Truyen3h.Co

1987 | Scor and Leo.

1 1.

noirdaweirdflowers


Leo lại mơ cùng một giấc mơ cô từng thấy trước đây. Tỉnh dậy khi gần sáng, cô bật đèn bàn, châm một điếu thuốc để hút. Khói thuốc được thả ra lãng bãng trong đêm đen.

"Chắc bố không thích con gái hút thuốc đâu."

Cô tự nói với lòng, sau đó dụi đầu thuốc đang cháy dở vào cạnh cửa sổ tạo nên một vệt đen mờ mờ.

Ngoài trời đang có mưa. Ở cái thị trấn khỉ ho cò gáy này, điện hay mạng internet có thể thiếu, nhưng mưa thì lúc nào cũng dư thừa.

Cô tựa người vào tường, khép mi lại, trong đầu tự động tái hiện lại những hình ảnh đã gặp trong mơ. Đồng hoa dại màu đỏ rực như máu, người đàn ông có đôi mắt tím thẫm, tòa lâu đài lạnh lẽo, còn có cả mùi hương thoang thoảng như mùi quế. Nó chân thật đến độ cô những tưởng mình đã thật sự đặt chân đến đó, đã từng nhìn ngắm tòa lâu đài từ đồng hoa, bên cạnh người đàn ông lạ lùng kia. Thậm chí, cái chạm tay buốt giá kia vẫn như thể còn vương hơi lạnh trên những đầu ngón tay, khiến cô tự hỏi, cô đã từng đến đó khi đang mơ sao?

Leo quyết định sẽ thức sớm khuấy một li cà phê và làm bữa sáng thịnh soạn cho chính mình. Khi cô đứng dậy, ở trên áo rơi xuống một cánh hoa màu đỏ, từ từ đáp lên dra trải giường. Leo nhặt nó lên, gương mặt cô trở nên trắng bệch, cô ngồi phịch xuống.

Rõ ràng cô đã đến tòa lâu đài đó, và cánh hoa đỏ này là minh chứng rõ ràng nhất. Nhưng khi nào, chẳng lẽ cô bị mộng du?

...

Leo và Aquarius trở lại hiện trường vụ án để tìm thêm phát hiện mới. Lúc bước ra khỏi xe, cô mới nói.

"Đêm qua có mưa."

"Ừ?"

"Tôi sợ chứng cứ không còn nữa."

"Sẽ không xui xẻo đến vậy đâu."

Y lạc quan đáp lời.

Lối cầu thang vẫn như lần đầu cô đến, tối, hẹp và vài chỗ đọng cả nước mưa hẳn hỏi.

Hai viên cảnh sát đang ngồi chơi cờ ở trước hiện trường, thấy Leo và Aquarius đến thì vội vàng dọn lối đi, gật đầu chào.

"Xin cho xem chứng minh thư."

"Đây", Aquarius đưa cả hai chứng minh thư, lại hỏi. "Hôm nào các anh cũng ở đây, kể cả buổi tối chứ?"

"À, nơi này vốn đã không còn được canh gác từ khi có người mang cái xác về thủ đô. Nhưng không hiểu sao hôm nay Thị trưởng lại ra lệnh cho chúng tôi đến đây canh gác."

Hai viên cảnh sát thật thà trả lời.

"Cảm ơn."

Leo và Aquarius lách người qua dây phân cách đi vào trong, hiện trường vẫn giữ nguyên như lúc hai người đến lần trước, có khác chăng là cái xác ở bục giảng không còn.

"Cô nghĩ thế nào?"

Y hỏi.

Leo nhíu mày, cô đi đến trước bàn giáo viên.

"Tôi nghĩ là nạn nhân và hung thủ đã xô xát ở chỗ này, đó là lí do trên người nạn nhân xuất hiện vài vết thâm tím ở những vị trí nhất định, dù hung thủ đã cố dọn sạch hiện trường, nhưng trên gạch lát vẫn còn để lại vài nét trầy xước do gót giày phụ nữ để lại. Có lẽ là hung thủ tấn công nạn nhân từ phía sau, như thế nạn nhân sẽ khó chống trả hơn. Nếu bị tấn công chính diện, nạn nhân sẽ chống trả rất mạnh, và trên cơ thể sẽ xuất hiện nhiều vết thương hơn nữa."

Aquarius gật gù như đang suy nghĩ những điều cô nói.

"Còn thứ gì khác chứ?"

"Chúng ta thử tái hiện lại đi."

...

Aquarius trong một phút chốc đã hóa thân hoàn hảo thành kẻ giết người, từ hình dáng đến ánh mắt. Y đi từng bước về phía Leo trong sự im lặng và cẩn trọng, vòng tay qua phía cổ của cô, dùng mũi kim tim hướng về phía cổ của cô.

"Đã thấy có gì đó sai chưa?"

Y thích thú khi đã phá hỏng những suy tính có vẻ như đúng đắn của cô.

Leo giống như được thắp sáng, cô vỗ tay.

"Có nghĩa là khả năng bị tấn công từ phía sau bị loại rồi. Thứ nhất, vị trí của nạn nhân là ở bên trong lớp học, nếu hung thủ đi từ ngoài vào trong như anh thì chắc chắn phải bị cô ấy phát hiện. Hoặc giả như cô ấy không phát hiện, thì với vị trí thuận lợi của hung thủ, thêm nữa dáng người của nạn nhân khá thấp bé, hung thủ sẽ dễ dàng dùng kiêm tiêm giết chết nạn nhân mà không gặp nhiều kháng cự. Chỉ cần một liều Morphin mạnh cũng đủ làm nạn nhân hôn mê trong ba giây, chắc chắn không thể có phản ứng chống trả được.

Leo bất giác thở dài một cái.

"Vậy, có hai khả năng, nếu tôi giữ nguyên giả thuyết nạn nhân bị giết từ phía sau, thì hung thủ sẽ nấp ở..."

Cô nhìn quanh, sau đó chỉ vào khoảng trống bên dưới bàn giáo viên, đã bị vách gỗ bên ngoài che khuất.

"Chỗ này."

"Hung thủ biết nạn nhân sẽ đến nên nấp sẵn ở đây, quý cô Leo, giả thuyết này có vẻ không tồi đâu."

Thấy cô không nói gì, y lại chậc lưỡi hỏi.

"Khả năng thứ hai là gì?"

"Khả năng thứ hai là nạn nhân bị hung thủ tấn công chính diện. Nhưng bị tấn công một cách bất ngờ. Có thể hai người họ có quen biết từ trước."

"Một cô giáo dạy tiểu học vừa mới chuyển đến Kiantanbaca làm sao có thể quen biết với ba nghi can? Tất nhiên, có khả năng cô ấy có quen biết thị trưởng.", Aquarius tỏ ra thật thông thái. "Nghịch lí là, nếu cô là một phụ nữ, lại gặp hung thủ ở đây, vào lúc hai hoặc ba giờ sáng, cô sẽ bình tĩnh nói chuyện và để hung thủ có cơ hội tấn công bất ngờ sao?"

Y vòng qua cô đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

"Hãy gạt qua một bên các giả thuyết của cô, và hãy thử suy nghĩ, biết đâu đây không phải là hiện trường thật sự của vụ án?"

"Nghĩa là?"

...

Aquarius và Leo bước xuống các bậc thang, tiếng lộp cộp phát ra từ đế giày của họ nghe như tiếng mưa rơi trên mái nhà.

"Tại sao anh cho rằng lớp học đó không phải là hiện trường thật sự?", Cô ngước nhìn y.

"Quay về điểm mấu chốt mà tôi nói với cô lúc chiều đi, trong móng tay của nạn nhân phát hiện Heroin, và điểm chung của ba nghi phạm là gì?"

Leo nhíu mày suy nghĩ.

"Lima từng sống ở Mĩ, Emma mang quốc tịch Mĩ, hai người họ đang làm việc ở Berlin, còn Brack lại sinh ra ở Berlin và thường xuyên đến đó để công tác. Vậy thì sao?"

"Heroin và ba nghi phạm này, cô nghĩ có mối quan hệ gì?"

"Không lẽ bọn họ buôn ma túy?"

Hai người đi đến khoảng đất trống phía sau trường học. Nơi này có rất nhiều cỏ, những bụi cỏ có lẽ đã lâu lắm không được ai chăm sóc, mọc cao đến nửa đùi.

"Tôi không nghĩ được gì hơn.", Leo than phiền, "Thật rắc rối."

"Sẽ chẳng có gì rắc rối cả nếu cô chịu đặt mình vào vị trí hung thủ. Quay trở lại, để giải thích cho việc tại sao tôi nghĩ đây là hiện trường đầu tiên, cô hãy thử tưởng tượng mình là hung thủ, nơi mà cô và hai người còn lại chọn để giao dịch ma túy sẽ là một nơi như thế nào?"

Leo ngồi xổm xuống, hái một cành hoa dại màu tím, cỏ chọc vào má của cô khiến cô cảm thấy ngứa ngáy. Mắt cô hơi sáng lên vì cô chợt nhận thấy có điều đúng đắn.

"Chắc chắn không phải phòng học, vì muốn đến đó phải lên cầu thang, hơn nữa, phòng học đó lại không phải là phòng đầu tiên trong dãy, cùng với thời gian là ban đêm, sẽ rất khó để tìm được đúng nơi giao dịch."

Aquarius gật gù.

"Tôi sẽ không chọn phòng học, phòng giáo viên để làm nơi giao dịch, vì phải cần đến ánh sáng, sẽ bị chú ý." Cô nói tiếp.

"Vậy cô cần một nơi, có ánh trăng, lại dễ tìm ra, cất giấu ma túy tốt."

"Bãi đất sau trường?"

Mắt Leo sáng lên. Cuối cùng cô đã hiểu.

"Vậy chẳng lẽ nạn nhân cũng là người buôn ma túy? Giao dịch không thành công nên hung thủ giết cô ấy?"

Aquarius thở dài.

"Vừa định dành những lời có cánh cho cô, vậy mà cô lại làm tôi thất vọng rồi. Cô hãy nghĩ đến hình thức bọn họ giao dịch trước tiên đi."

Aquarius đi vòng qua sau lưng cô, nói.

"Chính phủ đang có chiến dịch truy quét tội phạm ma túy trên diện rộng và Kiantanbaca cũng không ngoại lệ. Vì thế, những tay giao dịch ma túy sẽ không bao giờ dám cùng xuất hiện tại một nơi. Đầu tiên, kẻ bán ma túy sẽ mang hàng đến, giấu vào nơi bí mật, sau đó rời đi. Kẻ mua ma túy sẽ đến lấy hàng, sau đó đặt tiền vào ngăn bí mật. Và cuối cùng, kẻ bán ma túy sẽ quay lại để lấy tiền."

Leo trầm ngâm suy nghĩ lời y nói.

"Anh đã từng buôn ma túy sao?"

"Chỉ cần động não một chút là sẽ biết thôi, tôi đã bảo cô phải đặt mình vào vị trí hung thủ mà."

Y ngồi xổm xuống đối diện cô, nói tiếp.

"Quay lại vấn đề, hung thủ sẽ không ngốc đến mức giết nạn nhân nếu cô ấy là người thực hiện giao dịch. Thứ nhất, nếu giao dịch không thành công, cũng không đe dọa gì đến hung thủ. Nếu chỉ vì vậy mà giết nạn nhân, chẳng khác nào hắn lộ ra nơi này là nơi hắn dùng để trao đổi ma túy. Cảnh sát vào cuộc, và rồi, không những sự thật về ma túy bị phát hiện, mà danh tính của hung thủ cũng bị điều tra ra. Vậy, lí do gì hung thủ mạo hiểm giết người, lại mang xác nạn nhân khỏi nơi này, đánh lừa rằng phòng học trên lầu mới là hiện trường gây án?"

"Không lẽ hung thủ bị nạn nhân phát hiện khi đang giao dịch ma túy?"

"Đổi lại một chút, nạn nhân bị hung thủ tấn công khi cô ấy phát hiện nơi cất giấu ma túy, như cô nói, tấn công từ phía sau, cô nghĩ sao về giả thuyết này?"

Aquarius đi về phía cây sồi lớn, chỉ vào lớp cỏ dại phía dưới gốc cây. Trên các ngọn cỏ còn bám một ít máu đỏ thẫm.

"Ma túy được giấu ở chỗ này, và nạn nhân cũng bị giết ở chỗ này."

Leo gạt cỏ ở xung quanh, phát hiện phía dưới có mảnh gỗ, nhìn qua sẽ không gây chú ý. Cô mở nắp gỗ, phía dưới xuất hiện một cái hố sâu, trong đó bám một ít bột trắng.

"Chuẩn, Aquarius"

"Chịu khó quan sát một chút là đượcmà, cô nhìn xem, cỏ bị tạo thành một lối mòn bất thường dẫn đến đây, chứng tỏ ở đây có gì đó. Bây giờ sắp xếp lại vụ án một chút. Tình hình đêm đó là thế này: Kẻ giao dịch ma túy đến đây, đặt hàng vào ngăn hộp bí mật rồi rời đi. Không biết nạn nhân vì lí do gì đã đến trường vào nửa đêm, nhưng cô ấy đã trông thấy hắn. Vì tò mò, cô ấy đã đến đây xem thử thứ trong ngăn bí mật này là gì. Đúng lúc đó hung thủ đến lấy hàng và đã xảy ra chuyện như thế."

Leo đứng dậy, vươn vai. Trong đầu cố xua đi hình ảnh về những cành hoa dại đỏ.

"Đại khái là sáng tỏ hai phần ba sự việc. Bây giờ chỉ cần tìm ra ai là hung thủ thật sự mà thôi."

Leo hào hứng như thể chính mình là kẻ phá được những bí ẩn. Aquarius đột nhiên đặt tay lên vai cô.

"Làm gì đó, sàm sỡ?"

Cô vội vàng nổi đóa lên. Y day day thái dương, giải thích.

" Ý của tôi là bảo cô phải bình tĩnh. Chúng ta không cần phải động não tìm ra hung thủ đâu, vì hiện tại, hắn đã đến để cùng chơi với chúng ta."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co