Truyen3h.Co

[ZZKK] Hầm tối

[2]

vkiuSmoggy

Trịnh Vĩnh Khang trên người không có lấy một mảnh vải, nằm trên giường như chú cá thoi thóp trên đất cạn. Cậu đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay của Trương Chiêu theo đúng nghĩa, có thể chết bất đất kỵ tử nếu chẳng may làm phật lòng gã. Trương Chiêu tỏ vẻ hài lòng, vuốt ve cơ thể trắng nõn của cậu. Nếu là trước đây, Trịnh Vĩnh Khang yêu chết từng cái động chạm đầy tình tứ từ bàn tay ấy, nhưng bây giờ cứ nghĩ đến việc gã dùng nó tàn nhẫn xuống tay với bao nhiêu người vô tội thì cậu chỉ cảm thấy sự ghê tởm rợn lên từng hồi theo mỗi động chạm của gã, muốn nôn ra ngay lập tức.

"Khang Khang, em tự nới rộng một chút, anh đi lấy đồ"

Trong đầu Trịnh Vĩnh Khang hiện giờ chỉ nhớ đến những đồ tra tấn ở dưới tầng hầm, nghĩ thôi cũng thấy sởn gai óc. Bàn tay vô thức túm chặt lấy vạt áo của Trương Chiêu, tỏ vẻ không muốn để gã đi. Thế nhưng ánh mắt của gã lại chẳng có chút thương tình, chỉ gạt tay của cậu ra khỏi áo của mình rồi rời khỏi phòng. Trước khi đi thâm độc còn đe doạ một câu.

"Nghe lời đi, đêm nay anh mà không sướng thì tay em mất một ngón"

Nằm trên giường với tâm trạng sợ hãi không ngừng, Trịnh Vĩnh Khang đưa tay lần mò xuống dưới thân. Ngón tay nhỏ nhắn vừa mới chạm vào lỗ nhỏ mềm mại đã cảm thấy có chút kích thích, quả thực từ sau lần đầu làm với Trương Chiêu thì cơ thể cậu càng ngày càng nhạy cảm hơn. Dùng hết can đảm đâm mạnh hai ngón tay vào hậu huyệt, cậu chưa từng tự mình chạm vào nơi tư mật nên hiện giờ nó mang lại cho cậu một cảm giác rất lạ lẫm.

"Ah!"

Trịnh Vĩnh Khang bất ngờ bật ra tiếng rên khẽ, ngay lập tức mím môi ngăn không để âm thanh ấy phát ra thêm lần nào nữa. Cậu xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, cả cơ thể cũng vì kích thích mà đỏ rực lên, hồng hào trông vô cùng quyến rũ. Ngón tay Trịnh Vĩnh Khang không linh hoạt giống như của Trương Chiêu, gã chỉ cần nhấn vào tuyến tiền liệt của cậu vài lần đã thành công đưa cậu lên đỉnh. Nhưng ngón tay của Trịnh Vĩnh Khang dù có cố gắng cũng không tài nào tìm được điểm sướng ấy. Cậu chỉ đành gạt đi sự sung sướng của bản thân, tập trung tách rộng hậu huyệt để khiến Trương Chiêu hài lòng.

Trương Chiêu vừa mở cửa bước vào, đã được chiêm ngưỡng cảnh xuân trước mắt. Khang Khang của gã nằm dạng chân trên giường, cố gắng mở rộng lỗ huyệt một cách chật vật. Cầm bịch đồ vừa mang vào rồi mau chóng leo lên giường giúp Trịnh Vĩnh Khang, gã biết cậu cực kì vụng về về mảng tự nới lỏng cho bản thân. Ngón tay thô ráp của gã rất nhanh đã thế chỗ của Trịnh Vĩnh Khang. Chỉ vừa chen vào mới có vài giây đã nhanh chóng tìm được kho báu mà cậu nãy giờ khó khăn tìm kiếm. Nhấn mạnh vào khiến cho cún nhỏ phải lớn tiếng rên rỉ, nước dâm theo từng động chạm của gã cũng chảy ra từng đợt. Bàn tay gã nhanh chóng đã thấm đẫm dâm thuỷ của cậu.

Rất nhanh đã cởi bỏ được lớp vải vướng víu ở giữa hai chân, Trương Chiêu chỉ đặt dương vật của mình ở đằng trước miệng huyệt của cậu, khiến cho Trịnh Vĩnh Khanh khó chịu ngoe nguẩy mông muốn gã đút vào ngay. Trương Chiêu nhìn em nhỏ đã thèm khát đến phát bực, cậu dùng tay véo nhẹ lên bầu ngực trần săn chắc của gã. Cún nhỏ dưới thân ngô nghê đòi được thưởng, gã cuối người xuống hôn lên khoé mắt ầng ậc nước của cậu.

"Ôm anh đi"

Giọng của Trương Chiêu khàn đi vì tình dục, ra lệnh cho Trịnh Vĩnh Khang phải ôm mình. Cậu luống cuống vòng tay sang ôm lấy cổ của gã, gần như đã bị cuốn theo cái giọng nói trầm trầm đầy cuốn hút của người nọ. Trương Chiêu sau khi được cậu đáp ứng yêu cầu, hài lòng dùng tay giữ chặt lấy vòng eo mềm mại rồi ra sức đâm lút cán vào bên trong. Con quái vật chôn sâu vào bên trong Trịnh Vĩnh Khang, sướng đến mức gã phải rên lên nhè nhẹ.

Trịnh Vĩnh Khang chỉ với một lần đâm lút cán của gã đã làm cậu choáng váng, lỗ nhỏ cũng vô thức siết chặt lấy dương vật bên trong. Cảm nhận được sự co rút của cậu, gã phải rít lên vì sự bao bọc chặt chẽ của lỗ hậu ấm nóng. Chặt đến mức gã chẳng tài nào cử động ra vào được, dùng tay mạnh bạo vụt lên bờ mông căng mảy khiến cho cậu phải hét lớn, đôi tay trên cổ cũng ôm chặt lấy gã hơn.

"Thả lỏng ra, em tính kẹp đứt anh à?"

"Ư...hức...Trương Chiêu"

Trương Chiêu nghe câu nói của cậu dường như có gì đó không hài lòng, gã đã cảm nhận được sự thả lỏng của lỗ nhỏ nhưng vẫn một mực không động đậy. Trịnh Vĩnh Khang ngứa ngáy đến khó chịu, cậu biết rõ là gã đang muốn trêu chọc mình, muốn cậu phải cầu xin gã với cái giọng đầy gợi tình ấy.

"Ah...Tr-Trương Chiêu...động đi mà"

"Em gọi anh là gì cơ?"

"Ch-chồng, chồng ơi...hức-chơi vợ đi mà, địt vợ đến khi chồng cạn tinh thì thôi!"

Với cái giọng nỉ non đầy dâm đãng ấy, Trịnh Vĩnh Khang đã thành công làm cho con quái vật đang chôn sâu bên trong mình động đậy. Trương Chiêu rút nó ra đến gần đầu khắc rồi mạnh mẽ dập mạnh vào bên trong làm cho cậu hụt mất một hơi. Thấy biểu cảm như được thoả mãn của cún nhỏ, gã không kiềm chế được nữa mà liên tục nắc mạnh với tốc độ kinh hoàng. Trịnh Vĩnh Khang bị dập không thương tiếc chỉ biết ê a rên rỉ, câu cầu xin cũng nói không tròn chữ.

"Ức-nhanh quá..ah...ch-chậm"

"Cái lỗ này đúng là tuyệt phẩm đấy Khang Khang à, chơi mãi vẫn còn khít thế này"

Trương Chiêu thậm chí còn tăng nhanh tốc độ hơn ban nãy. Cả người Trịnh Vĩnh Khang xốc nẩy theo từng cú thúc đầy tàn bạo của gã, tiến tuyền liệt bị dương vật to lớn gân guốc của gã vùi dập không thương tiếc. Bị kích thích liên tục khiến cậu lên đỉnh ngay tức khắc, bắn cả lên mặt của gã.

Bất chợt Trương Chiêu ra vào mạnh hơn nữa, Trịnh Vĩnh Khang biết mình đã làm cho con thú trong gã trỗi dậy nên vội vàng rướn người lên nhẹ nhàng hôn lên đôi môi khô ráp của gã. Dường như gã rất thoả mãn với hành động của cậu, bàn tay đang đặt trên eo cũng dời lên hạt đậu đỏ hồng bắt mắt. Hết ngắt rồi lại nhéo, bên dưới thì tàn bạo ra vào, ở trên thì bị dày vò không chút nhân nhượng. Trịnh Vĩnh Khang bị gã chơi đến mức không thể nói được tròn chữ, chỉ có thể cào lên lưng gã để trút giận.

"H-hông chịu-ah...hức...nổi đâu...hic-mà"

"Im đi Trịnh Vĩnh Khang, để dành sức mà rên"

Vành tai của Trịnh Vĩnh Khang đỏ bừng sau lời trêu chọc sặc mùi tình dục của Trương Chiêu. Tên này lúc nào làm tình cũng như chiếc máy dập, chắc mà nhanh. Gã làm mạnh bạo đến mức kéo được cả Trịnh Vĩnh Khang sắp ngất về lại cuộc chơi với gã, giống như con sói thèm khát con mồi của mình. Họ cứ quấn lấy nhau đến khi Trương Chiêu bắn ra, đổi tư thế rồi lại tiếp tục làm tình, cứ lặp đi lặp lại cho tới khi Trịnh Vĩnh Khang với cơ thể đã tàn tạ không chỗ nào là không có dấu tích từ Trương Chiêu, mệt mỏi nằm bẹp dí trên giường, phía dưới nhầy nhụa tinh trùng và nước dâm trộn lẫn với nhau.

Trương Chiêu lúc này mới với lấy bịch đồ vừa nãy rồi lôi ra một cái bật lửa, sau đó là một cây nến. Nhưng mà để làm gì? Trịnh Vĩnh Khang sau cuộc làm tình đầy mạnh bạo thì đầu óc đã sớm trống rỗng không nghĩ được gì. Chỉ đến khi cảm nhận được thứ sáp nóng chảy xuống da thịt thì cậu mới hoàn hồn, ngay lập tức muốn vùng vẫy để tránh cái sự bỏng rát từ sáp nến. Cơ thể cậu vốn đã yếu đi sau cuộc làm tình, eo lại còn bị Trương Chiêu mạnh mẽ nắm lấy không cho cậu thoát. Từng giọt sáp nến được gã tỉ mỉ rê lên làn da mềm mại của cậu, khiến cho vùng da xung quanh đỏ ửng lên vì nóng. Vì vậy mà cơ thể của Trịnh Vĩnh Khang trông còn quyến rũ hơn với dòng chữ "Trương Chiêu" trên lưng.

"A! Nóng- nóng quá Trương Chiêu...hức-xin anh"

"Trịnh Vĩnh Khang, em xem này! Có phải thế này sẽ đánh dấu em mãi là của anh không?"

Trương Chiêu quả thật là không nói đùa, gã đã làm Trịnh Vĩnh Khang chín rục từ trưa đến tối muộn, cho đến khi cậu ngất đến lần thứ ba thì mới thương tình mà tha cho cậu. Trương Chiêu phải đến công ty vào ban đêm, hôm nay gã phải làm đến xuyên đêm, có lẽ sáng mai mới có thể về. Bỗng gã cuối xuống thầm thì vào tai Trịnh Vĩnh Khang.

"Chúc mừng sinh nhật tuổi hai mươi tư nhé, Khang Khang"

Sinh nhật tuổi hai mươi tư của Trịnh Vĩnh Khang trôi qua chẳng mấy êm đềm, đây cũng chính là sự đánh dấu cho chuỗi ngày địa ngục của cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co