phấn đạt đến điểm giới hạn khiến toàn thân anh căng cứng. Anh không rút ra mà còn ấn sâu hơn vào khoang miệng chật hẹp của Minhyung, thô bạo bắn ra từng đợt tinh dịch nóng hổi.

"Nuốt hết xuống."

Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ ra lệnh. Minhyung bị ép đến mức hai mắt trợn trừng, nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa. Em không còn cách nào khác là phải nuốt trọn dòng chất lỏng nóng hổi nồng nặc mùi vị nam tính ấy dưới cái nhìn đầy áp lực của Geonwoo. Khi em còn đang nấc nghẹn vì cảm giác vướng víu nơi cổ họng, Geonwoo vẫn không hề có ý định buông tha cho phía dưới.

Hai ngón tay anh vẫn đang đắm chìm trong sự chật hẹp của Minhyung, liên tục làm loạn bên trong lối nhỏ non nớt. Anh dùng chính dịch thể của em để khuấy đảo, luân phiên tách mở và ấn mạnh vào những điểm nhạy cảm khiến Minhyung dù đang đau đớn vẫn không ngăn được những tiếng rên rỉ đứt quãng.

Cảm giác bị xâm phạm đồng thời cả hai nơi khiến Minhyung hoàn toàn sụp đổ. Em nằm bất động trên nệm, mái tóc rối bời dính bết vào vầng trán đẫm mồ hôi. Geonwoo thong thả rút hai ngón tay ướt đẫm ra khỏi cơ thể đang run rẩy của cậu học trò, nhưng không phải để dừng lại. Anh nắm chặt lấy cổ chân của Minhyung, thô bạo tách rộng đôi chân dài sang hai bên, ép chúng gập sát vào lồng ngực em. Tư thế này khiến toàn bộ sự riêng tư nhất của Minhyung hoàn toàn bị phơi bày dưới ánh đèn trần sáng rực của căn phòng khách sạn.

Nơi chật hẹp vốn chưa từng bị ai chạm đến giờ đây đỏ ửng, sưng tấy nhẹ và không ngừng co thắt theo bản năng sau màn nới rộng đầy thô bạo. Những giọt dịch thể trắng đục hòa lẫn với chất bôi trơn nhân tạo rỉ ra từ kẽ nhỏ, dính dết trên làn da trắng trẻo, tạo nên một khung cảnh dâm mỹ đến nghẹt thở. Geonwoo nhìn chằm chằm vào lỗ nhỏ đang mút chặt lấy không khí như thể vẫn còn luyến tiếc hai ngón tay vừa rút ra, ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng.

"Nhìn đi Minhyung, em trông dâm đãng thế này, bố mẹ em mà thấy thì sao nhỉ?"

Minhyung xấu hổ đến mức muốn ngất đi, em lấy tay che chặt lấy khuôn mặt đang đỏ bừng vì khóc, đôi chân dài cố gắng khép lại nhưng lại bị sức mạnh của Geonwoo khóa chặt. Em chỉ biết nức nở, những tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra từ kẽ tay.

Geonwoo không để em trốn tránh lâu hơn. Anh quỳ giữa hai đùi em, một tay giữ chặt lấy hông Minhyung để em không thể lùi lại, tay kia dẫn dắt thứ nam tính to lớn, nóng rực đã sớm căng cứng đến mức phát đau của mình áp sát vào lối nhỏ đang run rẩy. Ngay khi quy đầu nóng bỏng chạm vào cửa huyệt, Minhyung giật bắn người, cả cơ thể uốn cong lên như một con cá mắc cạn.

"Ưm... hức... đau... anh ơi..."

Mặc kệ lời cầu xin thành khẩn của em, Geonwoo bắt đầu dùng lực, chậm rãi nhưng kiên quyết ép bản thân thâm nhập vào bên trong. Lỗ nhỏ bị nong rộng đến cực hạn, từng thớ thịt non nớt bên trong điên cuồng bao bọc lấy sự xâm nhập lạ lẫm, tạo ra một cảm giác căng chật đến mức cả hai đều phải rùng mình. Geonwoo không vội vã chiếm lấy hoàn toàn mà dừng lại ở ngay ngưỡng cửa, dùng quy đầu nóng hổi chậm rãi cọ xát lên lối nhỏ đang run rẩy, tấy đỏ. Anh tì mạnh, xoay nhẹ như muốn trêu đùa sự chịu đựng cuối cùng của Minhyung, khiến em chỉ biết bấu chặt lấy ga giường, đôi chân thon dài vì căng thẳng mà co quắp lại, miệng không ngừng phát ra những tiếng nấc đứt quãng.

"Anh... anh Geonwoo... to quá... không vào được đâu... em chết mất... hức..."

Sự kiên nhẫn của Geonwoo cạn sạch khi nhìn thấy vẻ mặt vừa thống khổ vừa đầy mời gọi của em. Anh đột ngột nắm chặt lấy hông Minhyung, dùng một lực đạo thô bạo, dứt khoát đâm thẳng toàn bộ sự to lớn của mình vào sâu bên trong một cách không báo trước.

"A...!!!"

Minhyung hét lên một tiếng thảm thiết, cả cơ thể em ưỡn lên, đôi mắt trợn trừng rồi dại đi vì cú va chạm quá mức kịch liệt. Lối nhỏ chưa từng được khai phá bị xé mở đến cực hạn, từng thớ thịt non nớt bị kéo căng tới mức tưởng chừng như có thể rách toạc dưới sự thâm nhập của vật thể khổng lồ. Cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo khiến Minhyung nghẹt thở, lồng ngực em phập phồng liên hồi, nước mắt trào ra giàn giụa thấm ướt cả gối.

Geonwoo nghiến chặt răng,không cho em bất kỳ thời gian nào để thích nghi với sự thâm nhập thô bạo ấy. Ngay khi vừa lấp đầy hoàn toàn, anh đã bắt đầu chuyển động với những cú thúc mạnh mẽ và dồn dập. Sự chênh lệch về kích thước và sự non nớt của lối nhỏ khiến những đợt va chạm mang theo nỗi đau đớn kịch liệt. Tại nơi hai cơ thể giao nhau, một chút tơ máu đỏ tươi rỉ ra, hòa lẫn với dịch thể trắng đục và chất bôi trơn tạo thành thứ dịch thể chói mắt dính bết lên cặp đùi trắng nõn của Minhyung, đánh dấu sự kết thúc của sự trong trắng mà Geonwoo đã thầm thèm khát bấy lâu.

Minhyung hoàn toàn vỡ vụn. Em quằn quại dưới thân hình của Geonwoo, đôi tay gầy gò bấu chặt lấy ga trải giường đến mức trắng bệch các đầu ngón tay. Mỗi lần anh thúc sâu, cơ thể em lại nảy lên, tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng giờ chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt đứt quãng.

"Hức... dừng lại... em chết mất... thực sự chết mất..."

Gương mặt Minhyung đẫm nước mắt, đôi mắt em dại đi vì cơn đau xé toạc và khoái cảm xa lạ đang điên cuồng tàn phá hệ thần kinh. Thế nhưng, Geonwoo chỉ cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào vành tai em, giọng nói trầm đục lạnh lùng.

"Không chết được đâu."

Cảm giác được bao bọc bởi sự chật hẹp, nóng ấm mang theo mùi vị của máu và dục vọng khiến Geonwoo mất đi lý trí. Anh không còn dáng vẻ của vị gia sư điềm tĩnh thường ngày; anh là một kẻ chiếm hữu đang tàn nhẫn đóng dấu lên lãnh thổ của mình. Minhyung càng rên rỉ, anh lại càng thúc sâu hơn, ép em phải ghi nhớ từng milimet của cơ thể anh đang xâm chiếm lấy em.

Minhyung lắc đầu ngoầy ngoậy trên gối, mái tóc rối bời bết dính vào vầng trán đẫm mồ hôi. Mỗi cú thúc của Geonwoo đều chạm đến nơi sâu nhất, tạo ra một loại xung động như điện giật khiến cả người em run bắn. Nỗi đau ban đầu dần bị thay thế bởi một luồng điện tê dại, xa lạ và đáng sợ, khiến cơ thể em phản ứng lại một cách trung thực nhất.

Geonwoo liếc mắt nhìn xuống phía dưới, nơi thứ nhỏ nhắn của Minhyung đang run rẩy cương cứng trở lại dù em đang khóc lóc thảm thiết. Một nụ cười giễu cợt hiện lên trên gương mặt đầy dục vọng của anh.

"Miệng thì nói chết, mà sao chỗ này lại cứng thế này?"

Geonwoo vừa dứt lời liền thúc mạnh một cú vào thẳng điểm nhạy cảm bên trong.

"Hức... không phải... dừng lại... anh ơi..."

Minhyung nấc nghẹn, đôi tay vô lực bấu chặt lấy cánh tay rắn chắc của Geonwoo như muốn đẩy ra, nhưng lại không kìm lòng được mà uốn cong người lên đón nhận. Tiếng nỉ non xin dừng lại của em giờ đây đã sớm nhuốm màu sắc dục, trở thành thứ gia vị kích thích khiến Geonwoo càng thêm điên cuồng.

Geonwoo không cho em lấy một giây để định thần. Một bàn tay anh ghì chặt lấy hông em để làm điểm tựa cho những cú thúc dồn dập, bàn tay còn lại thì bao trọn lấy thứ nhỏ nhắn đang run rẩy của Minhyung, bắt đầu sục đẩy theo nhịp điệu tàn nhẫn. Sự kích thích đến từ hai phía khiến hệ thần kinh của Minhyung hoàn toàn quá tải.

Em cảm giác như mình đang bị ném vào một vòng xoáy không lối thoát, nơi nỗi đau xé toạc hòa quyện với khoái cảm điên cuồng, tạo nên một loại xúc cảm kinh hoàng.

"Hức... anh... anh ơi... em không chịu nổi... dừng lại đi..."

Minhyung nức nở, tiếng rên rỉ giờ đã lạc đi, khản đặc nơi cổ họng. Đôi mắt em lờ đờ, ngập trong nước mắt, cả cơ thể bị những cú thúc của Geonwoo đẩy lên phía trước rồi lại bị kéo giật về sau theo một nhịp độ không một chút nhân từ. Lối nhỏ bị ma sát đến nóng rực, dường như mỗi lần anh đâm vào đều muốn chạm đến tận cùng của khoái lạc.

Geonwoo nhìn xuống biểu cảm vặn vẹo của em, ánh mắt tối sầm đầy thỏa mãn. Anh cúi thấp người, đôi môi nóng rực lướt qua vành tai đang đỏ bừng vì xấu hổ của em, thanh âm khàn đục vang lên đầy mỉa mai.

"Em nhìn xem, miệng thì xin tha mà lại sắp bắn rồi này."

Đúng như lời anh nói, nơi giao thoa giữa hai người đã bắt đầu rỉ ra những giọt dịch trong suốt, thứ trong tay anh thì căng cứng, run rẩy dữ dội. Geonwoo không những không dừng lại mà còn tăng tốc cả hai chỗ. Anh thúc mạnh vào điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong, đồng thời siết chặt tay tuốt nhanh hơn, ép Minhyung phải đối mặt với sự thật rằng cơ thể em đang khao khát sự chiếm hữu này đến nhường nào.

"Không... hức... không phải... a!"

Cả cơ thể Minhyung căng cứng như một dây cung bị kéo quá mức, đôi chân dài vì quá tải khoái cảm mà co quắp lại, những ngón chân bấm chặt vào tấm ga giường nhăn nhúm. Em ngửa cổ ra sau, lồng ngực phập phồng kịch liệt, một tiếng hét vỡ vụn nghẹn lại nơi cổ họng trước khi dòng tinh dịch nóng hổi bắn ra trắng xóa, vương vãi lên cơ bụng săn chắc của Geonwoo và bết dính trên chính những ngón tay đang sục đẩy tàn nhẫn của anh.

Cơn cực khoái ập đến quá đột ngột và mạnh mẽ khiến lý trí Minhyung hoàn toàn trống rỗng, đôi mắt em dại đi, đồng tử giãn ra vì sung sướng lẫn sợ hãi. Thế nhưng, trái với mong đợi rằng mọi chuyện sẽ dừng lại khi em đã "đầu hàng", Geonwoo lại chẳng có ý định cho em lấy một giây nghỉ ngơi. Anh nhìn chằm chằm vào những vệt trắng đục đang run rẩy trên da thịt em với ánh mắt tối sầm, chứa đựng sự chiếm hữu đến đáng sợ.

Không một chút nhân từ, Geonwoo bất ngờ nắm chặt lấy bắp đùi múp míp của em, kéo mạnh về phía mình và tiếp tục những cú thúc dồn dập vào sâu bên trong lối nhỏ vẫn đang co thắt kịch liệt sau khi bắn.

"Hức... anh ... dừng lại... em vừa mới ra..."

Minhyung nức nở, giọng em khàn đặc không còn ra hơi. Cảm giác bị thâm nhập sau khi đạt đỉnh khiến khoái cảm không còn là sự tận hưởng mà trở thành một loại cực hình đầy kích thích, khiến em vừa sướng vừa đau đến mức muốn ngất đi. Từng thớ thịt bên trong vì nhạy cảm mà càng mút chặt lấy sự to lớn của Geonwoo, khiến anh nghiến răng vì sung sướng, gân xanh trên trán nổi rõ.

"Mới đó đã đòi dừng?"

Geonwoo thấp giọng, thanh âm khàn đục phả vào vành tai ửng đỏ của em. Anh vừa nói vừa xoay mạnh hông, ép Minhyung phải cảm nhận rõ ràng sự hiện diện đáng sợ của mình.

Lối nhỏ vốn đã chật hẹp, sau khi trải qua cơn cực khoái lại càng trở nên nhạy cảm quá mức. Những thớ thịt non nớt bên trong không ngừng co rút theo bản năng, từng đợt sóng rung động liên hồi như muốn mút chặt lấy sự to lớn của Geonwoo không cho rời ra.

Cảm giác bị bao bọc và ép chặt đến mức nghẹt thở khiến Geonwoo hít vào một hơi lạnh, đôi mắt anh đỏ ngầu vì hưng phấn. Anh cúi thấp người, bàn tay thô bạo xoay mặt Minhyung lại để em nhìn thẳng vào sự điên rồ của chính mình.

"Em nói xem, nó mút chặt thế này là đang mời gọi anh đúng không?"

Minhyung không còn sức để trả lời, em chỉ biết lắc đầu trong vô vọng, nước mắt nhòe nhoẹt thấm ướt gối. Cơn co thắt sau khi bắn mang lại một loại khoái cảm vừa tê dại vừa đau đớn, khiến em dù muốn đẩy anh ra nhưng cơ thể lại phản bội, cứ thế thắt chặt lấy vật thể nóng rực bên trong. Cú thúc cuối cùng mạnh đến mức Minhyung tưởng như mình vừa bị đóng đinh xuống nệm khách sạn. Geonwoo gầm nhẹ, toàn thân căng cứng, bắn trào dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu thẳm bên trong em. Anh giữ nguyên tư thế đó, gục đầu bên hõm cổ Minhyung, hơi thở dốc hầm hập phả lên làn da đẫm mồ hôi.

Sự im lặng đột ngột bao trùm căn phòng khiến Minhyung ngỡ rằng cơn bão đã tan. Em nằm xụi lơ, đôi mắt dại đi vì kiệt sức, lồng ngực phập phồng chờ đợi một sự thương hại hay ít nhất là một vòng tay ôm ấp sau trận cuồng phong.

Thế nhưng, Geonwoo chỉ dừng lại đúng một nhịp. Khi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt không hề có lấy một chút ấm áp hay dịu dàng. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo, chán ghét pha lẫn dục vọng vẫn chưa hề nguội tắt. Anh nhìn xuống khuôn mặt đầm đìa nước mắt, đôi môi đỏ mọng vẫn không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ, van xin đứt quãng của em.

"Em nói nhiều quá đi... Minhyung."

Giọng anh vang lên trầm đục, khô khốc khiến em rùng mình. Không để em kịp phản ứng, Geonwoo với tay vào túi áo khoác bị vứt vương vãi trên giường, lấy ra một chiếc khăn tay bằng lụa thêu tinh xảo. Với một động tác dứt khoát và thô bạo, anh bóp mạnh hàm em, ép khuôn miệng nhỏ nhắn phải mở rộng ra rồi nhét cuộn khăn tay ấy vào sâu bên trong.

"Ưm... ưm...!"

Tiếng van nài của Minhyung lập tức bị chặn đứng, chỉ còn lại những âm thanh nghẹn ngào, nức nở vô vọng sau lớp vải.

Ánh mắt Geonwoo tối sầm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang bị chiếc khăn lụa bịt kín miệng, chỉ còn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vô lực, bàn tay anh vỗ nhẹ lên gò má đỏ bừng của em như một sự trêu ngươi.

Thực chất, trong thâm tâm của một kẻ luôn tính toán kỹ lưỡng như anh, kịch bản cho đêm nay vốn dĩ không hề tàn khốc đến thế. Anh đã dày công xây dựng hình tượng một vị gia sư lịch thiệp, kiên nhẫn chờ đợi từng ngày cho đến khi Minhyung chính thức bước sang tuổi trưởng thành để có thể "thưởng thức" em một cách danh chính ngôn thuận nhất. Anh đã muốn một khởi đầu có chút dịu dàng, một sự chiếm đoạt mang theo hơi hướng của sự dẫn dắt tình ái.

Vậy mà, sự bướng bỉnh và bản tính ham chơi của Minhyung đã hoàn toàn phá huỷ kế hoạch đó. Hình ảnh em buông thả bản thân tại quán bar, mùi rượu nồng nặc trên môi và thái độ thách thức khi bị anh bắt gặp đã thổi bùng ngọn lửa chiếm hữu điên cuồng vốn được Geonwoo kiềm chế bấy lâu.

"Anh đã muốn đợi..."

Anh thầm thì, thanh âm thấp đến mức gần như tan biến vào không khí, nhưng lại mang theo một áp lực nặng nề. Geonwoo vừa nói vừa thúc mạnh hông, một cú đâm trực diện vào nơi sâu nhất khiến Minhyung trợn trắng mắt, cơ thể ưỡn cong lên hết mức.

"Nhưng em lại thích chọn cách đau đớn này hơn, phải không?"

Geonwoo không cần câu trả lời. Anh thô bạo xoay người em lại, ép em quỳ rạp xuống mặt nệm, để lộ hoàn toàn phần lưng trắng ngần và lỗ nhỏ đang sưng đỏ, Geonwoo không cho em lấy một giây để làm quen với tư thế mới. Anh quỳ phía sau, một tay ghì chặt thắt lưng, tay kia thô bạo tách rộng hai khối thịt mông tròn trịa để lộ ra lối nhỏ đang không ngừng run rẩy. Không một chút báo trước, anh đâm thẳng vào bên trong một lần nữa.

Sự xâm nhập từ phía sau mang theo độ sâu kinh khủng hơn hẳn lúc trước. Cú va chạm mãnh liệt đến mức Minhyung tưởng như nội tạng mình bị xê dịch. Do lối nhỏ vốn đã bị tổn thương và chứa đầy tinh dịch nóng hổi từ lần bắn trước, áp lực từ sự thâm nhập thô bạo của Geonwoo đã ép toàn bộ chất lỏng bên trong trào ngược ra ngoài.

Dòng dịch thể trắng đục hòa lẫn với sắc đỏ tươi của máu, tạo thành một loại dịch hồng dâm mỹ và tàn khốc, từ từ chảy dọc theo đùi trong trắng nõn của Minhyung, thấm ướt cả mặt nệm khách sạn xa hoa.

"Ưm... ưm...!"

Tiếng hét của Minhyung bị chiếc khăn tay trong miệng chặn đứng, chỉ còn là những tiếng rên rỉ nghẹn đặc đến xé lòng. Đôi mắt em trợn trừng, nhòe lệ nhìn vào khoảng không vô định, cả cơ thể run rẩy kịch liệt mỗi khi Geonwoo thúc mạnh hông. Anh như trở thành một con thú dữ vừa bắt được con mồi mà không ngừng càn quét, giày xéo từng tấc da thịt bên trong em.

Sự hành hạ kéo dài cùng những cú thúc không chút nương tình khiến cơ thể Minhyung hoàn toàn quá tải. Trong cơn mê loạn của khoái cảm và đau đớn, em run rẩy đạt đến đỉnh điểm thêm một lần nữa. Dòng tinh dịch lúc này đã trở nên loãng và nhạt màu, lỏng lẻo chảy ra rồi dính bết lên lớp ga giường vốn đã hỗn độn dấu vết của cuộc hoan lạc. Đôi mắt Minhyung trợn trừng rồi dần lờ đờ, đầu gục xuống nệm, hơi thở trở nên mỏng manh rồi lịm hẳn đi trong cơn ngất lịm vì kiệt sức.

Geonwoo cảm nhận được sự thả lỏng đột ngột của những thớ cơ đang bao bọc lấy mình, anh dừng lại, rút ra khỏi cơ thể đã bấy liệt của cậu học trò. Nhìn Minhyung nằm bất động, gương mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt, chiếc khăn lụa vẫn nhét chặt trong miệng, Geonwoo khẽ chẹp miệng một tiếng đầy vẻ không hài lòng. Anh thong thả đứng dậy, nhìn xuống đống đổ nát do chính mình tạo ra với ánh mắt thâm trầm.

"Đúng là chưa đủ lớn thì không chịu nổi thật."

Giọng anh khô khốc, không chút hối lỗi mà chỉ mang theo sự tiếc nuối của một kẻ thợ săn khi con mồi gục ngã quá sớm. Geonwoo ném chiếc khăn tay ướt đẫm sang một bên, nhìn vào những vết bầm tím và dịch hồng còn vương trên đùi Minhyung. Dù cuộc vui bị ngắt quãng, nhưng sự chiếm hữu tàn bạo này đã đủ để khắc sâu vào tiềm thức của đứa trẻ bướng bỉnh kia một bài học nhớ đời.

Anh thong thả đi vào phòng tắm, để mặc Minhyung nằm đó trong sự trần trụi và nhục nhã giữa căn phòng khách sạn lạnh lẽo.

Sau khi rời khỏi phòng tắm, Geonwoo chỉ lau qua loa những vệt dịch hồng bám trên đùi và hông Minhyung bằng một chiếc khăn ấm. Anh không có ý định giúp em lấy hết số tinh dịch đang tồn đọng sâu bên trong cơ thể. Sự chiếm hữu của anh tàn nhẫn đến mức muốn thứ chất lỏng ấy tiếp tục lưu lại, nhắc nhở em về sự hiện diện của anh ngay cả trong giấc ngủ.

Chính sự lười biếng đầy tính toán này đã khiến cơ thể non nớt của Minhyung phản ứng dữ dội, đến rạng sáng, hơi nóng bắt đầu bốc lên từ làn da trắng sứ, em rơi vào một cơn sốt nhẹ, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại vì khó chịu.

Mãi đến quá trưa hôm sau, những tia nắng gắt gao xuyên qua lớp rèm cửa dày nặng mới khiến Minhyung lờ đờ tỉnh dậy. Đầu óc em đau nhức như bị búa bổ, và cảm giác khô khốc nơi cổ họng khiến em không thể thốt nên lời. Ngay khi em khẽ cử động, cơn đau xé toạc từ phía dưới truyền thẳng lên đại não khiến em khẽ rên rỉ.

"Tỉnh rồi sao?"

Geonwoo vươn tay, những ngón tay thon dài định chạm vào trán em để kiểm tra nhiệt độ. Theo bản năng sinh tồn, Minhyung co người lại, đôi tay run rẩy cố đẩy bàn tay của kẻ vừa mới đêm qua đã tàn nhẫn chà đạp mình ra xa.

"Đừng... đừng chạm vào em..."

Âm thanh phát ra từ cổ họng Minhyung khàn đặc, khô khốc như tiếng lá úa bị giẫm nát. Thế nhưng, hành động phản kháng ấy dường như đã chạm vào sợi dây thần kinh không mấy kiên nhẫn của thiếu gia họ Kim. Geonwoo thu nụ cười nhạt trên môi lại, đôi mắt nheo đi đầy nguy hiểm. Anh không lùi lại, mà ngược lại, hắn cúi thấp người, bàn tay mạnh bạo chộp lấy hai cổ tay yếu ớt của Minhyung, nhấn chặt xuống nệm.

"Lee Minhyung."

Anh gằn giọng, tông thấp đến mức khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Cái uy lực tỏa ra từ Geonwoo khiến Minhyung ngay lập tức co rúm người lại, mọi sự phản kháng vừa nhen nhóm đều bị bóp nghẹt. Cậu học trò nhỏ run rẩy như một chú chim trúng tên, nước mắt lại bắt đầu tràn ra từ khóe mi đã sưng húp. Minhyung run rẩy nhìn anh, hơi thở trở nên dồn dập trong sự hoảng loạn tột độ.

"Không... hức... đừng... đừng làm thế nữa... em đau, thực sự đau lắm rồi anh ơi..."

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi với sự phục tùng tuyệt đối này, Geonwoo mới dịu đi đôi chút. anh buông lỏng tay, chậm rãi kéo Minhyung vào lòng mình, mặc cho em đang cứng đờ vì sợ hãi. Geonwoo vùi mặt vào hõm cổ em, hít hà mùi hương thanh sạch còn sót lại hòa lẫn với mùi vị chiếm hữu của chính mình, rồi khẽ thì thầm bằng một giọng điệu dỗ dành đầy giả tạo.

"Đau thì mới nhớ lâu được. Ngoan nào, không làm em nữa. Chỉ cần em không bướng bỉnh,anh sẽ vẫn nhẹ nhàng với em, có được không?"

Minhyung không dám gật đầu, cũng chẳng dám lắc đầu. Em chỉ biết vùi mặt vào ngực hắn, để mặc cho kẻ vừa gieo rắc cơn ác mộng cho mình đang vuốt ve tóc mình một cách đầy "dịu dàng".

———————

t còn 1 plot xuyên không kgw2026 x lmh2021, segg ở lol park, mấy bà có muốn triển không thì chấm ở đây nha.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co