Truyen3h.Co

ZhongChi (EA)

Chương 19

_thuchang_

Thời gian một tháng chẳng mấy chốc đã trôi qua, từ một tháng mà giờ đã thành bốn tháng.  Tartaglia đã sớm không còn biểu hiện thất thường, nhưng Zhongli vẫn kiên trì dùng pheromone của mình để “xoa dịu” cho cậu, người mà vốn dĩ cũng vô cùng tận hưởng việc trao đổi pheromone giữa cả hai. Tuy lượng pheromone mà Zhongli tỏa ra vừa phải, lướt qua sẽ khó mà ngửi thấy, nhưng của Tartaglia lại nồng đậm hơn nhiều, không rõ có phải vì cậu thích thú với việc này mà mùi đậm như vậy, hay do không kiểm soát được nữa. Ban đầu Zhongli không để ý lắm đến điều đó, vì mỗi lần như vậy, cửa sổ luôn được mở nên mùi sẽ không bị lưu lại trong phòng quá lâu. Đến khi nhận ra, anh có nói với Baizhu về vấn đề này, Baizhu nói: “Không nghiêm trọng, là do cậu ấy “vui” quá thôi nên ngài đừng lo lắng nhiều.”

Vào một buổi tối, khi đấy cả hai vừa kết việc trao đổi pheromone xong, Zhongli nhận thấy cậu có hơi mệt. 

“Nay công việc nhiều lắm à?” Anh hỏi han cậu cũng như tiện tay kéo người xuống nằm lên đùi mình. 

Tartaglia vô cùng hưởng thụ hành động thân mật này của Zhongli, co người lại để vừa trên chiếc ghế sofa vì chân cậu quá dài. Sau khi đã tìm được tư thế thoải mái cậu thích thú đáp lại: “Cũng có thể nói là như vậy, Akula hôm nay đã đưa em hồ sơ về ba tên đã nợ ngân hàng Bắc Quốc tận ba mươi triệu mora đã khất nợ rất nhiều lần rồi. Em cảm thấy đây là cơ hội tốt nên đã nhận luôn nhiệm vụ này. Trùng hợp là ba tên đó lại là đồng bọn, bọn chúng vay vốn là để lao đầu vào cờ bạc. Ba tên này được cái to cao, nhưng lại đần độn, em mới múa được vài đường mà chúng đã van xin rồi.” 

Zhongli thấy cậu vừa dứt lời thì thở dài, cười nhẹ, xoa đầu cậu: “Nếu chỉ có vậy thì sao nay lại buồn ngủ sớm thế?” 

Tartaglia kéo tay Zhongli ra khỏi đầu mình, cậu nói: “Chưa hết đâu, sau khi van xin xong chúng bảo em là đi theo để lấy mora. Em biết chắc chắn đây là một cái bẫy, nhưng nếu thuận nước đẩy thuyền, được một vố lớn thì tội gì không làm.” 

Nói đến đây Tartaglia nhận thấy ánh mắt không hài lòng từ Zhongli, cậu cười hì hì vì biết anh quan tâm đến mình thế là cậu kéo bàn tay của Zhongli ra trước mặt mình. Anh hoang mang nhìn cậu, Tartaglia cũng nhìn trả lại, đương lúc này cậu đặt vào lòng bàn tay của Zhongli một nụ hôn. Bị hành động này của nhóc đầu cam làm cho bất ngờ, mặc dù rất thích nhưng anh chỉ đơn giản dùng bàn tay còn lại, búng nhẹ vào trán nhóc con. 

“Đừng nghĩ làm vậy là lấy lòng được anh, anh không thích em liều lĩnh vậy đâu.” 

Tartaglia lấy tay xoa trán, không đau nhưng vẫn cố tình kêu “ui da” để ăn vạ với Zhongli. Thấy vậy anh chỉ cười, đưa tay ra xoa trán cho nhóc con, quãng thời gian hai người ở chung đã dần kéo khoảng cách của họ lại gần hơn, không còn nỗi nhút nhát ban đầu, giờ đây chỉ còn sự mập mờ gần gũi. 

“Còn chưa nói hết mà anh đã như vậy là sao!!!” 

“Vậy em kể nốt đi.” 

Tuy đi theo ba tên kia đến chỗ lấy mora thật, nhưng Tartaglia đã gọi viện trợ đến ứng cứu nếu gặp nguy hiểm rồi. Khi đến nơi bọn chúng tìm cách câu giờ, đến khi biết đồng bọn đến đủ rồi thì định đánh úp cậu. Cấp dưới của Tartaglia cũng xông pha trợ giúp sếp ai ngờ cậu quét sạch đám này nhanh đến mức mấy họ chưa kịp làm gì, trong lòng càng khâm phục cậu trai nhỏ tuổi mà tài năng này. 

Còn về lí do mà nhóc đầu cam buồn ngủ thì là do sau khi xong việc mà vẫn còn sớm, vừa đúng lúc gặp Aether và Lumine đang chuẩn bị đi làm nhiệm vụ ủy thác từ Hiệp hội nhà mạo hiểm nên quyết định đi chung, lăn lộn cả một ngày trời, có nhiều năng lượng đến mấy cũng mệt mà thôi. 

Zhongli đặt tay lên trán cậu dỗ dành: “Mệt thì ngủ đi.” 

Tartaglia nghe vậy quay sang ôm lấy eo anh rồi nhắm mắt chìm vào thế giới riêng của mình. 

Khi cậu ngủ mới lộ ra dáng vẻ của một đứa trẻ mới 17 tuổi, đây là điều mà Zhongli thích nhất ở cậu, dáng vẻ mà không phải ai cũng được thấy. 

Ngắm cậu được một lúc anh cũng buồn ngủ theo, kết quả đêm đó cả hai cùng ngủ trên chiếc ghế sofa. Và hệ quả là sáng hôm sau Zhongli vừa đau cổ lẫn đau lưng, còn Tartaglia thì không vấn đề gì. Ngài Zhongli chỉ đành cảm thán sức khỏe của người trẻ thật đáng ngưỡng mộ!!!

……………………………

Hiện tại đã là tháng 12, nhưng thời tiết ở Liyue quanh năm ấm áp nên không hề có tuyết rơi giống như Snezhnaya, hoàng hôn từ ngoài cửa sổ chiếu vào bàn làm việc của cậu trai trẻ. Dạo gần đây công việc của Tartaglia dần trở nên phong phú hơn, cậu không còn đi thu nợ nhiều nữa, công việc sổ sách tuy khô khan nhưng gặp mặt những doanh nhân muốn vay vốn từ ngân hàng Bắc Quốc cũng rất thú vị. 

Biết được rằng nhóc đầu cam chịu “đàm phán” với khách hàng Pantalone thấy rất thú vị, nhân ngày hôm nay Fatui có một buổi họp online nên ông chủ của ngân hàng Bắc Quốc đã trêu đùa đàn em vài câu. Mọi người bao gồm cả cô Tsaritsa cũng “góp vui” cùng hắn, nào là khen cậu trưởng thành, đã lớn rồi, …. Đến khi thấy vẻ mặt hậm hực của cậu nhóc thì ông lão Pulcinella mới giúp cậu khỏi mấy người lớn này. 

“Còn ba tuần nữa là sang năm mới rồi, mọi người cũng nên trở về Snezhnaya thôi.” Ông Pulcinella mở lời. 

Tartaglia đáp: “Ông nói con mới nhớ là con đã ở Liyue được 5 tháng rồi, tháng 12 ở đây không có tuyết, rất ấm áp nhưng con vẫn thích cái lạnh của quê nhà hơn.”

“Vậy ngày mai hãy bàn giao công việc rồi chuẩn bị về đây thôi, sư phụ của con cũng sắp về rồi đấy.” Tsaritsa nói

“Cô Tsaritsa nói đúng đấy, tôi cũng đang thu xếp để cho Lyney, Lynette và Freminet tới Snezhnaya đón năm mới cùng chúng ta.” Arlechino cũng tham gia vào cuộc trò chuyện. 

Tartaglia rất thích năm mới, khi Fatui tề tựu đầy đủ tại Lâu đài băng, cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon lành và nâng ly trong thời tiết giá rét tại Snezhnaya. Không những vậy, nghe tin Skirk trở về khiến cậu càng háo hức hơn. 

Nội dung của buổi họp về sau chỉ tập trung vào lịch trình của những thành viên Fatui ở khắp các thành phố, kì nghỉ năm mới của các thành viên Fatui sẽ là 2 tháng. Họ sẽ trở về Snezhnaya hai tuần trước năm mới, và hai tháng sau họ sẽ trở lại nơi mà bản thân đang công tác. 

Tartaglia cũng tranh thủ thu xếp công việc cho mình và cấp dưới, dặn họ cũng thu xếp chuẩn bị quay về quê nhà vì các chi nhánh của ngân hàng Bắc Quốc cũng sẽ nghỉ lễ theo sếp sòng là Pantalone. Vì hôm nay là đầu tuần nên cậu quyết định sẽ báo trước với mọi người trong dinh thự và Zhongli, rồi cuối tuần sẽ lên tàu cùng với cấp dưới. 

Xong xuôi Tart trở về dinh thự, vừa hay gặp Zhongli ở cổng, cậu chạy tới ôm lấy anh trước mặt Xiao. Zhongli không hề khước từ mà ôm ngược trở lại, còn Xiao thì đi vào trong trước vì không muốn làm “người thừa”. Việc cứ thỉnh thoảng lại thấy ông chủ cùng “phu nhân tương lai’ âu yếm nhau anh sắp chai lì cảm xúc luôn rồi nên tự giác tránh đi chỗ khác đợi họ. 

Họ đắm chìm trong cái ôm của đối phương một cách tận hưởng, Tartaglia mở lời: “Cuối tuần này em sẽ về Snezhnaya đón năm mới, em rất muốn dắt anh đi ngắm cực quang ở quê nhà em lắm.” 

“Nếu em muốn thì anh rất sẵn lòng, anh sẽ cố gắng sắp xếp để đưa em về nhà, sau khi chúng ta ngắm xong anh sẽ phải trở về Liyue để chuẩn bị Tết Hải Đăng. Sắp xếp như vậy em thấy có được không?” Zhongli vừa xoa mặt cậu vừa nói 

“Được theo ý anh, thật ra em muốn anh có thể nghỉ ngơi tại Lâu đài băng xong mới quay về Liyue nhưng vì biết anh bận nên đành chịu. Anh cũng phải hứa với em là nếu mệt thì phải ở lại nghỉ ngơi đó.” Nói rồi ôm lấy đầu Zhongli để cụng trán với anh. 

Từ sau ngày hôm đó Zhongli đúng như đã nói sắp xếp công việc của mình, anh không nói gì với Tartaglia và cặp sinh đôi mà chỉ bí mật dặn dò với Lưu Vân để ý họ lẫn dinh thự trong lúc anh tới Snezhnaya trong vài ngày. Còn Tartaglia không những phải cùng cấp dưới giải quyết nốt những công việc tồn đọng, mà còn phải đi chơi cùng Aether và Lumine, họ nói muốn đi mua sắm đồ cho cậu vì hai tháng nữa mới gặp lại nhau, vừa đi vừa dặn dò cậu phải gọi cho cả hai thường xuyên. Sau khi mua xong đồ cần thiết, Tartaglia ngỏ ý muốn mua một ít nguyên liệu, cậu muốn làm một chiếc bánh chocolate nhân rượu rum để tặng cho mọi người trong dinh thự. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co