Kẹo Đường Tan Chậm

Kẹo Đường Tan Chậm
3 lượt thích / 41 lượt đọc
" Hà ơi."
"Ơi?"
"Sau này mày đừng thích người khác nữa được không?"
Tôi đang cắn ống hút trà đào thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn Đức Anh. Nó ngồi đối diện tôi trong quán cà phê gần trường, tay chống cằm, áo đồng phục còn chưa cài lại nút cổ sau giờ học thêm đội tuyển.
Tôi khúc khích cười, cúi đầu khuấy ly nước cho đỡ ngại.
"Rồi mày lấy quyền gì cấm tao thích người khác đây?"
"Không có quyền." Đức Anh nhún vai.
"Nên giờ tao đang cố giành đây."
Tim tôi đập hụt một nhịp rõ ràng đến đáng ghét.
Nó lúc nào cũng vậy, nói chuyện nửa đùa nửa thật, ánh mắt thì dịu dàng như thể chỉ đang nhìn mỗi mình tôi thôi. Nguy hiểm ở chỗ dù biết nó nguy hiểm, tôi vẫn không ngừng rung động.
"Đức Anh." Tôi chống cằm nhìn nó, bĩu môi. " Mày nói câu này với bao nhiêu em gái rồi"
Nó im lặng hai giây rồi bật cười.
"Không nhớ nữa."
"Nhưng..." Nó nghiêng người về phía tôi một chút, giọng thấp xuống. "Muốn nghiêm túc với mày thì là lần đầu."
_____
★ Ngày đăng: 24/5/2026.
★ Bối cảnh tại trường chuyên Trần Đại Nghĩa ở thành phố Hồ Chí Minh
★ Các nhân vật và địa điểm trong truyện đều là hư cấu.
★ Warning: có yếu tố LGBT, có dùng những từ ngữ hơi lệch với chuẩn mực, truyện chỉ mang tính chất giải trí
5 chương mới nhất truyện Kẹo Đường Tan Chậm
Danh sách chương Kẹo Đường Tan Chậm
- Chương 1: Quán cafe và người đẹp mã lớp Toán
- chương 2: Quái vật
- chương 3: Lời cảnh báo sớm
- chương 4: Giữ đồ
- chương 5: Con người tàn nhẫn
- chương 6: Ân nhân
- chương 7: Mưu sát phó bí thư
- chương 8: Chuộc lỗi
- chương 9: Nhầm lẫn
- chương 10: Đức Anh 's POV (1)
- chương 11: Đức Anh 's POV (2)
- chương 12: Đức Anh 's POV (3)
- chương 13: Lấy đồ
- chương 14: "Thách tao đấy à?"
- chương 15: Trà sữa Maycha
- chương 16: Đức Anh có thật sự thẳng không?
- chương 17: Cô bé đảm đang
- chương 18: Bài đăng và góc chụp tai hại.
- chương 19: Hot boy chuyên Toán và nghệ thuật phản dame
- chương 20: Var thẳng
- chương 21: Càng ngày càng giống bò
- chương 22: Thi chọn đội tuyển
- chương 23: Hẳn là tỉnh nhỉ?
- chương 24: Tạm biệt...người tôi dâng bốn năm thanh xuân